Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ

Chương 38: CHIẾC LÁ THỨ BA MƯƠI TÁM – CHỈ ĐỂ CHẠM VÀO ĐẦU NGÓN TAY EM



「Tất cả những món quà hoa mỹ nhất cũng không bằng nụ cười trong trẻo của em giữa thảo nguyên này.」

/

Từ Dạng Thời dẫn Dư Thanh vào homestay, Trần Trắc đang ngồi ngoài sân, dõi mắt nhìn họ bước vào. Từ Dạng Thời kéo Dư Thanh lại gần giới thiệu với anh: “Đây là Dư Thanh, bạn thân nhất của em.” Rồi cô quay sang nói với bạn mình: “Còn đây là Trần Trắc, chủ nơi này.”

Trần Trắc đứng dậy khẽ gật đầu: “Chào cô, tôi là Trần Trắc.”

Dư Thanh cũng gật đầu đáp lại: “Chào anh, tôi là Dư Thanh.”

Trần Trắc vừa đi vào trong vừa nói: “Vào đi, tôi sắp xếp phòng cho cô.”

Từ Dạng Thời xua tay từ chối: “Không cần đâu, cậu ấy ở cùng em là được rồi. Không phiền anh đâu.”

Dư Thanh cũng huých vai Từ Dạng Thời phụ họa: “Đúng đúng, tôi ở cùng Cừu nhỏ là được.”

“Được.” Trần Trắc quay lại chỗ cũ ngồi xuống, “Hai người cứ tự nhiên.”

Từ Dạng Thời dẫn Dư Thanh về phòng. Dư Thanh lấy ra món quà mà Từ Dạng Thời đã nhờ mang hộ: “Mẫu vật bướm cậu dặn đây.”

Đó là mẫu vật của loài Bướm Thủy Tinh Hồng. Trong khung ảnh pha lê, một chú bướm với đôi cánh trong suốt như pha lê đang say ngủ. Đôi cánh sau có vệt hồng nhạt như sắc hoa hồng lan tỏa, nơi khởi đầu của vòng cung có hai đốm đen đối xứng tựa như đôi đồng tử. Cả chú bướm lấp lánh dưới ánh đèn, tỏa ra những tia sáng li ti.

Từ Dạng Thời đón lấy, ngắm nghía kỹ càng rồi cảm thán: “Đã bao lâu rồi mà trông vẫn đẹp như thế.”

Dư Thanh vừa dọn đồ vừa cười trêu: “Đẹp đến mấy thì cũng sắp không còn là của cậu nữa rồi.”

Từ Dạng Thời ngã nhào xuống giường, giơ khung ảnh lên soi dưới ánh đèn phòng, cô thản nhiên nói: “Ít nhất mình đã từng sở hữu nó, thế là đủ rồi.”

“Cậu đúng là người biết nghĩ thoáng.”

Từ Dạng Thời mỉm cười lăn một vòng, rồi như sực nhớ ra điều gì, cô bật dậy, ôm khung ảnh vào lòng hỏi Dư Thanh: “Lát nữa cậu đi cùng mình đến tặng quà cho Cách Tát Lạp nhé?”

Dư Thanh gật đầu: “Được thôi, tiện thể mình cũng muốn ra ngoài dạo một chút.”

Từ Dạng Thời ngồi yên trên giường mân mê chú bướm. Đợi Dư Thanh thu xếp xong, cả hai cùng xuống lầu. Cô khoác tay Dư Thanh, hai người vừa nói vừa cười bước ra ngoài.

Khi họ đến, Cách Tát Lạp đang lùa đàn bò. Thấy Từ Dạng Thời, cô bé nhảy lên vui sướng, vẫy tay rối rít rồi chạy vội đến: “Chị ơi, chị đến chơi với em ạ?”

Cách Tát Lạp chú ý đến Dư Thanh bên cạnh, tò mò hỏi: “Chị này là bạn của chị ạ?”

Từ Dạng Thời ôm vai Dư Thanh giới thiệu: “Đây là Dư Thanh, bạn thân nhất của chị.”

“Tuyệt quá!” Cách Tát Lạp nhìn Dư Thanh, “Bạn của chị cũng là bạn của em.”

Dư Thanh mỉm cười đáp: “Được luôn!”

Từ Dạng Thời đưa khung ảnh cho cô bé: “Lần trước em tặng chị vòng tay, lần này chị cũng mang cho em một món quà nhỏ đây.”

Cách Tát Lạp cười rạng rỡ, cô bé lon ton chạy đi lùa đàn bò về chỗ cũ, không quên ngoái lại gọi: “Chị đợi em một chút, em xong ngay đây!”

Từ Dạng Thời đứng đó nhìn thiếu nữ vùng cao năng động giữa nắng vàng. Cách Tát Lạp nhanh chóng lùa bò xong, chạy vào nhà chỉnh trang lại chút ít rồi vội vã lao ra.

Cô bé đứng trước mặt Từ Dạng Thời, tò mò: “Chị tặng em quà gì thế ạ?”

Từ Dạng Thời lật khung ảnh lại, một chú bướm hiện ra trước mắt Cách Tát Lạp.

Chú bướm trắng hồng với đôi cánh trong suốt là thứ Cách Tát Lạp chưa từng thấy bao giờ. Cô bé không tin vào mắt mình: “Đây là bướm ạ?”

Từ Dạng Thời gật đầu trao món quà cho cô bé: “Đúng rồi, đây là một loài bướm, tên là Bướm Thủy Tinh Hồng.”

“Đẹp quá đi mất.” Cách Tát Lạp cẩn thận đón lấy, mân mê với vẻ cực kỳ vui sướng. Nhưng một lúc sau, cô bé rụt rè ngước lên hỏi: “Cái này có đắt lắm không chị? Đồ đắt quá em không dám nhận đâu.” Nói rồi cô bé định trả lại.

Từ Dạng Thời đặt chú bướm vào lại lòng bàn tay cô bé, dịu dàng trấn an: “Không đắt đâu, em yên tâm đi. Ở nhà chị có nhiều bướm lắm, đây chỉ là một trong số đó thôi.”

Cách Tát Lạp nhìn Từ Dạng Thời với vẻ ngưỡng mộ: “Chị giỏi thật đấy.”

Từ Dạng Thời khẽ cúi người xoa đầu cô bé: “Biết đâu sau này em còn giỏi hơn chị thì sao!”

“Không đâu ạ.” Cách Tát Lạp lắc đầu, “Trong lòng em, chị là người giỏi nhất.”

Dư Thanh đứng bên cạnh cười trêu: “Em có bộ lọc thần tượng với chị ấy dày quá rồi đấy.”

Từ Dạng Thời chỉ cười không nói. Cách Tát Lạp ôm khư khư khung ảnh, ba người cùng đi dạo và trò chuyện trên thảo nguyên.

Cách Tát Lạp đột nhiên nhắc đến việc cô bạn thân Bạch Mã của mình sắp phải kết hôn vào vài ngày tới. Cô bé kể rằng Bạch Mã không hề muốn lấy chồng, nhưng bố mẹ cô ấy nhất quyết bắt cô ấy gả đi.

Từ Dạng Thời hỏi: “Bạch Mã là người đi cùng em hôm trước đúng không?”

Cách Tát Lạp gật đầu, buồn bã nói: “Bạch Mã muốn đi Thành Đô, cô ấy không muốn ở lại đây, càng không muốn lấy chồng.”

“Vậy tại sao…” Từ Dạng Thời thắc mắc.

Gương mặt Cách Tát Lạp hơi tái đi, cô bé cúi đầu lạc lõng: “Bạch Mã không có cách nào khác cả.” Một lúc sau, cô bé nhìn Từ Dạng Thời nói khẽ: “Chắc sau này em cũng sẽ như vậy thôi.”

Dư Thanh đầy vẻ bất bình, cô tức giận nói: “Sao có thể ép người ta kết hôn như vậy chứ?”

Cách Tát Lạp khẽ đáp: “Anh trai của Bạch Mã sắp lấy vợ, nhưng nhà cô ấy không đào đâu ra nhiều tiền đến thế.”

Những lời còn lại Cách Tát Lạp không nói tiếp, nhưng tất cả những người có mặt đều hiểu rõ.

Từ Dạng Thời nhớ lại cô gái với đôi mắt sáng rực mỗi khi nhắc đến Thành Đô, cô ấy rõ ràng khao khát phương xa đến thế, vậy mà vẫn phải bị giam cầm trong những ngọn núi lớn này.

Họ đập nát đôi cánh đang muốn bay cao của cô ấy, rồi dùng huyết thống, dùng hôn nhân để trói buộc cô ấy tại chỗ, vắt kiệt giá trị lợi dụng cho đến hơi thở cuối cùng cũng không chịu buông tha.

Bất chợt, một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng Từ Dạng Thời. Cô là người hiểu rõ nhất nỗi đau của một kẻ khao khát tự do mà không thể theo đuổi tự do, đó là vết thương mà dù có khóc bao đêm trong mơ cũng không thể gột rửa sạch.

Tại sao?

Từ Dạng Thời muốn hỏi, nhưng chẳng ai có thể cho cô câu trả lời.

Cách Tát Lạp nói: “Em chỉ hy vọng ba sẽ chọn cho em một người tốt một chút, đừng uống rượu rồi đánh người là được. Em sợ đau lắm.”

Từ Dạng Thời há miệng nhưng chẳng thốt lên lời, vị đắng chát nghẹn ứ nơi cổ họng, cô chỉ biết im lặng.

Dư Thanh cũng trầm mặc theo, cô không biết phải nói gì, những chuyện này cô chưa từng tiếp xúc bao giờ. Giờ đây, ngay cả một lời an ủi cô cũng chẳng tìm thấy.

Cách Tát Lạp cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Không sao đâu, những chuyện này em đã chuẩn bị tâm lý từ sớm rồi.”

Từ Dạng Thời không cười nổi, cô thậm chí còn muốn khóc.

Buổi tối sau khi chia tay Cách Tát Lạp, Từ Dạng Thời trở về homestay hỏi Trần Trắc: “Có phải ở đây có một cô bé tên Bạch Mã sắp kết hôn không?”

Trần Trắc suy nghĩ một chút rồi đáp: “Đúng vậy, hình như là ba ngày sau.”

Từ Dạng Thời ngạc nhiên: “Sao lại gấp gáp như vậy? Cách đây không lâu em gặp cô bé ấy, chuyện còn chưa định đoạt mà.”

Trần Trắc bất lực nhếch môi: “Chắc là người nhà đã sớm định xong xuôi rồi, chỉ là không nói cho cô bé ấy biết thôi.”

“Tại sao lại không nói với cô bé ấy? Đây là hôn nhân của cô bé ấy, cô bé thậm chí không có quyền quyết định sao?” Từ Dạng Thời ném lại một câu như vậy rồi lao thẳng về phòng.

Những câu trả lời này cô vốn rất rõ nhưng càng rõ bao nhiêu, cô lại càng không dám tin bấy nhiêu.

Từ Dạng Thời ngồi lặng lẽ một mình trong phòng, nhìn ra ngọn núi tuyết ngoài cửa sổ, lần đầu tiên cô thấy căm ghét những ngọn núi cao sừng sững này đến thế.

Chính những ngọn núi này đã ngăn cách những cô gái với thế giới bên ngoài, họ không thể đi ra, cũng chẳng thể vượt qua núi, chỉ có thể mặc người sắp đặt nơi thâm sơn cùng cốc.

Sau khi lặng lẽ thu xếp lại cảm xúc, cô bước ra ngoài hỏi Trần Trắc: “Anh sẽ đi dự đám cưới của Bạch Mã chứ?”

“Có.”

“Vậy anh có thể dắt em theo không?” Từ Dạng Thời gần như khẩn khoản.

Trần Trắc gật đầu: “Được, anh sẽ đưa em đi.”

Buổi tối, Chu Độ trở về thấy Dư Thanh thì khá vui vẻ. Anh đi tới nói với cô: “Lần này định chơi mấy ngày thế?”

Dư Thanh nhún vai: “Đến gấp quá nên chỉ xin nghỉ được năm ngày thôi.”

“Mấy ngày này phiền cô đưa em ấy ra ngoài dạo chơi nhiều một chút nhé.” Chu Độ nói, “Hiện tại tôi bận quá không dời đi được, chỉ đành nhờ cô vậy.”

“Cô ấy là bạn thân nhất của tôi mà, anh khách sáo làm gì.” Dư Thanh nhìn Từ Dạng Thời đang im lặng không nói gì, thở dài một tiếng.

Sáng sớm hôm sau, Dư Thanh vừa ngủ dậy đã năn nỉ Từ Dạng Thời dẫn mình đến chùa của Giả Tang. Từ Dạng Thời chịu không nổi, đành phải dẫn cô đi.

Lúc họ ra cửa, Trần Trắc đang đứng đó định dắt cừu nhỏ đi chăn.

Vừa thấy cừu nhỏ, Từ Dạng Thời lập tức hào hứng giới thiệu với Dư Thanh: “Đây là con cừu mà Tang Thố gửi nuôi ở homestay, đáng yêu cực kỳ luôn.”

Dư Thanh bước tới xoa đầu cừu nhỏ, trêu chọc: “Y đúc cậu vậy.”

Trần Trắc đi đến bên cạnh Từ Dạng Thời hỏi: “Hai người định đi đâu chơi thế?”

Từ Dạng Thời chỉ vào Dư Thanh nói: “Hôm qua Giả Tang đưa Dư Thanh về, hôm nay cô ấy nhất quyết phải đến chùa để cảm ơn người ta.”

Trần Trắc hơi thất vọng cúi đầu: “Hôm qua em bảo sẽ đi chăn cừu cùng anh, lời đó còn tính không?”

Từ Dạng Thời hơi chột dạ sờ mũi, cô không ngờ Trần Trắc vẫn còn nhớ chuyện này.

“Chiều nay em đi cùng anh đón cừu về được không?”

“Cũng được, nhưng lần này em đừng có quên nữa đấy.” Trần Trắc dịu dàng nói.

Từ Dạng Thời vỗ ngực đảm bảo: “Anh yên tâm, lần này em nhất định ghi lòng tạc dạ, không dám quên đâu.”

“Được, anh đợi em.”

Đợi đến khi bóng lưng của Từ Dạng Thời và Dư Thanh biến mất nơi chân trời, Trần Trắc mới thong thả lùa cừu nhỏ đi.

Khi Dư Thanh và Từ Dạng Thời đến chùa, trước cửa chùa khác hẳn mọi khi, có rất nhiều người đang vây quanh. Dư Thanh hỏi một người đứng cạnh đó mới biết hôm nay trong chùa có pháp sự.

Bà cụ nhìn về phía một người phụ nữ trẻ đang ôm đứa nhỏ, nói: “Trong đầu đứa trẻ có khối u, bác sĩ bảo phải phẫu thuật mới được. Họ đến đây cầu xin Lạt Ma, mong Ngài phù hộ cho đứa bé được sống tiếp.”

Từ Dạng Thời nhìn theo tầm mắt của bà cụ, đó là một người phụ nữ với gương mặt hằn sâu nỗi muộn phiền, ánh mắt bà ấy đầy rẫy sự mờ mịt. Đứa trẻ trong lòng chưa yên lặng được bao lâu đã lại bật khóc, người mẹ vội vàng thấp giọng dỗ dành con.

Bà cụ nhìn đứa nhỏ với vẻ xót xa: “Trong đầu có khối u như thế chắc chắn là đau lắm.”

Một lát sau, Giả Tang xách một thùng nước và một hộp ngũ cốc bước ra. Anh đặt hai thứ đó lên đài cao rồi quay trở vào trong.

Hơn mười người phía dưới đều im lặng không nói gì nữa, họ đi tới hành lang bên cạnh, mỗi người lấy một tấm đệm đặt dưới đài cao rồi quỳ xuống.

Dư Thanh kéo Từ Dạng Thời cũng học theo dáng vẻ của họ, quỳ dưới chân đài. Chẳng bao lâu sau, Giả Tang dìu sư phụ mình là Lạt ma Gia Thố bước ra. Khi nhìn thấy Dư Thanh, anh hơi sững lại trong giây lát đầy kinh ngạc, rồi lại thản nhiên ngồi xuống phía dưới Lạt ma Gia Thố.

Lạt ma Gia Thố ngồi trên đài tụng kinh, ngón tay cái không ngừng lướt qua các hạt Phật châu. Người phụ nữ ôm đứa trẻ quỳ ở vị trí đầu tiên, cuối cùng bà cũng không kìm được mà bật khóc. Những người xung quanh vỗ nhẹ vào vai, lặng lẽ an ủi bà.

Giảng giải một hồi, Từ Dạng Thời cảm thấy có nước vảy lên người mình. Cô ngẩng đầu lên thì thấy Giả Tang đang cầm một chiếc gáo nhỏ vảy nước trong thùng ra bốn phía.

Có những người giơ tay thật cao để hứng lấy thứ nước ấy, hứng được trong lòng bàn tay liền cẩn thận đưa lên miệng uống sạch. Người phụ nữ kia cũng hứng được một chút nước để mớm cho đứa trẻ.

Nhưng Từ Dạng Thời cứ cảm thấy lượng nước này không được bình thường cho lắm. Hình như ngoại trừ chỗ người phụ nữ ôm con, thì nước ở phía họ là nhiều nhất.

Từ Dạng Thời định nói chuyện này với Dư Thanh thì thấy bạn mình đã giơ tay hứng nước rồi. Giả Tang cũng phối hợp rót một ít nước vào lòng bàn tay cô.

Dư Thanh nhìn Giả Tang rồi uống cạn nước, cảm thấy ngoài việc có thêm một chút mùi nhang khói trong chùa thì nó cũng chẳng khác gì nước bình thường.

Thấy Dư Thanh đã uống nước, Giả Tang đặt gáo xuống rồi ngồi lại chỗ cũ. Một lát sau, anh lại bốc một nắm ngũ cốc gồm thanh kê, cao lương trộn lẫn vảy xuống dưới đài.

Ngũ cốc đập vào người mỗi người, có chút đau. Nhưng những tín đồ đều thành kính phủ phục trên mặt đất, tiếp nhận sự tẩy lễ của ngũ cốc.

Từ Dạng Thời và Dư Thanh cũng học theo điệu bộ của họ, phục xuống đất, đợi đến khi cảm giác đau trên người biến mất mới đứng thẳng dậy.

Người phụ nữ ôm con bước lên đài, Lạt ma Gia Thố xoa đầu đứa trẻ, thấp giọng đọc những lời cầu chúc bình an. Giả Tang đứng bên cạnh đưa cho người phụ nữ một dải khố đa và một sợi chỉ đỏ nhỏ.

Khố đa phải đặt ở đầu giường, còn chỉ đỏ phải buộc vào cổ tay đứa trẻ.

Từ Dạng Thời và Dư Thanh đứng dậy quan sát một lúc rồi rời đi. Đi chưa được bao xa, Giả Tang đã đuổi theo sau.

Anh gọi Dư Thanh lại, cô dừng bước ngoảnh đầu nhìn anh.

Giả Tang nói khẽ: “Cô có thể đưa tay ra không?”

Dư Thanh đồng ý, đưa tay ra trước mặt Giả Tang. Anh rút từ trong lòng ra một sợi chỉ đỏ buộc vào cổ tay cô, thấp giọng niệm một câu kinh.

Từ Dạng Thời nhìn thấy vậy thì tò mò cũng đưa tay ra theo, nhưng Giả Tang chỉ đặt sợi chỉ đỏ vào tay cô rồi xoay người rời đi.

“Sao anh ấy chỉ buộc cho cậu mà không buộc cho mình chứ?” Từ Dạng Thời hậm hực lầm bầm.

Dư Thanh cười cầm lấy sợi chỉ đỏ trong tay Từ Dạng Thời buộc lại cho bạn: “Anh ấy không giúp cậu thì mình giúp cậu là được chứ gì.”

Từ Dạng Thời lập tức tươi cười rạng rỡ: “Biết ngay là cậu tốt nhất mà.”

Từ Dạng Thời dẫn Dư Thanh đến dãy kinh luân liên tiếp phía sau chùa. Chắc hẳn trước đó đã có người xoay qua nên khi Dư Thanh đi tới, các kinh luân vẫn đang tự mình xoay chuyển.

Dư Thanh học theo những gì từng thấy trong video mà xoay kinh luân, cô xoay về phía bên trái. Khi xoay hết vòng này, qua góc rẽ, cô lại gặp Giả Tang.

Giả Tang đang cúi đầu, vừa xoay kinh luân vừa tụng kinh. Khi Dư Thanh đi đến trước mặt, cảm nhận được bóng người, anh ngẩng đầu nhìn Dư Thanh mỉm cười.

“Cô xoay sai hướng rồi.” Giả Tang nói, “Kinh luân nên xoay theo chiều kim đồng hồ về phía bên phải, đây gọi là Cát Tường Chuyển.”

“Hả? Tôi không biết.” Dư Thanh rủ mắt nói, “Hay là tôi cứ đi sau anh mà xoay nhé, như vậy sẽ không bị sai nữa.”

Giả Tang gật đầu: “Cũng được.”

Dư Thanh nhường đường cho Giả Tang, cô đi theo sau anh, đầu ngón tay khẽ dừng lại ở những nơi Giả Tang vừa chạm qua. Không hiểu sao cô lại chợt nhớ đến những câu thơ của Thương Ương Gia Thố:

Ngày ấy,

Tôi nhắm mắt giữa làn khói hương nơi điện Phật,

Bỗng nghe thấy lời chân ngôn khi người tụng kinh.

Tháng ấy,

Tôi xoay chuyển tất cả các kinh luân, chẳng phải để siêu độ...

Chỉ để chạm vào đầu ngón tay em

Năm ấy

Phủ phục đường sơn, dập đầu vạn dặm, chẳng phải để diện kiến

Chỉ để áp vào hơi ấm của em

Kiếp ấy

Vượt núi, vượt sông, xoay vần bảo tháp, chẳng phải để tu kiếp sau

Chỉ để giữa đường được tương kiến cùng em.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...