「Hóa ra con người trông có vẻ khác biệt, nhưng thực chất ai cũng có những nỗi đau không thể nói thành lời và những uẩn ức khó lòng bày tỏ. Từ xưa đến nay, con người chẳng qua đều là những kẻ cổ họng nghẹn một ngụm máu, cố tìm kiếm một biên cảnh có lẽ chẳng hề tồn tại giữa chiếc lồng giam của bão tuyết.」
/
“Chị đợi em một chút nhé, nhanh lắm ạ.” Cách Tát Lạp rảo bước chạy vào trong nhà.
Từ Dạng Thời nhìn Trần Phi Văn, mỉm cười vẫy vẫy sợi dây thừng trong tay: “Vậy chúng ta đợi thêm một lát nhé?”
Trần Phi Văn nhún vai gật đầu, cậu ta tựa lưng vào cửa tạo dáng, tùy ý gảy vài nhịp guitar. Trong lòng cậu trăm mối tơ vò, muốn hỏi Từ Dạng Thời rốt cuộc nhìn nhận Trần Trắc như thế nào nhưng lại sợ nghe thấy câu trả lời mình không mong muốn. Cuối cùng cậu chỉ thở dài một tiếng, không mở miệng.
Mỗi người đều có số mệnh riêng, một người ngoài như cậu nếu đường đột xen vào, nói không chừng còn phản tác dụng.
Từ Dạng Thời ngồi xổm bên cạnh chú cừu nhỏ, v**t v* bộ lông mượt mà óng ả của nó, càng nhìn càng thấy yêu thích.
Trần Phi Văn lấy điện thoại ra chụp lén một tấm ảnh cô đang cười rạng rỡ với chú cừu, gửi cho Trần Trắc kèm theo dòng tin nhắn: “Món quà này anh tặng đúng ý người ta quá rồi đấy, cô ấy thích cực kỳ luôn.”
Trần Trắc nhìn tấm ảnh đó rất lâu, cuối cùng vẫn khẽ động ngón tay lưu nó lại nhưng anh không trả lời tin nhắn của Trần Phi Văn. Phải nói thật là kỹ thuật chụp ảnh của Trần Phi Văn rất tệ, tấm ảnh này chẳng có bố cục hay màu sắc gì đặc sắc, tất cả đều nhờ Từ Dạng Thời ở trung tâm khung hình gánh vác. Cô bình thản nhìn chú cừu nhỏ, đôi mắt lấp lánh ý cười, ngôi nhà xám xịt phía sau lại vô tình làm nền cho cô.
Cô mặc bộ đồ trắng, đứng cạnh chú cừu trông như hòa làm một, tựa như một áng mây sắp bay đi mất.
“Nếu thật sự có thể chạm vào mây, chắc cảm giác cũng giống như lông của mày nhỉ.” Từ Dạng Thời vừa xoa đầu cừu vừa cười nói.
“Chưa nói đến việc cô không chạm được vào mây, cho dù có chạm được thì mây cũng không có cảm giác như lông cừu đâu. Mây là những giọt nước, tinh thể băng hoặc là hỗn hợp của cả hai đấy. Nếu cô thật sự muốn thử cảm giác chạm vào mây, cô có thể thử chạm vào hơi nước, biết đâu mây sờ vào cũng giống thế.” Trần Phi Văn đứng bên cạnh buông một câu làm mất cả hứng.
Từ Dạng Thời chẳng thèm để ý đến cậu ta, chỉ tập trung ngắm nghía chú cừu.
“Chị gái xinh đẹp ơi!” Cách Tát Lạp thở hổn hển chạy tới, trên tay cầm một chuỗi hạt.
Cô bé đưa chuỗi hạt cho Từ Dạng Thời và nói: “Tặng cho chị này.”
Từ Dạng Thời nhận lấy chiếc vòng tay, thầm nghĩ quả thực nó được tết đẹp hơn cái của Trần Trắc. Chuỗi vòng này dùng dây xanh lá làm nền, điểm xuyết thêm những hạt cườm màu hồng. Trông nó giống như những bông hoa nhỏ nở rộ trên thảo nguyên xanh ngắt vậy.
Cách Tát Lạp cười nói với Từ Dạng Thời: “Chị là người đẹp nhất mà em từng gặp, tiếc là em chưa được thấy nhiều thứ xinh đẹp khác. Em không thích những ngọn núi tuyết trên thảo nguyên, em thích những đóa hoa mùa xuân, em cũng rất thích chị nên tặng chị chiếc vòng tay hình những bông hoa nhỏ này.”
Từ Dạng Thời có chút ngại ngùng đến đỏ cả mặt. Những người bạn cô quen phần lớn đều nội liễm, hiếm có ai trực tiếp nói lời yêu thích ra cửa miệng như vậy, nếu có thì đa phần cũng là trêu chọc. Nhưng cô bé trước mặt rõ ràng là thật lòng yêu mến, cô bé đem hết thảy chân thành và nhiệt huyết dâng tặng cho Từ Dạng Thời.
“Cảm ơn em vì vòng hoa và chiếc vòng tay nhé, chị thích lắm.” Từ Dạng Thời đỏ mặt ngượng ngùng. Cô vốn không giỏi xử lý những tình cảm nồng nhiệt như thế này, chỉ biết khô khốc nói lời cảm ơn.
Cô đeo chiếc vòng của Cách Tát Lạp vào cổ tay, giờ đây mỗi bên tay cô đều có một chiếc vòng. Da Từ Dạng Thời trắng, nên dù là màu xanh nhạt hay hồng thì đều làm nổi bật cổ tay thanh mảnh trắng ngần. Cô chạm vào chiếc vòng mỉm cười: “Vòng tay đẹp lắm, tay nghề của em khéo thật đấy.”
Cách Tát Lạp tự hào nói: “Em thường tết vòng tay mang đi bán mà, khách du lịch đến đây hầu như ai cũng mua cả. Tay nghề của em tốt lắm đấy nha.”
Ngón tay Từ Dạng Thời lướt qua những sợi tua rua rủ xuống từ chiếc vòng, cô cong mắt nói: “Giỏi quá vậy ta!”
Cách Tát Lạp trông chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Ở tuổi này, Từ Dạng Thời vẫn còn đang mài đ*ng q**n trên ghế nhà trường, đừng nói là kiếm tiền, không tiêu xài hoang phí đã là tốt lắm rồi. Vậy mà cô bé này đã có thể tự lực cánh sinh kiếm tiền.
Từ Dạng Thời tò mò hỏi: “Em không đi học sao?”
Cách Tát Lạp lắc đầu, có chút nản lòng đáp: “Sức học của em không tốt, gia đình cũng không có đủ tiền để nuôi em ăn học.”
Từ Dạng Thời lại hỏi: “Vậy em học hết cấp hai chưa?”
“Học đến lớp 8 thì em nghỉ rồi.” Cách Tát Lạp chỉ tay về phía những ngọn núi và nói: “Thời gian em đi học không nhiều, năm nào cứ đến kỳ nghỉ hè là bọn em không đi học nữa, mà lên núi hái nấm.”
“Không đi học để hái nấm sao?”
Từ Dạng Thời có chút không hiểu. Trong nền giáo dục mà cô nhận được, việc học là quan trọng nhất, phải đứng hàng đầu trong mọi việc. Ngay cả khi cơ thể không khỏe, cô cũng không được phép để chậm trễ việc đến trường.
“Em phải kiếm tiền mà.” Cô bé nói một cách hiển nhiên.
Tiền?
Nhưng Từ Dạng Thời nhìn quần áo và trang sức cô bé đang mặc, trông cũng chẳng giống người có tiền. Từ Dạng Thời định mở lời nói thêm gì đó nhưng đã bị Trần Phi Văn cắt ngang.
“Trời sắp tối rồi, chúng ta nên về thôi.”
Từ Dạng Thời nhìn mặt trời đang lặn xuống núi, cắn môi gật đầu: “Vậy chị về trước nhé, hoan nghênh em đến tìm chị chơi.”
“Vâng, chị gái xinh đẹp tạm biệt ạ!”
“Em gọi chị là Tiểu Dương đi, bạn bè chị đều thích gọi chị như thế.”
“Tiểu Dương?” Cách Tát Lạp khẽ gọi một tiếng, thấy Từ Dạng Thời vẫn đang mỉm cười mới hét lớn: “Tiểu Dương bái bai!”
Từ Dạng Thời dắt cừu quay đầu vẫy tay với cô bé: “Bái bai, em về đi nhé.”
Thiếu nữ đứng dưới ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần khép lại, dáng người nhỏ bé nhưng đứng rất thẳng. Những đao phong kiếm sắc hóa thành dòng lũ cuộn trào lao tới, cô bé không tiến không lùi, chỉ đứng yên tại chỗ lắng nghe tiếng gió bên tai.
Từ Dạng Thời quay đầu nhìn cô bé kiên cường ấy, chỉ cảm thấy thực ra cô bé cũng chẳng tự do, hèn chi lại không yêu những ngọn núi cao này. Những ngọn núi này đã chắn đường, cũng đã ngăn tầm mắt của cô bé, biến cô bé thành một chú chim gãy cánh bị nhốt giữa thung lũng và sông núi.
“Aiz.” Từ Dạng Thời thở dài một tiếng.
Tại sao mỗi người nhìn có vẻ tự do, phía sau đều là đôi cánh bị xiềng xích trói buộc? Từ Dạng Thời không hiểu, cũng không biết.
Trần Phi Văn nghe thấy tiếng thở dài của Từ Dạng Thời liền hỏi: “Sao thế?”
Từ Dạng Thời quay đầu lại nhìn Cách Tát Lạp đã khuất tầm mắt, hỏi Trần Phi Văn: “Trẻ con ở đây đều giống Cách Tát Lạp sao?”
Trần Phi Văn cũng thở dài: “Cũng đúng mà cũng không hẳn. Con trai thì vẫn luôn đi học nhưng con gái thì học ít hơn.”
“Tôi đến đây chưa lâu, cũng không nắm rõ tình hình lắm. Nhưng theo những gì tôi thấy, phần lớn các cô gái hình như bảy tám tuổi mới bắt đầu đi học, học đến mười sáu mười bảy tuổi là nghỉ rồi.”
Từ Dạng Thời hỏi: “Tại sao không học tiếp?”
Trần Phi Văn lắc đầu: “Không biết nữa.”
Từ Dạng Thời tiếp tục truy hỏi: “Vậy còn con trai?”
Trần Phi Văn có chút không chắc chắn: “Hình như vẫn luôn đi học, cụ thể tôi cũng không rõ.” Thấy Từ Dạng Thời im lặng không nói gì, cậu ta bổ sung: “Hình như tôi cũng không chú ý đến điểm này lắm, tình hình cụ thể tôi cũng không biết.”
“Được rồi.”
Từ Dạng Thời vân vê chuỗi hạt trên tay, lòng có chút lơ đễnh. Cô nghĩ đến cô bé với nụ cười rạng rỡ vừa khen cô xinh đẹp mà lòng cảm thấy hơi nặng nề.
Sau khi về tới nơi, bọn Chu Độ đã có mặt ở homestay rồi. Thấy Từ Dạng Thời dắt về một con cừu, ai nấy đều ngạc nhiên.
Chu Độ đặt tài liệu xuống, đứng bên cửa sổ nhìn con cừu mà Từ Dạng Thời đang dắt, trêu chọc: “Tiểu Dương đi đâu mà vác về một con cừu nhỏ thế?”
“Ở nhà chú Tang Thố không nuôi được nên gửi chỗ Trần Trắc nuôi giúp, em tiện thể dắt về luôn.” Từ Dạng Thời vừa tháo dây trên cổ cừu vừa nói.
Nhìn con cừu đang quậy phá trong sân rồi nhìn sang những khóm hoa trong vườn của Trần Trắc, cô vội vàng hỏi Trần Phi Văn: “Đúng rồi, Trần Trắc có nói nhốt cừu ở đâu không?”
Trần Phi Văn làm bộ mặt bất lực nói: “Anh ấy chẳng nói gì cả, chỉ bảo tôi dắt cừu về thôi.” Cậu ta nhìn con cừu sắp đưa chân về phía mấy bông hoa, liền lập tức lao lên giữ nó lại, miệng hét lớn: “Mau lại giúp một tay đi! Nếu hoa mà hỏng, anh tôi sẽ giết chúng ta mất.”
Từ Dạng Thời vội vàng chạy tới ôm lấy cổ con cừu nhỏ, hét lớn về phía phòng Trần Trắc: “Trần Trắc! Trần Trắc ơi!!!”
Chu Độ và Hạ Hoán cũng góp vui, ở trong phòng hét vọng ra: “Mau giữ lấy con cừu!”
Trần Trắc trước khi ngủ có uống vài ngụm rượu, giờ đây men rượu đang thấm, vừa mới chợp mắt được một lúc. Nghe thấy tiếng người gọi, anh bực bội hất chăn ra, xoa đầu đi tới bên cửa sổ, thiếu kiên nhẫn nói: “Mấy người đangbản mệnh đấy à?” [1]
Lời Trần Trắc vừa thốt ra, cả sân vườn lập tức im bặt.
Trần Phi Văn nhìn trạng thái của anh mình là biết tiêu đời rồi, anh mình sắp nổi trận lôi đình. Cậu ta vội vàng thòng dây vào con cừu, điên cuồng nháy mắt với Từ Dạng Thời.
Từ Dạng Thời nhìn cậu ta nháy mắt nửa ngày vẫn không hiểu ý là gì. Trần Phi Văn chỉ vào con cừu, mấp máy môi: “Để ở đâu?”
Từ Dạng Thời nuốt nước bọt một cái, đi đến dưới cửa sổ của Trần Trắc, chỉ vào con cừu nói: “Em dắt cừu về rồi nhưng không biết nên để nó ở đâu. Ban đầu em định để nó ở ngoài sân nhưng nó cứ chực giẫm lên hoa của anh.”
Cô ngước đầu nhìn sắc mặt không mấy tốt đẹp của Trần Trắc, khẽ lí nhí: “Xin lỗi nhé, đã làm phiền anh nghỉ ngơi.”
Trần Trắc không nhìn cô, chỉ tay vào một căn phòng nhỏ bên cạnh cho Trần Phi Văn thấy: “Dắt cừu vào đó đi.” Nói xong, anh quay người đi thẳng vào trong, nằm vật xuống giường.
Trần Phi Văn nhạy bén cảm nhận được có gì đó không ổn. Cậu ta dắt cừu rồi đưa roi cho Từ Dạng Thời: “Cô giúp tôi lùa nó vào trong đi.”
Từ Dạng Thời nhận lấy roi, khẽ quất vào mông con cừu nhỏ, lùa nó đi. Phải vất vả lắm hai người mới đưa được con cừu vào căn phòng nhỏ.
“Cừu nhỏ à, mày ngoan ngoãn ở đây nhé.” Từ Dạng Thời vỗ vỗ vào người chú cừu nói.
Trần Phi Văn nhìn quanh quất rồi thì thầm hỏi Từ Dạng Thời: “Cô với anh tôi đang giận dỗi nhau à?”
Từ Dạng Thời không chắc chắn đáp: “Chắc là vậy?”
“Có chuyện gì thế?” Trần Phi Văn rất thắc mắc. Anh trai cậu ta phần lớn thời gian đều cực kỳ dễ tính, ngoại trừ việc có tính gắt ngủ rất nặng khi bị đánh thức, còn lại thì có thể nói là bao dung cả thế giới.
Từ Dạng Thời nhún vai, do dự nói: “Có lẽ là vì tôi đã bóc trần tâm sự của anh ấy.”
Trần Phi Văn định truy hỏi tiếp nhưng cô lắc đầu không muốn nói thêm nữa.
Từ Dạng Thời bước ra ngoài và ngước đầu lên. Trong buổi hoàng hôn cứ lặp đi lặp lại liên tục này, cô đột nhiên nảy sinh một thôi thúc mãnh liệt là muốn đi săn đuổi mùa xuân.
Cô nhìn những rặng núi nhấp nhô không dứt, thấy trên bức tường đỏ của ngôi đền có một con chim đen đậu lại, những ngôi nhà ở phía xa mờ ảo trong sắc xám. Bên cạnh là thảo nguyên xanh ngắt không thấy điểm dừng, đại dương xanh ấy nhăn nheo theo dáng núi, nó nhấp nhô, nó uốn lượn, nó tuôn trào. Những bông hoa nhỏ đủ màu sắc là những con sóng, chúng dữ dội, chúng mãnh liệt, chúng không có điểm kết thúc cũng chẳng tìm thấy nơi bắt đầu.
Trần Phi Văn đứng bên cạnh cô, chỉ vào những đóa hoa ấy nói: “Cuối cùng thì mùa xuân cũng đến rồi.”
Từ Dạng Thời khẽ lắc đầu trong lòng, đây không phải là mùa xuân mà cô mong muốn. Nhưng rốt cuộc cô muốn gì? Chính cô cũng không biết.
Trong lòng chỉ mơ hồ nghĩ rằng, có lẽ đó là nụ cười chân thành của một người nào đó.
[Lời tác giả]
[1] “Bản mệnh” là tiếng Tứ Xuyên, câu này có thể hiểu là “Mấy người đang phát điên đấy à?”
