「Mỗi lần đi ngang qua Bạch Tháp, anh lại nhớ đến màu tuyết trên người em.」
/
Ánh trăng lạnh lẽo phủ lên người, thi thoảng lại có những cơn gió buốt giá rít qua.
Từ Dạng Thời kéo cao cổ áo, che đi nửa khuôn mặt dưới của mình, cô im lặng không nói thêm lời nào. Thời gian như ngưng đọng thành băng quấn quýt quanh cô, khiến cô chỉ cảm thấy toàn thân ướt lạnh.
Chu Độ suy nghĩ một hồi, không biết nên nói gì cho phải. Anh cũng ngồi xuống cạnh cô, nghiêng mặt nhìn Từ Dạng Thời và mỉm cười đầy an ủi: “Em có thể nghĩ thông suốt như vậy là tốt rồi.”
Anh nằm xuống, ngửa đầu ngắm nhìn vầng trăng xa thẳm trên cao: “Từ Dạng Thời, em nên được tự do rồi.”
Từ Dạng Thời cũng nằm xuống theo, cô đưa cánh tay lên che mắt, vừa khóc vừa cười cố làm ra vẻ bình thản: “Anh nói đúng, em sắp tự do rồi.”
Màn đêm từ vòm trời rủ thấp xuống, chảy thành một dòng sông tĩnh lặng. Những kẻ cô đơn trồi sụt giữa dòng, mưu cầu tìm thấy một con đường sống trong sự đặc quánh có thể nhấn chìm con người này.
Trở về phòng nằm trên giường, Từ Dạng Thời vẫn không tài nào chợp mắt được, cô trằn trọc trong sự tỉnh táo cực độ. Mấy lần xuống giường làm một đống việc không tên, rồi lại nằm về giường tiếp tục mất ngủ. Thi thoảng, cô lại nhớ về cuộc tranh cãi chẳng mấy gay gắt đó, thậm chí còn không được tính là cãi nhau, bởi đó vốn chỉ là sự gào thét của riêng mình cô.
Không lời, không ngủ, lại thêm một đêm trắng.
Sáng sớm hôm sau, vừa tỉnh dậy Từ Dạng Thời đã thấy tin nhắn của Dư Thanh. Cô ấy nói mình đã chuẩn bị khởi hành để đến đây.
Từ Dạng Thời cảm thấy vui vẻ hơn đôi chút. Cô nhanh chóng thu dọn bản thân, dù gương mặt vẫn còn hơi sưng đỏ vì khóc nhưng vẫn vội vàng xuống lầu tìm Chu Độ.
“Dư Thanh sắp tới rồi.” Cô nói với Chu Độ.
Chu Độ đang thu dọn dụng cụ, miệng đáp lại cô: “Tốt quá, đợi cô ấy đến rồi thì để cô ấy dẫn em đi loanh quanh cho khuây khỏa.”
“Vâng.”
Từ Dạng Thời ngồi ngoài sân ngóng đợi, thỉnh thoảng lại nhìn ra xa.
Trần Trắc thấy vẻ mặt mong chờ của cô, bước lại gần đưa cho cô một miếng thịt bò khô rồi hỏi: “Đêm qua ngủ thế nào?”
Từ Dạng Thời một tay nhận lấy miếng thịt, tay kia vẫn chống lên ghế. Cô lắc lư đôi chân, mỉm cười gật đầu: “Tốt lắm ạ.”
Trần Trắc nhìn đôi mắt sưng đỏ của cô mà thở dài, mí mắt sưng đến mức từ hai mí thành một mí rồi mà vẫn còn bướng bỉnh. Nhưng anh cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Từ Dạng Thời, cùng cô chờ đợi.
Có những lời không muốn nói thì chẳng cần ép hỏi, anh chỉ cần yên lặng bên cạnh cô là đủ.
Từ Dạng Thời ngẩng đầu nhìn mảnh trời nhỏ bé này, đôi mắt phản chiếu những tia sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Cô chớp mắt, ánh sáng tan vỡ thành những điểm nhỏ rải rác trong đồng tử.
Cô sẽ không nghĩ về những chuyện không vui nữa, cô cố gắng nghĩ về những đóa hoa trên thảo nguyên và Dư Thanh sắp đến.
Dư Thanh ngồi xe chỉ có thể đến Khang Định trước, sau đó phải từ Khang Định bắt một chuyến xe buýt cũ nát để đến Đạo Thành. Tuy gọi là xe buýt, nhưng thực chất nó giống một chiếc xe van hơn.
Dư Thanh vừa mang hành lý lên một chiếc xe, lát sau đã có một bác tài khác đứng ở cửa xe gọi lớn bằng thứ tiếng phổ thông khá lưu loát: “Bên tôi thiếu một người, thiếu đúng một người thôi. Ai lên là đi ngay!”
Bác tài ghé đầu vào hỏi: “Có ai đi một mình không, sang xe tôi là khởi hành luôn đây.”
Bác tài đảo mắt một vòng rồi khóa mục tiêu vào Dư Thanh, cười hỏi: “Người đẹp, cô đi một mình à?”
Dư Thanh gật đầu.
Bác tài vỗ tay: “Lại đây, lại đây, sang xe tôi đi luôn cho nóng.”
Dư Thanh hơi dao động nhưng lại thấy hơi ngại. Cô nhìn bác tài trên xe cũ, ông ấy gật đầu: “Cô sang đó đi.”
Thế là Dư Thanh lại kéo hành lý sang chiếc xe kia. Trên xe chỉ còn duy nhất một chỗ trống, ở hàng ghế cuối cùng, cạnh một vị Lạt ma.
Dư Thanh leo lên ngồi, áo bào của vị Lạt ma hơi rộng, rủ xuống cả chỗ của Dư Thanh, cô vừa ngồi xuống đã đè lên vạt áo tăng lữ ấy.
Khi xe khởi động bị xóc một cái, vị Lạt ma đưa bàn tay giấu trong lớp áo đỏ ra bám vào chiếc ghế phía trước. Những đốt ngón tay rõ rệt nắm chặt vào lưng ghế màu xanh đậm, một chuỗi hạt quấn qua tay, nương theo lớp áo đỏ rủ xuống tự nhiên, bị gió thổi đến trước mắt Dư Thanh.
Dư Thanh vô thức dời tầm mắt sang chuỗi hạt làm bằng mã não đỏ thượng hạng kia. Cô nhìn theo lên bàn tay đang cầm chuỗi hạt, những hạt vòng nửa đỏ nửa xanh quấn quanh đầu ngón tay anh, ở ngón út còn treo vài hạt đá nhỏ đung đưa.
Vị Lạt ma đó rất yên lặng, không nói năng cũng chẳng tụng kinh, chỉ tập trung lần chuỗi hạt trong tay. Dư Thanh thỉnh thoảng lại lén nhìn anh, nhìn gương mặt quá đỗi trầm tĩnh và vẻ ngoài thanh tịnh, không chút d*c v*ng của anh.
Dư Thanh không nhịn được mà khều anh một cái, anh quay đầu lại nhìn cô nhưng vẫn không nói gì.
“Tôi tên Dư Thanh, anh là hòa thượng ở Đạo Thành à?”
Vị Lạt ma gật đầu, một lúc sau mới nói: “Giả Tang, là tên của tôi.”
“Giả Tang? Là chữ Giả nào và chữ Tang nào vậy?” Dư Thanh tò mò hỏi.
Giả Tang suy nghĩ hồi lâu mới đáp: “Giả trong đỏ thẫm, Tang trong cây dâu tằm. Giả nghĩa là màu đỏ.”
“Ồ ồ.” Dư Thanh gật đầu, thấy cái tên này khá hay. Cô chỉ vào chuỗi hạt của Giả Tang hỏi: “Tôi có thể chạm vào nó một chút không?”
Giả Tang hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn đưa cho Dư Thanh. Đầu ngón tay anh giữ lấy chuỗi hạt, nhẹ nhàng chuyển nó vào tay cô. Ống tay áo quá rộng lúc giao nhận vô tình lướt qua cổ tay Dư Thanh, cô cảm thấy như lòng mình vừa gợn sóng.
Chuỗi hạt được xâu từ một nửa hạt xanh, một nửa hạt đỏ. Dư Thanh hỏi Giả Tang: “Tại sao lại dùng nửa hạt đỏ nửa hạt xanh vậy anh?”
Giả Tang thu tay lại đặt lên đầu gối, chậm rãi nói: “Quên rồi.”
Giả, cũng là màu đỏ.
“Dư Thanh.” Giả Tang thầm đọc cái tên này trong lòng, nhớ lại sự cố chấp không rõ lý do khi xâu chuỗi hạt năm xưa và lời khuyên răn của sư phụ.
Anh nói quên rồi nên Dư Thanh cũng không hỏi thêm. Cô cầm chuỗi hạt đưa lên trước ánh nắng ngoài cửa sổ xe, lấp lánh rạng rỡ, trên đó còn vương một mùi hương nhang khói thoang thoảng. Cô rất thích. Dư Thanh xoay vần chuỗi hạt một vòng rồi trả lại cho Giả Tang.
Đường đi xa xôi và xóc nảy, thỉnh thoảng còn bị tắc đường. Chẳng bao lâu sau Dư Thanh đã thấy mệt và muốn ngủ. Cô khẽ tựa vào cửa sổ xe rồi chìm vào giấc ngủ, trong cơn mơ màng, cô luôn cảm thấy đầu mũi thỉnh thoảng thoảng qua mùi nhang khói trong chùa.
Lúc tỉnh dậy giữa chừng, cô thấy mình vẫn đang tựa chắc chắn vào cửa sổ. Dư Thanh dụi mắt hỏi: “Giả Tang, còn bao lâu nữa thì tới nơi?”
Giả Tang cúi đầu nghĩ ngợi: “Chắc khoảng nửa tiếng nữa.”
“Được!” Dư Thanh nghe sắp tới nơi thì tinh thần phấn chấn hẳn lên, cô lập tức gửi tin nhắn cho Từ Dạng Thời.
YQ: Cừu nhỏ ơi, mình sắp đến rồi đây!
Mị Mị: Nhanh thế sao? Mình đi đón cậu ngay đây!
YQ: Thôi thôi, mình tự qua là được rồi. Không phiền cậu đâu.
Mị Mị: Cũng đâu có xa, cứ để mình đón cậu mà.
YQ: Thật sự không cần đâu, mình xem định vị thấy gần lắm, mình không có mù đường như cậu đâu.
Mị Mị: [Icon giận dỗi.jpg]
Mị Mị: Vậy cậu tự đi nhớ chú ý an toàn nhé, mình đợi ở cửa.
YQ: Ok luôn.
Dư Thanh cất điện thoại, buồn chán đếm số bò cừu đi ngang qua, lúc thì đếm thiếu, lúc lại đếm thừa, cô đành bắt đầu đếm lại từ đầu.
Giả Tang chỉ lặng lẽ rủ mắt nhìn vạt áo tăng bào bị cô đè dưới thân, tay không ngừng lần chuỗi hạt nhưng tâm trí lại càng lúc càng loạn. Cuối cùng, anh như thỏa hiệp mà nhìn ra ngoài cửa sổ phía bên kia.
Cảnh sắc vùng núi cũng làm loạn lòng người.
Sau khi đến Đạo Thành, Dư Thanh xuống xe lấy hành lý từ cốp chiếc “xe buýt”. Đi được cả trăm mét rồi, cô mới chợt nhớ ra hình như mình chưa trả tiền xe. Dư Thanh là người cuối cùng lên xe, lúc đó các hành khách khác chắc đã trả tiền xong cả rồi. Bác tài quên, mà Dư Thanh cũng chẳng nhớ ra.
Cô vội vàng chạy ngược trở lại nhưng bác tài đã vội vã lái đi để đón chuyến khách tiếp theo. Dư Thanh đuổi theo phía sau hét lớn: “Bác tài ơi, dừng xe, dừng xe!”
Giả Tang đang định lái chiếc mô tô nhỏ của mình về chùa thì thấy cảnh đó, anh tưởng Dư Thanh bỏ quên đồ trên xe. Thế là anh lái xe đuổi kịp Dư Thanh: “Lên xe đi, tôi chở cô đuổi theo.”
Dư Thanh vừa ngồi lên ghế sau, Giả Tang đã phóng vọt đi. Dư Thanh có chút sợ hãi và căng thẳng nên vòng tay ôm lấy anh, thân hình Giả Tang bỗng khựng lại, tốc độ xe mô tô lại càng nhanh hơn.
Chẳng mấy chốc họ đã đuổi kịp chiếc xe, Dư Thanh ngồi sau hét lên: “Bác tài dừng lại, bác chưa thu tiền của cháu.”
Bác tài nghe tiếng liền dừng xe, Giả Tang cũng tấp mô tô vào lề đường. Dư Thanh xuống xe móc tiền trả cho bác tài.
Bác tài cười nói: “Tôi cũng quên khuấy mất chuyện này, không ngờ cô còn đuổi theo tận đây.”
Dư Thanh ngại ngùng mỉm cười, chỉ tay về phía Giả Tang nói: “Cũng nhờ có Giả Tang cả đấy ạ, không thì cháu chẳng đuổi kịp bác đâu.”
Giả Tang xua xua tay, không nói lời nào. Bác tài cũng không lấy làm lạ, chắp tay trước ngực hành lễ với anh.
Sau khi bác tài đi khuất, Dư Thanh định bê hành lý xuống từ xe mô tô thì Giả Tang đưa tay ra ngăn lại.
“Cô đi đâu? Tôi đưa cô đi.”
“Thật sao?” Dư Thanh cười hớn hở, “Lỡ không thuận đường thì sao? Phiền anh quá, hay là thôi đi.”
Giả Tang liền hỏi: “Cô đi đâu?”
Dư Thanh đáp: “Tôi đến homestay Lâm Sơ tìm một người bạn.”
Giả Tang gật đầu: “Thuận đường, nếu là homestay do người ngoại tỉnh họ Trần kia mở thì thuận đường.”
Dư Thanh cũng không khách sáo nữa, trực tiếp leo lên xe của Giả Tang: “Vậy làm phiền anh nhé.”
Chiếc mô tô lao đi, thong thả di chuyển giữa đất trời bao la này.
Từ đằng xa, Dư Thanh đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng ngoài một khoảng sân, giống như đang đợi người. Dư Thanh chống tay lên vai Giả Tang đứng thẳng người dậy, vẫy tay với Từ Dạng Thời: “Cừu nhỏ ơi, mình đến rồi đây!”
Giả Tang đưa cô đến trước mặt Từ Dạng Thời. Dư Thanh xuống xe, có chút xót xa chạm vào bàn tay lạnh ngắt của bạn mình. Cô không vui nói: “Sao cậu lại ra đây đợi sớm thế này? Nếu mình không gặp được Giả Tang thì không biết cậu còn phải đợi đến bao giờ đâu. Lỡ bị trúng gió cảm lạnh thì tính sao?”
Từ Dạng Thời thành thục tung chiêu làm nũng, định bụng “giả ngây” cho qua chuyện: “Ây da, tại mình muốn gặp cậu sớm một chút mà.”
“Thôi được rồi, được rồi.” Dư Thanh vốn sợ nhất chiêu này nên đành thỏa hiệp.
Dư Thanh bước tới nói với Giả Tang: “Cảm ơn anh nhiều nhé, không có anh thì chẳng biết lúc nào tôi mới tới nơi nữa.”
“Không có gì.” Giả Tang lắc đầu, bê hành lý của Dư Thanh xuống đưa cho cô, “Tôi đi trước đây.”
“Tạm biệt nhé, có cơ hội tôi sẽ ghé qua chùa của anh chơi.” Dư Thanh cười nói.
Giả Tang gật đầu rồi rời đi.
Nhìn bóng lưng anh đi xa dần, Dư Thanh mới chợt nhớ ra mình quên chưa hỏi chùa của Giả Tang ở đâu.
“Mình biết mà.” Từ Dạng Thời chen vào cạnh cô, nhận lấy một phần hành lý rồi nói.
Dư Thanh dứt khoát bước vào nhà: “Được, vậy lần sau cậu dẫn mình đi xem nhé.”
