Trần Trắc tựa lưng vào cửa, ngửa đầu ngắm nhìn bầu trời: “Mỗi tháng luôn có vài ngày người ta hay đa sầu đa cảm như vậy đấy.” Anh đứng thẳng người, chắp tay sau lưng bước ra ngoài, ngoảnh lại gọi Từ Dạng Thời đi theo: “Đi thôi, chúng ta đi đón cừu nhỏ về.”
Từ Dạng Thời tung tăng đuổi theo, trêu chọc: “Chẳng nhìn ra anh cũng là người đa sầu đa cảm đấy.”
Trần Trắc hứ một tiếng, thầm nghĩ: Những chuyện em không biết còn nhiều lắm.
Sáng nay Trần Trắc thả cừu nhỏ dọc theo bãi sông, giờ này chắc nó vẫn đang tận hưởng thảm cỏ xanh mướt cạnh bờ nước. Thế nhưng Trần Trắc không dẫn Từ Dạng Thời ra phía bờ sông mà lại đi ngược lên núi.
Anh ngồi xuống một tảng đá, tay mân mê một ngọn cỏ vừa hái: “Anh biết tại sao em lại đi theo anh rồi.”
Từ Dạng Thời không ngạc nhiên khi Trần Trắc đoán được ý định của mình, cô hỏi: “Vậy giờ anh nghĩ thế nào?”
Trần Trắc không trả lời ngay, thay vào đó anh chỉ tay vào một nhành cây không xa: “Đó chính là hoa Anh túc xanh.”
“Lần đầu anh biết đến loài hoa này là qua bài hát Hoa Sen Xanh của Hứa Ngụy. Ban đầu anh cứ ngỡ Hoa Sen Xanh chính là hoa sen màu xanh. Sau này tìm hiểu mới biết, hóa ra nguyên mẫu của nó là hoa Anh túc xanh. Anh bị sự huyền bí và tự do của nó thu hút nên đã quyết tâm phải làm nên chuyện lớn từ nó. Lúc bắt đầu chẳng ai ủng hộ anh cả, chỉ có Trương Tử An luôn tin anh làm được.”
Nói đến đây, Trần Trắc vò nát ngọn cỏ trong tay. Anh im lặng một hồi để nén cảm xúc rồi tiếp tục:
“Anh và Tử An đã dồn quá nhiều tâm huyết vào hoa Anh túc xanh. Những điều kiện mà đám Chu Độ có bây giờ đều là do anh và Tử An từng chút một giành lấy, chính chúng anh đã khiến cái dự án vốn không được xem trọng này hồi sinh. Nhưng anh không ngờ cái giá phải trả lại là mạng sống của cậu ấy.”
Từ Dạng Thời ngồi bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe những chuyện xưa cũ.
Trần Trắc: “Hoa Anh túc xanh không chỉ có giá trị làm cảnh, mà dược tính cũng rất cao. Từ xa xưa người ta đã biết sử dụng nó, trong các điển tịch Y học Tây Tạng như Tứ Bộ Y Điển đều có ghi chép. Nghiên cứu phân tử hiện nay chủ yếu là chiết xuất các thành phần hữu hiệu để đạt hiệu suất sử dụng tối đa. Công việc chúng anh làm là chiết xuất các chất đa đường, nghiên cứu cơ chế tác dụng cũng như giá trị dược dụng của chúng.”[1]
Anh mỉm cười nhìn cô: “Nghe thì giống nghiên cứu y học nhưng thực tế dân nghiên cứu thực vật dược liệu như chúng anh đều phải làm.”
Nhìn dáng vẻ rạng rỡ đầy nhiệt huyết của Trần Trắc khi nói về chuyên môn, Từ Dạng Thời hiểu ra: “Anh rất yêu nó, thực ra anh cũng không muốn từ bỏ đâu đúng không?”
Trần Trắc thản nhiên gật đầu: “Thực sự là không muốn.”
Anh nói tiếp: “Sau khi Tử An đi, anh mua lại căn homestay này nhưng chẳng còn tâm trí chăm sóc. Thế nên dù treo biển nhà khách nhưng chưa từng đón khách. Lúc đầu anh để mình chìm trong ảo giác của men rượu, những đêm mất ngủ phải uống vài hớp mới chợp mắt được. Nhưng hễ ngủ là mơ thấy Tử An, mơ thấy hoa Anh túc xanh biến thành những cái miệng đỏ lòm nuốt chửng cậu ấy. Có những lúc anh chẳng dám ngủ nữa.”
Cảm giác đó càng tệ hơn vào mùa mưa. Anh cô độc đứng bên cửa sổ, nhìn những hạt mưa dày đặc đập vào kính. Có khi nổi hứng mở cửa sổ, để mưa tạt vào người, đau đớn đến thấu xương tủy.
Anh lấy sự áy náy làm thân, lấy rượu làm nước, khi mùa xuân lụn bại, người vẫn còn kẹt lại giữa phong tuyết.
Nếu như, nếu như… Tiếc rằng không có nếu như. Đời người không thể quay đầu, người chết cũng không thể sống lại.
“Trương Tử An chắc chắn không muốn thấy anh thế này.” Từ Dạng Thời im lặng một lúc rồi lên tiếng: “Anh ấy chắc chắn muốn anh tiếp tục nghiên cứu, tìm lại hào khí năm xưa để làm tiếp.”
Trần Trắc cười nhạt đứng dậy: “Anh biết chứ, nhưng anh không bước qua được rào cản đó.”
Từ Dạng Thời đột ngột chạy lên phía trước, nhanh chóng hái hai chiếc láAnh túc xanh mang về, dùng hai tay nâng niu đặt dưới mắt Trần Trắc: “Tặng anh chiếc lá này.”
“Tặng anh làm gì?” Trần Trắc hỏi.
Từ Dạng Thời nghiêng đầu nghĩ ngợi, rồi nhét thẳng chiếc lá vào tay anh, cười nói: “Anh đúng là miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo.”
Trần Trắc bất đắc dĩ nhận lấy, đột nhiên nảy ra ý muốn trêu chọc cô. Anh cầm chiếc lá soi kỹ, vẻ mặt nghiêm trọng: “Sao em dám tùy tiện hái lá thế?”
Từ Dạng Thời ngơ ngác: “Hả, ý anh là sao?” Cô chợt nhớ lời Hạ Hoán từng nói, có loài anh túc là thực vật cần bảo tồn.
“Hả? Không thể nào!” Từ Dạng Thời thảng thốt, lùi lại hai bước, chỉ vào chiếc lá trong tay anh, mặt cắt không còn giọt máu: “Nó… nó không phải là thực vật bảo tồn cấp quốc gia đấy chứ? Không phải chứ?”
Trần Trắc nắm tay thành đấm đặt lên miệng để che đi nụ cười đang chực hiện rõ. Anh khẽ hắng giọng: “Anh cũng không rõ lắm, dù sao lâu rồi anh không nghiên cứu, nhìn nhầm cũng là chuyện thường.”
“Thế giờ phải làm sao đây?” Từ Dạng Thời nhìn anh đầy đáng thương, mong chờ vị “thủ phạm” này đưa ra một cách giải quyết thỏa đáng.
Trần Trắc đưa chiếc lá tới trước, lưỡng lự: “Hay là, em nhận lại chiếc lá này rồi lén đặt về chỗ cũ coi như chưa có chuyện gì xảy ra?”
Từ Dạng Thời vươn tay định lấy nhưng ngay khi cô vừa chạm vào lá, Trần Trắc thuận thế giơ cao tay lên quá đầu mình. Từ Dạng Thời tiến thêm hai bước, cũng giơ tay với theo: “Anh đưa cho em!”
Cô bước thẳng vào vòng tay của Trần Trắc, khẽ ngẩng đầu, đâm sầm vào ánh mắt của anh. Đôi mắt vốn luôn dõi theo bầu trời xa xăm, giờ đây chỉ có hình bóng của một người như mây khói ngay trước mặt.
“Đưa em, đưa em mà!”
Từ Dạng Thời cố sức kiễng chân cũng không chạm tới tay anh. Vì trọng lực, ống tay áo cô trượt xuống một đoạn, lộ ra chuỗi vòng tay màu hồng. Mà trên cổ tay đang giơ cao của Trần Trắc cũng đeo một sợi dây màu đen y hệt.
Một đen một hồng đan xen trong gió, những hạt vòng va vào nhau kêu lách cách. Trần Trắc nhìn chuỗi vòng trên tay cô, một dòng suối trong trẻo bỗng chảy qua tim.
Cô ấy vẫn còn đeo nó… Trần Trắc kinh ngạc nghĩ.
Anh không kìm lòng được mà khẽ cúi đầu, đặt cằm l*n đ*nh đầu cô, cảm nhận những sợi tóc mềm mại lướt qua mặt mình, tựa như cô vừa để lại nơi đó một nụ hôn.
Từ Dạng Thời đỏ bừng mặt, vội vã lùi lại vài bước, hoa chân múa tay với anh: “Anh lừa em đúng không?”
Trần Trắc vẫn đứng ngẩn ra đó, anh đưa tay sờ lên mặt mình như vừa bừng tỉnh từ một giấc mơ. Vành tai lập tức đỏ lựng vì xấu hổ trước hành động quá giới hạn của mình.
“Xin lỗi.” Anh chân thành nói với cô, “Anh không nên trêu chọc em, cũng không nên có hành động thân mật khi chưa được em cho phép.”
Trần Trắc không nhắc thì thôi, nhắc lại khiến Từ Dạng Thời cảm thấy như mình vừa bị kéo ngược vào lòng anh vậy. Vòng ôm của anh ấm áp và mạnh mẽ, anh hờ hững ôm lấy eo cô, gương mặt anh vô tình sượt qua cô.
Đó là một cái ôm rất dịu dàng, Từ Dạng Thời thực sự rất thích. Nhưng cô không thể nói ra, chỉ thẹn thùng giật lấy chiếc lá anh túc từ tay anh rồi chạy biến ra xa.
Trần Trắc đi theo sau, lặng lẽ đuổi theo hình bóng ấy.
Tối hôm đó về nhà, Trần Trắc viết vào nhật ký: “Hôm nay thời tiết rất đẹp, em cũng rất tuyệt, chỉ có tôi là không tốt, đã làm một chuyện không hay với em. Gần đây tôi luôn thấy mâu thuẫn, vừa mong em đừng đi, lại vừa muốn em đi cho sớm.
Nếu cô ấy còn chưa đi, lòng yêu mến của tôi sẽ chẳng thể giấu kín được nữa. Nhưng nếu cô ấy đi rồi, tôi lại cứ mãi nhớ nhung mà chẳng thể gặp lại.
Sáng sớm ngày hôm sau, Trần Trắc đã đến gọi Từ Dạng Thời từ rất sớm. Anh đứng ngoài cửa gõ nhẹ: “Từ Dạng Thời, đến lúc xuất phát rồi.”
“Đợi em một chút.” Từ Dạng Thời đang ngậm bàn chải đánh răng, vội vàng hé cửa ra một khe nhỏ: “Anh đợi em thêm hai phút nữa được không?”
“Được.” Trần Trắc gật đầu rồi tự mình xuống lầu trước.
Hôm nay là ngày cưới của Bạch Mã, Từ Dạng Thời đã dặn đi dặn lại Trần Trắc nhất định phải gọi cô đi cùng. Nhưng cô không ngờ lại phải đi sớm đến thế.
Lúc thu dọn xong xuôi và đi xuống lầu, cô vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài. Cô uể oải ngồi phịch xuống ghế sofa hỏi Trần Trắc: “Sao lại phải đi sớm thế ạ?”
Ở quê của Từ Dạng Thời, tục lệ thường là tổ chức tiệc rượu vào buổi trưa, ngoại trừ nhà gái đưa dâu vào buổi sáng. Lần này, nhà người đàn ông mà Bạch Mã sắp lấy vợ cũng không cách họ bao xa nên hôn lễ được tổ chức trực tiếp bên phía nhà trai.
“Tục lệ ở đây là như vậy, em đã đến đây thì phải nhập gia tùy tục thôi, đúng không nào?”
“Anh nói cũng đúng, vậy chúng ta đi thôi.”
Từ Dạng Thời bước thấp bước cao đi theo sau lưng Trần Trắc. Đây là lần đầu tiên cô tham dự một đám cưới kiểu Tây Tạng, cô vô cùng tò mò không biết nó sẽ diễn ra như thế nào.
Thế nhưng, khi còn chưa kịp đi tới nhà chú rể, cô đã bị một người chặn lại. Từ Dạng Thời nhìn kỹ, hóa ra là Cách Tát Lạp.
“Em tìm chị có việc gì sao?” Từ Dạng Thời hỏi.
Cách Tát Lạp lén nhìn Trần Trắc một cái với vẻ e dè, Từ Dạng Thời mỉm cười lắc đầu: “Không sao đâu, em cứ nói đi.”
Cách Tát Lạp vò vạt áo, áy náy nói: “Em xin lỗi chị.”
“Em đã đem con bướm chị tặng cho Bạch Mã rồi. Hôm qua em mang con bướm ra ngoài chơi thì gặp cậu ấy. Cậu ấy nói cậu ấy thấy mình rất giống con bướm đó, đều bị nhốt trong một cái khung chật hẹp. Cậu ấy vừa nói vừa khóc, cuối cùng lúc cậu ấy đi, em đã tặng con bướm đó cho cậu ấy.”
Từ Dạng Thời hào phóng xua tay: “Chuyện đó không có gì đâu, quà chị đã tặng em thì em muốn xử lý thế nào cũng được mà. Nếu em cũng thích bướm, lần sau chị sẽ tặng em con khác.”
“Em chỉ thấy không hay lắm, dù sao chị cũng rất thích bướm mà.” Cách Tát Lạp mỉm cười, để lộ lúm đồng tiền nhỏ xíu.
“Chị không cần tặng em nữa đâu ạ. Con bướm đẹp như thế chắc là không rẻ chút nào. Em không muốn chị phải tốn quá nhiều tiền vì em.”
Từ Dạng Thời xoa đầu cô bé, cười nói: “Nhà chị có nhiều bướm lắm, em đừng lo.”
“Thật không chị?”
“Tất nhiên là thật rồi, chị không lừa trẻ con đâu.” Từ Dạng Thời sực nhớ đến Bạch Mã, cô hỏi: “Bạch Mã không muốn kết hôn sao?”
Cách Tát Lạp lắc đầu: “Cậu ấy không muốn ạ.”
Bạch Mã không muốn kết hôn, Bạch Mã chỉ muốn đi ra ngoài kiếm tiền.
Từ Dạng Thời thở dài, cô muốn làm điều gì đó nhưng lại thấy mình chẳng thể làm được gì.
Hy vọng cánh bướm ấy sẽ ở bên cạnh cô ấy, hy vọng cô ấy có thể hóa thành bướm mà bay đi, hy vọng cô ấy có thể được như ý nguyện.
Họ đều là những người không có tự do, không thể làm chủ được cuộc đời mình, đều cùng khao khát một khoảng trời xanh. Nhưng Từ Dạng Thời đã lờ mờ chạm tới được ranh giới của nó, còn Bạch Mã, có lẽ đã rất khó để chạm vào lần nữa.
