Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ

Chương 22: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI HAI – EM THẬT SỰ UỐNG ĐƯỢC MÀ



「Khi em vắng mặt, ngày và đêm là hai mươi bốn giờ không sai một phút một giây. Khi em có mặt, đôi khi ít hơn, đôi khi lại nhiều hơn.」

/

Lời nói của Trần Trắc khiến Từ Dạng Thời tức khắc như đang đứng trên miệng núi lửa, chỉ một giây sau thôi là nham thạch sẽ phun trào. Cô chẳng biết mình nên nói gì hay làm gì cho phải.

Đành âm thầm buông tay Trần Trắc ra, giả vờ như không có chuyện gì mà nói: “Tôi nhớ ra lúc trên đường về có thấy một con cừu nhỏ, tôi đi tìm nó chơi đây. Vừa nãy chạm vào tay anh, tôi không cẩn thận nên nhận nhầm tay anh thành con cừu mất rồi.”

Trần Trắc tựa lưng vào sofa, mỉm cười nhìn cô. Ngay khi Từ Dạng Thời vừa đứng dậy, anh đã lơ đãng đưa tay nắm lấy cổ tay cô.

“Tôi không trêu em nữa.” Đôi mắt anh ánh lên ý cười, dịu dàng nói: “Muốn chạm thì cứ chạm đi, tôi cũng đâu có làm gì em?”

“Từ Dạng Thời, không cần phải tìm nhiều cái cớ như vậy đâu.”

Thanh âm dịu dàng của Trần Trắc lúc này lọt vào tai cô lại trở nên thật chói chang. Cô hơi hoảng loạn vung vẫy tay, muốn dứt khỏi sự kìm kẹp của anh.

Nhưng Trần Trắc vẫn nắm chắc lấy, nhất quyết không buông. Anh nắm không chặt, giữa lòng bàn tay anh và cổ tay cô vẫn duy trì một khoảng cách mong manh thực thực hư hư. Theo từng cử động, da thịt hai người chạm khẽ vào nhau rồi lại nhanh chóng tách rời.

Sự tiếp xúc mập mờ ấy khiến Trần Trắc có chút luyến tiếc không muốn rời, trong phút chốc anh cũng hiếm khi mà đường đột với một cô gái như vậy. Đã nắm được tay rồi còn không nỡ buông, đối với Trần Trắc mà nói, đây cũng là lần đầu tiên.

Mặt Từ Dạng Thời lại đỏ bừng lên. Trần Trắc nhìn cô, cứ ngỡ rằng đóa hoa mới nở trong viện sáng nay cũng chẳng thể sánh bằng vẻ diễm lệ của cô lúc này.

“Trần Trắc.” Từ Dạng Thời nhỏ giọng gọi tên anh.

Tiếng gọi ấy càng làm anh chẳng muốn buông tay. Thế nhưng, cuối cùng anh vẫn nới lỏng tay để cô tự do: “Không đùa với em nữa.”

Anh đứng dậy, cúi người lại gần nhìn cô và hỏi: “Thật sự rất muốn chạm vào cừu nhỏ sao?”

Từ Dạng Thời ngây ngốc gật đầu: “Muốn ạ.”

“Được.” Trần Trắc tiện tay cầm lấy một bình rượu trên bàn bên cạnh, ra hiệu bảo Từ Dạng Thời đi theo mình.

Từ Dạng Thời không nhúc nhích, cô đứng nguyên tại chỗ hỏi: “Anh định đi đâu thế?”

Trần Trắc tựa vào tường, chỉ chỉ về phía nhà hàng xóm: “Chẳng phải em muốn xem cừu nhỏ sao? Tôi đưa em sang nhà Tang Thố xem.”

“Thật sao?” Từ Dạng Thời nghi hoặc nhìn anh hỏi lại.

Trần Trắc không kìm được, trực tiếp tiến lên hai bước nắm lấy tay cô, sải bước đi ra ngoài. Từ Dạng Thời không chống cự, ngoan ngoãn đi theo sau anh.

“Nhưng mà anh cầm rượu theo làm gì?”

“Tôi sang tìm Tang Thố uống rượu.”

“Ồ, vậy tôi cũng muốn uống.”

Trần Trắc đứng ngoài viện gọi vài tiếng, sau khi nghe thấy tiếng trả lời của Tang Thố mới quay đầu nói với Từ Dạng Thời: “Rượu này khá mạnh, không hợp để em uống đâu.”

Từ Dạng Thời vỗ vỗ vào lồng ngực mình: “Anh coi thường tôi rồi, tôi uống rượu giỏi lắm đấy.”

Trần Trắc không mấy tin lời cô, nhưng khi nhìn thấy Tang Thố đang chạy nhỏ ra đón, anh cũng không chất vấn thêm, chỉ nói: “Rượu này tửu lượng rất lớn, em uống ít một thôi.”

Tang Thố có chút kinh ngạc nhìn bình rượu trên tay Trần Trắc: “Sao đột nhiên lại mang rượu sang tìm bác thế này?”

Trần Trắc mỉm cười tiến lên vỗ vai anh ta: “Uống của bác bao nhiêu là rượu rồi, cũng đến lúc để bác nếm thử rượu của cháu chứ.”

Tang Thố gãi gãi bím tóc đầy vẻ chất phác: “Được thôi. Vừa hay chúng ta đang dùng bữa, hai người cùng vào ăn luôn cho vui.”

Từ Dạng Thời theo chân Trần Trắc bước vào nhà. Khác với vẻ hiện đại xen lẫn hoài cổ ở homestay của anh, ngôi nhà của Tang Thố mang đậm phong cách Tây Tạng đặc trưng. Tầng một là nơi nuôi nhốt trâu, ngựa và cừu, tầng hai mới là nơi sinh hoạt. Giữa hai tầng lầu được kết nối bởi một chiếc cầu thang vừa hẹp vừa dốc đứng.

Điều khiến Từ Dạng Thời lúng túng nhất là chiếc cầu thang này hoàn toàn không có tay vịn. Cô đứng nép bên dưới, đôi tay cứ thừa thãi chẳng biết đặt vào đâu.

Có lẽ Trần Trắc cũng đoán được điều đó, anh bước ra phía sau cô: “Em lên trước đi, tôi sẽ đỡ phía sau.”

Từ Dạng Thời do dự một chốc rồi cũng chậm chạp leo lên. Cô khom lưng, hai tay bám chặt lấy từng bậc thang, cả tay lẫn chân đều vận dụng hết công suất, nhích từng chút một. Đến khi đứng vững ở phía trên, thấy Trần Trắc bước lên một cách đầy tiêu sái, cô chợt thấy thẹn thùng khi nhớ lại tư thế leo trèo chật vật vừa rồi của mình.

Tang Thố đứng bên cạnh trêu chọc: “Hồi đầu Trần Trắc mới leo cũng chẳng khác gì cháu đâu.”

Từ Dạng Thời lập tức quay sang, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Trần Trắc. Chỉ đến khi thấy anh gật đầu thừa nhận, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô thầm nhủ trong lòng: Hóa ra là tại cái cầu thang này có vấn đề, chứ không phải tại mình.

“Vào đi.” Tang Thố đẩy cửa dẫn họ vào trong.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, Từ Dạng Thời ngỡ như mình vừa lạc vào một thế giới khác. Tường nhà được sơn một lớp lót màu vàng rực rỡ, bên trên dùng đủ loại phẩm màu vẽ nên những câu chuyện truyền thuyết của người Tạng, hay hình ảnh các vị Phật và thần thú. Giữa phòng đặt một chiếc lò thép đen nhánh, trên lò là ấm nước bằng sắt, lửa củi cháy bập bùng bên dưới, một đường ống thép dẫn khói tỏa ra ngoài gian phòng.

Tang Thố đưa họ đến bên chiếc bàn lớn rồi ngồi xuống. Từ Dạng Thời có chút khép nép nhìn những người lạ mặt trước mặt.

Trần Trắc ghé tai cô nói nhỏ: “Người ngồi cạnh Tang Thố là vợ bác ấy, còn lại đều là con cái của họ.”

Từ Dạng Thời gật đầu, mỉm cười chào họ rồi vùi đầu vào ăn cơm. Cơm canh nhà Tang Thố so với ở chỗ Trần Trắc thì có thêm một mùi vị lạ lùng khó tả, hơi khó nuốt, nhưng cô vẫn cố gồng mình ăn hết.

Vợ của Tang Thố là Sách Nam Trác Mã thấy Từ Dạng Thời đã ăn xong, liền nhiệt tình muốn xới thêm cơm cho cô. Từ Dạng Thời liên tục từ chối nhưng vẫn không thắng nổi lòng hiếu khách của cô ấy, đành nhận thêm nửa bát nhỏ.

Cô lộ vẻ mặt đầy cam chịu, dùng đũa gẩy từng hạt cơm cho vào miệng. Lúc nãy cô đã cố quá sức để ăn hết chỗ kia, còn chút đỉnh này thực sự là không sao nuốt trôi nổi nữa.

Trần Trắc ngồi bên cạnh, thấy vẻ mặt “nhồi nhét” của cô thì có chút xót xa. Anh bưng bát của cô lên, gạt hết phần cơm còn lại sang bát của mình.

Anh dịu dàng nói: “Ăn không nổi thì đừng có ép bản thân.”

Nói xong, anh quay sang giải thích với vợ chồng Tang Thố: “Dạng Thời mới đến đây, vẫn chưa quen với nhịp sống vùng cao. Hai ngày nay khẩu vị không được tốt, chỗ cơm này cháu sẽ ăn giúp cô ấy.”

Sách Nam Trác Mã mỉm cười, lầm rầm nói gì đó bằng tiếng Tạng với chồng. Từ Dạng Thời nghe không hiểu, đành quay sang nhìn Trần Trắc. Cô thấy vành tai anh cứ thế đỏ dần lên, bèn tò mò hỏi khẽ: “Họ đang nói gì thế anh?”

Trần Trắc lắc đầu: “Không liên quan đến chúng ta đâu.”

Từ Dạng Thời khẽ “ồ” một tiếng nhưng khi quay đầu lại, cô phát hiện hầu như tất cả mọi người có mặt đều đang nhìn cô và Trần Trắc mà cười, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa hai người đầy ẩn ý. Đặc biệt là một cô bé, ánh mắt chẳng hề che giấu mà nhìn cô cười một cách vô cùng ám muội.

Sau bữa cơm, Tang Thố cầm chén rượu, Trần Trắc mang theo bình rượu, cả ba cùng leo lên tầng ba. Tầng ba là một khoảng sân lộ thiên, bên trên đặt một chiếc bàn nhỏ. Trần Trắc mở nắp bình, rót cho mỗi người một ít rượu.

Anh đưa ly rượu ít nhất cho Từ Dạng Thời: “Uống ít thôi, rượu này mạnh lắm đấy.”

Từ Dạng Thời chỉ gật đầu lia lịa, miệng lẩm bẩm: “Tôi uống được mà, thật sự uống được mà.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...