Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ

Chương 24: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI TƯ – NỤ HÔN ĐẦU TIÊN



Những bông tuyết rụng xuống từ tầng mây như đóng băng Trần Trắc tại chỗ. Anh cứng đờ cúi đầu, cảm nhận sự ẩm ướt và ấm nóng trên gương mặt, chỉ thấy bản thân lúc này như đang lơ lửng giữa chín tầng mây, lại như đang chìm sâu dưới đáy biển.

Một bên nóng, một bên lạnh, trong sự giằng co lặp đi lặp lại ấy, anh chỉ dám giữ nguyên tư thế, không dám cử động dù chỉ một li.

Từ Dạng Thời khẽ rời môi mình ra, dịu dàng hôn lên mắt anh một cái rồi mới chịu tách ra hẳn.

Đang trong cơn say khướt, Từ Dạng Thời đứng không vững. Lúc nãy còn dựa vào Trần Trắc thì không sao, giờ vừa tách ra cô liền lảo đảo. Trần Trắc vội vươn tay đỡ lấy eo cô để tránh cho cô ngã nhào. Thế nhưng cô lại thuận thế ép tới, đè Trần Trắc vốn đang hỗn loạn tâm trí ngã phục xuống đất.

Trần Trắc định đỡ cô dậy, nhưng cô nhất quyết không chịu. Anh bất lực, chỉ có thể dùng tông giọng khàn đặc để thương lượng: “Dạng Thời…”

Từ Dạng Thời vùi đầu s* s**ng lung tung trên người Trần Trắc. Cảm giác khi chạm vào “cừu nhỏ” còn tốt hơn cả những gì cô tưởng tượng, khiến cô nhất thời say mê không nỡ buông tay.

Dù đầu óc không tỉnh táo, nhưng cô vẫn biết cừu thì không thể nói chuyện. Cô chẳng buồn thắc mắc tại sao con cừu dưới thân mình lại biết nói, cô chỉ nghĩ rằng không thể để ai biết cừu của mình biết nói được.

Thế là, ngay khoảnh khắc Trần Trắc vừa lên tiếng, Từ Dạng Thời liền rướn người tới, dùng đôi môi mình chặn đứng những lời chưa kịp nói hết của anh.

Môi Trần Trắc mỏng, Từ Dạng Thời chỉ cần khẽ hé môi là có thể bao trọn lấy. Cô không biết đây là hành vi “phi lễ”, cô chỉ biết rằng cảm giác này rất dễ chịu. Chính vì dễ chịu nên cô muốn nhiều hơn nữa và thế là Từ Dạng Thời càng thêm phóng túng.

Trần Trắc ngây dại tại chỗ, không dám tin giấc mộng mà mình hằng đêm mong nhớ lại thực sự xảy ra. Anh nằm ngửa trên thảm cỏ, có bông tuyết rơi vào mắt, anh chớp mắt, nước mắt cứ thế không tự chủ được mà tuôn rơi.

Anh từng nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp lại Từ Dạng Thời nữa, chẳng ngờ ông trời vẫn thương xót anh một lần, để anh gặp lại người mà mình đã nhung nhớ suốt bao năm qua. Với Trần Trắc, gặp lại đã là quá đủ, anh không dám xa hoa mong cầu điều gì khác.

Nhưng lúc này, hơi ấm từ môi một người khác lại nhắc nhở anh — Từ Dạng Thời đã hôn anh. Dù là cô đang say nhưng đây thực sự là một nụ hôn.

Gương mặt anh, vành tai anh đều nóng bừng lên, nước mắt trong hốc mắt cứ trào ra không dứt. Anh giơ tay che mắt mình lại rồi chợt nhận ra bản thân đang nóng hầm hập như nước sôi.

Trần Trắc mấp máy môi muốn gọi tên cô, nhưng vừa mở miệng đã bị cô bắt lấy sơ hở, đưa lưỡi tiến vào. Anh lập tức bật dậy, đẩy cô ra.

Anh vừa thẹn vừa giận mà chỉ trích: “Em… sao em có thể… đưa lưỡi vào chứ?”

Từ Dạng Thời nghiêng đầu, không hiểu con cừu nhỏ đang nói gì. Cô chỉ biết là rất thích nên cô muốn. Cô lại rúc về phía Trần Trắc, miệng lẩm bẩm: “Cừu nhỏ đừng giận, có em đây. Em muốn mà, một chút thôi, một chút là được rồi.”

Trần Trắc cố đỡ cô dậy nhưng cô hoàn toàn không hợp tác. Cô mạnh mẽ đè anh xuống dưới thân, hai tay giữ chặt đầu anh, bờ môi từ từ hạ xuống.

Người say nhìn vật gì cũng thành bóng chồng, cái hôn đầu tiên rơi trúng mắt Trần Trắc. Cô dịu dàng hôn lên đó, rồi phát hiện cừu nhỏ đang lặng lẽ khóc. Thế là cô cũng rơi lệ theo, xót xa an ủi: “Cừu nhỏ đừng khóc.”

Trần Trắc khẽ ngước đầu tránh né nụ hôn của cô, anh bất lực nói: “Không phải nước mắt, là nước tuyết tan thôi.”

Anh không ngờ rằng, mình vừa tránh được nụ hôn trên mắt, lại chủ động dâng đôi môi mình lên. Từ Dạng Thời trực tiếp hôn tới, món quà dâng tận miệng thì cô đời nào từ chối.

Trần Trắc thử vùng vẫy một chút, nhưng vị của thứ rượu vừa uống bắt đầu xông lên khiến anh bủn rủn chân tay, đành để mặc cô muốn làm gì thì làm. Anh nằm im không kháng cự nữa, chỉ nghĩ thầm đợi cô hôn mệt rồi sẽ tự bỏ cuộc.

Trần Trắc chỉ có một ranh giới cuối cùng: Chỉ cần cô không đưa lưỡi vào là được, còn lại anh đều chiều theo cô.

Từ Dạng Thời gặm nhấm bờ môi anh, cố gắng khám phá sâu hơn bên trong nhưng mãi mà không vào được. Cô thắc mắc một hồi rồi cũng chẳng nghĩ thông, bèn không thèm quản nữa mà chỉ tập trung hôn lên làn môi anh. Cho đến khi đôi môi mỏng của Trần Trắc cũng hơi sưng lên, cô mới như hết pin mà gục xuống lồng ngực anh ngủ thiếp đi.

Trần Trắc nhìn cô đầy bất lực, thầm nhủ trong lòng: Sau này tuyệt đối không để cô chạm vào một giọt rượu nào nữa.

Áo khoác đã nhường cho cô, anh chỉ mặc áo lót nằm trên thảm cỏ vừa phủ tuyết. Dù dưới lưng là một mảng băng giá nhưng anh không thấy lạnh, thậm chí còn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Nhìn người trong lòng đang ngủ say sưa, Trần Trắc không kìm được mà mỉm cười: “Đồ vô tâm.”

Anh chỉnh lại quần áo cho cô, dùng áo khoác của mình bọc cô thật kín rồi mới bế thốc cô lên đi về.

Khi về đến homestay, nhóm Chu Độ đều đã về phòng. Trần Trắc bế cô về phòng riêng, nhẹ nhàng đặt lên giường, chỉ giúp cô cởi áo khoác và giày, tiện tay lau mặt cho cô rồi định rời đi.

Đắp chăn xong, nhìn gương mặt thanh thản ấy, anh không tài nào liên tưởng nổi cô với “người lưu manh” vừa đè anh ra hôn ban nãy. Anh ngồi bên giường lặng lẽ ngắm cô rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà cúi xuống hôn lên trán cô.

“Thu chút lãi vậy.”

Khi Trần Trắc xuống lầu tắt đèn, vừa hay chạm mặt Trần Phi Văn vừa trở về. Chẳng hiểu sao anh chợt thấy chột dạ, hơi nghiêng người sang trái né tránh ánh nhìn của em trai.

“Anh, sao anh chưa ngủ?” Trần Phi Văn ôm đàn guitar thắc mắc.

Trần Trắc đáp ngay: “Lên ngay đây, em ngủ sớm đi.”

Trần Phi Văn dù thấy anh mình hơi lạ, nhưng hôm nay đi hát rong ở nơi rất xa nên mệt lả, cũng chẳng buồn nghĩ ngợi thêm. Anh ta ngáp một cái rồi lên lầu.

Trần Trắc đỏ mặt ngồi vào quầy bar, nhìn cuốn nhật ký trước mặt định viết gì đó nhưng đặt bút xuống lại chẳng viết nổi. Anh viết rồi lại gạch, gạch rồi lại viết, cuối cùng chỉ để lại một dòng:

“Đêm nay sau khi uống say, giữa làn tuyết bay, cô ấy đã chủ động hôn tôi. Tâm trí tôi rối như tơ vò, chẳng thể nào gỡ ra được nữa. Có lẽ tôi buộc phải thừa nhận rằng: Tôi nhớ cô ấy từng giây từng phút.”

Trần Trắc đặt bút xuống, tay vô thức chạm lên môi mình, nơi dường như vẫn còn vương lại hơi ấm của người kia. Anh lặng lẽ l**m môi mình, một lúc sau mới chợt nhận ra hành động này chẳng khác nào hôn gián tiếp, thế là mặt lại càng đỏ hơn.

Trong thoáng chốc, anh cảm thấy trong lòng mình như đang thiêu đốt một ngọn lửa lớn, chỉ khi đốt sạch những tơ tưởng diễm lệ kia đi thì anh mới có thể bình tâm lại được. Nhưng làm sao giáo huấn bản thân đừng nghĩ về Từ Dạng Thời? Đó là điều không thể.

Đêm khuya nằm trên giường, anh vẫn nghĩ về nụ hôn bất ngờ ấy, càng nghĩ người lại càng nóng lên. Anh nhớ đến việc cô hiện đang ở ngay phòng bên cạnh, nhớ lại những ngày tháng từng đứng từ xa trông ngóng, cười rồi lại trào ra hai giọt lệ.

Nói cho cùng, anh vẫn là người may mắn, Trần Trắc mông lung nghĩ. Đêm đó anh thức trắng trong đủ mọi suy nghĩ ngổn ngang.

Ngược lại, Từ Dạng Thời ngủ rất ngon, chỉ có điều sau khi tỉnh dậy, từ từ nhớ lại những chuyện hoang đường mình làm lúc say thì không ổn chút nào. Cô bật dậy rồi lại ngay lập tức nằm vật xuống, nhanh chóng kéo chăn trùm kín mít.

Cô thực sự không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa. Say rượu xong lại đi quấy rối Trần Trắc, còn đè người ta ra đòi hôn cho bằng được.

“Aaaa!” Từ Dạng Thời hét lên một tiếng, hận không thể leo lên cỗ máy thời gian quay về đêm qua để đánh chết cái đứa làm càn là mình.

“Mình còn mặt mũi nào gặp người ta nữa đây?”

Từ Dạng Thời khóc không ra nước mắt vò đầu bứt tai, canh chừng lúc nhóm Chu Độ đã đi hết mới dám xuống giường sửa soạn. Cô nhìn mình trong gương với đôi môi hơi sưng, tự cốc vào đầu mình: “Cho chừa cái tội nói khoác, cho chừa cái tội khoe khoang, giờ thì hay rồi, gây ra chuyện tày đình rồi.”

Thực ra cô chưa từng uống rượu bao giờ, bố mẹ quản giáo rất nghiêm, những thứ như thuốc lá hay rượu bia cô chưa bao giờ có cơ hội nếm thử. Sau này đi ăn với bạn bè cô cũng hầu như chỉ gọi nước ngọt, cho dù có gọi rượu thì cũng là loại bia nấu nồng độ cực thấp.

Nghĩ lại câu mình nói với Trần Trắc rằng “tửu lượng của tôi tốt lắm”, Từ Dạng Thời cảm thấy phát điên. Cô tự tát nhẹ vào miệng mình, lẩm bẩm trong lòng: “Cho chừa cái tội nói bừa.”

Vốn dĩ cô định nhân lúc không có ai sẽ xin lỗi Trần Trắc, nhưng lúc xuống lầu, trong đầu bỗng nảy ra một ý — hay là mình cứ giả vờ say quá nên mất trí nhớ luôn cho rồi. Từ Dạng Thời càng nghĩ càng thấy cách này hay, lập tức quyết định sẽ làm theo như thế.

Xuống lầu chẳng thấy ai, cô lóng ngóng trong bếp ăn xong bữa sáng mới thấy Trần Trắc đang tưới hoa ngoài sân. Từ Dạng Thời đứng trong nhà quan sát kỹ Trần Trắc, đặc biệt nhìn vào đôi môi của anh.

Không ngoài dự đoán, nó sưng lên đến mức đáng sợ.

Cô hổ thẹn quay đi không muốn nhìn anh, nhưng sau lưng bỗng có người vỗ nhẹ.

“Ăn cơm chưa?” Trần Trắc hỏi.

Từ Dạng Thời quay người lại, cúi gầm mặt nhìn xuống đất nhất quyết không nhìn anh, khó khăn nặn ra hai chữ: “Ăn rồi.”

Trần Trắc gật đầu: “Hôm nay em không có lịch trình gì chứ?”

Từ Dạng Thời lắc đầu: “Không, hôm nay em không ra ngoài.”

“Được.” Trần Trắc đưa một chiếc mũ cho cô, “Vậy cùng tôi sang nhà Tang Thố dắt cừu về nhé.”

“Cừu?”

Vừa nhắc đến cừu, Từ Dạng Thời lại nhớ đến cảnh đêm qua coi Trần Trắc là cừu non rồi đè ra hôn. Cô lắc đầu lia lịa để xua tan những hình ảnh đó nhưng chúng lại càng hiện lên rõ nét hơn.

Trần Trắc nhìn dáng vẻ của cô thì nhếch môi cười, anh đội mũ cho cô, chỉ vào mặt trời bên ngoài: “Hôm nay nắng gắt, tia cực tím rất mạnh, đội mũ vào sẽ tốt hơn.”

Từ Dạng Thời không từ chối, chỉ là khi đội mũ Trần Trắc đứng rất gần cô. Nhìn bờ môi mỏng hơi sưng của anh, trong lòng cô bỗng nảy ra ý định muốn hôn lên đó một cái. Cô hốt hoảng lùi lại hai bước né tránh tay anh, lắp bắp: “Để… để em tự làm.”

Trần Trắc không ép, lịch sự lùi lại giữ khoảng cách an toàn.

Sau khi cô đội mũ xong, Trần Trắc cũng tiện tay lấy một chiếc mũ khác đội lên. Anh đi phía trước, Từ Dạng Thời lẳng lặng theo sau. Cô nhìn quanh quất cho đỡ trống trải, rồi chợt nhận ra mũ của anh và mình cùng một kiểu dáng.

“Trần Trắc.” Cô gọi khẽ.

Trần Trắc quay đầu lại hỏi: “Sao thế?”

Từ Dạng Thời chỉ vào chiếc mũ trên đầu hỏi: “Anh chỉ có loại mũ xấu xí này thôi sao?”

Ánh mặt trời hắt lên lớp băng mỏng trên ngọn núi tuyết bên cạnh, một phần phản chiếu lại rọi lên khuôn mặt góc cạnh của Trần Trắc. Anh đứng bên đường, ống tay áo bị gió thổi bay phần phật, khẽ cười đáp: “Kiểu mũ này là loại đàn ông ở đây hay đội nhất. Tôi thấy lạ mắt, đội vào cũng thấy ấm áp nên mua hết loại này luôn.”

Từ Dạng Thời hơi nghiêng mình tránh ánh mắt anh, nhỏ giọng hỏi: “Anh không có chiếc mũ nào dành cho con gái sao?”

Trần Trắc bật cười: “Tôi là đàn ông độc thân mà, nếu có đồ dùng của phụ nữ thì mới là không bình thường đấy.”

Trong lòng Từ Dạng Thời dâng lên một niềm vui sướng, nhưng cô vẫn giả vờ bực bội lẩm bẩm: “Mũ xấu quá đi mất.”

Trần Trắc nhìn dáng vẻ của cô, tưởng cô thật sự ghét nó nên bảo: “Vậy để tôi đưa em đi mua một chiếc đẹp hơn nhé.”

Từ Dạng Thời lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên nhưng vẫn giả bộ miễn cưỡng: “Thôi không cần đâu, cứ đội tạm vậy.”

“Không cần phải dùng tạm đâu, nếu em không thích thì đừng đội nữa.”

Trần Trắc cứ khăng khăng đòi đưa cô đi mua mũ mới, khiến Từ Dạng Thời cũng hiếm khi nổi cáu thật sự: “Tôi đã bảo không mua là không mua!”

Trần Trắc quan sát biểu cảm của cô, cuối cùng mới ngộ ra tâm tư nhỏ nhen của Từ Dạng Thời, anh khẽ ho hai tiếng: “Vậy được rồi.”

Từ Dạng Thời rảo bước đi về phía trước. Cô đi trước Trần Trắc, không hề quay đầu lại mà cứ đi thẳng theo con đường mòn, mãi cho đến khi gặp một ngã rẽ cô mới nhận ra có gì đó sai sai.

“Đường này đâu phải đi đến nhà Tang Thố.”

Trần Trắc bước lên phía trước, chỉ tay về con đường bên trái nói: “Tang Thố lùa cừu non ra ngoài gặm cỏ rồi, chúng ta qua đó tìm nó chơi, sẵn tiện tôi đưa em đi dạo loanh quanh.”

“Chẳng phải Chu Độ bảo em nên ra ngoài chơi cho khuây khỏa sao? Cậu ấy không rảnh, dù sao tôi cũng là kẻ rỗi việc, giúp em cũng chỉ là chuyện tiện tay thôi.”

Từ Dạng Thời nhớ lại lời dặn của Chu Độ, thấy cũng có lý. Cô không thể cứ mãi ru rú trong homestay được, cần phải ngắm nhìn những phong cảnh khác nhau và làm quen với những con người mới.

Thế là Từ Dạng Thời men theo con đường bên trái mà đi. Con đường không rộng, vừa đủ cho hai người đi, nhưng cả hai lại vô cùng ăn ý khi một người đi trước, một người đi sau, nhất quyết không chịu bước đi sóng đôi.

Trần Trắc rảo bước phía trước, tay vô thức chạm lên môi mình, vành tai đỏ ửng. Những tia nắng rọi lên vành tai ửng hồng ấy nóng hổi đến mức khiến trái tim anh run rẩy. Anh tự răn mình không được nhớ lại sự cố tối qua, anh hiểu rõ đó chỉ là một hành động vô tâm khi say của Từ Dạng Thời.

Dẫu vậy, anh vẫn chẳng thể kiềm chế được bản thân mà nhớ về xúc cảm ấm áp và hương thơm mềm mại ấy. Anh đành chọn cách không nhìn Từ Dạng Thời, bởi chỉ cần không thấy, anh sẽ không còn tơ tưởng nữa. Trần Trắc vẫn luôn tự lừa dối mình như vậy.

Từ Dạng Thời lẳng lặng bước theo sau Trần Trắc, tầm mắt đặt lên cảnh sắc núi non sông nước xung quanh. Những góc cạnh của núi rừng được lớp cỏ non xoa dịu, khiến ranh giới núi đồi vốn rõ ràng nay cũng trở nên tròn đầy, bảng lảng. Dưới chân núi hoa đã nở rộ, nhưng trên đỉnh núi tuyết vẫn chưa tan hết, cả ngọn núi khoác lên mình một dải màu chuyển tiếp từ sắc trắng tinh khôi sang xanh mướt mát.

Bên cạnh có vài tảng băng nổi trên mặt nước của dòng suối nhỏ. Con sông không rộng, nước cũng rất nông, chỉ mang dáng vẻ của một khe suối bình thường, nhưng dọc hai bên bờ lại rải rác rất nhiều những đống đá xếp chồng.

Từ Dạng Thời chỉ tay vào những đống đá, hỏi Trần Trắc: “Đó là gì vậy anh?”

Trần Trắc liếc nhìn rồi đáp: “Đó là những đống Ma Ni do khách du lịch xếp, dùng để cầu phúc. Tôi nghe người ta nói, mỗi khi gió thổi qua đống Ma Ni một lần, nghĩa là đã cầu phúc cho người ta một lần.”

Nói xong, Trần Trắc lại xoay chuyển ý tứ: “Thực ra họ xếp không đúng cách lắm. Anh từng hỏi Lạt ma Gia Thố, thầy nói xếp đống Ma Ni phải dùng những viên đá có khắc kinh văn mới đúng. Như vậy, khi gió thổi qua, kinh văn sẽ được tụng niệm một lần, đó mới thật sự là cầu phúc cho em.”

Từ Dạng Thời hỏi: “Vậy anh đã từng xếp chưa?”

Trần Trắc ngẫm nghĩ rồi đáp: “Có chứ, tôi xếp rất nhiều.”

“Chỉ cần xếp một cái là được rồi mà? Sao anh lại xếp nhiều thế?” Cô thắc mắc.

Trần Trắc bước tới ven sông, tiện tay nhặt vài viên đá rồi bắt đầu xếp: “Vì thứ tôi cầu xin… có quá nhiều.”

Từ Dạng Thời bước đến bên cạnh anh, bắt chước dáng vẻ ấy cũng xếp một đống Ma Ni. Cô thầm thì lẩm bẩm: “Phải như gió, phải giống mây, phải được tự do.”

Trần Trắc mỉm cười nhìn cô, thầm nói trong lòng: Thực ra, anh đã vì em mà xếp riêng một đống Ma Ni. 

Anh cầu mong cô luôn khỏe mạnh và vui vẻ, vì thương yêu nên mong mọi điều tốt đẹp nhất đều dành cho cô.

Sau khi xếp xong, Từ Dạng Thời đứng dậy phủi bụi trên tay, mỉm cười nói: “Chúng ta đi thôi.”

Trần Trắc gật đầu, dẫn cô đến một sườn đồi nhỏ, phía sau sườn đồi là nơi đàn bò và cừu thường tập trung. Vừa rẽ qua góc ngoặt, thứ đầu tiên Từ Dạng Thời nhìn thấy là một tòa tháp trắng và những dải kinh phướn dài dằng dặc được kéo từ đỉnh núi xuống. Đàn bò và cừu tản mát xung quanh, con nào con nấy tự tốn gặm cỏ, không ồn ào cũng chẳng náo nhiệt, chỉ lặng lẽ tản bộ hoặc nằm phủ phục.

Khi Trần Trắc dẫn Từ Dạng Thời đến tòa tháp trắng, cô mới nhìn thấy phía sau còn có vài thiếu nữ. Trong đó có một cô gái trông khá quen mặt, Từ Dạng Thời ngẫm nghĩ hồi lâu mới nhớ ra đó chính là con gái của Tang Thố, cô gái đã nhìn cô với nụ cười đầy ẩn ý tối qua.

Cô gái ấy cùng vài người bạn đang ngồi trông chừng đàn gia súc, trước mặt họ bày biện món Tsampa và trà bơ địa phương. Khi Từ Dạng Thời đi ngang qua, mùi vị đặc trưng ấy bay đến khiến dạ dày cô lại bắt đầu cồn cào.

Trần Trắc thấy vậy liền nói: “Chắc là em không quen mùi bơ. Nhà Tang Thố không phân chia dụng cụ nấu nướng nên cơm trà khó tránh khỏi ám mùi bơ, em thấy khó chịu cũng là bình thường.”

“Bơ ư?” Từ Dạng Thời thắc mắc. Trước đây cô từng thấy bơ qua các đoạn phim ngắn, cô cứ ngỡ bơ cũng giống như bơ lạt bình thường, không ngờ mùi vị lại khác biệt đến thế.

“Ừ.” Trần Trắc gật đầu, “Đến tận bây giờ tôi cũng không ngửi nổi mùi bơ, thế nên bát đũa trong homestay của tôi cũng chưa từng chạm qua một chút bơ nào.”

Trần Trắc lấy từ đâu ra một tấm vải trải lên thảm cỏ, anh ngồi xuống rồi ra hiệu cho Từ Dạng Thời ngồi cùng. Cô ngồi xuống mới phát hiện tấm vải hơi nhỏ, khoảng cách giữa cô và Trần Trắc chỉ chừng hai nắm tay, chỉ cần cử động nhẹ là rất dễ chạm vào nhau.

“Cừu nhỏ ơi, lại đây nào.”

Cô vẫy vẫy tay với chú cừu đang gặm cỏ gần đó, chú cừu nhỏ ấy như hiểu được tiếng người, thực sự chạy đến và ngoan ngoãn nằm xuống trước mặt cô. Từ Dạng Thời mãn nguyện v**t v* bộ lông của nó.

Trần Trắc chống tay ra sau, lặng lẽ ngắm nhìn Từ Dạng Thời. Gió nhẹ khẽ làm rối những lọn tóc mai của cô, một tay cô bận vén tóc, tay kia lại chẳng nỡ rời khỏi chú cừu, trông có vẻ hơi lúng túng.

“Từ Dạng Thời.”

“Hả?”

Từ Dạng Thời ngược gió quay đầu nhìn Trần Trắc. Những sợi tóc bị gió thổi bay loà xoà qua mặt, cô vừa vuốt xuống chúng lại bị thổi ngược lên.

Trần Trắc nắm tay thành quyền đặt lên môi ho khẽ một tiếng, anh vẫy tay ra hiệu cho cô xích lại gần. Anh thẳng người lên, dịu dàng gom những lọn tóc của cô lại, dùng một dải lụa lấy từ trong túi ra buộc lại cho cô.

Từ Dạng Thời chạm tay lên mái tóc không còn bay lung tung trước gió, tò mò hỏi: “Sao anh lại mang theo dây buộc tóc bên người thế?”

Trần Trắc mỉm cười: “Không phải dây buộc tóc đâu, đây là dải lụa đi kèm khi Trần Phi Văn mua quần áo. Cậu ấy tiện tay đưa cho tôi, tôi liền đút vào túi thôi.”

“Ồ.” Từ Dạng Thời lấy điện thoại ra soi, “Trông cũng đẹp đấy chứ.”

Cô liếc nhìn Trần Trắc một cái, nhân lúc anh không chú ý liền xích lại gần, chụp nhanh một tấm ảnh chung của hai người.

Trần Trắc khẽ gõ lên đầu cô một cái rồi thuận thế nằm xuống thảm cỏ, thong thả nói: “Muốn chụp thì cứ chụp, chụp lén làm gì.”

Từ Dạng Thời vờ như không nghe thấy, chẳng buồn để ý đến anh mà chỉ tập trung v**t v* chú cừu nhỏ.

Một lát sau, Trần Trắc đột ngột lên tiếng: “Nhớ gửi cho tôi một tấm ảnh nhé.”

Từ Dạng Thời “ừ” hai tiếng xem như lời đáp. Cả hai lại rơi vào sự im lặng.

Bất chợt, con gái của Tang Thố tiến lại gần, cô ấy nhìn Từ Dạng Thời rồi nói: “Em tên là Cách Tát Lạp, tối qua chúng ta đã gặp nhau rồi.”

Từ Dạng Thời mỉm cười với cô ấy: “Chị là Từ Dạng Thời.”

Cách Tát Lạp hơi thẹn thùng cúi đầu: “Em nghe A Đại [1] nói chị đến từ thành phố lớn, chị có thể kể cho chúng ta nghe về thế giới bên ngoài được không?”

“Được chứ.” Từ Dạng Thời vui vẻ đứng dậy, “Chị cũng muốn tìm hiểu thêm về phong tục tập quán ở đây nữa.”

Từ Dạng Thời quay đầu nói với Trần Trắc: “Em đi chơi với các bạn ấy một lát rồi quay lại.”

Trần Trắc gật đầu: “Đi đi, chơi cho vui nhé.”

Cách Tát Lạp dẫn Từ Dạng Thời đi tới, cô học theo dáng vẻ của họ, khoanh chân ngồi xuống đất.

Cách Tát Lạp đưa cho cô một vòng hoa rất đẹp: “Chị xinh đẹp quá, vòng hoa này tặng chị nè.”

Vòng hoa được bện từ những loài hoa cỏ dại ven đường, những bông hoa nhỏ đủ màu xanh hồng xen kẽ giữa những lá xanh, trông rực rỡ tựa như cầu vồng sau cơn mưa.

Từ Dạng Thời tháo mũ ra, đội vòng hoa lên đầu. Cô mỉm cười bẽn lẽn: “Vòng hoa đẹp quá, em là người đầu tiên tặng vòng hoa cho chị đấy.”

Cách Tát Lạp ngượng ngùng cúi đầu, bạn của cô ấy ngồi bên cạnh trêu chọc: “Vòng hoa này là chiếc đẹp nhất mà Cách Tát Lạp từng bện đó.”

Cách Tát Lạp khẽ nói: “Chị thích là được rồi.”

Từ Dạng Thời cẩn thận chạm vào vòng hoa: “Chị thích lắm.”

Khi Từ Dạng Thời cười, đôi mắt cô hơi híp lại. Làn da vốn dĩ đã trắng trẻo giờ đây dưới sự tô điểm của vòng hoa lại càng thêm rạng rỡ, dưới ánh mặt trời trông cô chẳng khác nào một món đồ sứ tinh xảo đang phát sáng.

Cách Tát Lạp nhìn đến ngẩn ngơ, lại thẹn thùng cúi mặt, cô ấy ngập ngừng hỏi Từ Dạng Thời: “Chị đến từ đâu thế?”

Từ Dạng Thời chỉ về hướng Tây Bắc: “Chị đến từ Thành Đô.”

“Chị là người Thành Đô, nhưng vài năm gần đây đều ở Giang Tô.”

“Em nghe A Đại kể Thành Đô lớn lắm, nhìn mãi mà chẳng thấy núi đâu, không giống như chỗ chúng em đâu đâu cũng là núi. Có thật vậy không?”

Từ Dạng Thời vừa nhổ cỏ vừa khẽ đáp: “Là thật đấy. Thành Đô thuộc vùng đồng bằng nên không có núi cao, ở đây là vùng cao nguyên nên núi non mới nhiều.”

Cô gái ngồi cạnh Cách Tát Lạp bật cười lớn, cô ấy hỏi Từ Dạng Thời một cách rất nghiêm túc: “Ở Thành Đô có dễ tìm việc làm không? Sau này em muốn đến một nơi không có núi, tôi ghét những ngọn núi này lắm.”

Từ Dạng Thời lắc đầu, cô cũng không rõ ở Thành Đô có dễ tìm việc hay không. Cô cũng không thực sự hiểu được lời cô ấy nói, chẳng rõ tại sao cô ấy lại chán ghét quê hương mình, chán ghét những ngọn núi đầy hoa và tuyết phủ đẹp đẽ này đến thế.


[1] A Đại: Tiếng địa phương ở Khang Định có nghĩa là Cha.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...