Từ Dạng Thời không kìm lòng được mà chạy bước nhỏ về phía trước. Nhìn Trần Trắc đang nghiêng mình tựa vào bức tường, cô bỗng thấy nghẹn lời.
Đôi môi cô mấp máy định nói gì đó nhưng rồi lại chẳng thể thốt ra thành câu. Cuối cùng, như một sự tự thỏa hiệp đầy bất lực, cô hỏi: “Sao anh lại đứng ngoài này?”
Trần Trắc nhìn cô, khẽ nở nụ cười. Anh lẳng lặng đung đưa một chiếc vòng tay trên tay mình, cúi đầu suy tư một chốc rồi mới ngước mắt nói với Từ Dạng Thời: “Lần trước đi ra ngoài có bắt gặp một món đồ nhỏ, cứ cảm thấy sẽ có người thích nó. Nhân lúc hôm nay rảnh rỗi, tôi đã tự tay tết xong.”
Ánh mắt Từ Dạng Thời dời về phía bàn tay với những đốt ngón tay rõ rệt của anh, bấy giờ mới chú ý đến việc anh đang cầm một chiếc vòng tay.
Đó là một kiểu dáng mà cô chưa từng thấy qua. Giữa những sợi dây màu hồng xen lẫn vài sợi trắng và xanh, chúng cùng nhau dệt nên phần thân chính của chiếc vòng. Những sợi dây rủ xuống tự nhiên tạo thành những dải tua rua hơi dày, bên trên đính những hạt châu màu hồng phấn.
Sắc màu của chiếc vòng tựa như những áng mây nơi chân trời lúc này, vừa hồng hào vừa kiều diễm. Mà ngón tay của Trần Trắc lại thon dài, rõ nét, nơi các khớp tay còn ửng lên sắc hồng nhạt. Dưới sự phản chiếu giao thoa ấy, Từ Dạng Thời cũng chẳng phân định nổi là đôi bàn tay kia đẹp hơn, hay chiếc vòng tay này thanh tao hơn một bậc nữa.
Chỉ nhìn thôi, trong lòng Từ Dạng Thời đã dâng lên một niềm hoan hỉ vô cớ. Cô cảm thán: “Đẹp quá.”
Đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả mặt hồ nước, cô nhìn Trần Trắc, mím môi có chút ngượng ngùng hỏi: “Tôi có thể xem nó một chút không?”
Trần Trắc đứng thẳng người, tùy ý đưa chiếc vòng cho cô: “Muốn xem thì cứ xem đi.”
Từ Dạng Thời đón lấy chiếc vòng, nhưng tầm mắt vẫn lưu lại trên đôi tay anh. Nhìn đến mức Trần Trắc lại bật cười: “Tay tôi đẹp lắm sao?”
Từ Dạng Thời vội vàng dời mắt đi chỗ khác, nói lảng sang chuyện khác: “Chiếc vòng này trông cũng đẹp thật đấy.”
Trần Trắc không nói gì thêm, chỉ cười thấp vài tiếng rồi lại tựa vào tường ngắm nhìn cô.
Thực chất, chiếc vòng này không hề hoàn hảo. Những dấu vết nối dây lộ rõ rằng người bện nó vốn dĩ là một kẻ tay ngang. Từ Dạng Thời tỉ mỉ chạm vào chiếc vòng có phần thô ráp ấy, hơi ấm từ cơ thể Trần Trắc dường như vẫn còn vương lại phía trên, khiến cô chỉ vừa khẽ vuốt qua đã thấy đôi má mình âm thầm ửng đỏ.
“Thích không?” Trần Trắc hơi cúi người ghé sát lại gần Từ Dạng Thời. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, một động tác nhỏ đầy vẻ tùy hứng và thong dong.
Thế nhưng Từ Dạng Thời lại bị giật mình mà lùi lại hai bước. Cô có chút căng thẳng, siết chặt chiếc vòng trong tay rồi đáp: “Dĩ nhiên là thích rồi.”
“Ừm.” Trần Trắc yên tâm gật đầu, sau đó đưa tay vò nhẹ mái tóc cô: “Em thích thì tặng cho em đấy.”
Nói xong, anh quay người định vào nhà. Khi một chân vừa bước qua ngưỡng cửa, anh quay đầu chỉ về phía những đám mây nơi chân trời, trêu chọc: “Từ Dạng Thời, ráng chiều kia cũng chẳng bằng một phần mười của em đâu.”
Nghe vậy, Từ Dạng Thời đưa tay chạm lên mặt mình, cái nóng hầm hập khiến trái tim cô run rẩy. Nhịp tim đập quá nhanh rồi.
Cô ngơ ngác hỏi Hạ Hoán – người đã đứng cạnh mình từ lúc nào không hay: “Câu nói đó của anh ấy có ý nghĩa gì thế?”
Hạ Hoán mỉm cười, v**t v* đôi má đang đỏ bừng của Từ Dạng Thời: “Mình đoán đại khái là anh ta chê mặt cậu còn đỏ hơn cả ráng chiều lúc hoàng hôn đấy, ừm, còn khá nóng nữa.”
Từ Dạng Thời thẹn thùng chạy tót vào trong nhà, đâu phải cô tự muốn mình đỏ mặt đâu chứ.
Hạ Hoán nhìn thấy Chu Độ bên cạnh với gương mặt có phần tối sầm lại, bèn yếu ớt hạ bàn tay đang giơ lên xuống. Cô ho khẽ hai tiếng đầy vẻ gượng gạo: “Không nhìn ra cái anh Trần Trắc này cũng biết tán tỉnh ghê nhỉ, ha ha…”
Chu Độ liếc nhìn cô với ánh mắt không rõ tâm tình. Hạ Hoán biết ý ngậm miệng, lẳng lặng đi vào trong, bỏ lại một mình Chu Độ đứng đó với những suy nghĩ ngổn ngang.
Nhìn bóng dáng mấy người lần lượt đi vào, ánh mắt Chu Độ tối lại, trong lòng tràn ngập vẻ buồn bực.
“Vẫn là đánh giá thấp Trần Trắc rồi.” Chu Độ nghiến răng thầm nghĩ, “Chỉ là tặng món đồ thôi mà cũng phải làm ra cái dáng vẻ phô trương thế này.”
Anh nhớ lại lời dặn dò của cha mẹ Từ Dạng Thời dành cho mình, khẽ thở dài. Không thể để cô lún sâu thêm nữa.
Khi anh bước vào, Từ Dạng Thời đang ngoan ngoãn ngồi trên sofa, mân mê chiếc vòng tay Trần Trắc tặng. Chu Độ ngồi xuống bên cạnh cô, ấp ủ một hồi mới mở lời: “Em đến đây cũng hai ngày rồi, không định đi tham quan các khu danh thắng sao?”
Từ Dạng Thời ngước lên nhìn Chu Độ: “Có chứ, em dự định quá hai ngày nữa sẽ đăng ký một tour đi chơi.”
Chu Độ gật đầu: “Đi theo đoàn vẫn tốt hơn là em đi một mình. Nếu không phải bên này anh không dứt ra được, anh đã đi cùng em rồi.”
Nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, Trần Trắc xen vào: “Tôi có quen một hướng dẫn viên khá tốt, anh ấy hay tự tổ chức tour riêng, có cần tôi giới thiệu cho không?”
Từ Dạng Thời nghe vậy liền cười rạng rỡ: “Anh giới thiệu thì chắc chắn là đáng tin rồi.”
Trần Trắc mỉm cười nhẹ nhàng: “Vậy lát nữa tôi sẽ gửi thông tin liên lạc của cô ấy qua cho em.”
“Được.”
Chu Độ thấy mục đích của mình đã đạt được nên cũng yên tâm. Chỉ cần đợi Từ Dạng Thời đi chơi vài ngày, với tính cách của cô, đến lúc đó cái gì mà Trần Trắc, cái gì mà hoa anh túc xanh đều sẽ bị quẳng ra sau đầu thôi.
“Vậy em cứ đi chơi cho thoải mái vài ngày, nhưng phải chú ý an toàn đấy.” Chu Độ dặn dò vài câu rồi đi sang thảo luận với Hạ Hoán.
Trần Trắc thấy Chu Độ đã đi khuất thì ngồi xuống bên cạnh. Anh nhìn theo bóng lưng Chu Độ, lẩm bẩm nhỏ: “Anh ta cũng quan tâm em nhỉ.”
Từ Dạng Thời không nghe rõ anh nói gì, thắc mắc “Hả?” một tiếng.
Trần Trắc định thần lại, hỏi cô: “Nói đi cũng phải nói lại, tôi ở đây mấy năm rồi nhưng các khu tham quan quanh đây lại chưa từng đi tới, cũng thấy khá đáng tiếc.”
Từ Dạng Thời nắm chặt chiếc vòng trên cổ tay, nhớ đến việc mình vừa nhận quà của người ta, bỗng chốc trở nên hào sảng: “Vậy anh đi cùng tôi đi. Vừa hay tôi ở đây một thân một mình, đất khách quê người cũng không an toàn lắm. Có thêm người đồng hành cũng vui hơn.”
Trần Trắc khẽ mỉm cười: “Được thôi, dù sao tôi cũng là kẻ nhàn rỗi chẳng có việc gì làm, không giống như người bận rộn như Chu Độ kia, đến thời gian đi chơi cùng em cũng không rút ra nổi.”
Từ Dạng Thời nghe thấy lời này lại nảy sinh lòng thương cảm dành cho Trần Trắc. Cô cố sức phớt lờ nhịp tim đang đập thình thịch của mình, vươn tay nắm lấy tay anh: “Tôi cũng là kẻ nhàn rỗi mà, hai kẻ nhàn rỗi chúng ta làm bạn với nhau, mặc kệ bọn họ đi.”
Trần Trắc nhếch môi, ghé sát tai Từ Dạng Thời khẽ hỏi: “Thật không?”
“Dĩ nhiên rồi.”
Trần Trắc v**t v* lọn tóc mai sau vành tai cô, như thể trút được gánh nặng mà thở dài một tiếng.
Từ Dạng Thời, sao em lại tốt đến thế chứ.
Anh thầm thì trong lòng.
Trần Trắc lật tay lại, bao bọc bàn tay Từ Dạng Thời vào lòng bàn tay mình. Có lẽ vì ban nãy cô đã quen với việc mân mê chiếc vòng, nên lúc này cũng không ngừng v**t v* bàn tay anh.
Tay của Trần Trắc rất đẹp, điều này cô đã biết từ lâu, nhưng cô không ngờ chạm vào lại dễ chịu đến thế, nhất thời không chú ý đã vuốt đến ngây người.
Đến khi phản ứng lại, Trần Trắc đã nhìn cô từ bao giờ. Cô có chút căng thẳng định hất tay anh ra nhưng không ngờ tay mình đã bị anh nắm chặt, dẫu thế nào cũng không thoát ra được.
Trần Trắc nhướn mày, cười như không cười mà hỏi: “Chạm vào có dễ chịu không?”
