「Anh đi về phía sau, em tiến về phía trước, hai kẻ ngược đường định sẵn chỉ có một giao điểm duy nhất.」
/
Từ Dạng Thời ngồi trong sân, nhìn sắc xuân tràn ngập khắp vườn nhưng không thốt nên lời.
Tất nhiên là cô muốn ở lại, bởi vì ở nơi này cô thực sự cảm thấy tự do, chỉ là cô không thể nói ra một cách đường hoàng. Cô quá hiểu rõ những gì mình đang nghĩ trong lòng.
Những suy nghĩ muôn vàn rối rắm ấy cứ quấn chặt lấy trái tim cô, chẳng chịu nhường bước dù chỉ nửa phân. Cô gỡ rối hết lần này đến lần khác và rồi giữa vô vàn những cái cớ, cô nhìn thấy một cái tên. Chỉ một ánh mắt ấy thôi cũng đủ khiến cô đỏ mặt, dường như có nói bao nhiêu lời đi chăng nữa cũng chẳng phải là tiếng lòng chân thật.
Thấy cô im lặng không chịu mở lời, Trần Trắc lại mỉm cười, anh nói một cách đầy khẳng định: “Em vẫn chưa muốn đi.”
Trần Trắc đưa tay lướt qua những bông hoa nhỏ bên cạnh, trong lòng dâng lên một chút ngọt ngào. Anh thầm nghĩ, chính anh cũng đã bắt đầu thấy luyến tiếc rồi.
Anh khẽ cảm thán một câu: “Nhưng sớm muộn gì em cũng phải đi thôi.”
Mà anh thì phải ở lại nơi này, dừng chân tại quá khứ. Một người đi về phía sau và một người tiến về phía trước, định sẵn chỉ có một giao điểm duy nhất.
Họ đã may mắn gặp được nhau, anh không dám xa cầu gì hơn nữa. Chỉ cần có một khắc, một vài giây nào đó, cô do dự, cô luyến tiếc khi phải chia xa anh, thế là đủ rồi.
Từ Dạng Thời nhìn những đám mây trên trời, suy nghĩ một lát rồi nói: “Chắc chắn là em phải đi rồi nhưng không phải bây giờ. Vài ngày nữa một người bạn của em sẽ tới, em sẽ đi cùng cậu ấy.”
Trần Trắc gật đầu: “Tốt lắm.”
Cả hai lại rơi vào im lặng. Một lúc sau, Trần Trắc mới có chút ngập ngừng nói: “Vài ngày tới anh phải đi xa một chuyến, có lẽ không thể tiễn em được.”
Từ Dạng Thời có chút ngạc nhiên: “Anh định đi sao?”
Lòng Từ Dạng Thời bỗng chốc trùng xuống. Cô cứ ngỡ Trần Trắc sẽ luôn ở lại homestay, không ngờ rằng đến cả lời chào tạm biệt cuối cùng, có lẽ họ cũng không có cơ hội nói với nhau.
Trần Trắc ngước nhìn bầu trời: “Ừ, có việc bắt buộc phải đi. Nhưng vẫn chưa xác định thời gian cụ thể, biết đâu anh vẫn còn kịp tiễn em một đoạn.”
Từ Dạng Thời không đáp lời. Cô chỉ lặng lẽ ngắm hoa, nhìn góc nghiêng của Trần Trắc qua màn hình điện thoại, nhìn những ngọn cỏ dại đung đưa trong gió.
Trần Trắc cũng không nói gì thêm. Hai người không tắt video cũng chẳng trò chuyện, qua điện thoại chỉ nghe thấy tiếng gió thổi từng đợt.
Họ tưởng như bị ngăn cách bởi núi cao sông dài, nhưng thực tế lại đang tựa lưng vào nhau trong tĩnh lặng. Khi kim đồng hồ chỉ vào áng mây cuối cùng nơi chân trời, trái tim của hai người vừa gần nhau nhất, cũng vừa xa nhau nhất.
Cuối cùng, vẫn là Từ Dạng Thời vội vã tắt video. Có một khoảnh khắc, nước mắt cô đã tràn ra, thấm vào cánh hoa, ngưng tụ thành hạt mưa đập vào kẽ lá.
Vào giây phút Trần Trắc hỏi câu hỏi đó, cô đột nhiên nhìn thấu trái tim mình: Cô thực sự thích Trần Trắc.
Thế nhưng, chỉ có thích thôi thì không thể giữ lại một áng mây luôn hướng về tự do.
Cô phải đi, còn anh phải ở lại. Cô không thể mang anh đi, anh cũng không thể giữ cô lại.
Cô ngồi một mình trong sân, ngước mắt nhìn trời, nhưng nước mắt không chảy ngược vào trong mà cứ thế rơi lã chã. Những giọt lệ lăn dài trên gò má, xối thẳng vào tim cô, khiến trái tim cô thắt lại không buông.
Từ Dạng Thời giơ tay lau nước mắt rồi quay về phòng.
Buổi trưa khi Trần Trắc trở về, Từ Dạng Thời vẫn đang thẫn thờ trong phòng. Cô tựa bên cửa sổ nhìn ra xa, thấy Trần Trắc đang cưỡi ngựa quay về.
Trần Trắc dường như đi cùng vài người bạn. Họ đi thành nhóm hai ba người, những chàng trai Tây Tạng trẻ tuổi ngồi trên lưng ngựa hát những bài hát mà Từ Dạng Thời không hiểu.
Trần Trắc đứng giữa họ, không mở miệng, chỉ nắm chặt dây cương. Đột nhiên, anh ngẩng đầu lên, tầm mắt vừa vặn va phải ánh mắt của Từ Dạng Thời.
Anh vẫy vẫy tay với cô, nụ cười mang chút khí thế hào hùng. Trong một thoáng ngẩn ngơ, Từ Dạng Thời dường như nhìn thấy lại một phần nhuệ khí thời niên thiếu của Trần Trắc.
Cô khẽ gật đầu, nhìn Trần Trắc giơ nắm hoa dại trong tay lên—ở chính giữa bó hoa là một chiếc lá đứng thẳng. Cô thẹn thùng đỏ mặt, quay người bước nhanh về phía giường rồi ngồi xuống.
Trần Trắc không còn thấy cô nữa, nhưng vẫn mỉm cười. Một chàng trai đi ngang qua trên lưng ngựa sóng vai cùng anh, tò mò hỏi anh đang cười gì. Trần Trắc chỉ tay về phía căn nhà, đáp: “Có người đang đợi tôi về nhà.”
Nói xong, anh dứt khoát xoay người xuống ngựa bằng một tay đầy điêu luyện. Trần Trắc dắt ngựa bước vào sân nhỏ, vừa đi vừa vẫy tay: “Ngày mai lại đua ngựa nhé.”
Sau khi buộc ngựa cẩn thận, anh ôm bó hoa lên lầu, gõ vang cửa phòng Từ Dạng Thời.
Cửa vừa mở, một bó hoa dại tràn đầy sức sống đập vào mắt cô. Cô có chút kinh ngạc hỏi: “Đây là…?”
Trần Trắc hơi hạ bó hoa xuống, tựa người vào khung cửa, cầm lấy chiếc lá ở giữa nói: “Chẳng phải đã bảo sẽ tặng lá cho em sao? Trên đường về thấy chỉ tặng lá thì hơi đơn điệu, vừa hay thấy hoa bên đường nên hái một ít tặng em.”
“Mấy loại hoa này không hề danh giá, đi đâu cũng gặp nhưng anh nghĩ em sẽ thích.”
Từ Dạng Thời ngẩn người, cô không ngờ Trần Trắc lại hiểu mình đến thế. Cô vốn không thích những loài hoa được nhiều người săn đón, mà lại thiên vị những đóa hoa nhỏ bé bình thường.
Có lẽ vì chúng cũng giống như cô, đều bình thường và chẳng mấy ai chú ý. Nhưng những con người, nhành cỏ, đóa hoa bình thường ấy lại mang trong mình lòng can đảm kiên cường. Họ luôn tiến về phía trước, luôn nảy nở và mãi mãi hiên ngang.
Từ Dạng Thời nhận lấy chiếc lá, mỉm cười: “Đây là vận may của anh mà.”
Trần Trắc gật đầu: “Anh biết.” Anh đặt bó hoa vào lòng cô, “Chính vì là vận may nên mới tặng em.”
Nói xong, không đợi Từ Dạng Thời kịp phản ứng, anh đã quay người trở về phòng mình. Từ Dạng Thời đứng ở cửa nhìn theo bóng lưng anh, đột nhiên gọi lớn: “Trần Trắc.”
Anh thắc mắc quay đầu lại nhìn. Cô lại lắc đầu: “Không có gì, chỉ là thấy dáng vẻ cưỡi ngựa của anh hôm nay… không giống ngày thường lắm.”
Trần Trắc hiểu lầm ý cô, tưởng cô muốn học cưỡi ngựa nên bảo: “Chiều nay đi, chiều nay anh đưa em đi cưỡi.”
Từ Dạng Thời sững sờ, không ngờ sự việc lại rẽ sang hướng này nhưng cô vẫn gật đầu. Nói thật lòng, cô cũng rất muốn thử cảm giác cưỡi ngựa.
Lần trước khi Trần Trắc dắt ngựa đưa cô về, ngồi trên lưng ngựa cô vốn nghĩ mình sẽ sợ, nhưng độ cao ấy lại giúp cô nhìn được xa hơn. Dù gió thổi mạnh và gắt hơn, nhưng những bông tuyết lẫn trong gió dường như cũng mang chút chậm chạp của mùa đông.
Cô rất thích cảm giác đó. Thích cảm giác gió lướt qua, tuyết rơi trên mặt, thích cái mùa đông đang khuấy động và mùa xuân sắp sửa ghé thăm.
“Được, vậy chiều nay gặp.” Từ Dạng Thời ôm bó hoa, đầy mong đợi nói.
Trần Trắc gật đầu đáp một tiếng “Được”.
Trở về phòng, Từ Dạng Thời tìm một chiếc bình, cắm hoa vào rồi đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ. Cô cầm chiếc lá trên tay, băn khoăn không biết xử lý thế nào, nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định học theo Trần Trắc, ép nó vào trong sách.
Vì chỉ mang theo một cuốn album ảnh, cô bèn đặt chiếc lá vào đó. Không hiểu sao, cô cảm thấy cảnh tượng này rất quen mắt, dường như đã thấy ở đâu đó rồi. Cô nằm trên giường nghĩ mãi mà không ra, khẽ gõ đầu mình, bực bội vì bản thân sao lại hay quên đến thế.
Trần Trắc trở về phòng, nhìn ngọn núi tuyết, trái tim cũng dập dìu theo bóng dáng người ở phòng bên cạnh. Anh nhìn những đóa hoa nở rộ khắp núi, thầm nghĩ, có lẽ lần này mùa xuân thực sự đã đến rồi.
