Địa điểm xem mắt được ấn định ở nhà hàng Hoài Dương Phủ · Du Viên Kinh Mộng, tầng một tòa C Trung Lương Plaza, số 8 Đại lộ Kiến Quốc Môn Nội. Địa điểm này là do chính cô gái bên kia chọn.
Hứa Mặc vốn chẳng mấy mặn mà với chuyện xem mắt, thế nhưng hôm ấy anh vẫn đi.
Anh không đặt nhiều kỳ vọng, coi như “đi cho có lệ”. Sau khi kết thúc tiết giảng Kinh tế học, anh lái chiếc Hồng Kỳ H7 đã theo mình nhiều năm, chậm rãi chạy về hướng Đại lộ Kiến Quốc Môn Nội.
Giờ hẹn là ba giờ chiều. Kẹt xe vài phút ở phía Tây Đại lộ An Định Môn, anh đến muộn chừng năm phút.
Lần đầu để một cô gái phải đợi, Hứa Mặc thấy thật áy náy. Đúng lúc cửa nhà hàng có một tiệm hoa, anh ghé vào đi một vòng, chọn một bó hoa nhã nhặn để coi như tạ lỗi.
Vừa thanh toán xong bước ra khỏi tiệm hoa, Hứa Mặc nhận liền hai tin WeChat giọng điệu trách móc: “Anh đến đâu rồi đấy? Đừng có lạc đường nha, tôi mà không báo cáo được thì tiêu mất.”
“Dù sao anh cũng là giảng viên đại học, đúng giờ là phép lịch sự cơ bản, chẳng lẽ đến lớp anh cũng hay đến muộn à?”
Hai người mới thêm WeChat hôm thứ Tư tuần trước, ngoài việc lưu chú thích tên, cũng chưa trò chuyện mấy câu. Cô gái bên kia có vẻ không hứng thú, còn anh thì bận dự án nghiên cứu nên chưa từng chủ động.
Hứa Mặc nhìn qua tin nhắn, gửi lại một câu “Xin lỗi, tắc đường.” rồi cất điện thoại, bước vào nhà hàng.
Băng qua bức tường tạo cảnh đặc trưng của nhà hàng, rẽ qua một cánh cửa đỏ, men theo sân vườn phong vị cổ điển, đi ngang sảnh, Hứa Mặc cứ thế tiến thẳng vào trong.
Vừa vào đã có phục vụ bước đến chào. Hứa Mặc báo số phòng, cô phục vụ mỉm cười, đưa tay chỉ đường.
Đến trước cửa phòng riêng, cánh cửa khép chặt bỗng được ai đó mở từ bên trong.
Đập vào mắt Hứa Mặc đầu tiên là một đôi bốt da cao cổ màu đen, tiếp đến là cẳng chân thon thả săn chắc với lớp da nâu khỏe đã cố ý nhuộm, rồi là vòng eo đường cong yểu điệu ôm sát trong chiếc váy dệt kim kẻ sọc dáng bút chì.
Cô gái trông còn rất trẻ, độ ngoài đôi mươi, tóc xoăn phủ đến tận lưng, trên cánh tay có một mảng hình xăm chữ cái khá bắt mắt. Lúc này cô khoanh tay trước ngực, vẻ mặt uể oải nhìn anh.
Nước da cô hơi sẫm; nếu không phải vì đôi mắt đen láy và ngũ quan mang chất Á Đông, có lẽ Hứa Mặc còn tưởng mình đang ở Mỹ.
Sau khi nhìn cô ấy một lượt, Hứa Mặc đưa bó hoa qua, làm đủ lễ, thành khẩn tạ lỗi: “Xin lỗi, lúc nãy kẹt xe nên tôi đến muộn một chút.”
Cô gái nâng cổ tay liếc đồng hồ, thấy đã ba giờ mười phút, liền đảo mắt, mất kiên nhẫn nhắc: “Anh đã trễ mười phút rồi. Bữa này tôi không còn hứng ăn nữa.”
Hứa Mặc đứng ở cửa, không có ý cản đường, nhưng dáng người cao lớn, khí chất nhã nhặn mà lại có phần áp chế. Anh vẫn giữ nụ cười nhẹ, nói rất ôn hòa, nhưng từng chữ lại mang áp lực rõ rệt: “Là lỗi của tôi. Cô xem, có thể cho tôi thêm một cơ hội để bù lại được không?”
“Dù sao hai nhà cũng quan hệ thân thiết, chúng ta không đến mức vì vài phút này mà mất vui, đúng không?”
Bị khí thế của anh làm cho khựng lại, cô gái nhớ tới những lời dặn dò năm lần bảy lượt của gia đình, cô bĩu môi, miễn cưỡng nhận lấy bó hoa của Hứa Mặc tặng, xách túi Chanel, quay trở lại phòng.
Người phục vụ đã lặng lẽ rời đi trong lúc hai người nói chuyện, Hứa Mặc kéo ghế ngồi xuống ghế đối diện, cầm thực đơn, dịu giọng hỏi: “Cô đã gọi món chưa? Cô muốn ăn gì? Chỗ này có món Phật nhảy tường* khá nổi tiếng đấy.”
*Phật nhảy tường là món súp hầm cao cấp của Trung Quốc, đặc trưng cho những bữa tiệc sang trọng.
Cô gái chống cằm, liếc nhìn bó hoa, rồi ngẩng đầu nhìn kỹ người đàn ông trước mặt, người vẫn cố kiên trì “hoàn thành quy trình” xem mắt.
Hôm nay anh ăn mặc đơn giản, chỉ áo sơ mi trắng phối với quần tây đen, chân đi đôi giày da màu nâu, kiểu dáng cổ điển nhưng anh mặc lại sang trọng lạ thường.
Nhìn thì đơn giản, nhưng trên người anh lại toát lên phong thái đặc biệt, kiểu quý tộc Anh thế kỷ XIX, tao nhã và tự nhiên.
Nhìn kỹ mới phát hiện là áo sơ mi là Brioni, quần tây Kiton, đồng hồ Vacheron Constantin sáu con số, cổ áo mở hai nút, lộ phần da trắng lạnh.
Người ta đều nói chọn đàn ông trước tiên phải chọn gu thẩm mỹ, Cố Hoan cảm thấy gu của người đàn ông trước mặt này cũng khá ổn.
Ít nhất, cũng không giống những người chỉ biết khoe “đồ hiệu” mà không biết mình đeo lên trông như hề.
Cố Hoan vẫn còn canh cánh chuyện Hứa Mặc đến muộn, lúc gọi món cố tình nói một câu “tùy ý”, Hứa Mặc nghe xong khựng lại nửa giây, rồi gọi phục vụ, khách khí ôn hòa chỉ vào thực đơn gọi vài món.
Món được gọi toàn là món tủ của quán, vừa không sợ dở lại vừa không cần tốn quá nhiều tâm tư.
Cố Hoan bĩu môi, bưng tách trà Bích Loa Xuân người phục vụ vừa pha lên uống một ngụm.
Món ăn lần lượt được dọn lên, không khí yên tĩnh. Cuối cùng cô ấy cũng mở lời: “Nghe nói anh được tuyển thẳng vào Đại học T khi còn học cấp ba, sau đó học thạc sĩ và tiến sĩ Tài chính ở MIT?”
*MIT: là Học viện Công nghệ Massachusetts (Mỹ), là một trong những đại học hàng đầu thế giới.
*Đại học T: là viết tắt của Đại học Thanh Hoa.
Hứa Mặc nhẹ nhàng rót thêm nước vào tách trà của cô, giọng nhạt: “Phải, đúng như vậy.”
Cô ấy gật đầu: “Còn tôi học báo chí.”
Anh đáp: “Người giới thiệu đã nói qua rồi.”
Giọng anh thản nhiên, ý như: “Những chuyện cơ bản ấy tôi đều biết cả.”
Cô ấy nhướng mày, chuyển chủ đề: “Nói thật nhé, tôi chẳng hứng thú gì với buổi xem mắt hôm nay đâu, chẳng qua là đi cho có lệ thôi. Còn anh?”
Hứa Mặc nhìn cô, nhếch môi: “Cô muốn tôi nói gì?”
Cố Hoan không tin vào tai mình: “Anh không có người trong lòng hay là phản kháng lấy lệ một chút cái kiểu xem mắt lỗi thời của các cụ à?”
Hứa Mặc dường như bị sự thẳng thắn của Cố Hoan chọc cười, anh nhếch khóe môi, giọng nói dịu dàng không sao tả xiết: “Lỗi thời hay không tôi không bình luận, nhưng tôi khá thích cá tính của cô đấy.”
Lời này nghe có vẻ thú vị rồi đây.
Rốt cuộc là thật lòng thích hay chỉ là cố ý lấy lòng?
Cố Hoan bắt đầu có chút hứng thú với Hứa Mặc, không còn vẻ bực bội ban đầu. Trong bữa ăn, cô thỉnh thoảng dò hỏi đôi ba câu về tình trạng hiện tại của Hứa Mặc.
Hứa Mặc đáp lại lịch sự trong suốt buổi, nhưng luôn chỉ dừng lại ở mức đủ, không bao giờ chịu đi sâu hơn.
Hỏi đến ba lần, Cố Hoan cũng hiểu rằng Hứa Mặc có tính cảnh giác rất cao, không dễ dàng để người khác thấy được con người thật của mình.
Có cảm giác anh là người chỉ cho thấy mặt nước tĩnh, còn lòng sông sâu bao nhiêu thì không ai đo được.
Dù hỏi thế nào cũng không thể bóc tách lớp mặt nạ bình tĩnh của Hứa Mặc, để thấy được cảm xúc chân thật nhất của anh. Cố Hoan chợt nhớ đến một tin tức khá ồn ào trong giới vài năm trước.
Cô đặt đũa xuống, rút tờ khăn giấy lau vết dầu mỡ trên tay, ngước mắt lơ đãng hỏi: “Nghe nói mấy năm trước anh với một cô gái ở Tô Châu đã đến mức bàn chuyện cưới xin rồi, sao cuối cùng lại không thành thế?”
Động tác cầm muỗng của Hứa Mặc khựng lại. Anh không hề luống cuống, đón lấy ánh mắt nghi hoặc của Cố Hoan, đoán rằng cô đã điều tra chuyện riêng tư của mình.
Nhìn ra Cố Hoan không có ác ý, chỉ là đơn thuần khiêu khích, Hứa Mặc đặt thìa xuống, mặt không đổi sắc đáp: “Đều là chuyện quá khứ rồi, không quan trọng.”
Câu này có nghĩa là đừng hỏi thêm nữa, nếu còn hỏi, anh không thể đảm bảo bữa ăn này có thể tiếp tục.
Cố Hoan là người thông minh, đương nhiên hiểu anh đang giữ thể diện cho cô. Cô “ừm” một tiếng đầy suy tư, dừng lại đúng lúc, không truy hỏi đến cùng.
Bữa ăn này do Hứa Mặc thanh toán. Ăn xong, Cố Hoan hỏi Hứa Mặc có thể đưa cô đi một đoạn không, cô cần đến Đài truyền hình Trung ương.
Cố Hoan học Báo chí cả bậc đại học lẫn cao học, tốt nghiệp xong về nước, gia đình sắp xếp cho cô vào làm thử việc ở Đài Truyền hình Trung ương, trùng hợp là hôm nay cô đi trình diện.
Trong điện thoại, Văn Cầm liên tục gửi tin nhắn, ngầm nhắc nhở anh phải chăm sóc tâm trạng cô gái, đừng để người ta cảm thấy không thoải mái.
Hứa Mặc không có lý do để từ chối, bèn đưa Cố Hoan xuống tận hầm gửi xe.
Ban đầu Cố Hoan vẫn còn khá vui vẻ, cho đến khi thấy Hứa Mặc dừng lại trước một chiếc Hồng Kỳ H7, Cố Hoan kinh hãi nhìn chằm chằm Hứa Mặc, dường như không tin anh lại lái chiếc xe này.
Dù sao trong mắt cô, xe này phải là tầm tuổi bố cô lái mới đúng, không ngờ Hứa Mặc lại “con nhà nòi, chuẩn cán bộ” đến thế.
Cố Hoan thở dài, tự ý xếp Hứa Mặc vào phe “cổ hủ”, rất nhanh đưa ra kết luận, cảm thấy hai người không hợp nhau.
Cô khó mà tưởng tượng được một người chịu ảnh hưởng sâu sắc từ văn hóa tự do của Mỹ như cô lại phải sống chung với một người cổ hủ đến mức mà lái chiếc Hồng Kỳ H7.
Cuộc sống như vậy, chắc chắn còn khó chịu hơn cả cái chết.
__
Xe chạy tới gần Tam Lý Đồn, Cố Hoan bỗng lên tiếng bảo Hứa Mặc tấp vào lề.
Hứa Mặc không hỏi lý do, cẩn thận đỗ xe ở giao lộ.
Sợ bên ngoài có xe chạy qua, Hứa Mặc còn ân cần nhắc nhở, bảo cô chú ý xe cộ.
Đợi Cố Hoan xách túi xuống xe, Hứa Mặc ôn hòa hạ cửa kính, tay gác lên thành cửa, nói với Cố Hoan một câu: “Hữu duyên gặp lại.”
Cố Hoan nghe vậy, lưng hơi cứng lại. Giây tiếp theo, cô quay người, đi đến cạnh ghế lái, cúi người phàn nàn: “Tôi thấy chúng ta không hợp nhau, dừng tại đây đi, đừng hữu duyên gặp lại nữa.”
Hứa Mặc cười bất lực, như thể không hiểu Cố Hoan đang nói gì, nhưng cũng không hề níu kéo, chỉ hỏi: “Tôi có thể hỏi lý do không?”
Cố Hoan đứng thẳng người, nhìn thẳng về phía trước, nhẹ nhàng thốt ra một câu: “Chúng ta không phải người cùng một thế giới.”
“Miếng thịt Đường Tăng của anh, tôi không gặm nổi, đành chịu thôi.”
Nói xong, Cố Hoan quay lưng bỏ đi, không chút do dự, dáng vẻ như thể đang vứt bỏ một món đồ không cần thiết, sợ anh sẽ bám theo.
Hứa Mặc đối mặt với kết quả này lại tỏ ra thản nhiên, thậm chí còn có tâm trạng đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè:
[Để hoàn thành nhiệm vụ dì Văn giao, hôm nay tôi đã đặc biệt dùng bữa với một cô gái tài giỏi du học từ Mỹ về. Cuối cùng, cô ấy đưa ra một nhận xét: Miếng thịt Đường Tăng của anh, tôi không gặm nổi, đành chịu thôi.]
__
Vòng bạn bè của anh có bốn năm trăm người. Trước khi đăng, anh đặc biệt phân nhóm, chỉ để lại cơ hội cho vài người bạn thân thiết trêu chọc.
Chu Tứ bình luận đầu tiên, qua màn hình còn thấy rõ vẻ hả hê: “Chậc chậc chậc, Hứa Mặc cậu cũng có ngày hôm nay à. Rốt cuộc là nữ trung hào kiệt nào mà lại dám đối xử với cậu như thế. Đừng nói chứ, tôi phục sát đất luôn rồi, hôm nào mà gặp người ta, tôi đảm bảo sẽ hành lễ chào một cái, khen một câu: Phận nữ nhi không thua gì đấng mày râu.”
Thẩm Hành: “Chuyện gì thế?”
Thẩm Nghiên: “??? Anh Hứa Mặc à, anh không sao chứ?? Cô gái đó là ai vậy, lại dám nói thế.”
Hứa Mặc lướt mắt qua mấy dòng bình luận, tắt điện thoại, nổ máy rời Tam Lý Đồn, chạy về hướng quận Thạch Cảnh Sơn.
Hạ Trúc nhìn thấy dòng trạng thái này khi đang cãi nhau với Chu Xuyên ở đoàn làm phim.
Cô đã vắng mặt ba ngày, Thang Thiến lại thay đổi vài cảnh quay. Cô tức giận không thôi, lần này hoàn toàn không giữ thể diện cho Thang Thiến, thẳng tay chỉ vào mũi Thang Thiến mà mắng.
Mắng quá dữ dội, tất cả nhân viên, diễn viên trong đoàn đều không dám lên tiếng, lặng lẽ đứng một bên hóng chuyện.
Thật không may, ông chủ đứng sau Thang Thiến hôm nay bay từ Thượng Hải đến thăm đoàn phim, đúng lúc chứng kiến cảnh này. Người đàn ông mặc vest chỉnh tề cùng trợ lý xách trà sữa bước vào, kết quả nghe thấy Hạ Trúc mắng: “Không phải chỉ vì có một tên ngu xuẩn chống lưng phía sau, mà cô nghĩ mình là nhân vật lớn à?”
Lời này vừa thốt ra, cả phim trường phát ra tiếng hít hà lạnh lẽo, ánh mắt đổ dồn về phía không xa.
Thang Thiến nhìn theo, thấy khuôn mặt đẹp trai kia, lập tức yểu điệu chạy đến ôm cánh tay người đàn ông, bộ dạng và thần sắc như thể vừa bị người ta ức h**p dữ dội.
Hạ Trúc tức đến đau ngực, quay đầu chuẩn bị chửi bới, lại đụng phải một đôi mắt sâu không gợn sóng.
Người đàn ông ấy đưa tay khẽ chạm đầu Thang Thiến, ánh mắt nhàn nhạt rơi lên gương mặt trong trẻo của Hạ Trúc. Đôi mắt phượng trời sinh đã mang vẻ tà khí, lúc này như ma cà rồng, chỉ cần hé môi là toàn mùi máu.
Anh ta đưa ly trà sữa cho trợ lý, nhàn nhã nhìn Hạ Trúc, nửa cười nửa không: “Cãi nhau gì đấy? Nói tôi nghe thử, tôi phân xử cho.”
Hạ Trúc vừa định đáp, Chu Xuyên đã cuống quýt kéo tay cô: “Cô cô cô… tôi lạy cô, bớt nói hai câu đi được không, làm ơn đấy.”
“Đấy là nhà đầu tư lớn nhất của phim chúng ta đấy. Đắc tội với vị này, phim mình còn quay nổi nữa không?”
Người đàn ông kia chỉ cười nhạt, đưa ly trà sữa cho trợ lý, rồi theo Thang Thiến vào phòng hóa trang. Thang Thiến với gương mặt e lệ đóng cửa lại, chặn mọi ánh mắt buôn chuyện.
Hạ Trúc cắn răng, thở hắt ra một câu chửi khẽ: “Đồ khốn.”
Cô đè nén cơn giận, nằm vật ra ghế, cầm điện thoại lên lướt vòng bạn bè, tình cờ thấy dòng trạng thái của Hứa Mặc.
Có câu nói rất hay: khi gặp xui xẻo, nhìn thấy người khác cũng đang gặp xui xẻo, lập tức cảm thấy cuộc sống không còn quá khó khăn nữa.
Lúc này, Hạ Trúc nhìn chằm chằm dòng trạng thái của Hứa Mặc, ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu là:
[Hứa Mặc cũng có ngày này sao!]
Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu
Chương 9: “Hứa Mặc cũng có ngày này à.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
