「Đôi mắt em là một mặt hồ phẳng lặng, khi bóng hình tôi soi rọi trong đó, tôi luôn lo sợ rằng khoảnh khắc tiếp theo mình sẽ chìm đắm đến ngạt thở trong chốn dịu dàng này.」
/
Từ Dạng Thời nhìn Trần Trắc với vẻ dở khóc dở cười, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng trào ra khỏi hốc mắt. Cô đỏ hoe mắt hỏi: “Không đau sao?”
Trần Trắc nhấc bàn tay trái lành lặn lên, nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho cô: “Đừng khóc.”
“Anh cứ cảm thấy mắt em chắc hẳn nối liền với một hồ nước, hồ cứ đổ mưa là em sẽ khóc, còn trời tạnh nắng lên thì em sẽ cười.”
Từ Dạng Thời liếc xéo anh một cái, không muốn chấp nhặt với người đang bị thương: “Là do thuốc lá bỏng phải không?”
Trần Trắc gật đầu thừa nhận.
“Tại sao không nói?”
Trần Trắc im lặng một hồi lâu mới đáp: “Là anh cố ý. Anh cần nỗi đau về thể xác để xoa dịu sự khổ sở trong linh hồn mình.”
Từ Dạng Thời đột nhiên bước tới, dứt khoát kéo ống tay áo trái của Trần Trắc lên. Quả nhiên đúng như cô dự đoán, cánh tay anh chằng chịt những vết sẹo lớn nhỏ.
Những vết sẹo đó mới cũ đan xen, có cái đã mờ đi, có cái sẹo lồi vừa mới hình thành. Kích thước chúng cũng không đồng đều, vết dài nhất chạy dọc cả cánh tay dưới. Những vết sẹo như những rãnh khe uốn lượn trên tay anh, trông vừa đáng sợ lại vừa khiến người ta xót xa.
Trần Trắc hiếm khi dùng sức hất tay Từ Dạng Thời ra, anh hạ thấp giọng, có chút tức giận: “Từ Dạng Thời, em đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”
Nhưng Từ Dạng Thời chẳng hề sợ hãi vẻ hung hăng giả tạo ấy, cô tiến lên một bước ép hỏi: “Trần Trắc, họ có biết không?”
Trần Trắc đỏ mắt nhìn cô: “Không biết, anh chưa từng nói với ai cả.”
Chính Trần Trắc cũng không rõ bản thân đang nghĩ gì. Lẽ ra anh có thể tùy tiện nói dối để che đậy chuyện này nhưng anh lại chọn cách nói ra sự thật với cô. Anh không hiểu nổi chính mình của hiện tại.
Từ Dạng Thời khóc càng dữ dội hơn, nước mắt cô rơi lã chã trên mu bàn tay anh. Hơi ẩm của nước mắt khiến không khí trở nên ngột ngạt, làm anh thấy khó thở.
Trần Trắc lặng đi hồi lâu mới dịu dàng lau nước mắt cho cô, khàn giọng nói: “Đừng khóc vì anh, không đáng đâu. Từ Dạng Thời, hãy để dành nước mắt của em cho những lúc vui sướng sau này đi, đừng thương hại anh mà rơi lệ.”
Trần Trắc kéo Từ Dạng Thời vào lòng, đặt một nụ hôn nhẹ l*n đ*nh đầu cô rồi nói tiếp: “Anh không cần sự thương hại hay xót xa. Từ Dạng Thời, hãy thu lại lòng tốt của em đi.”
Nói xong, anh nhẹ nhàng đẩy cô ra, nhặt chiếc mũ rơi dưới đất lên. Anh tháo vòng hoa trên đầu Từ Dạng Thời xuống, đội mũ cho cô rồi lại đặt vòng hoa lên trên chiếc mũ. Làm xong tất cả, anh quay lưng bước thẳng về phía trước.
Ánh mặt trời chiếu rọi lên bóng lưng anh, nhưng chẳng thể rọi vào trái tim anh.
Từ Dạng Thời lẳng lặng theo sau, không nói một lời. Sau khi về đến homestay, cô chủ động gọi Trần Trắc khi anh định quay về phòng.
“Trần Trắc.” Cô khẽ gọi tên anh, “Anh có thuốc không?”
Trần Trắc không quay đầu lại, chỉ gật đầu: “Anh tự xử lý được, em đừng lo.”
Từ Dạng Thời bước tới nắm lấy tay anh, chất vấn: “Anh căn bản chưa từng xử lý những vết thương đó, nếu có xử lý thì đã không để lại sẹo sâu như vậy.”
Trần Trắc bất lực hỏi: “Em muốn thế nào?”
Từ Dạng Thời kéo anh ngồi xuống ghế sofa: “Em chỉ muốn giúp anh xử lý vết thương thôi.”
Cô lục lọi trên bàn trà hồi lâu không thấy hộp y tế, có chút sốt ruột hỏi: “Hộp thuốc đâu? Chẳng lẽ anh ngay cả thuốc dự phòng cũng không có sao?”
Trần Trắc đang tựa lưng vào sofa thẫn thờ, nghe cô hỏi mới nhìn sang: “Để anh tìm cho.”
Anh vừa định đứng dậy đã bị Từ Dạng Thời ấn ngồi xuống. Cô chỉ vào vết thương trên tay anh nói: “Anh đừng cử động, để em đi lấy.”
Trần Trắc cũng không khiên cưỡng, anh chỉ tay về phía bục cửa sổ nói với Từ Dạng Thời: “Hộp y tế ở đó, em lấy qua đây là được.”
Từ Dạng Thời chạy lon ton qua lấy hộp thuốc rồi chạy lại, cô ngồi xuống sofa mở hộp ra, lục lọi một hồi lâu mới tìm thấy một tuýp thuốc mỡ trị bỏng. Cô khẽ hất cằm nói: “Xòe tay ra đi, em bôi thuốc cho.”
Trần Trắc ngoan ngoãn xòe tay ra. Cái mụn nước trên tay anh vốn đã bị anh chọc vỡ trên đường về, giờ đây lớp da trắng bệch bong tróc bám hờ hững bên trên, trông có chút đáng sợ.
Từ Dạng Thời cúi đầu, đôi mắt lại đỏ hoe. Cô cố gắng chớp mắt để ép những giọt lệ ngược vào trong nhưng không ngờ lại phản tác dụng, nước mắt cứ thế tuôn ra ào ạt.
Trần Trắc thấy cô khóc thì trong lòng xót xa không thôi, anh hơi co ngón tay lại định che vết thương đi nhưng vừa mới cử động đã bị Từ Dạng Thời phát hiện.
Cô một tay lau sạch nước mắt, một tay nắm chặt lấy tay Trần Trắc, dùng chút sức khéo léo khiến anh chỉ có thể xòe tay ra. Từ Dạng Thời nghiêm giọng: “Đừng cử động.”
Trần Trắc bất lực mỉm cười: “Được rồi, anh không động đậy.”
Bàn tay với những khớp xương rõ rệt của Trần Trắc mở ra, đặt hờ trong lòng bàn tay Từ Dạng Thời. Mỗi khi đầu tăm bông thấm thuốc chạm vào vết thương, ngón tay anh lại vô thức muốn co lại nhưng nhớ tới lời cô dặn, anh đành cắn răng nhịn đau.
Lúc đầu Từ Dạng Thời chỉ tập trung bôi thuốc, mãi đến khi dán băng cá nhân, cô mới chú ý đến những đường gân xanh ẩn hiện cùng những đầu ngón tay và khớp xương hơi ửng hồng của anh. Cô chợt nghĩ vẩn vơ — tay anh thế này mà đeo nhẫn thì đẹp lắm đây.
Ống tay áo hơi vén lên của Trần Trắc loáng thoáng để lộ một vệt màu đen, Từ Dạng Thời nhìn kỹ thì thấy đó dường như là một chiếc vòng tay, trông rất giống chiếc mà anh đã tặng cô. Tuy nhiên, cô hơi thắc mắc tại sao anh lại giấu nó đi nhưng rồi lại nghĩ có lẽ đó là sở thích thầm kín của anh nên cũng không bận tâm nữa.
Sau khi dán xong, Trần Trắc tự giác rụt tay về, anh hơi ngập ngừng nói: “Anh đi nghỉ trước đây. Một lát nữa đợi Trần Phi Văn về, em cùng cậu ấy sang nhà Tang Thố dắt cừu về nhé.”
“Anh không đi sao?” Từ Dạng Thời hỏi.
Trần Trắc lắc đầu: “Chẳng biết anh ngủ đến bao giờ mới tỉnh nữa, em cứ đi cùng cậu ấy đi. Anh sẽ gọi điện bảo cậu ấy về sớm. Đừng lo, thằng nhóc đó nhìn thì không đáng tin nhưng làm việc cũng được lắm.”
Từ Dạng Thời chỉ đành gật đầu đồng ý. Trần Trắc về phòng, cô rảnh rỗi không có việc gì làm nên định ra ngoài đi dạo. Cô cũng chẳng biết đi đâu, cứ thế đi lang thang tùy hứng. Dọc đường ngắm hoa, xoa đầu bò cừu, đi mãi rồi cũng đến thị trấn.
Nhất thời cô cũng không nghĩ ra nên mua gì liền chọn đại một con phố để dạo quanh, không ngờ lại tình cờ gặp Trần Phi Văn ở đây.
Khi nhìn thấy Trần Phi Văn, cậu ta đang ngồi trong một góc bán hát dạo. Nói là bán hát cũng không chính xác lắm, vì trước mặt cậu ta chẳng có lấy một thính giả nào. Từ Dạng Thời nhìn lên nhìn xuống con phố cũ kỹ này cũng hiểu ra, nơi đây hẻo lánh vô cùng, người qua kẻ lại đều vội vã bôn ba vì sinh kế, chẳng ai có thời gian dừng chân nghe hát.
Trần Phi Văn mặc bộ Tạng bào rộng thùng thình ngồi khoanh chân dưới góc tường, thỉnh thoảng lại lướt tay qua dây đàn guitar. Trước mặt cậu ta bày một tờ giấy viết:
“Yêu cầu bài hát: 1 tệ/bài”
Từ Dạng Thời bước tới, rút một tờ mười tệ đẩy đến trước mặt cậu ta: “Tôi muốn đặt bài.”
“Muốn nghe bài gì?” Trần Phi Văn ngẩng đầu thấy là Từ Dạng Thời thì thoáng ngạc nhiên: “Anh tôi vừa gọi điện, bảo tôi lát nữa đưa cô đi dắt cừu về. Sao cô lại tới đây rồi?”
Từ Dạng Thời học theo dáng cậu ta, khoanh chân ngồi xuống. Trần Phi Văn thấy vậy liền đưa cho cô một tấm bìa lớn: “Lót cái này mà ngồi, không thì bộ đồ trắng của cô thành đồ xám mất.”
Từ Dạng Thời nhận lấy, khẽ cảm ơn rồi ngồi xuống. Cô cười cười vẫy vẫy tờ mười tệ trên tay: “Tôi muốn đặt bài, cậu có hát được không?”
Trần Phi Văn thấy cô không muốn giải thích nhiều về lý do tới đây nên cũng không hỏi thêm. Cậu ta vỗ ngực tự đắc: “Cô có biết biệt danh của tôi là gì không? Mọi người toàn gọi tôi là tài tử âm nhạc đấy, cô nghĩ có bài hát nào tôi không biết sao? Cho dù không biết, tôi nghe hai lần là hát được ngay.”
Từ Dạng Thời híp mắt cười: “Nếu hát không hay tôi có được đòi lại tiền không?”
Trần Phi Văn lắc đầu: “Không bao giờ có chuyện hát không hay đâu.”
“Tùy cô chọn.”
“Được.” Từ Dạng Thời suy nghĩ một chút, chọn một bài đơn giản: “Bài đầu tiên hát < Hát một bài vì em > đi.”
Trần Phi Văn nghêu ngao vài câu lấy giọng, ra dấu tay OK với cô: “Chuyện nhỏ.”
Cậu ta lướt phím đàn, bắt đầu cất tiếng hát:
Một chuyến hành trình nguy hiểm kết thúc
Tôi muốn cùng em sống những ngày bình yên
Đi ngắm hoàng hôn nơi chân trời
Có lẽ hạnh phúc chính là đôi tay nắm chặt
Là nụ cười ngọt ngào
Là cái ôm khi bật khóc
Saphina, Saphina, cái ôm khi bật khóc
Saphina, Saphina, cái ôm khi bật khóc
…
Hãy để tôi nhảy múa vì em
Để tôi hát cho em một bài
Để tôi hát cho em một bài.
“Thế nào?” Trần Phi Văn ôm đàn guitar hỏi.
“Hay lắm.”
Nghe cô khen, Trần Phi Văn liền đẩy xấp tiền về phía cô: “Cô cầm lại đi.”
Từ Dạng Thời vẫn còn muốn nghe tiếp, thấy hành động của cậu ta thì tưởng cậu không muốn hát nữa, vội vàng nói: “Tôi còn muốn đặt bài nữa mà.”
Trần Phi Văn ngước mắt đầy vẻ vô tội: “Tôi biết mà.”
“Vậy cậu trả tiền cho tôi làm gì?”
Trần Phi Văn xích lại gần, thì thầm: “Cô có thể dùng những câu chuyện để đổi lấy tiếng hát.”
“Câu chuyện?” Từ Dạng Thời nghi hoặc hỏi lại.
Trần Phi Văn có chút phấn khích: “Đúng thế, lấy câu chuyện của cô ra đổi. Nếu câu chuyện của cô làm tôi hài lòng, sau này tôi mở liveshow sẽ tặng vé cho cô, hơn nữa chỉ cần cô muốn nghe hát, tôi sẽ hát cho cô nghe bất cứ lúc nào.”
“Tốt thế sao?” Từ Dạng Thời cảnh giác, “Không có lừa lọc gì đấy chứ?”
Trần Phi Văn vỗ vỗ đùi mình, chỉ tay về hướng homestay của Trần Trắc nói: “Tôi chỉ muốn nghe chuyện thôi mà. Hơn nữa ‘chạy trời không khỏi nắng’, nếu tôi quỵt nợ cô cứ việc tìm Trần Trắc, cô yên tâm, anh ấy chắc chắn sẽ hát cho cô nghe.”
“Nhưng tôi chẳng có câu chuyện nào cả.”
Từ Dạng Thời cẩn thận nhớ lại quãng đời hơn hai mươi năm qua của mình, ngoài từ “bình thường” ra thì chẳng tìm được tính từ nào khác để hình dung. Những ngày tháng trôi qua êm đềm theo khuôn mẫu, không có những câu chuyện thăng trầm, cũng chẳng có con người hay sự việc nào khắc cốt ghi tâm, mọi thứ đều thật giản đơn và bình lặng.
Nhưng nếu nhất định phải nói, thì vẫn có một người và một chuyện đáng để kể, thế nhưng cô và người đó chưa bao giờ gặp mặt, cũng đã hơn mười năm không liên lạc rồi.
Từ Dạng Thời ngẫm nghĩ một hồi rồi vẫn lắc đầu: “Tôi không có câu chuyện nào thú vị cả.”
Trần Phi Văn nhẩm tính thời gian, lúc Trần Trắc bắt đầu thích Từ Dạng Thời có lẽ là vào khoảng cấp ba, thế là cậu ta gợi ý: “Vậy cô kể cho tôi nghe về cuộc sống thời cấp ba của cô đi.”
