Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ

Chương 30: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI – ANH PHẢI LUÔN SÔI TRÀO



「Tôi rất muốn giúp em phủi đi lớp tuyết đọng trên vai, chỉ là trong mùa xuân vừa mới chớm qua đông này, em vẫn chưa tìm thấy chiếc lá của riêng mình.」

/

Hoàng hôn trên thảo nguyên rực rỡ mà bi thương, không tránh khỏi khiến Từ Dạng Thời liên tưởng đến Trần Trắc. Anh cũng giống như ánh tà dương này, từng huy hoàng và cũng đang cô độc.

“Aiz.” Từ Dạng Thời thở dài một tiếng, chẳng biết phải làm sao cho phải.

Cô bước vào trong nhà, vừa mới ngồi xuống thì Chu Độ đã tiến lại gần. Anh đẩy gọng kính, vào thẳng vấn đề: “Em với Trần Trắc sao thế? Anh thấy hai đứa có vẻ không ổn.”

Từ Dạng Thời đưa mắt nhìn quanh quất, mở miệng nói bừa: “Không có gì đâu ạ, chắc là anh ấy thiếu ngủ thôi.”

Cô vốn tưởng lời nói dối vụng về này sẽ không qua mắt được Chu Độ, nào ngờ anh lại gật đầu: “Chuyện này đúng là phong cách của cậu ta thật.”

Từ Dạng Thời thầm đổ mồ hôi hột, không ngờ ấn tượng của Trần Trắc trong mắt Chu Độ lại “tệ” đến thế.

Chu Độ chuyển chủ đề, hỏi sang chuyện của cô: “Dự định bao giờ thì đi chơi đây?”

Từ Dạng Thời khựng lại một chút mới lý nhí đáp: “Chắc là hai ngày nữa ạ.”

Cô vẫn còn chút phân vân. Vốn dĩ đã hứa sẽ rủ Trần Trắc đi cùng nhưng với tình hình hiện tại, cô không chắc anh có muốn đi với mình hay không.

Từ Dạng Thời ngước nhìn những đóa hoa trồng bên cửa sổ. Những cơn gió uốn lượn lướt qua những cánh hoa nhấp nhô, lá rụng rồi lại sinh sôi. Lá rụng về cội, hóa thân vào bùn đất để rồi mang một diện mạo mới trở thành hoa. Sự sống và cái chết luôn luân hồi thay thế cho nhau. Có lẽ cái chết không tách rời sự sống, và sự sống cũng là một hình thái khác của cái chết.

Chu Độ thở dài: “Họ đã gọi điện cho anh rồi.”

Từ Dạng Thời ngẩn người. Cô biết “họ” ở đây chính là bố mẹ mình. Cô không ngờ họ không liên lạc được với cô lại đi làm phiền Chu Độ.

“Em xin lỗi.” Từ Dạng Thời cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe.

Chu Độ khẽ cười: “Dù sao anh cũng là anh trai của em mà, đúng không?”

Xét về một khía cạnh nào đó, Chu Độ thực sự là anh trai của Từ Dạng Thời. Anh là con trai của vợ cũ bố cô với người chồng hiện tại của bà ấy. Lúc mới quen Chu Độ, cô cũng không ngờ họ lại có một mối quan hệ “cẩu huyết” như vậy.

Anh ngồi xuống cạnh Từ Dạng Thời, nhẹ nhàng vỗ vai khích lệ: “Đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân. Đã cất công ra đây chơi thì hãy chơi cho thật thoải mái. Anh đã nói chuyện với họ rồi, thời gian tới họ sẽ không tìm em đâu.”

Từ Dạng Thời nở một nụ cười thê lương giữa những giọt nước mắt, giọng cô nghẹn ngào: “Thảo nào lần này họ không đuổi theo.”

Chu Độ tháo kính xuống, tỉ mỉ lau chùi, anh do dự một chút rồi nói: “Việc em và Trần Trắc qua lại quá thân thiết không phải là chuyện tốt. Trần Trắc không phải là một đối tượng tốt đâu, cậu ta nhìn có vẻ dịu dàng nhưng thực chất lại là kẻ vô tình nhất.”

Lòng Từ Dạng Thời dao động, cô muốn phản bác nhưng lại không biết nói gì, bởi vì thực tế cô và Trần Trắc cũng chẳng phải thân thiết gì cho cam.

“Em… không có.” Cô nói.

Chu Độ lấy điện thoại ra, gửi một danh thiếp liên lạc cho Từ Dạng Thời: “Có những quyết định em không tự làm được, để anh giúp em. Anh đã đăng ký cho em đi theo đoàn, sáng mai khởi hành, năm ngày sau quay về Thành Đô.”

Từ Dạng Thời im lặng, để mặc bản thân chìm vào khoảng không tĩnh lặng.

“Suy nghĩ cho kỹ đi. Cậu ta không phải bến đỗ bình yên, anh cũng không muốn em bị tổn thương.”

Từ Dạng Thời lật đi lật lại chiếc điện thoại, do dự hồi lâu cuối cùng vẫn kết bạn WeChat với người kia.

Khoảng thời gian ở đây là lúc cô cảm thấy tự do nhất. Bên tai không còn tiếng càm ràm và oán trách không ngớt của bố mẹ, cũng không có ai chỉ trích từng hành động của cô. Cô không còn cảm thấy ngạt thở và tuyệt vọng nữa.

Thế nhưng lời nói của Chu Độ đã kéo cô về thực tại. Trước khi rời đi, Từ Dạng Thời đã chặn mọi phương thức liên lạc của bố mẹ. Cô cứ ngỡ họ không tìm mình, nào ngờ là một mình Chu Độ đã gánh vác hết mọi áp lực và trách nhiệm.

Có lẽ trốn tránh không phải là cách giải quyết vấn đề nhưng Từ Dạng Thời không đủ sức đối mặt, cô chỉ có thể chọn cách lánh đi. Có vẻ như chỉ cần không nghĩ đến, không quan tâm đến nữa, thì quá khứ ngạt thở và tương lai mù mịt kia sẽ không còn tồn tại.

Từ Dạng Thời ngồi một mình trên sofa, mọi người qua lại cũng không ai làm phiền cô. Cô cứ thế ngồi từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến khi màn đêm bắt đầu bao phủ.

“Ăn cơm thôi.” Trần Phi Văn bưng bát đi tới gọi Từ Dạng Thời.

Khi ngẩng đầu lên, Từ Dạng Thời mới phát hiện Trần Phi Văn đã cạo râu, để lộ đường xương hàm rõ rệt. Đường nét của Trần Phi Văn rất giống Trần Trắc, nếu nhìn lướt qua cô suýt chút nữa đã nhận nhầm.

Cô không chắc chắn hỏi: “Trần Phi Văn?”

Trần Phi Văn rất tự tin vuốt tóc: “Sao nào, bị vẻ đẹp trai của anh đây hớp hồn rồi à?”

Từ Dạng Thời cạn lời, lườm cậu ta một cái: “Sao cậu lại cạo râu đi thế?”

Trần Phi Văn thở dài, chỉ vào căn phòng nhỏ với vẻ xót xa: “Con cừu nhỏ kia đã làm hỏng bộ râu tôi dày công chăm sóc, tôi chỉ đành cạo sạch nó đi thôi.”

Từ Dạng Thời không hiểu nổi, rõ ràng là một thanh niên trẻ trung, tại sao cứ phải để râu dài. Cô thắc mắc: “Nói đi cũng phải nói lại, sao cậu lại thích để râu thế? Tôi thấy cậu lúc không có râu trông rất thanh tú mà.”

Trần Phi Văn chỉ cười đáp: “Nhìn là biết cô không hay nghe nhạc trẻ rồi.”

Cậu ta ghé sát Từ Dạng Thời, tỏ vẻ thần bí: “Cô cứ lên mạng tra cái tên Trên Đám Mây Bay là biết liền.”

“Tên cậu à?” Từ Dạng Thời lấy điện thoại ra mở Baidu, vừa tra vừa lẩm bẩm: “Làm màu gớm.”

Kết quả tìm kiếm hiện ra, Từ Dạng Thời có chút sững sờ.

Trên Đám Mây Bay hóa ra là một ca sĩ rất nổi tiếng dạo gần đây, rất nhiều bài hát của cậu ta đang làm mưa làm gió trên các nền tảng video ngắn. Trong đó có vài bài Từ Dạng Thời còn thường xuyên nghe thấy.

“Là cậu thật sao?!” Từ Dạng Thời chấn kinh nhìn Trần Phi Văn. Phải biết rằng Trên Đám Mây Bay nổi tiếng nhờ giai điệu linh hoạt và lời ca đầy ý vị. Dù thế nào Từ Dạng Thời cũng không thể kết nối hình ảnh chàng ca sĩ tài hoa đó với gã ca sĩ hát dạo lông bông trước mắt này.

Trần Phi Văn thấy Từ Dạng Thời không tin, lập tức lấy điện thoại mình mở Weibo cho cô xem: “Đây, cô nhìn đi, Weibo của tôi này.”

Nhìn thấy tài khoản Weibo với hàng trăm nghìn lượt theo dõi, Từ Dạng Thời cuối cùng cũng tin lời Trần Phi Văn. Cô vẫn thấy rất kinh ngạc, không ngờ có ngày mình lại quen biết một ngôi sao.

Trần Phi Văn lắc lắc điện thoại, trêu chọc nói: “Giờ thì biết tại sao tôi để râu rồi chứ? Mặc dù tôi khá thích tương tác với fan nhưng nếu để họ biết tôi đang ở đây, anh tôi chắc chắn sẽ đánh tôi chết mất.”

Từ Dạng Thời thắc mắc: “Hình như cậu rất sợ đắc tội với Trần Trắc.”

Trần Phi Văn bất lực lắc đầu: “Biết sao được, ai bảo anh ấy là ông chủ của tôi chứ?”

“Lúc đầu bố mẹ tôi không đồng ý cho tôi đi hát, cứ nghĩ là tôi chơi bời lêu lổng. Vừa hay dạo đó anh tôi rảnh rỗi nên đầu tư vào một công ty âm nhạc, tôi cầu xin anh ấy ký hợp đồng với mình. Anh tôi vừa ra mặt là bố mẹ tôi thỏa hiệp ngay. Thế nên anh ấy không chỉ nắm giữ tiền đồ mà còn nắm cả tương lai của tôi nữa.”

“Thảo nào.”

Chu Độ ngồi ở bàn ăn gọi Từ Dạng Thời: “Qua ăn cơm đi em.”

Từ Dạng Thời vội vàng bước tới nhưng chợt phát hiện thiếu mất một người. Bàn ăn vốn dĩ vừa đủ chỗ ngồi nay lại trống một vị trí. Cô đảo mắt nhìn một vòng rồi hỏi: “Trần Trắc không ăn cơm sao?”

Trần Phi Văn đi tới đặt bát đũa xuống nói: “Nhìn cái điệu này chắc là không ăn rồi.”

Trần Phi Văn cầm đũa chỉ về phía phòng ngủ của Trần Trắc, nói với Từ Dạng Thời: “Cô cứ ăn phần của mình đi, đừng quản anh ấy. Đói thì anh ấy tự biết xuống tìm cái ăn thôi.”

Nói xong, cậu ta cũng không quên dặn dò Xích Ương lát nữa nhớ chừa lại một ít cơm thức ăn cho Trần Trắc.

Từ Dạng Thời vâng dạ vài tiếng rồi bắt đầu ăn cơm, chỉ là bữa cơm này có chút nuốt không trôi. Cô ăn vài miếng đã mất hết cảm giác thèm ăn, đứng dậy đi lên lầu.

Chu Độ lo lắng nhìn cô, muốn khuyên cô ăn thêm một chút nhưng Từ Dạng Thời lắc đầu bảo mình đã no rồi. Nhìn dáng vẻ quyết tuyệt của cô, Chu Độ vẫn không kìm được mà thở dài một tiếng. Nhìn bóng lưng Từ Dạng Thời vội vã lên lầu, Chu Độ cứ cảm thấy diễn biến câu chuyện có gì đó không ổn.

Trở về phòng, Từ Dạng Thời lục ra túi bánh quy và đồ ăn vặt cô mua lúc mới đến. Cô viết một tờ giấy nhỏ kẹp vào giữa, rồi cho tất cả vào một chiếc túi. Đứng trước cửa phòng Trần Trắc do dự hồi lâu, cô mới bước lên hai bước gõ cửa.

“Ai đó?” Trần Trắc ở trong phòng hỏi.

Từ Dạng Thời hơi căng thẳng đáp: “Là em, Từ Dạng Thời.”

Trong phòng im lặng một lúc rồi vang lên tiếng sột soạt, Trần Trắc dậy mở cửa, nhìn Từ Dạng Thời đứng ở cửa hỏi: “Tìm anh có việc gì sao?”

Từ Dạng Thời nhét chiếc túi trong tay vào lòng Trần Trắc: “Anh không ăn tối nên em mang cho anh ít đồ ăn.”

Trần Trắc có chút ngỡ ngàng nhìn túi đồ ăn vặt lớn trong tay: “Cho nên… em mang cho anh cả một túi đồ ăn vặt thế này à?”

Từ Dạng Thời ngượng ngùng gãi đầu: “Em chỉ có những thứ này thôi. Vừa nãy nghe ý của Trần Phi Văn thì có vẻ như anh không có tâm trạng ăn cơm. Thường thì trong trường hợp đó em toàn ăn vặt với bánh quy thôi nên mới…”

Trần Trắc không kìm được mỉm cười, anh lẩm bẩm: “Cũng đáng yêu thật đấy.”

Từ Dạng Thời tưởng anh đang chê đồ ăn vặt của mình, lập tức xông lên định giật lại, miệng còn nói: “Nếu anh không thích thì trả lại cho em.”

Trần Trắc nhìn dáng vẻ “vô lại” của Từ Dạng Thời mà khẽ cười, anh rút túi đồ khỏi tay cô: “Không phải nói là tặng anh rồi sao? Tặng người ta rồi còn muốn lấy lại à?”

Lúc này Từ Dạng Thời mới phản ứng lại là mình hiểu lầm ý anh. Cô đỏ mặt cúi đầu, bối rối nói: “Em lại cứ tưởng anh không thích.”

“Anh rất thích.” Trần Trắc tựa vào khung cửa, thản nhiên nói, “Đồ em tặng, anh đều rất thích.”

Nghe câu này, mặt Từ Dạng Thời càng đỏ hơn, cô vội vàng bỏ lại một câu: “Vậy anh ăn từ từ nhé,” rồi định bỏ chạy.

Nhưng cô lại bị Trần Trắc nắm lấy tay trái. Cô quay đầu lại đầy nghi hoặc, chỉ nghe thấy Trần Trắc hỏi: “Ai tặng em cái này?”

Từ Dạng Thời nhìn theo tầm mắt của anh thấy chiếc vòng màu xanh trên cổ tay mình, liền lắc lắc tay nói: “Là Cách Tát Lạp tặng em đấy, có phải rất đẹp không?”

Trần Trắc nghe cô nói là Cách Tát Lạp tặng, cơ thể đang căng cứng mới thả lỏng ra. Anh tỉ mỉ quan sát chuỗi hạt, dù người tinh mắt đều nhìn ra cái nào đẹp hơn nhưng anh vẫn cứng miệng bảo: “Cái này của cô bé đẹp thì có đẹp, nhưng anh thấy cái anh tết hợp với em hơn.”

Từ Dạng Thời nhấc tay phải lên cười bảo: “Vậy mỗi tay em đeo một chiếc.”

“Em cũng thông minh đấy.” Trần Trắc nói với giọng đầy ẩn ý.

Từ Dạng Thời không tiếp lời anh, chỉ nói: “Nếu không có việc gì nữa thì em về phòng trước đây.”

Trần Trắc gật đầu, buông tay cô ra.

“Nghỉ ngơi cho tốt.”

“Anh cũng vậy.”

Trần Trắc quay vào phòng, mở chiếc túi Từ Dạng Thời mang tới ra xem. Anh rất bất ngờ khi tìm thấy một mảnh giấy nhỏ bên trong, trên đó viết bằng những nét chữ thanh tú, cứng cỏi:

“Mong anh sẽ mãi luôn sôi trào, làm khoảnh khắc rực rỡ nhất giữa mùa hạ treo cao.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...