Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ

Chương 33: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI BA – TRONG LÒNG ANH CỜ XÍ TREO CAO, ĐÃ SỚM ĐẦU HÀNG KHÔNG ĐÁNH MÀ TAN



/

Buổi chiều, mặt trời lại lên cao, lớp sương mù nhạt trên núi đã tan đi. Từ Dạng Thời đứng trước cửa sổ suy nghĩ mông lung, thì dòng suy nghĩ bị cắt ngang bởi tiếng gõ cửa đột ngột.

Cô ra mở cửa, bên ngoài là Trần Trắc. Anh đội một chiếc mũ da bò, mặc bộ đồ Tây Tạng màu trắng như lần đầu họ gặp mặt, đứng đó sừng sững như một thân cây thanh tú.

“Đi thôi, anh đưa em đi cưỡi ngựa.” Trần Trắc hất cằm, nụ cười mang chút phóng khoáng.

Từ Dạng Thời ngây người nhìn anh. Cảm giác như gió tuyết đang thổi qua người, cô lại nhớ đến dáng vẻ của Trần Trắc lúc mới gặp. Khi ấy anh cưỡi trên lưng con ngựa cao lớn, tự do như gió.

Bất chợt, một câu nói hiện lên trong tâm trí cô:

“Kể từ giờ, núi sông và dòng nước đều đã thành quá khứ, biên giới của tự do nằm ở chính bản thân tôi.”

Đó là một lần cô giúp Chu Độ đến văn phòng cố vấn để chuyển tài liệu và vô tình nhìn thấy.

Những dòng chữ đó được viết ở mặt sau của một tấm ảnh, còn mặt trước là hình ảnh một người đàn ông đang cưỡi ngựa. Dưới màn đêm, ánh lửa từ đống củi bên cạnh chiếu rọi lên gương mặt anh, làm nổi bật vẻ tự tại phóng khoáng. Anh ghì cương ngựa, chỉ tay về phía ống kính với vẻ đầy kiêu hãnh.

Chu Độ từng nói người đó là cháu trai của thầy hướng dẫn anh, giờ nghĩ lại, đó chính là Trần Trắc của những ngày vừa mới đặt chân đến đây.

Thời gian trôi đi thật khẽ, tưởng chừng đã mang theo cả sự kiêu hãnh và nhuệ khí của anh nhưng thực chất, cái cốt cách hiên ngang ấy chưa bao giờ thay đổi. Nó chỉ ẩn mình đi, không để người khác nhìn thấy mà thôi.

Từ Dạng Thời chợt nghĩ: Anh ấy nên cưỡi ngựa, anh ấy thuộc về lưng ngựa.

Cô quay lại phòng, cầm lấy điện thoại rồi vội vàng theo Trần Trắc xuống lầu. Cô đứng bên cạnh nhìn anh dắt ngựa tiến lại gần.

Trần Trắc đưa tay ra và nói: “Lên ngựa thử xem.”

Từ Dạng Thời bám lấy tay anh, đạp bàn đạp để leo lên lưng ngựa. Ngồi trên cao, tầm nhìn bỗng chốc trở nên khoáng đạt. Cô nhìn những áng mây nơi chân trời, đột nhiên nảy sinh ý muốn đuổi theo chúng, để xem phần ẩn giấu sau rặng núi kia rốt cuộc trông như thế nào.

Dù trong tâm trí cô đã chu du vạn dặm nhưng thực tế cô vẫn đang đứng yên tại chỗ, hoảng loạn nắm chặt lấy dây cương.

“Sợ à?” Trần Trắc vừa dắt ngựa vừa hỏi.

Từ Dạng Thời gật đầu: “Một chút ạ.”

Trần Trắc quay đầu lại, mỉm cười trêu chọc: “Thế lát nữa chạy lên thì tính sao đây, Từ Dạng Thời?”

Từ Dạng Thời chỉ vào mình, sửng sốt. Cô hỏi với vẻ không tin nổi: “Em á? Anh định để em cưỡi ngựa chạy á?”

Cô lầm bầm nhỏ giọng: “Thế này thì khác gì lấy mạng em đâu.”

“Nếu em không ngại, anh có thể dắt em chạy.” Sau một hồi do dự, Trần Trắc cuối cùng cũng nói ra lời thật lòng.

Nghe vậy, Từ Dạng Thời lập tức đáp ngay: “Được chứ, được chứ! Có anh dắt thì em không sợ nữa.”

Trần Trắc dừng lại, xoay người leo lên ngựa. Anh vòng tay ôm hờ lấy Từ Dạng Thời, nắm lấy phần dây cương còn lại, giật mạnh một cái, con ngựa liền phi nước đại về phía trước.

Họ lao đi, gió rít gào ngược chiều, chẳng ai chịu nhường bước. Cuối cùng, họ băng qua những “hàng rào” dựng bằng gió, nhảy vọt lên, càng chạy càng nhanh. Gió thổi vào mặt bắt đầu thấy đau, những luồng gió quá đặc khiến Từ Dạng Thời nhất thời cảm thấy khó thở. Những lọn tóc rối tung bay loạn trên mặt nhưng cô không dám buông tay để vuốt lại. Cô nhắm nghiền mắt, khó nhọc bắt lấy chút oxy ít ỏi trong gió.

Trải nghiệm tranh giành hơi thở với gió là lần đầu tiên đối với Từ Dạng Thời, nhịp tim cô tăng nhanh không dứt. Ngựa bước một bước, tim cô đập một nhịp. Ngựa càng nhanh, tim cô càng đập loạn.

Quá k*ch th*ch!

Núi non và cây cối xung quanh lùi lại phía sau như phim quay nhanh, họ tự do chạy về phía trước. Từ Dạng Thời dần thích nghi với sức gió, hơi thở bắt đầu có nhịp điệu. Cô dần tìm thấy một chút kh*** c*m từ trong nỗi hoảng loạn ban đầu.

Trước đây cô xem phim kiếm hiệp, thấy những hiệp khách một đao một ngựa lãng tử giang hồ, đi trong đêm bên ánh lửa, ân oán phân minh. Khi đó cô đã nghĩ, sớm muộn gì mình cũng phải thử cảm giác trên lưng ngựa xem liệu nó có thực sự giống như đang bay trên mây hay không.

Trần Trắc cúi đầu, nói lớn bên tai cô: “Em muốn đi đâu?”

Từ Dạng Thời hào hứng chỉ tay về phía áng mây nơi chân trời: “Em muốn đuổi theo đám mây kia!”

“Được.” Trần Trắc đáp một tiếng, hai chân thúc vào bụng ngựa, tốc độ lại tăng thêm.

Xương cốt chạy trong gió va chạm với hơi nước mùa xuân, gầm gừ, ngang dọc. Tiếng sấm ướp lạnh trong núi tuyết thoát ra, gió dài át đi tiếng ngựa hí lanh lảnh. Gió hôn lên người cô, còn anh thì đang hôn lấy gió.

Họ đi ngang qua đường mòn, cơn gió cuốn theo chiếc khăn quàng đỏ của một vị Lạt ma bên đường, ông ấy đuổi theo phía sau hét lớn: “Các người đi sai đường rồi!”

Nhưng họ chẳng màng tới, cứ thế phi ngựa về phía trước. Họ không đi đường lớn mà chọn đường nhỏ. Họ trông như đang đi chệch đường, nhưng thực ra vẫn đang tiến bước.

Đời người cũng vậy, bất kể đi đâu, bất kể chọn con đường nào, chỉ cần phương hướng trong tim không đổi thì cuối cùng cũng sẽ đến đích. Vì vậy, nhanh một chút hay chậm một chút cũng chẳng sao, chỉ cần bạn muốn, sớm muộn gì cũng tới.

Từ Dạng Thời cố sức đè nén tiếng hét xuống tận cuống họng, nén chúng thành những nhịp th* d*c khe khẽ. Nhưng khi Trần Trắc ghì cương nhảy qua một tảng đá, cô cuối cùng không kìm lại được nữa, để sự hưng phấn và tiếng hét cùng lúc bùng phát ra ngoài.

“k*ch th*ch không?”

Trần Trắc ôm chặt lấy eo cô để tránh cho cô ngã khỏi ngựa, tay giật dây cương chạy ngày một nhanh.

Từ Dạng Thời táo bạo buông dây cương, dang rộng hai tay ôm trọn lấy gió, cô hét lên: “Em chưa bao giờ hưng phấn đến thế này!”

Cô hơi nghiêng đầu, nhìn vào chiếc cằm góc cạnh của Trần Trắc và gọi lớn: “Em cảm thấy sự tự do của mình đang ở ngay phía trước rồi!”

Trần Trắc siết chặt dây cương, cơ thể trên lưng ngựa nhấp nhô như một con sóng, gió lướt qua sườn anh, và anh cũng cuộn trào theo nó.

Con ngựa lại nhanh hơn một chút.

Đám trâu bò trên thảo nguyên cũng nhường đường cho họ, những dải đá màu nâu đỏ bị vó ngựa giẫm nát thành tro bụi, hòa vào gió thành một làn sương xanh tiến thẳng vào mùa xuân.

Từ Dạng Thời đã cảm nhận được rồi, sự tự do của cô, phương xa của cô, trong khoảnh khắc này đều đã hiện hữu rõ ràng thành áng mây nơi chân trời kia.

Trần Trắc ghì ngựa dừng lại dưới chân núi, áng mây đó ngay ở trên đầu họ.

Cô đứng ở nơi vừa gần lại vừa xa nhất với đám mây ấy, nhìn thấy được nhưng chẳng thể nào đuổi kịp. Vậy mà cô không hề nản chí, rướn cao đôi chân, vươn tay lên như muốn chộp lấy một vốc hơi nước, reo hò vang dội: “Em bắt được nó rồi!”

Trong khoảnh khắc này, trên lưng ngựa, giữa làn gió, cô cảm thấy tự do hơn bao giờ hết.

Trần Trắc cũng vung tay hô theo cô: “Giỏi lắm!”

Con ngựa đã dừng lại, nhưng nhịp thở dồn dập của Từ Dạng Thời vẫn chưa nguôi, cô nằm rạp trên lưng ngựa, th* d*c liên hồi.

Trần Trắc xoay người xuống ngựa, rồi đỡ Từ Dạng Thời xuống theo. Đôi chân vốn còn cứng đờ trên ngựa của cô vừa chạm đất đã không tự chủ được mà nhũn ra như sợi bún, rũ rượi xuống.

Từ Dạng Thời nương theo sức kéo của Trần Trắc mà nằm vật xuống thảm cỏ. Cô đưa tay lên hư không như muốn phác họa lại đường biên của những đám mây, nói với Trần Trắc đang nằm bên cạnh: “Hóa ra cảm giác trên lưng ngựa lại là như thế này.”

Cô nói: “Trước đây em từng đọc trong một cuốn sách, tác giả viết rằng cúi mình trên một con ngựa đang phi đại giống như đang tự do bay lượn trên một đám mây. Lúc đó em nghĩ, chưa từng có ai thực sự chạm tới mây, làm sao ông ấy biết cảm giác bay trên mây là thế nào? Thế nên ban đầu em chỉ nghĩ đó là một cách so sánh cường điệu của tác giả thôi. Nhưng bây giờ, khi thực sự phi nước đại trên lưng ngựa, em đột nhiên hiểu tại sao tác giả lại gọi đó là chuyến bay trên mây rồi.”

Trần Trắc vẫn chưa hoàn toàn lấy lại nhịp thở, giọng anh hơi đứt quãng hỏi: “Tại sao vậy?”

Từ Dạng Thời mỉm cười: “Thực ra chẳng vì sao cả, chỉ là khi con ngựa bắt đầu chạy, gió dường như nâng cả linh hồn em bay vút lên trời xanh, bay mãi bay mãi cho đến khi em chạm tới mây.”

“Hóa ra là vậy sao?” Trần Trắc xoay người về phía cô, anh gối đầu lên cánh tay, ánh mắt lấp lánh ý cười nhìn cô.

Dù không biết sáng nay cô vì chuyện gì mà không vui, nhưng anh biết lúc này đây, cô đang thực sự hạnh phúc.

Anh rũ mắt nhìn vết hằn do dây cương để lại trên tay mình, bóng lông mi đổ xuống mi mắt, che đi những tia sáng rạng rỡ trong đôi mắt anh.

Trần Trắc nắm chặt tay, cười hỏi: “Từ Dạng Thời, bây giờ em thấy vui không?”

Từ Dạng Thời hào hứng gật đầu, để lộ đôi lúm đồng tiền xinh xắn: “Em rất vui.”

“Vậy thì tốt rồi.” Trần Trắc gật đầu, anh nằm ngửa trở lại, không dám nhìn vào dáng vẻ tỏa sáng đầy rạng rỡ của cô.

Anh trông có vẻ mình đồng da sắt, nhưng đứng trước mặt cô, chỗ nào cũng đều là điểm yếu.

Trần Trắc đưa tay che mắt mình lại, thở dài một tiếng. Những ngày vui vẻ tột cùng thế này bảo anh làm sao mà quên, làm sao mà không yêu cho được?

Thôi vậy, anh đã lún sâu vào vũng lầy này rồi, càng vùng vẫy lại càng lún sâu. Dù anh có thuận theo tiếng gọi con tim thì cũng chỉ là công dã tràng, sớm muộn gì cũng phải rơi xuống thôi.

Trong lòng anh cờ xí treo cao, đã sớm đầu hàng không đánh mà tan.

Anh nghĩ mình đã không thể thoát ra được nữa rồi. Nếu chưa từng sở hữu, chưa từng gặp mặt thì tốt biết mấy. Giờ đây họ đã từng ôm nhau, từng hôn nhau, anh làm sao có thể quên và làm thế nào để quên đây?

Trần Trắc xoay người lưng đối diện với Từ Dạng Thời, lòng rối như tơ vò.

Từ Dạng Thời vẫn còn đang hưng phấn, cô nằm nghiêng, tay áp lên trái tim đang đập, dùng đôi mắt mình để họa lại bóng lưng của Trần Trắc.

Những đường cong trên cơ thể anh giống như những dãy núi trùng điệp, chỗ lồi lõm là sự héo tươi, trên đó rắc đầy hoa đỏ và tuyết bay. Đỏ và trắng như mộng như tro, thi thoảng một cử động nhỏ lại khơi gợi lên chút sắc xuân, ánh sáng lướt qua chân mày và kẽ mắt. Mùa đông đang lơ lửng dần bị tuyết thổi tan, sắc xuân của anh vẫn còn đọng lại nơi cổ vai và đang dần lan tỏa xuống dưới.

Từ Dạng Thời âm thầm đưa tay ra, khẽ chạm vào bóng lưng anh. Nhịp tim cô dần bình lặng lại, một nỗi bi thương dâng lên nơi cổ họng. Cô cảm nhận được nỗi buồn trên người Trần Trắc.

Anh buồn vì điều gì? Vì Trương Tử An đã gửi nắm xương tàn dưới núi tuyết hay vì chính anh đang bị mắc kẹt tại nơi này?

Núi tuyết sừng sững bên cạnh họ, từ trên cao nhìn xuống hai kẻ bé nhỏ. Sự bao la của đất trời và sự cao lớn của ngọn núi đè nặng lên vai họ.

Mặt trời đứng sau núi, họ nằm trước núi, cái bóng khổng lồ của ngọn núi che khuất họ từ trước ra sau, không thể thoát ra, cũng chẳng thể lẩn trốn.

Từ Dạng Thời đột nhiên lên tiếng: “Trần Trắc.”

“Sao thế?” Trần Trắc xoay người lại, ngay lập tức đối diện với Từ Dạng Thời.

Vành tai anh bỗng đỏ bừng. Quá gần, gần đến mức dường như anh chỉ cần rướn đầu thêm chút nữa là có thể chạm vào môi cô.

Từ Dạng Thời lắc đầu, chỉ nói: “Không có gì, chỉ là thấy yên tĩnh quá nên muốn gọi tên anh thôi.”

Trần Trắc ngẩn ngơ đáp “Ừ”, nhưng không dám cử động dù chỉ một chút. Anh nhắm mắt lại, sợ rằng mình sẽ không kiềm chế được mà hôn lên.

Từ Dạng Thời lại đưa tay ra che mắt anh, hái một chiếc lá ném lên trán anh, nhoài người tới nói: “Trên đầu anh có lá này, để em lấy xuống cho.”

Tay cô vươn về phía trước, đầu cũng theo đó mà tiến lại gần. Khi lấy chiếc lá xuống, cô nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay đang che mắt Trần Trắc của chính mình.

Cô hôn qua bàn tay, chạm vào đôi mắt anh.

Chiếc lá đã được lấy ra khỏi tóc nhưng tay cô cố ý hạ thấp xuống một chút, để chiếc lá lướt qua trán Trần Trắc.

Cô khẽ hôn lên đó một cái, rất nhẹ, tựa như một chiếc lá rụng xuống người anh. Trần Trắc cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng anh không dám nghĩ nhiều, đôi mắt càng nhắm chặt hơn, giục giã: “Vẫn chưa xong sao?”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...