Lâu An Nhiên bị chất giọng đặc trưng của Nghê Tâm Ngữ làm cho tỉnh giấc. Gương mặt cô tối sầm, đầy lệ khí lườm ba kẻ vừa xông vào, rồi bực dọc quát Trữ Thư đang đứng thu mình một góc: "Ai cho phép cô thông báo cho chị ta đến đây?"
Trữ Thư cảm thấy mình vô cùng oan ức. Nhưng biết sao được khi sếp lại bắt cóc ca sĩ nhà người ta đi ròng rã nửa đêm? Người đại diện không cuống cuồng đi tìm khắp nơi mới là lạ.
Mất chỗ tựa, cái đầu nhỏ của Mạc Anh theo quán tính chúi về phía trước. Lâu An Nhiên nhanh tay nâng lấy gương mặt mềm mại ấy, kéo nàng lại vào lòng. Mạc Anh lim dim nhìn họ một cái rồi thản nhiên nằm bò ra đùi Lâu An Nhiên, chọn một tư thế thoải mái nhất để tiếp tục chìm vào giấc nồng, mặc kệ sự đời.
Nữ cảnh sát dẫn đầu mỉm cười đầy ý vị, khéo léo để lại không gian riêng tư cho họ rồi khép cửa bước ra ngoài.
Chứng kiến cảnh tượng này, Nghê Tâm Ngữ nghẹn đắng họng, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung. Cô cố ý bước khẽ để tiếng giày cao gót không quá ồn, rồi ngồi thụp xuống nhìn tiểu khả ái nhà mình. Mạc Anh lúc này đang ôm chặt lấy eo Lâu An Nhiên với tư thế đầy tin cậy, ngủ đến mức hai má đỏ hồng, hàng mi dài cong vút khẽ run run, hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ tỉnh lại. Trên người nàng còn khoác chiếc áo vest màu xanh biển của họ Lâu.
Trữ Thư rất biết điều nên đã lui ra ngoài để tìm hiểu tình hình. Khi quay lại, gương mặt cô vẫn còn lộ vẻ bàng hoàng như vừa nghe chuyện viễn tưởng.
Sếp của cô, sáng sớm tinh sương đã đánh cho ba gã đàn ông ra bã. Sếp của cô, bốn giờ sáng dẫn người tình nhỏ đi quẩy hộp đêm. Sếp của cô, còn cùng tiểu mỹ nhân dắt tay nhau vào cục cảnh sát vì tội đánh lộn.
......
Chỉ cần một mẩu tin lá cải này lọt ra ngoài, e là cả giới kinh doanh lẫn giải trí đều phải chấn động. Trang nhất các báo ngày mai chắc chắn sẽ giật những dòng tít cực kỳ câu khách: "Đại tiểu thư nhà họ Lâu – nhà đầu tư hải ngoại kiêm thế gia đá quý vừa về nước – bị bắt vào cục cảnh sát vì hành vi gây rối, nghi vấn có liên quan đến chất cấm."
Trữ Thư đỡ trán, lòng mệt mỏi rã rời. Cô nhìn sang Nghê Tâm Ngữ cũng đang trong trạng thái cạn lời, hai người tìm một hàng ghế trống, chống cằm mắt to trừng mắt nhỏ nhìn dòng người qua lại trong cục cảnh sát, rồi đồng loạt thở dài thườn thượt.
Mãi cho đến khi Mạc Anh tỉnh giấc, nhóm bốn người mới có thể rời khỏi cục cảnh sát.
"Lâu tiểu thư, cảm ơn cô đã kịp thời cung cấp vật chứng. Nhưng tôi mạn phép hỏi một câu, loại công nghệ mới này không biết đã có kế hoạch đưa vào thị trường trong nước chưa? Ý tôi là, những thiết bị điện tử nhỏ gọn mà hiệu quả thế này dường như rất hữu ích cho công tác nghiệp vụ của cảnh sát chúng tôi."
"Ngại quá, tôi đang có việc gấp. Chuyện này anh có thể trao đổi trực tiếp với trợ lý của tôi." Lâu An Nhiên ra hiệu cho Trữ Thư. Cô trợ lý lập tức rút danh thiếp, kéo viên cảnh sát sang một bên để trao đổi thông tin và hẹn lịch uống cà phê thảo luận sâu hơn.
"Tiểu khả ái, đi thôi, về với chị." Nghê Tâm Ngữ gọi.
"Vâng ạ."
Mạc Anh dụi dụi mắt, bộ dạng ngái ngủ đi theo Nghê Tâm Ngữ định chui vào xe. Nhưng một chân còn chưa kịp bước lên, nàng đã bị ai đó túm lấy sau cổ áo rồi bế thốc xuống. Nàng ngoái đầu nhìn lại, thấy là Lâu An Nhiên nên nãi thanh nãi khí lên tiếng chào tạm biệt: "Tôi phải về nhà đây."
Lâu An Nhiên bắt đầu dùng lời lẽ dẫn dụ: "Sáng sớm nay chẳng phải em nhờ tôi giúp nên tôi mới lái xe đưa em đi sao?"
Mạc Anh khẽ gật đầu. Dáng vẻ ngoan ngoãn ấy thực sự khiến người ta phải mủi lòng.
Lâu An Nhiên ôm chặt nàng hơn, kiên nhẫn dỗ dành: "Nếu đã là tôi đưa em đi, thì cũng phải chính tay tôi đưa em về nhà, như vậy mới gọi là làm việc đến nơi đến chốn chứ."
Nghê Tâm Ngữ nghe thấy những lời đổi trắng thay đen không biết xấu hổ ấy liền nhấn còi inh ỏi. Tiếng "tít tít" vang lên như trút hết cơn hỏa khí suốt cả buổi sáng: "Lâu Tiểu Hắc, cô còn nhớ rõ thân phận của mình không đấy, có thể giữ chút liêm sỉ được không? Chuyện đêm hôm khuya khoắt cô bắt cóc ca sĩ của tôi, tôi còn chưa tính sổ, sau này tránh xa tiểu khả ái ra một chút, đừng có mà dạy hư em ấy."
"Lên xe đi." Lâu An Nhiên phớt lờ, chỉ nói với Mạc Anh.
"Chị ấy đưa tôi về." Mạc Anh đáp lại Nghê Tâm Ngữ.
Nhìn thấy những dải sáng màu đỏ đang giương nanh múa vuốt quanh người Nghê Tâm Ngữ, Mạc Anh liền vèo một cái nấp sau lưng Lâu An Nhiên để đánh chén, đôi mắt mèo tròn xoe láo liên đầy tinh quái.
Nghê Tâm Ngữ tức đến nổ phổi, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật lại chẳng thể lao vào xách cổ gà cưng về như xách gà con, đành nghiến răng căm phẫn: "Được lắm Lâu Tiểu Hắc, cô cho em ấy uống bùa mê thuốc lú gì rồi?"
Lâu An Nhiên cũng không ngờ nhóc con lại đứng về phía mình. Cô dường như đã nắm bắt được mạch tư duy của nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý, dẫn người đi thẳng về phía xe mình: "Cô nên hỏi xem em ấy đã cho tôi uống bùa mê thuốc lú gì thì đúng hơn."
Nếu nói Mạc Anh là một đóa hoa anh túc tỏa ra sức hút đầy nguy hiểm, thì Lâu An Nhiên không thể không thừa nhận rằng, chính cô cũng đã hoàn toàn bị mê hoặc mất rồi.
......
"Ông bảo trợ lý gọi cho tôi cả chục cuộc điện thoại, không tiếc làm gián đoạn cuộc họp khẩn cấp của tôi chỉ để gọi tôi về xem đống đồ vô vị này sao?" Lâu An Nhiên tùy ý nhặt hai tấm ảnh vừa rơi khỏi người mình lên. Trong ảnh là cảnh cô bị mời về đồn cảnh sát làm việc, gương mặt hiện rõ mồn một. Cô buông tay, để mặc tấm ảnh rơi rụng xuống sàn, cười nhạt: "Chẳng lẽ ông không biết thời gian của tôi quý giá thế nào à?"
"An Nhiên, sao con lại nói chuyện với cha con như vậy? Ông ấy cũng chỉ vì lo cho con thôi." Lăng Hoài Ngọc định bụng giảng hòa, còn cố làm ra vẻ thân thiết với cô. Tiếc thay, lòng tốt của vị mẹ kế này chẳng mấy khi được Lâu An Nhiên đón nhận. Kể từ ngày Lâu An Ni chính thức bước chân vào nhà họ Lâu, cô đã tự coi mình là người ngoài, vạch rõ ranh giới với cái gia đình này.
Những tấm ảnh chụp rất có tâm, người chụp cực kỳ khéo chọn góc, khiến người ta thoạt nhìn cứ ngỡ cô là kẻ phạm tội. Cô bị hai viên cảnh sát áp sát hai bên đưa ra khỏi Moonlight. Ánh sáng mờ ảo lúc rạng sáng tạo nên một bầu không khí đầy ám muội, chưa kể cái bảng hiệu "Moonlight" – biểu tượng của lối sống trụy lạc – còn đang nhấp nháy ánh đèn neon.
Trông cô lúc này chẳng giống tội phạm, mà giống hạng nhân viên phục vụ đặc biệt của hộp đêm vừa bị hốt về đồn hơn.
Lâu An Nhiên thừa sức đoán được giới truyền thông sẽ đưa tin thế nào. Vốn dĩ một người không dấn thân vào giới giải trí như cô sẽ chẳng có mấy tin giật gân, nhưng ngặt nỗi cô lại có một cô em gái rất thích đưa chị mình lên mặt báo.
Lâu An Ni nhặt tấm ảnh dưới đất lên ngắm nghía, ánh mắt không giấu nổi vẻ hả hê: "Chị cả, rốt cuộc chị đã phạm tội gì mà đến mức cảnh sát phải ra quân thế này?"
Lâu Tư Viễn đập mạnh tờ tạp chí xuống bàn trà. Trên đó là bài phỏng vấn Lâu An Nhiên sau khi về nước: "Cái gì mà 'nhân vật trẻ tuổi tiềm năng dẫn dắt thế hệ mới', 'doanh nhân thành đạt'? Chỉ dựa vào mấy tấm ảnh lê la hộp đêm này sao? Hay là vụ thuê phòng khách sạn lần trước? Nếu tôi không kịp ngăn lại, cô có biết thiên hạ sẽ cười nhạo nhà họ Lâu này đến mức nào không?"
Lâu An Nhiên không mảy may lay động, khóe môi thậm chí còn thoáng hiện một tia châm chọc. Cũng giống như bao lần trước, sự thật không quan trọng, quan trọng chỉ là cái mặt mũi của nhà họ Lâu. "Lúc ông lén lút sau lưng mẹ tôi nuôi tiểu tam sinh ra Lâu An Ni, sao ông không nghĩ tới chuyện một ngày nào đó sẽ bị người đời cười chê, biến nhà họ Lâu thành trò hề?"
"Lâu An Nhiên!"
Lâu Tư Viễn giơ cao tay định tát, nhưng cánh tay chưa kịp hạ xuống đã bị Lâu An Nhiên túm chặt lấy. Ánh mắt cô lóe lên vẻ khinh miệt: "Sao nào, ông còn tưởng tôi là đứa trẻ lên tám để ông muốn đánh là đánh sao?"
Cô đẩy mạnh một cái, Lâu Tư Viễn – người đàn ông trung niên nặng gần trăm cân – ngã ngồi xuống ghế sofa. Lăng Hoài Ngọc và Lâu An Ni sững sờ, không tin nổi cô dám động thủ.
Lâu Tư Viễn mất mặt, gầm lên: "Lâu An Nhiên, cô có còn coi tôi là cha cô không!"
"Xa xa đã nghe các người ồn ào rồi, người một nhà có chuyện gì không thể nói năng tử tế được sao?" Tiếng nói đến trước khi người xuất hiện. Cộp, cộp, cộp, tiếng gậy gõ xuống sàn đanh gọn như gõ vào tâm can mỗi người. Lâu An Nhiên cười như không cười, liếc nhìn gương mặt đang thất thần của Lâu An Ni.
Một vị lão gia tử tinh anh, đôi mắt tinh tường như đuốc quét qua hiện trường, rồi mỉm cười vẫy tay với Lâu An Nhiên: "Lại đây, An Nhiên, để ông nội nhìn con cho kỹ nào."
Lâu An Nhiên lập tức thu lại vẻ gai góc, chủ động bước tới đỡ lấy ông: "Sao hôm nay ông nội lại có nhã hứng sang đây ạ?"
Lão gia tử nắm tay cô cùng ngồi xuống, quan sát một lát rồi khẳng định: "Gầy rồi, chắc chắn ở ngoài không chịu ăn uống tử tế. Từ nay về đây mà ở, ông bảo chị Vân ngày nào cũng làm món con thích để bồi bổ."
"Cha!"
"Gia gia, con gái gầy một chút mới xinh." Trong đầu Lâu An Nhiên bỗng hiện lên hình ảnh Mạc Anh, nhóc con hẳn là rất hài lòng với dáng vẻ của cô. "Với lại, dì Vân tuổi đã cao, cũng nên để dì ấy hưởng phúc."
"Cha, cha cứ chiều nó quá, nó sắp trèo lên đầu lên cổ con rồi." Lâu Tư Viễn bới mấy tấm ảnh trên bàn ném ra: "Cha xem nó về nước rồi biến thành cái dạng gì đây? Nhà không về, điện thoại không nghe, suốt ngày trà trộn vào những nơi này, còn cả những cái đó, những cái đó nữa..." Lâu Tư Viễn như nghẹn lời vì xấu hổ, vẻ mặt đầy hận rèn sắt không thành thép.
"Ông còn điều gì bất mãn với tôi nữa thì nói ra một lượt đi." Lâu An Nhiên thản nhiên như không, dường như mọi lời buộc tội kia chẳng hề lọt tai cô.
"Con bé này, sao lại nói những lời hồ đồ thế. Cha con sao có thể bất mãn với con, ông ấy chỉ sợ con ra vào những nơi đó rồi tiêm nhiễm thói hư tật xấu từ đám bạn tồi thôi." Lăng Hoài Ngọc luôn biết cách xen vào để xoa dịu không khí.
"Ồ, ảnh chụp đẹp đấy chứ." Lão gia tử cầm ảnh lên soi xét kỹ càng, rồi gõ gõ vào cái bảng hiệu 'Moonlight' trong ảnh: "An Nhiên, lần sau đi bàn công chuyện ở những nơi thế này nhớ mang theo dăm bảy bảo vệ. Giờ con là ai rồi, tuyệt đối không được chủ quan."
"Vâng, thưa ông."
"Bàn công chuyện?!!" Lâu Tư Viễn thảng thốt đến lạc cả giọng. "Cha, con biết cha thiên vị An Nhiên từ nhỏ, nhưng cũng không thể nhắm mắt làm ngơ, tùy tiện bịa ra một câu chuyện để bao che cho nó chứ?"
Rầm!
Lão gia tử đập mạnh gậy xuống đất: "Anh thì biết cái quái gì! An Nhiên vào cục cảnh sát một chuyến mà chốt được một đơn hàng lớn đấy. Anh tưởng nó vào đó để tham quan chắc?"
Điện thoại Lâu An Nhiên chợt rung, cô bước ra xa nhận cuộc gọi: "Gia gia, công ty có việc, con xin phép đi trước ạ."
Lão gia tử không giữ cô lại, chỉ quay sang mắng Lâu Tư Viễn: "Sao ta lại sinh ra hạng vô dụng như anh cơ chứ, suốt ngày chỉ biết chơi mấy cục đá..."
Tiếng chửi mắng dần xa, Lâu An Nhiên lạnh lùng bước lên xe, nơi Trữ Thư đã đợi sẵn. Trữ Thư thực ra đã canh đúng lúc lão gia tử vào nhà mới gọi điện giải vây: "Sếp, chị cố ý đúng không?"
Lâu An Nhiên mở WeChat, nhìn tấm ảnh của nhóc con: "Tôi cố ý chuyện gì?"
Trữ Thư thấy tâm trạng sếp tốt lên một cách kỳ tích: "Chị cố ý đưa tiểu mỹ nhân đến nơi Lâu An Ni hay lui tới, rồi cố ý để cô ta chụp lén mình."
Nhóc con chẳng đăng trạng thái gì, chỉ mới thay một tấm ảnh đại diện mới, cười ngọt ngào khiến người ta nhìn vào cũng muốn cười theo. "Tôi làm vậy thì được lợi lộc gì?"
Trữ Thư vô thức nhìn vào viên kim cương đen trên tai cô. Nhìn bề ngoài chỉ là một chiếc khuyên tai bình thường, nhưng thực chất đó là thiết bị công nghệ cao tích hợp cả camera và ghi âm. Lúc lấy nó về từ đồn cảnh sát, tai cô vẫn còn văng vẳng lời cảm ơn của viên cảnh sát: "Quán Moonlight vốn không có camera, nhân chứng lại sợ bị trả thù nên đều thay đổi lời khai. May mà Lâu tiểu thư đã ghi lại tất cả, giờ thì bằng chứng rành rành, bọn chúng hết đường chối cãi."
Trữ Thư không dám nghĩ sâu thêm, cô xua tan những ý nghĩ đó khỏi đầu: "Đúng rồi sếp, chị Nghê bảo Ngu Toàn dạo này ngày nào cũng đến An Trần Giải Trí tìm người."
Lâu An Nhiên thuận tay gửi một cái bao lì xì cho nhóc con, đợi vài phút không thấy nàng nhận, cô trầm ngâm hỏi: "Cô thấy xác suất Ngu Toàn yêu cầu giải ước vì nhóc con là bao nhiêu?"
Trữ Thư buột miệng: "Lúc trước chị ta bảo tiểu mỹ nhân đem chuỗi xà cừ ra làm đá chơi đồ hàng..." Nếu chuyện đó là thật thì khả năng giải ước là một trăm phần trăm.
Lâu An Nhiên đanh mặt lại: "Cô nói cái gì cơ!"
Trữ Thư: "... Sếp, em vừa có nói gì đâu ạ."
******
Không gian trong xe bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. Đúng lúc ấy, điện thoại của Trữ Thư rung lên một nhịp. Để trốn tránh ánh nhìn sắc lạnh như muốn đóng băng người đối diện của sếp, cô lập tức bắt máy. Nghe xong cuộc điện thoại, gương mặt Trữ Thư trầm tư hẳn lại. Cô đang đấu tranh dữ dội: Rốt cuộc có nên báo cho sếp biết chuyện Nghê tỷ đang dẫn Mạc Anh tới công ty hay không?
