Phản ứng đầu tiên của Lâu An Nhiên là: Có phải tai mình vừa bị ù không? Hay là cô nghe nhầm thuật ngữ nào đó, chẳng hạn như Mạc Anh nói trong lòng nàng đang ôm một chú cá con?
Hai ánh mắt chạm nhau, Lâu An Nhiên thậm chí có thể thấy rõ gương mặt thẫn thờ của chính mình phản chiếu trong đôi lục bảo thạch rực rỡ của đối phương. Cô theo bản năng liếc xuống phía dưới, những đường cong phập phồng quyến rũ tôn lên vóc dáng hoàn mỹ của Mạc Anh. Bộ váy xanh da trời khiến nàng trông như một nàng công chúa bước ra từ lâu đài cổ tích, không chút tì vết.
"Nhóc con, em vừa nói cái gì cơ?"
Gương mặt đang hờn dỗi của Mạc Anh có xu hướng phồng lên như một con cá nóc. Nàng suy nghĩ một chút, rồi quyết định đổi sang một cách nói dân dã, dễ hiểu hơn, giọng điệu hùng hổ: "Tất cả là lỗi của chị, tôi mang thai nhãi con của chị rồi!"
Như sợ đối phương nghe không rõ, Mạc Anh dùng chất giọng nãi thanh nãi khí lặp đi lặp lại như một cái máy phát nhạc: "Nhãi con, nhãi con, nhãi con... Ưm."
Lâu An Nhiên nhanh tay bịt chặt miệng Mạc Anh lại, ngăn chặn những âm thanh thanh thúy kia cứ lặp lại một chữ duy nhất. Chất giọng vốn êm ái như tiếng trời ban nay lại chẳng khác nào ma âm bên tai, không ngừng k*ch th*ch màng nhĩ, như muốn khắc sâu chữ đó vào tận xương tủy và linh hồn cô.
Cánh môi mềm mại của nàng vô tình cọ xát vào lòng bàn tay cô, hơi thở ấm nóng mang theo nhiệt độ có thể thiêu đốt lòng người phả ra từng nhịp.
Chưa kịp để Lâu An Nhiên tận hưởng dư vị của sự thân mật đột ngột này, lòng bàn tay cô bỗng cảm nhận được một sự ẩm ướt nóng hổi. Cô như bị bỏng mà vội vàng rụt tay lại.
Chiếc lưỡi nhỏ hồng phấn của Mạc Anh vẫn chưa kịp thu về, chứng minh cho trò nghịch ngợm vừa rồi. Nàng nhe răng đe dọa Lâu An Nhiên, vừa mở miệng đã lại là: "Nhãi con, nhãi con, nhãi con..."
Nghê Tâm Ngữ có phương thức làm việc riêng của mình. Cô nắm giữ một phần cổ phần của An Trần Giải Trí, cũng được coi là một cổ đông. Ngoại trừ những quyết sách lớn ảnh hưởng đến sự cải tổ của công ty cần thương lượng với Lâu An Nhiên, còn những việc như dẫn dắt người mới thế này, hai bên vốn không can thiệp vào nhau.
Lúc trước Lâu An Nhiên giới thiệu tiểu nhân ngư đến An Trần, mọi việc sau đó đều do một tay Nghê Tâm Ngữ thao tác. Cô chỉ biết Nghê Tâm Ngữ đã ký hợp đồng với người, rồi bặt vô âm tín suốt nửa tháng trời. Mỗi ngày, Lâu An Nhiên chỉ có thể đứng từ phòng mình nghe ngóng những tiếng cười nói rộn rã vọng lại từ phòng Mạc Anh, thỉnh thoảng là tiếng tivi mở rất lớn với những lời thoại ngây ngô khiến người ta dở khóc dở cười...
Xâu chuỗi lại với biểu hiện nghịch ngợm bất thường lúc này của Mạc Anh.
Lâu An Nhiên trưng ra gương mặt sát thủ thường dùng khi chuẩn bị ký kết những hợp đồng hàng trăm triệu đô, nghiêm túc nhìn chằm chằm đối phương bằng ánh mắt không chút kịch cỡm: "Nhóc con, dạo này em xem quá nhiều mấy bộ phim truyền hình rác rồi đúng không?"
Mạc Anh chớp mắt, nghiêm túc nhớ lại. Dưới sự cổ vũ của Tiểu Khâu và Tiểu Ngãi, nàng đúng là đã xem không ít phim hot, học thêm được nhiều tư thế và những từ ngữ thời thượng. Nhưng nàng vẫn tò mò hỏi: "Phim truyền hình rác là gì ạ?"
Thấy dáng vẻ ngô nghê ấy, Lâu An Nhiên đoán chắc câu nói kinh thiên động địa vừa rồi là nàng học từ trên tivi để trêu mình cho vui, trái tim đang treo lơ lửng của cô rốt cuộc cũng rơi xuống.
Lâu An Nhiên nhịn không được xoa mái tóc xoăn mềm mại của nàng, ngón tay quấn lấy một lọn tóc thưởng thức: "Xem ít mấy bộ phim não tàn đó thôi, nó sẽ làm giảm chỉ số thông minh và ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của em đấy."
Mạc Anh: "???"
Hai người kề sát vào nhau, gần đến mức hơi thở hòa quyện, quấn quýt không rời. Nhìn gương mặt Lâu An Nhiên dần phóng đại trong tầm mắt, Mạc Anh vắt óc nhớ lại phân đoạn kinh điển khi sản phụ tìm đến tra nam trong phim truyền hình, buột miệng thốt lên: "Lâu Tiểu Hắc, tôi mang thai con của chị rồi, có phải chị định không chịu trách nhiệm với mẹ con tôi không!"
Thấy nàng diễn sâu như thế, Lâu An Nhiên không nhịn được mà bật cười: "Nhóc con, em là ca sĩ, không phải diễn viên, biết chưa?" Cười xong cô mới nhận ra Mạc Anh đang nhìn mình bằng ánh mắt tĩnh lặng, sự nghiêm túc trong đáy mắt ấy khiến lòng cô bỗng chốc hoang mang: "Trò đùa này không vui chút nào đâu."
Mạc Anh sau hồi lâu suy nghĩ liền đưa ra kết luận: "Lâu Tiểu Hắc, rõ ràng là chị không muốn chịu trách nhiệm."
Thấy đối phương chăm chú và chấp nhất như thể đang nói một sự thật hiển nhiên, Lâu An Nhiên vô thức mím môi, cố gắng hạ giọng thật dịu dàng: "Nhóc con, cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói càn. Làm sao em có thể mang thai con của tôi được?"
Hai người họ đều là phụ nữ cơ mà.
Mạc Anh vén áo lên, lộ ra chiếc bụng nhỏ trắng ngần: "Tôi mang thai thật mà, không tin chị sờ thử xem."
Nàng định kéo tay Lâu An Nhiên đặt vào nơi đóa nụ đang trú ngụ. Nhưng ngay khi chạm vào sự mềm mại ấy, Lâu An Nhiên lập tức rụt tay lại: "Đừng nghịch nữa, hai người phụ nữ không thể có con được. Với lại —" Đối diện với đôi mắt xanh trong vắt không chút tạp niệm của Mạc Anh, những lời quá mức tr*n tr** vừa chạm đến đầu lưỡi lại bị Lâu An Nhiên nuốt ngược vào trong: "Nếu em thực sự thích trẻ con, chờ một thời gian nữa, có lẽ chúng ta có thể thử những biện pháp khác."
Mạc Anh hất tay cô ra, giận tím người: "Không thèm, tôi có cá con của riêng mình rồi, hừ!"
Nói xong, nàng đùng đùng nổi giận bỏ chạy, nhanh như một cơn gió lúc nàng mới đến.
Nghê Tâm Ngữ đang tựa lưng vào tường nghịch điện thoại, thỉnh thoảng lại liếc nhìn thời gian. Buổi casting đã đi được nửa chặng đường. Nếu không phải vì sự ngăn trở của người phụ nữ cực phẩm Ngu Toàn, cộng thêm sự xuất hiện đột ngột của Lâu Tiểu Hắc khiến tiểu khả ái nhà cô bỏ bê tất cả mà chạy theo, thì cơ hội này đã chẳng tuột khỏi tầm tay như thế.
Thật đúng là thời cũng thế, mệnh cũng thế.
Cô đưa bàn tay lên che ánh đèn hành lang, nhìn qua kẽ tay như muốn tìm lại những năm tháng đã mất. Đúng lúc đó, điện thoại kêu "ting" một tiếng, là một email mới. Vừa đọc đoạn đầu, cô đã suýt nữa bật cười vì tức. Đây là lần đầu tiên cô thấy một người trả tiền bồi thường hợp đồng một cách cam tâm tình nguyện đến thế.
Tốc độ của Ngu Toàn nhanh đến đáng sợ, nói giải ước là làm ngay, mọi điều khoản bồi thường đều được liệt kê chi tiết từng mục một, còn chuyên nghiệp hơn cả một người đại diện lâu năm như cô. Không biết chừng người ta còn tưởng hai người họ vừa hoán đổi vị trí cho nhau.
"Nhóc con, Mạc Anh!"
"Tôi ghét chị!" Mạc Anh giận dữ hất tay Lâu An Nhiên ra, cuồng nhiệt ấn nút thang máy. Đôi đồng tử trừng lớn, phản chiếu trên cánh cửa thang máy bằng kính là những tia sáng vàng rực thoáng hiện rồi biến mất.
"Lâu Tiểu Hắc."
Nghê Tâm Ngữ nhanh tay soạn đúng ba chữ gửi đi rồi xóa sạch dấu vết email. Cô khéo léo lách người cắt đứt sự dây dưa giữa Lâu An Nhiên và Mạc Anh, chắn ngang trước mặt họ Lâu: "Phiền cô tập trung điều hành công ty của mình đi, đừng có vươn tay sang chỗ người quen. Người ta bảo thỏ khôn không ăn cỏ gần hang, sao cô lại cứ làm ngược lại thế?"
Lâu An Nhiên vốn đã bực bội, thấy Nghê Tâm Ngữ – cái chướng ngại vật này – vẫn chưa chịu biến đi thì càng thêm hỏa lớn: "Sao chỗ nào cũng có mặt cô thế? Cô rảnh rỗi đến mức ăn no rững mỡ à?"
Nghê Tâm Ngữ nhún vai: "Làm ơn đi, tôi cũng chẳng thiết tha gì việc bao đồng, nếu cô không cứ bám theo nghệ sĩ của tôi mà chạy. Lâu Tiểu Hắc, hôm nay tôi nói thẳng cho cô biết, tiểu khả ái này tôi bảo kê rồi. Cô muốn đi hộp đêm hay tìm ai chơi bời sạch sẽ thì tùy, tiểu khả ái không rảnh tiếp cô."
Lâu An Nhiên nhướng mày vẻ kinh ngạc: "Cô nghiêm túc đấy à?"
Nghê Tâm Ngữ khẳng định: "Dĩ nhiên."
Đinh —
Cửa thang máy vừa mở, Mạc Anh đã vèo một cái lẻn vào trong. Nghê Tâm Ngữ nhìn bộ dạng ghét bỏ ra mặt của nhóc con đối với Lâu An Nhiên, liền mỉm cười vẫy tay: "Lâu tổng trăm công nghìn việc, không cần tiễn đâu."
Lâu An Nhiên: "..."
Mạc Anh cảm nhận được ánh mắt của đối phương vẫn dán chặt vào mình, nàng lặng lẽ quay lưng đi, chỉ để lại cho Lâu Tiểu Hắc một bóng lưng xinh đẹp gợi cảm. Qua lớp gương bóng loáng của thang máy, nàng thấy rõ vẻ mặt ủ rũ như cá mắc cạn của chính mình.
Nghê Tâm Ngữ đứng sau lưng nàng, định nói gì đó lại thôi. Cuối cùng, cô chỉ vỗ nhẹ lên vai Mạc Anh: "Đói không? Chúng ta đi tìm chỗ nào giải quyết vấn đề ấm no trước đã, hình như chị vẫn chưa chính thức làm tiệc đón mừng em gia nhập."
Vừa nhắc đến chủ đề "đói".
Mạc Anh đột nhiên bùng cháy ý chí chiến đấu ngùn ngụt: "Tôi đói, thế nên chúng ta đi casting ngay đi!"
Nghê Tâm Ngữ ngơ ngác: "???"
Hai việc này thì có liên quan gì đến nhau cơ chứ?
Đối diện với ánh mắt tràn trề hy vọng của Mạc Anh, Nghê Tâm Ngữ liếc nhìn đồng hồ rồi lập tức gọi điện thoại ngay sau khi ra khỏi thang máy.
Mạc Anh đứng tại chỗ, lén nhìn mấy dải sáng rực rỡ đang bay nhảy giữa không trung, nhấm nháp vài miếng gọi là lót dạ. Đợi Nghê Tâm Ngữ quay lại, nàng chép miệng hỏi đầy vẻ đáng thương: "Tôi còn kịp tham gia casting không?"
Nghê Tâm Ngữ cười, nhéo nhẹ đôi má nàng: "Vận khí của em tốt đấy, buổi casting vẫn chưa kết thúc, còn kịp, đi thôi."
Địa điểm tuyển chọn nằm cách tòa nhà công ty của Lâu An Nhiên khoảng mười lăm phút đi bộ. Khi hai người đến nơi, buổi tuyển chọn đã gần đi đến hồi kết. Nhưng nhờ sức nóng của đợt một mà đợt hai này vừa mới rục rịch đã gây bão trên mạng xã hội.
Rất nhiều thí sinh đã diễn xong vẫn nán lại xem náo nhiệt, muốn thăm dò những đối thủ cạnh tranh tiềm năng sau này. Có người đi cùng người thân, bạn bè, đâu đâu cũng thấy cảnh cầm điện thoại livestream hay quay phim rôm rả.
Tống Uyển đến hơi muộn, cô ta diện bộ váy dài màu xanh ngọc quý phái, nép mình trong góc chờ gọi số với vẻ thiếu kiên nhẫn. Đôi mắt đào hoa vốn giỏi mê hoặc người khác khinh khỉnh quét qua đám đông. Nốt ruồi lệ nơi khóe mắt càng làm tôn lên gương mặt nhỏ nhắn, tinh tế, mang vẻ yếu đuối đáng yêu.
Ngón tay cô ta lướt nhanh trên điện thoại, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn những người mới vào. Mạc Anh xuất hiện đúng lúc Tống Uyển đang mải mê nhắn tin than vãn với kim chủ.
Mạc Anh bước vào như một thiên sứ đi lạc giữa hồng trần. Mái tóc vàng xoăn tự nhiên buông xõa hai bên vai khiến người ta phải kinh ngạc. Nụ cười ngọt ngào trên môi nàng mang một sức hút tự nhiên không gì sánh nổi. Bất cứ ai chạm phải đôi mắt xanh biếc trong veo như nước mùa thu ấy đều không khỏi thốt lên trầm trồ.
Đẹp quá. Cứ như một nàng búp bê Tây phương bằng sứ vậy.
Tống Uyển nhíu mày, cố tìm ra một kẽ hở nào đó trên người Mạc Anh để công kích cho hả dạ. Nhưng sau khi săm soi đối phương từ đầu đến chân, hận không thể l*t tr*n từng sợi tóc để tìm vết, cô ta lại càng thêm đố kỵ trước mái tóc vàng rực rỡ và gương mặt thánh khiết như được tạo hóa ưu ái hôn lên ấy.
Cô ta hừ lạnh một tiếng, đầu ngón tay gõ mạnh vào màn hình điện thoại, giọng nói không chút kiêng dè: "Chắc cũng chỉ được mỗi cái mặt là nhìn được."
Mạc Anh cảm nhận được ánh nhìn thiêu đốt sau lưng, nhưng nàng đã quá quen với kiểu đánh giá này rồi. Biết sao được, ai bảo nàng là một nàng tiên cá vừa xinh đẹp vừa trí tuệ cơ chứ?
Nàng chớp đôi mắt xanh lấp lánh, tò mò quan sát mọi người xung quanh, một tay chống cằm, tay kia che miệng lén ăn vụng. Đi casting đúng là tuyệt vời, trong phòng này bay lơ lửng biết bao nhiêu dải sáng màu sắc tươi mới. Nàng khẽ nhấm nháp, cảm giác đói khát lập tức vơi đi phần nào.
"Chào... chào bạn."
Mạc Anh giật mình, suýt thì nghẹn, nấc lên một cái chẳng biết là do no hay do đói. Nàng vội bịt miệng, đôi mắt tròn xoe nhìn cô gái tóc ngắn trước mặt. Cô gái có đôi mắt đen láy như hai quả nho, cười lên lộ ra hai lúm đồng tiền rất duyên.
Mặc Sĩ Thiên Tâm gần như phát cuồng vì biểu hiện giống hệt một chú hamster đang nhồi thức ăn của nàng. Trong lòng cô nàng gào thét như thú hoang nhưng bên ngoài vẫn cố giữ nụ cười thân thiện: "Đừng sợ, mình chỉ muốn hỏi bạn có phải là... người đó không?"
Cô nàng cố ý hạ thấp giọng, làm mặt quỷ với Mạc Anh, nheo mắt đến suýt chuột rút mà nhóc con vẫn chẳng hiểu mô tê gì.
"Bạn có phải là nàng tiên cá hát bài 'Nhị ca' trên livestream không?"
"A!" Mạc Anh tròn mắt, cũng hạ thấp giọng theo đối phương: "Bạn là fan của tôi sao?"
Mặc Sĩ Thiên Tâm gật đầu lia lịa. Hai người như những điệp viên vừa khớp mật mã thành công, lén lút dắt nhau ra một góc vắng để thầm thì.
"Bạn không biết sao? Casting đợt này tối đa chỉ cho bạn một phút thôi, không đủ để hát hết một bài đâu. Bạn phải nắm chắc một phút đó, mình thấy bạn cứ biểu diễn một đoạn giọng cá heo như hôm trước là ổn nhất!"
"Giọng cá heo?"
"Đúng rồi, cứ đem đúng tiêu chuẩn trên livestream ra mà diễn. Nhất định sẽ được thôi, mình tin chắc bạn sẽ là người trụ lại cuối cùng."
Mặc Sĩ Thiên Tâm có số báo danh sớm hơn Mạc Anh. Chưa kịp thao thao bất tuyệt bày tỏ nỗi lòng của một fan cuồng gặp thần tượng thì cô nàng đã bị gọi tên. Trước khi đi, cô nàng còn luyến tiếc nắm tay Mạc Anh trao đổi tài khoản WeChat: "Thi xong mình chờ bạn ở ngoài nhé, nhất định phải tìm mình đấy."
Mạc Anh nắm chặt điện thoại, vẫy tay chào người bạn mới. Trong phòng lúc này chỉ còn lại mười mấy người, nàng lại tiếp tục ăn vụng thư thái. Chẳng bao lâu sau, tên nàng cũng được xướng lên.
Nàng ghi nhớ lời Mặc Sĩ Thiên Tâm, chọn đúng đoạn cao trào nhất của ca khúc đã chuẩn bị từ trước. Khi giọng hát thánh thót như tiếng trời vút cao với kỹ thuật giọng cá heo đỉnh cao cất lên, cả khán phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
......
Nghê Tâm Ngữ đang mải mê gặm nốt chiếc sandwich, vừa thấy Mạc Anh bước ra ngoài cửa là vội vàng giải quyết nốt miếng cuối cùng rồi vứt túi rác vào sọt. Cô rảo bước tiến lại gần, hỏi dồn: "Đói chưa?"
Mạc Anh không ngờ buổi casting lại đông đúc đến thế. Có lẽ vì các thí sinh ai nấy đều mang tâm trạng phấn khích tột độ, nên khắp căn phòng, thậm chí là ngoài hành lang, đâu đâu cũng thấy những dải sáng màu đỏ xám bay lơ lửng. Nàng vừa ăn vụng thỏa thích đến mức khóe môi đỏ rực lên như vừa ăn ớt: "Cũng tạm ạ."
"Đói quá hóa lú rồi à?" Nghê Tâm Ngữ đưa hộp cơm đã đóng gói sẵn cho nàng: "Muốn ăn cái này không? Hay là thôi, để chị mời em đi ăn một bữa ra trò nhé. Buffet hải sản? Hay là lẩu..."
"Em có thể dẫn theo Tứ tỷ của em không?"
"..."
Nghê Tâm Ngữ hít một hơi thật sâu, rồi lại thở hắt ra, cố gắng điều hòa nhịp thở. Cuối cùng, cô ấn mạnh hộp cơm vào tay nàng, dứt khoát: "Ngoan, bữa tiệc lớn cứ đợi đến khi có kết quả casting rồi tính. Hôm nay em cứ ăn cái này đi."
*****
"Để chị đưa em về nhà nhé, được không?"
"Dạ được."
Nghê Tâm Ngữ thầm tính toán, cô không muốn tiểu khả ái nhà mình bị bà chị cực phẩm kia dạy hư. "Kết quả casting chắc khoảng một tuần nữa sẽ có. Thời gian này chị sẽ tìm cho em vài thầy dạy chuyên môn, ngày mai chị bảo Tiểu Ngải qua đón em đến công ty. Ở nhà nhớ ngoan đấy, đừng có chạy lung tung."
Mạc Anh gật đầu: "Em ngoan lắm mà."
Thế nhưng, nàng tiên cá nhỏ vốn tưởng mình đã ăn no nê, đến nửa đêm lại bị cảm giác đói khát quen thuộc đánh thức. Rút kinh nghiệm từ những lần trước, Mạc Anh không dám quẫy đuôi vào thành bồn tắm nữa. Nàng lặng lẽ ngồi dậy, đôi chân trần chậm rãi đi đi lại lại trên tấm thảm mềm mại trong phòng.
"Cá con à, con nghịch ngợm quá đấy. Nghe Tứ tỷ kể ngày xưa mẹ ngoan lắm kia mà, lúc nào cũng ngủ thật yên." Mạc Anh dùng ngón tay chọc chọc vào cái bụng trắng ngần của mình. Chẳng thấy đóa hoa quen thuộc đâu, nàng dứt khoát nằm trở lại bồn tắm, để làn nước tràn qua cơ thể. Chiếc đuôi vàng kim quẫy lên liên tục, mãi đến khi đóa nụ hiện ra, nàng mới thực sự cảm thấy mình đang trò chuyện cùng nhóc cá con: "Con cứ làm loạn suốt, chẳng giống mẹ chút nào."
Vậy thì giống ai? Giống Lâu Tiểu Hắc sao?
Mạc Anh tức mình bò ra khỏi bồn tắm, hậm hực đi tới đi lui, còn vỗ vỗ bụng mắng: "Con không được giống chị ta đâu, chị ta không cần con đâu đấy."
Cái bụng rất biết nịnh chủ khi phản ứng lại bằng một cơn đói cồn cào còn mãnh liệt hơn trước. Mạc Anh đói đến mức tâm can như thiêu như đốt, đã mấy bận nàng cầm điện thoại định gọi cho Ngu Toàn, thì đúng lúc ấy, những dải sáng màu đỏ tím quen thuộc lại len lỏi qua khe cửa mật đạo tìm đến.
Mạc Anh nhấm nháp vài miếng, cảm thấy chưa thỏa mãn liền đứng trước cánh cửa mật, phân vân: "Mở, hay là không mở đây?"
Bàn tay nàng v**t v* cánh cửa không biết bao nhiêu lần: "Cá con ơi, hay là để con quyết định nhé?"
Nàng im lặng xoa bụng một hồi rồi hưng phấn đẩy cửa ra. Rón rén tiến lại gần mép giường, nàng thấy chủ nhân căn phòng dường như đang gặp ác mộng, đôi lông mày nhíu chặt, khiến gương mặt sắc sảo thường ngày bỗng trở nên mềm yếu lạ thường.
Mạc Anh nhanh chóng thu hoạch thức ăn, định bụng tranh thủ lúc Lâu Tiểu Hắc chưa tỉnh sẽ ăn nhanh rồi chuồn lẹ. Nhưng kỳ lạ thay, nàng mới ăn được một chút mà cảm giác đói khát nôn nóng vừa rồi đã biến mất một cách dễ dàng.
Mạc Anh nghi hoặc nhìn người đang ngủ trên giường, rồi lại nhìn cái bụng phẳng lì của mình: "Không lẽ là con đang giở trò đấy chứ?"
Nhóc cá còn quá nhỏ, nỗi băn khoăn của Mạc Anh đành để đó không lời giải đáp.
Ngày hôm sau, nàng còn chưa kịp ra khỏi cửa thì Ngu Toàn đã vội vã tìm đến. Hai chị em cùng chen chúc trong chiếc bồn tắm chật hẹp. Chiếc đuôi vàng kim của Mạc Anh thậm chí không có chỗ mà duỗi thẳng: "Sao chúng ta không xuống bể bơi dưới kia? Bể bơi của em rộng lắm mà."
Ngu Toàn sau khi giảng giải cho nàng về chuyện camera và các thiết bị giám sát thì đột ngột chuyển chủ đề: "Tiểu Ngũ, dạo này em đói lắm phải không?"
Mạc Anh vốn đang sầu não vì chuyện lấp đầy cái bụng, nghe vậy liền than thở: "Đói ạ, em đói lắm Tứ tỷ ơi. Nhóc cá con này ăn khỏe quá, em sắp nuôi không nổi nó rồi." Nói đoạn, nàng ủy khuất trề môi.
Thấy những sợi tơ vàng trong đôi lục bảo thạch của em gái ngày càng tụ lại nhiều hơn, Ngu Toàn vội vàng dỗ dành: "Tiểu Ngũ, không phải do cá con ăn quá nhiều đâu, mà là vì bé con cần thức ăn từ một người khác có cùng huyết thống cung cấp."
Mạc Anh sững sờ: "!!!"
Hóa ra cá con cũng cần cả Lâu Tiểu Hắc sao?
Ngu Toàn thấy Tiểu Ngũ ngẩn người ra thì áy náy xoa đầu nhóc con: "Đều tại Tứ tỷ sơ suất. Nhị ca hôm nay gọi điện cho chị, sau khi biết chuyện của em, anh ấy đã đặc biệt nhắc nhở chị chuyện này."
Mạc Anh kinh ngạc đến mức chẳng nghe lọt tai hai chữ "Nhị ca" nữa: "Hèn gì ngày nào em cũng đói đến lả cả người."
Ánh mắt Ngu Toàn trở nên u ám, nỗi căm ghét đối với Nghê Tâm Ngữ lại tăng thêm một bậc. Cô nghiến răng an ủi Mạc Anh: "Tiểu Ngũ đừng sợ, Tứ tỷ nhất định sẽ thay em dạy cho cô ta một bài học."
