Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ

Chương 25: CHIẾC LÁ THỨ HAI MƯƠI LĂM – CÔ TUYỆT ĐỐI ĐỪNG THÍCH ANH TA



Ánh mắt của cô gái ấy đầy kiên định, cô dấn thân về phía trước, chẳng sợ bản thân phải tan xương nát thịt. Khi Từ Dạng Thời hỏi tại sao cô lại muốn ra ngoài, cô nói cô muốn đi tìm tự do của chính mình.

“Tự do…” Từ Dạng Thời lẩm bẩm.

Trong mắt người ngoài, đây là mảnh đất của tự do, núi non sông nước nơi đây đều mang vẻ phóng khoáng, không chút câu thúc. Nhưng ngọn núi này cũng là nơi giam cầm những người dân bản địa, trong mắt một số người, nó chính là nơi thiếu đi sự tự do.

Mọi người đều đang theo đuổi tự do, đều đang tìm cách chạy trốn khỏi nơi mình sinh ra.

Từ Dạng Thời chợt nhận ra, có lẽ chẳng có mấy người sống trên thế gian này thực sự có được tự do. Cô cũng hiểu ra rằng tự do không phải do địa lý quyết định, mà nó xuất phát từ tâm hồn. Nơi nào tâm hồn tự tại, nơi đó chính là vùng đất tự do đích thực. Nếu lòng không tự do, thì dù thân ở nơi đâu, đó cũng chỉ là chốn ngục tù.

Gió núi từng đợt thổi qua cô rồi lướt đi, giống như sự tự do trông thì có vẻ trong tầm tay nhưng thực chất lại cách xa nghìn trùng.

Từ Dạng Thời mỉm cười nói với cô gái: “Thành Đô là một nơi rất tốt, chị nghĩ chỉ cần em muốn, em sẽ sống rất ổn thôi.”

Cô gái cười: “Em không muốn ở mãi trong núi nữa, em muốn ra ngoài xem thế giới ngoài kia ra sao.”

“Được.” Từ Dạng Thời gật đầu, “Em sẽ tìm thấy tự do của riêng mình.”

Cách Tát Lạp ngồi nghiêng mình, nhìn Từ Dạng Thời không rời mắt, khẽ nói: “Chị trông vừa xinh xắn, tính tình lại vừa tốt.”

Từ Dạng Thời hơi ngại ngùng bóp nhẹ đôi tay mình. Cô vô tình liếc sang thì thấy Trần Trắc đang hướng ống kính về phía mình để chụp ảnh, thế là mặt cô lại đỏ bừng lên.

Mấy cô gái thấy cảnh này liền cười rộ lên. Cách Tát Lạp chỉ tay về phía Trần Trắc, cười đầy ẩn ý: “Anh ấy là bạn trai chị hả?”

Từ Dạng Thời đỏ mặt lắc đầu: “Không phải, chị chỉ tạm thời ở trong homestay của anh ấy thôi.”

Cách Tát Lạp thở phào nhẹ nhõm. Cô ấy vẫy vẫy tay ra hiệu cho Từ Dạng Thời, chờ đến khi hai người ghé sát lại gần, cô ấy mới hạ thấp giọng nói: “Chị đừng có thích anh ta, anh ta là người vô tình lắm. Rất nhiều cô gái trên thảo nguyên này từng thích anh ta, họ đến tỏ tình nhưng đều bị từ chối một cách tuyệt tình.”

Cô gái bên cạnh gật đầu lia lịa: “Đúng đó, em nghe người ta nói anh ta có một người phụ nữ đã thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi. Nhưng anh ta đến đây lâu như vậy, cũng chưa từng thấy có người phụ nữ nào bên cạnh cả.”

“Có lẽ chỉ là một cái cớ để từ chối thôi, em thấy anh ta chẳng giống người biết yêu đương chút nào.”

Những cô gái này mỗi người một câu trêu chọc Trần Trắc, Từ Dạng Thời không kìm được mà đem Trần Trắc trong miệng họ so sánh với Trần Trắc mà mình quen biết. Cô buột miệng nói: “Trần Trắc không phải hạng người như vậy. Anh ấy… tốt lắm.”

“Chị mới đến đây chân ướt chân ráo, anh ấy đã giúp chị rất nhiều. Anh ấy rất tinh tế, dịu dàng, lại còn thường xuyên an ủi chị nữa.”

Cách Tát Lạp lắc đầu nguầy nguậy: “Mấy chuyện đó thì ai mà chẳng làm được, em cũng làm được mà.”

Cô gái mười mấy tuổi nhìn Từ Dạng Thời với đôi mắt sáng quắc, trong mắt đầy sự không đồng tình và vẻ tự đắc về bản thân. Thấy Từ Dạng Thời im lặng, Cách Tát Lạp bồi thêm: “Em còn biết bện vòng hoa cho chị, chứ anh ta thì không biết đâu.”

Từ Dạng Thời đỏ mặt, nhỏ giọng lý nhí: “Anh ấy từng tết cho chị một chiếc vòng tay.”

Cô giơ tay lên, những hạt cườm màu hồng lấp lánh dưới ánh nắng, làm nổi bật cổ tay trắng ngần.

Cách Tát Lạp nhìn Trần Trắc với vẻ khinh khỉnh: “Tết xấu quắc, em tết đẹp hơn anh ta gấp trăm lần. Để em tết cho chị cái khác đẹp hơn.”

Từ Dạng Thời ái ngại chạm vào vòng tay: “Thôi không cần đâu, chị khá thích cái này.”

Máu ăn thua trong lòng thiếu nữ đã trỗi dậy, cô ấy hậm hực liếc Trần Trắc một cái, rồi quay sang cười với Từ Dạng Thời: “Vì chị xinh đẹp nên em muốn tặng chị thôi.”

Từ Dạng Thời đành bất lực nhận lời.

Trần Trắc không biết đã đi đến sau lưng cô từ lúc nào, anh đưa tay ra trước mặt cô: “Đứng dậy thôi, chúng ta đi địa điểm tiếp theo.”

Từ Dạng Thời không nắm tay anh, cô tự chống tay lên cỏ đứng dậy, áy náy nói với Cách Tát Lạp: “Chị đi trước đây, lần sau chúng ta lại nói chuyện nhé.”

Cách Tát Lạp lưu luyến vẫy tay: “Khi nào rảnh em có thể đến tìm chị chơi không?”

Từ Dạng Thời mỉm cười gật đầu: “Tất nhiên rồi, rất vui được quen biết em.”

Nụ cười thuần khiết và trẻ trung của Cách Tát Lạp khiến Từ Dạng Thời chợt nhớ đến ánh bình minh vừa ló dạng, rạng rỡ mà không chói mắt, sáng bừng một cách vừa vặn, khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa hoài niệm.

Khi bước lại lên con đường nhỏ cùng Trần Trắc, anh nhìn vòng hoa trên đầu cô rồi hỏi: “Cô bé đó tặng em à?”

Từ Dạng Thời cầm chiếc mũ của Trần Trắc trên tay xoay xoay một cách tùy hứng, tâm trí vẫn còn vương vấn nụ cười lúc chia tay của Cách Tát Lạp nên chỉ gật đầu qua loa.

Trần Trắc khẽ ho vài tiếng để kéo hồn phách đang phiêu lãng của cô về, cô ngước mắt nhìn anh đầy thắc mắc. Trần Trắc chưa kịp nói gì, Từ Dạng Thời đã nhớ tới việc anh chụp ảnh mình, liền hỏi: “Anh chụp lén em đấy à?”

Trần Trắc nhìn cô với vẻ vô tội, lời nói dối tuôn ra khỏi miệng: “Tôi chụp phong cảnh thôi, chỉ là em tình cờ đứng ở hướng đó.”

Từ Dạng Thời không tin: “Anh ở đây lâu như vậy rồi, em không tin là trước đây anh chưa từng chụp chỗ này.”

Vành tai Trần Trắc đỏ ửng, anh nhìn đông nhìn tây, nghĩ hồi lâu mới chậm chạp đáp: “Trước đây chưa từng chụp ở góc này, vừa rồi cảm thấy khoảnh khắc đó rất đẹp nên mới chụp.”

Từ Dạng Thời nghe ra lời nói dối vụng về của anh nhưng cũng chẳng buồn bóc mẽ. Cô lém lỉnh chớp mắt, lắc lắc chiếc điện thoại của mình, vui vẻ nói: “Dù sao đi nữa thì anh cũng đã chụp em rồi. Mau lấy ảnh anh chụp đổi lấy ảnh chụp chung của hai chúng ta đi, nếu không em sẽ không gửi cho anh đâu.”

Trần Trắc bất lực mỉm cười, khẽ đáp: “Được thôi.”

Anh thao tác rất nhanh, vừa dứt lời đã gửi ảnh qua ngay: “Tôi gửi rồi nhé, đến lượt em đấy.”

Từ Dạng Thời nhấn vào xem, không thể không thừa nhận Trần Trắc chụp thực sự rất đẹp.

Nơi giao thoa giữa núi và cỏ, một cô gái mặc Tạng phục trắng, đội vòng hoa đang yên lặng lắng nghe người bên cạnh nói chuyện. Ống kính lấy nét vào người phụ nữ, người bên cạnh hơi mờ đi, trong bức ảnh này, chỉ có người phụ nữ là rõ nét và rực rỡ nhất.

Bóng của ngọn núi đổ xuống sau lưng cô, còn ánh mặt trời thì hắt từ phía sau l*n đ*nh đầu, khi cô hơi quay đầu nhìn người chụp ảnh, hai cánh hoa nhỏ màu đỏ bên cạnh cũng tình cờ rơi xuống bên má cô.

Từ Dạng Thời khẽ mỉm cười, rõ ràng bức ảnh này chỉ nhìn thấy rõ mỗi mình cô, thế mà anh còn nói không phải chụp cô. Sau khi lưu ảnh, cô mới gửi tấm hình chụp chung của hai người qua.

Trần Trắc không nhìn kỹ, anh chỉ lướt qua một lượt rồi đỏ vành tai cất điện thoại đi.

Từ Dạng Thời đi đến bên một tảng đá lớn ven đường, nhặt vài viên đá vụn ôm vào lòng rồi đưa mấy viên cho Trần Trắc.

Trần Trắc đón lấy, cầm trong tay xem xét tỉ mỉ, đây chỉ là những viên đá nhỏ bình thường, ngoài việc hình dáng khá vuông vắn ra thì chẳng có ưu điểm nào khác.

Anh thắc mắc hỏi: “Sao lại cho tôi thứ này?”

Từ Dạng Thời nhặt một viên đá tung lên rồi bắt lấy: “Trước đây khi em không ngủ được, có người từng nói với em rằng nhặt vài viên đá đặt dưới gối là có thể ngủ ngon.”

Trần Trắc sững người một lát, rồi mới ngẩn ngơ nói: “Thế sao? Ông nội tôi cũng từng nói với tôi như vậy.”

“Trùng hợp thế sao.” Từ Dạng Thời ngạc nhiên, “Người bạn kia của em cũng nói đây là chuyện ông nội anh ấy kể cho anh ấy nghe.”

“Đúng là trùng hợp thật.” Trần Trắc gượng cười, anh nói năng nhẹ nhàng nhưng tay lại dùng lực rất lớn để nắm chặt những viên đá vụn.

Hóa ra cô vẫn còn nhớ.

Sóng lòng anh cuộn trào theo từng lời cô nói, lớp sau cao hơn lớp trước. Những cảm xúc mãnh liệt như sắp nhấn chìm anh, Trần Trắc đột nhiên nhìn Từ Dạng Thời rồi bật cười.

Hóa ra những ký ức đó không phải chỉ có mình anh khắc ghi trong lòng, hóa ra cô cũng nhớ.

Anh cố giữ bình tĩnh, giả vờ như vô tình hỏi: “Vậy những năm qua, mỗi khi mất ngủ em đều làm vậy sao?”

Từ Dạng Thời không cần suy nghĩ đáp ngay: “Tất nhiên rồi, sau khi anh ấy nói với em, em đã thử và thấy hiệu quả thật. Thế là em cứ dùng cách đó suốt.”

Trần Trắc nhếch môi vẽ nên một nụ cười, tiếp tục hỏi: “Nhưng sao em biết tôi mất ngủ?”

Từ Dạng Thời chỉ vào mắt anh: “Quầng thâm dưới mắt anh đậm thế kia, em muốn không thấy cũng khó.”

Trần Trắc sờ lên mắt mình, lẩm bẩm: “Vậy sao? Tôi còn chẳng để ý.”

Từ Dạng Thời hỏi anh: “Dạo này hình như anh ngủ không được tốt lắm.”

Trần Trắc gật đầu: “Giấc ngủ của tôi luôn không tốt. Buổi đêm tôi hay gặp ác mộng, thường xuyên bị giật mình tỉnh giấc giữa chừng.”

Từ Dạng Thời ngồi xuống tảng đá lớn, vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh ra hiệu cho Trần Trắc cùng ngồi xuống. Cô dịu dàng hỏi: “Anh thường mơ thấy gì?”

Trần Trắc bước tới, ngồi quay lưng lại với cô trên cùng một tảng đá, vai anh khẽ tựa vào Từ Dạng Thời, khoảnh khắc này anh đột nhiên cảm thấy bình yên vô cùng.

Thế là sau một hồi suy nghĩ, Trần Trắc mở lời: “Tôi hay mơ thấy hoa anh túc xanh và Tử An.”

“Trong mơ, hoa anh túc xanh biến thành một loài thực vật đáng sợ, cao lớn đến mức che lấp cả bầu trời, thế giới trong mơ của tôi bị nó chiếm lĩnh hoàn toàn. Tử An thì ở giữa những tán lá của nó mà kêu cứu. Tôi rõ ràng đang đứng ngay trước mặt cậu ấy, nhưng làm cách nào cũng không bước qua được, tôi cứ không ngừng xoay vòng tại chỗ, càng cố đi về phía cậu ấy, tôi lại càng rời xa cậu ấy hơn.”

“Tôi không cứu được cậu ấy, chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu ấy bị nuốt chửng, bị g**t ch*t từng chút một. Giấc mơ này cứ lặp đi lặp lại ngày này qua tháng nọ.”

Từ Dạng Thời không kìm được mà nói: “Anh không thể quên được cái chết của anh ấy.”

Trần Trắc gật đầu: “Tử An là người bạn rất thân của tôi, chúng tôi cùng chí hướng, từ hồi đại học đã bắt đầu cùng làm dự án với nhau.”

“Lúc đó tôi còn trẻ, chưa biết trời cao đất dày là gì, trong đầu chỉ toàn ý nghĩ nhất định phải làm ra thành tích gì đó cho ông nội xem nên tôi đã đề xuất dự án về hoa anh túc xanh. Ban đầu mọi người đều cho rằng dự án này không có triển vọng, không ai muốn tham gia, chỉ có Tử An là không chút do dự đi theo tôi.”

“Họ đều khuyên tôi cứ mua cây giống có sẵn là được nhưng tôi không chịu, tôi nhất định phải tự mình đi lấy mẫu. Tử An chính là vì đi theo tôi nên mới gặp tai nạn.”

“Từ Dạng Thời, tôi không thể nào quên được.”

Giọng Trần Trắc hơi nghẹn lại, Từ Dạng Thời không kìm được mà ngả người về phía sau, để hai người tựa lưng vào nhau.

“Vậy anh ấy đã gặp tai nạn như thế nào?” Từ Dạng Thời do dự rất lâu, cuối cùng vẫn khẽ khàng hỏi ra câu đó.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...