Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 16: Nhận Thân



Nguyên văn lời Nghê Tâm Ngữ là: "Tiểu khả ái chẳng biết chịu kích động gì mà nhất quyết đòi tham gia chương trình tuyển tú, nên tôi đưa em ấy đến công ty làm quen môi trường trước. À, còn nữa, cảnh cáo sếp nhà cô sau này đừng có rình rập ở An Trần Giải Trí nữa."

Lâu An Nhiên siết chặt điện thoại, trầm ngâm hồi lâu. Cuối cùng, cô vẫn không kìm được mà nhấn vào tấm ảnh tự sướng của Mạc Anh, bấm lưu lại rồi buông một câu ngắn gọn: "Cứ để em ấy đi."

Trữ Thư hoàn toàn không đoán nổi tâm tư của sếp. Mới một khắc trước, cả hai còn đang bàn tính xem liệu Ngu Toàn có vì giận quá mà giải ước cho Mạc Anh hay không — bởi với giới chơi đá quý, vài chục triệu tiền bồi thường hợp đồng chẳng thấm tháp vào đâu. Huống hồ, lần trước sếp lỡ lời đã bị Ngu tiểu thư phản đòn một vố đau điếng, khiến cô hậm hực suốt mấy ngày trời.

"Sếp, còn một việc nữa ạ." Trữ Thư e dè.

Lâu An Nhiên lạnh lùng: "Cô không thể nói hết trong một lần được sao?"

"Về vị Khổng tiên sinh mà sếp bảo liên hệ, lịch trình của ông ấy ở châu Âu đã kín mít đến tận tháng Mười Hai. Em đã đích thân gọi điện, nhưng trợ lý của ông ấy chưa nghe hết câu đã thẳng thừng từ chối."

Lâu An Nhiên liếc xéo cô trợ lý, giọng đầy châm chọc: "Ngay cả một thợ may mà cô cũng không mời về nổi, xem ra cái danh đặc trợ lương tiền triệu của cô kiếm được hơi dễ dàng quá nhỉ?"

Một giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán Trữ Thư: "Em sẽ đặt vé máy bay ngay bây giờ, đích thân sang đó mời bằng được ông ấy về."

......

Vừa nghe tin Ngu Toàn đang phục kích tại An Trần Giải Trí, Nghê Tâm Ngữ đang ngáp dở cũng phải nuốt ngược vào trong. Cô nghiêm giọng: "Tiểu khả ái, chị phải ước pháp tam chương với em mới được."

Dạo này Mạc Anh lúc nào cũng mệt rũ rượi, đi đâu cũng có thể lăn ra ngủ, trừ những lúc đói đến mức phải bò đi kiếm ăn thì mới tỉnh táo đôi chút. Hiện tại, cả người nàng cứ mơ mơ màng màng: "Dạ?"

Thấy cái bộ dạng vô tâm vô tính của nàng, Nghê Tâm Ngữ bực mình nhéo lấy hai má nàng, nắn tới nắn lui như nặn cục bột: "Tỉnh táo lại chút nào chưa?"

Mặt Mạc Anh bị nhéo đến biến dạng, đôi mắt to tròn tò mò ngó nghiêng xung quanh. Bãi đỗ xe ánh sáng lờ mờ, san sát những hàng xe nằm im lìm: "Đến công ty rồi ạ?"

Nghê Tâm Ngữ đã đỗ xe xong, thang máy từ đây có thể đi thẳng lên văn phòng: "Ước pháp tam chương, em phải nghe cho rõ đây."

Mạc Anh gật đầu như giã tỏi, nhưng trong bụng lũ sâu ngủ lại bắt đầu rục rịch rủ rê nàng.

"Thứ nhất, sau này phải cách xa Lâu Tiểu Hắc ra một chút. Cô ta bụng dạ không tốt đẹp gì đâu, em đừng có ngây ngô để người ta ăn thịt lúc nào không biết."

"Thứ hai, nếu không có chị ở đó mà em gặp phải mấy trò quy tắc ngầm nơi công sở, trong tình huống cấp bách có thể tìm Lâu Tiểu Hắc nhờ giúp đỡ. Cô ta dù sao vẫn còn chút đáng tin."

"Thứ ba..."

Mạc Anh chớp chớp đôi mắt cá, nhìn cô đầy vẻ nửa hiểu nửa không: "Sao chị lại gọi chị ấy là Lâu Tiểu Hắc? Người chị ấy trắng trẻo lắm mà."

Nghê Tâm Ngữ đứng hình: "!!!"

Cô tiến lại gần một bước, nheo mắt soi xét Mạc Anh từ đầu đến chân: "Sao em biết toàn thân cô ta trắng? Cái Đ* c*m th* đó đêm qua không nhịn được mà đưa em đi khách sạn rồi hả?"

Hai chân Mạc Anh khẽ khép lại, mông bồn chồn cựa quậy trên ghế. Con người quả nhiên có trực giác nhạy bén đến đáng sợ.

Nàng bắt đầu nói năng lấp lửng, lảng tránh vấn đề chính: "Chị ấy không đưa tôi đi khách sạn, chị ấy đưa tôi đến chỗ hát hò để nghe nhạc thôi."

Nghê Tâm Ngữ nghi ngờ nhìn nàng hồi lâu. Sau khi nhẩm tính thời gian và tin chắc Lâu An Nhiên thực sự không có cơ hội làm chuyện đồi bại, cô mới thở phào nhẹ nhõm như một bà mẹ già: "Không có là tốt nhất. Em đừng để vẻ ngoài của Lâu Tiểu Hắc đánh lừa. Nhìn cô ta lúc nào cũng đạo mạo, ít nói cười thế thôi, chứ thực ra trong lòng 'đen' lắm."

Mạc Anh vẫn còn đang phân vân về cái biệt danh: "Chị ấy không đen đâu, sau này gọi chị ấy là Lâu Tiểu Bạch đi."

Nghê Tâm Ngữ nghẹn họng, suýt thì tăng xông vì cái đồ ngốc nghếch này. Cô dùng ngón tay chọc nhẹ vào cái đầu nhỏ đang lắc lư của nàng: "Em mới là tiểu bạch thì có, Mạc Tiểu Bạch!"

Mạc Anh vén tay áo nhìn làn da trắng ngần như tuyết của mình, vui vẻ chấp nhận cái tên mới: "Thế điều thứ ba là gì ạ?"

Bị nàng ngắt quãng, Nghê Tâm Ngữ vừa bấm thang máy vừa cố nén cơn xúc động muốn trợn trắng mắt: "Tạm thời hai điều đó thôi. Tóm lại làm ca sĩ thì phải biết tự bảo vệ mình, chị chỉ sợ em bị người ta gặm đến mẩu xương cũng chẳng còn."

Bảo vệ chính mình sao? Mạc Anh tự tin vỗ ngực cam đoan: "Chị yên tâm, tôi nhất định bảo vệ tốt bản thân mà."

Đinh — Thang máy đã đến.

Nghê Tâm Ngữ đẩy Mạc Anh vào trong, không quên dặn dò tỉ mỉ những nhân vật và chuyện cần lưu ý ở công ty. Mạc Anh càng nghe càng buồn ngủ, tiếng dặn dò bên tai cứ lặp đi lặp lại như một bản nhạc ru con.

"Ngu tiểu thư, cô không có hẹn trước nên không thể vào được ạ."

"Vậy thì bảo Nghê Tâm Ngữ đích thân ra gặp tôi. Tôi có đủ kiên nhẫn để dây dưa với cô ta."

Ngu Toàn sinh ra đã sở hữu khí chất áp đảo và mạnh mẽ, dáng đi cũng thoắt ẩn thoắt hiện như gió cuốn mây tan. Ngay cả những lời sắc mỏng phát ra từ đôi môi kiều diễm kia nghe cũng thật êm tai. Cô nàng lễ tân vốn là fan cứng của Ngu Toàn, giờ được tiếp xúc trực tiếp khiến cô nàng kích động đến toát mồ hôi hột, suýt thì chìm đắm trong đôi mắt sâu thẳm như vực xoáy kia: "Vậy... vậy Ngu tiểu thư có muốn ngồi nghỉ một lát không ạ?"

"Giọng của Tứ tỷ!"

Mạc Anh vốn đang gà gật, vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc liền lập tức lách người qua khe cửa thang máy đang khép lại. Tốc độ nhanh đến mức Nghê Tâm Ngữ đứng bên cạnh không kịp trở tay. Chờ đến khi cô cuống cuồng bấm thang máy xuống tầng dưới thì con cá lớn mà cô đã dày công chăm bẵm nửa tháng nay đã bị người ta hớt tay trên mất rồi.

Cái đồ Ngu Toàn đáng ghét!

Hai chị em chẳng màng đến xung quanh, lao vào ôm chầm lấy nhau. Mạc Anh mừng rỡ túm lấy Ngu Toàn vừa nhảy vừa cười như một đứa trẻ nhận được món đồ chơi mới, miệng không ngừng reo lên: "Tứ tỷ! Tứ tỷ! Tứ tỷ!"

Trước khi tìm thấy Mạc Anh, Ngu Toàn đã thầm nhủ khi bắt được con cá nghịch ngợm này sẽ phải tét mông một trận cho nhớ đời. Nhưng khi nhìn thấy nàng rồi, cô lại chỉ thấy xót xa, không biết nhóc con khi thiếu sự chăm sóc của chị em có chịu uất ức gì không: "Tiểu Ngũ, sao em không ngoan ngoãn ở nhà ngủ, lại chạy ra đây làm gì?"

Mạc Anh mếu máo: "Em đói."

Nàng bị cơn đói đánh thức giữa giấc nồng, buộc phải lên bờ tìm thức ăn. Và dạo gần đây, cảm giác đói khát ấy lại bắt đầu hành hạ nàng. Ngu Toàn thấy nàng sắp khóc đến nơi thì đau lòng khôn xiết: "Họ không cho em ăn no sao?"

Trừ lần phát sóng trực tiếp đầu tiên mang lại chút thức ăn ít ỏi và buổi hòa nhạc lần trước được một bữa tạm bợ, Mạc Anh xoa xoa cái bụng nhỏ, thật thà gật đầu: "Dạ, không ăn no."

Nghê Tâm Ngữ đứng bên cạnh há hốc mồm: "???"

Cô vội bước tới thanh minh: "Không phải đâu nhé tiểu khả ái! Nghê Tâm Ngữ tôi tự nhận chưa bao giờ hà khắc với nghệ sĩ của mình. Em nói bừa như thế, chị sợ Ngu tiểu thư sẽ ăn thịt chị mất."

Ngu Toàn vốn đã muốn tính sổ với Nghê Tâm Ngữ, thấy cô tự mình xuất hiện liền nhe răng đe dọa: "Nghê tiểu thư thật là thâm kế, cứ giấu nhẹm Tiểu Ngũ nhà tôi đi là có ý gì đây?"

Nghê Tâm Ngữ cười nhạo: "Tôi đường đường chính chính ký hợp đồng đại diện với tiểu khả ái, hoàn toàn hợp pháp. Còn hơn kẻ nào đó suốt ngày rình rập hành tung của tôi như một tên b**n th** thích nhìn trộm."

Ngu Toàn chẳng mảy may thấy hổ thẹn khi bị bắt thóp. Với cô, việc tìm ra Nghê Tâm Ngữ giữa biển người mênh mông này nói dễ thì dễ, mà nói khó cũng thật khó.

Thân phận của người chủ đứng sau An Trần Giải Trí hiện vẫn còn là một ẩn số, nhưng Nghê Tâm Ngữ đích thực là một cổ đông lớn nắm quyền điều hành công ty này.

Ngu Toàn đã bám theo Lâu An Nhiên suốt một thời gian, nhưng phát hiện kẻ này chẳng khác nào thỏ khôn có ba hang. Không chỉ vậy, Lâu An Nhiên còn cực kỳ am hiểu thuật phản theo dõi, mỗi lần đuổi tới nửa đường là Ngu Toàn lại mất dấu, hoàn toàn không thể nắm bắt được hành tung. Vì thế, cô buộc phải chuyển hướng điều tra sang những manh mối khác. Thật tình cờ, câu chuyện về nàng tiên cá mà nhóc con nhà cô tạo ra trong buổi livestream cũng bắt đầu lan truyền trong công ty, rồi từ miệng Quan Tú Nương, cô biết được sự tồn tại của Mâu Cẩn... Cứ thế lần theo dấu vết, cô đã tìm thấy Nghê Tâm Ngữ.

"Hợp đồng đại diện sao?" Ngu Toàn nhướng mày.

Mạc Anh không thể hiểu nổi tại sao hai người này vừa chạm mặt đã như súng máy nhả đạn, lộc cộc lộc cộc, toàn nói những chuyện nàng nghe chẳng lọt tai. Nàng tựa đầu lên vai Ngu Toàn, cơn buồn ngủ lại ập đến.

Nghê Tâm Ngữ mỉa mai: "Sao thế, Ngu tiểu thư không chỉ quan tâm đến đời tư của tôi mà giờ còn muốn nhúng tay vào cả công việc nữa à?"

Ngu Toàn nhìn đứa trẻ ngốc nghếch đang đứng ngủ gật trong lòng mình, xót xa nói: "Tiểu Ngũ nhà tôi mệt đến mức này, cô còn dám mở miệng bảo không hà khắc với nghệ sĩ sao? Tôi nghi ngờ ở những nơi tôi không thấy, cô đã ngược đãi em ấy."

Nghê Tâm Ngữ tức đến mức muốn văng tục: "... Nói bậy bạ!"

Ngu Toàn vẫn không buông tha, tiếp tục châm chọc: "Nếu không phải vậy, cô giải thích sao về tình trạng hiện tại của em ấy?"

Nghê Tâm Ngữ nghẹn họng, chỉ muốn lao vào xé nát nụ cười giả tạo trên mặt Ngu Toàn cho hả giận: "Tóm lại không phải như cô nghĩ!"

Tất cả cũng tại Lâu Tiểu Hắc rỗi hơi quá mức, đêm hôm còn dẫn tiểu khả ái đi bar, khiến cô giờ đây có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch hàm oan, vô duyên vô cớ bị lép vế trước mặt Ngu Toàn. Nghĩ đến đây, cô tức đến nổ phổi.

Ngu Toàn cũng chẳng buồn tranh luận thêm, cô thương cho nhóc con thiếu ngủ nên chỉ buông lời cảnh cáo: "Nếu để tôi nghe thấy Tiểu Ngũ nói nửa lời không tốt về cô, tôi sẽ tính đủ cả vốn lẫn lời với cô vụ này."

Nghê Tâm Ngữ nghiến răng ken két: "Cô cứ chờ đấy mà xem, tôi sẵn sàng tiếp chiêu."

Khi Mạc Anh tỉnh dậy, nàng thấy mình đang nằm trong một căn phòng vừa quen vừa lạ. Mọi cách bài trí đều mang một sắc xanh đại dương chủ đạo, những chiếc gối ôm hình sao biển rải rác khắp nơi, ngay cả rèm cửa cũng in hình một chú cá voi nhỏ đang nhe răng cười tinh nghịch. Nàng kéo rèm ra, đứng trước ô cửa kính sát đất nhìn thấy mặt biển quen thuộc phía xa. Nàng dụi mắt để chắc chắn mình không nhìn lầm, rồi cứ thế chân trần chạy biến ra ngoài.

Vừa xuống cầu thang, nàng đã gặp Ngu Toàn trong bộ váy ngủ rộng rãi. Ngu Toàn bưng tới một đĩa cá nhỏ chiên giòn rụm: "Ăn xong rồi hãy đi chơi."

Mạc Anh cầm một con cá nhai rôm rốp, vừa ăn vừa hăm hở lao về phía nhà của mình. Ngu Toàn thong thả đi theo sau. Cô cố ý chọn mua căn biệt thự hướng biển này cũng chỉ để có ngày đón Tiểu Ngũ về đây.

Nào ngờ, nhóc con lại dành cho cô một sự kinh hãi tột độ.

Nhìn nàng nhào xuống biển vùng vẫy, từng đợt sóng bạc đầu cuốn vào bờ làm ướt đẫm hai chân mình, Ngu Toàn cũng thấy lòng nôn nao: "Tiểu Ngũ, đừng đi xa quá!"

Cái đuôi cá vàng óng của Mạc Anh quẫy mạnh một cái, cả người nàng lao đi như mũi tên rồi quay ngoắt lại, ôm chầm lấy chân Ngu Toàn kéo xuống nước: "Tứ tỷ, cùng chơi đi?"

Ngu Toàn vội rụt chân lại: "Đừng nghịch nữa, ban ngày ban mặt không thể để người ta nhìn thấy được. Chờ đến tối chị sẽ chơi với em."

Mạc Anh vừa gặp lại người thân nên bao nhiêu chiêu trò làm nũng, ăn vạ đều lôi ra hết. Trong lúc hai chị em đùa nghịch, xô đẩy nhau, dư quang của Ngu Toàn chợt bắt gặp một đóa hoa sen vàng rực hiện ra trên bụng nàng. Đóa hoa đã hé nở hai cánh, mang một vẻ đẹp e ấp, kiều diễm.

Mạc Anh thấy cô cứ dán mắt vào bụng mình thì đắc ý ưỡn người ra: "Tứ tỷ, hình xăm này của em nhìn cũng đẹp y như cái đuôi cá vậy phải không?"

Ngu Toàn đột ngột nắm chặt lấy cổ tay Mạc Anh, giọng run rẩy: "Em... em có thai rồi sao?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...