Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 17: Mang Thai



Kẻ khốn nạn nào đã làm to bụng em gái ta!

Mạc Anh ngẩn tò te: "Hả?"

Ngu Toàn tức đến phát điên, nhất là khi thấy nhóc con nhà mình vẫn cứ ngây ngô ngụp lặn dưới nước, cái đuôi vàng óng còn đang vui vẻ quẫy qua quẫy lại. "Em không biết mình đang mang thai tiểu nhân ngư sao?"

Mạc Anh tức khắc biến thành một con cá gỗ, nàng trừng to đôi lục bảo thạch xanh biếc, cúi đầu nhìn đóa hoa đã hé nở cánh thứ hai trên bụng, rồi lại ngước nhìn đôi đồng tử đang dần chuyển màu thẫm lại vì giận dữ của Tứ tỷ. Qua lại mấy lần như thế, nàng mới buồn bực lầm bầm: "Sao... sao lại không phải hình xăm được nhỉ?"

Rõ ràng trước đó nàng thấy trên eo Nghê Tâm Ngữ cũng có một đóa hồng gai, cũng có màu sắc, chỉ là không đẹp bằng đóa hoa này của nàng thôi.

Hơn nữa, hoa của nàng còn biết tự nở nữa chứ.

"Hoa của Nghê Tâm Ngữ cũng đẹp lắm mà."

"Nghê Tâm Ngữ?"

Cái đồ... chẳng phải chính là người đại diện không biết xấu hổ vừa mới gặp lúc nãy sao?

Mạc Anh gật đầu lia lịa. Nàng dùng tay chỉ chỉ vào vị trí dưới eo bụng mình một chút: "Hoa của chị ấy là một đóa hồng rực rỡ, nở rộ hoàn toàn, màu sắc còn giống hệt đuôi cá của Tứ tỷ nữa. Gai thì màu xanh lá, hai màu phối với nhau đẹp cực kỳ."

"Đóa hoa này của em lúc đầu còn khép nụ, dạo gần đây mới nở ra hai cánh."

"Thế nên, hoa của em đẹp hơn của chị ấy."

Dưới làn nước, Mạc Anh khua chân múa tay mô tả lại vùng da thịt ẩn hiện của Nghê Tâm Ngữ cho Ngu Toàn thấy, vị trí quả thực vô cùng kín đáo.

Nhìn dáng vẻ nàng say sưa kể về Nghê Tâm Ngữ như thể một cô nàng ngốc nghếch vừa lọt lưới tình, Ngu Toàn bắt đầu xâu chuỗi những lời rời rạc ấy lại. Trong đầu cô lập tức vẽ ra viễn cảnh Nghê Tâm Ngữ đeo mặt nạ người đại diện tốt bụng để lừa gạt Tiểu Ngũ nhà mình làm những chuyện không đứng đắn.

Một cuộc giao dịch dơ bẩn!

Quy tắc ngầm thối nát của giới giải trí!!!

Ngu Toàn cố nén cơn thịnh nộ ngút trời, gân xanh trên trán giật liên hồi, thực chỉ muốn b*p ch*t Nghê Tâm Ngữ ngay lập tức. Ngón tay cô khẽ chạm vào vùng bụng nhỏ mềm mại của Mạc Anh, cảm giác êm ái y hệt đôi má phúng phính của nàng: "Cái đồ đại ngốc này, làm gì có hình xăm nào mọc trên bụng rồi tự nở hoa như thế? Em là đang mang thai tiểu nhân ngư đấy! Những đường vân kim sắc này hội tụ lại không chỉ là nụ hoa, mà là một loại... dấu hiệu thai kỳ của tộc nhân ngư."

"Giờ em chính là một nàng cá cần được bảo vệ đặc biệt đấy biết chưa?"

"A ———!"

Mạc Anh hoàn toàn đứng hình. Đầu óc nàng vang vọng không ngừng câu nói "em mang thai rồi" của Tứ tỷ. Nhớ lại kẻ đã giao phối với mình là Lâu An Nhiên, lại nhìn đóa hoa đại diện cho tiểu nhân ngư, nàng "tùm" một tiếng lặn xuống nước, vèo cái đã biến mất tăm.

Ngu Toàn chỉ kịp thấy cái đuôi cá vàng óng loé lên giữa biển khơi mênh mông, liền vội vàng lao xuống đuổi theo. Một chiếc đuôi đỏ rực quẫy mạnh, nhưng khi cô trồi lên mặt nước thì chẳng còn thấy bóng dáng Mạc Anh đâu nữa. "Tiểu Ngũ! Đừng kích động, mau quay lại đây!"

Về tốc độ bơi lội, chẳng ai trong tộc có thể vượt qua được Tiểu Ngũ. Chỉ cần nàng muốn trốn, dù có lật tung cả biển cả lên cũng chẳng thể tìm thấy.

Ngu Toàn ảo não trút giận giữa biển khơi, hối hận vì đã quá đường đột nói ra sự thật mà không nghĩ đến việc Tiểu Ngũ có tiếp nhận nổi hay không. Trong lòng cô lúc này chỉ muốn lôi kẻ khốn khiếp đã bắt nạt em gái mình xuống biển để xé xác thành trăm mảnh. Sóng biển cuộn trào vỗ vào bờ như tiếng gào thét căm hờn, cho đến khi ánh chiều tà cuối cùng tắt lịm, cô mới mệt rã rời bò lên bờ trên đôi chân trần.

Trở vào trong nhà, không gian tối om lạnh lẽo. Cô bật đèn lên thì thấy một đường nước sũng ướt dẫn vào trong. Những vệt nước hình dấu chân nhỏ nhắn, ướt át băng qua phòng khách lộng lẫy, leo lên cầu thang xoắn ốc rồi lại vòng ra phía hậu viện. Nơi đó có một bể bơi xanh ngắt luôn được giữ ấm. Một chiếc đuôi cá vàng rực như một dấu hiệu chỉ đường, bơi lượn thoăn thoắt từ trái sang phải, rồi lại vèo một cái lặn sang trái.

Ngu Toàn thầm thở phào, cố lấy lại vẻ bình tĩnh: "Tiểu Ngũ, em về lúc nào thế?"

"Vừa mới ạ."

Mạc Anh ẩn mình dưới đáy nước, chỉ ló hai con mắt xanh biếc trong trẻo như vừa được gột rửa qua mưa bóng mây. Nàng cẩn trọng quan sát biểu cảm của Ngu Toàn. Tứ tỷ ra vẻ hối lỗi, thả hai chân xuống bể làm xao động làn nước ấm, chiếc đuôi đỏ rực hất một vốc nước lên đầu nhóc con: "Hừ, Tứ tỷ."

"Vừa nãy em đột ngột bỏ chạy làm chị sợ chết khiếp, đây là hình phạt nhỏ cho em."

Ngu Toàn hiểu rõ nhóc con nhạy cảm với cảm xúc thế nào nên không dám lộ ra nửa điểm giận dữ, dù trong lòng đang nổi sóng. Cũng may cô đã trút giận ngoài biển lúc nãy, nên giờ đây có thể tâm bình khí hòa cùng Mạc Anh đùa nghịch trong bể bơi.

Thế nhưng, món nợ này, cô nhất định sẽ tính toán thật kỹ với Nghê Tâm Ngữ. Tính từng li từng tí một.

Hai nàng tiên cá lại trở về như những ngày xưa cũ, rượt đuổi nhau trong làn nước xanh của bể bơi chật hẹp. Đuôi cá quẫy mạnh vào thành bể phát ra những tiếng bạch bạch giòn giã, nước tung tóe xối xả từ đầu đến đuôi, cả hai thỏa sức vui đùa đến quên cả mệt mỏi.

Khi đã thấm mệt, hai đóa hoa của biển cả nằm xoài bên thành bể, lười biếng đung đưa chiếc đuôi dài. Chiếc đuôi đỏ rực của Ngu Toàn, dù là về sắc thái hay độ dài, đều có phần khiêm nhường trước sắc vàng kim rực rỡ của Mạc Anh. Ngu Toàn nhẹ nhàng v**t v* mái tóc vàng uốn lượn lộng lẫy của nhóc con, nghe nàng khẽ hát những giai điệu du dương về cá kình và cá mập mà tộc nhân vẫn thường ngân nga.

"Có thích căn nhà Tứ tỷ chuẩn bị cho em không?"

Mạc Anh thoải mái nheo mắt, cái đuôi vẫy qua vẫy lại đầy mãn nguyện: "Thích ạ, thích quá đi mất."

Nơi này tốt hơn căn phòng công ty cấp cho nàng gấp trăm lần. Trước mặt là biển lớn, trong sân lại có bể bơi rộng thênh thang, nàng có thể nằm ngủ giữa làn nước mà không sợ ai quấy rầy. Ở nhà của Lâu An Nhiên, nàng thường xuyên phải khóa chặt cửa, tự giam mình trong bồn tắm để ngủ, nếu không Tiểu Ngải hay Tiểu Khâu sẽ phát hiện ra sự tồn tại của chiếc đuôi cá mỗi khi nàng cử động mạnh.

Trong phút chốc, dường như nàng đã quên mất điều gì đó.

Ngay lúc Mạc Anh bắt đầu mơ màng, Ngu Toàn bỗng nhỏ giọng: "Tiểu Ngũ, hãy sinh bé cá này ra nhé. Các anh chị sẽ cùng em chăm sóc bé."

Mạc Anh giật mình tỉnh hẳn. Chiếc đuôi cá uể oải lặn xuống đáy nước, nàng gối mặt lên cổ tay, hết nghiêng bên trái lại ngả bên phải, mặt mày nhăn nhó như đang gánh vác mối thù sâu nặng.

Ngu Toàn không ép buộc, ngón tay cô nhẹ nhàng gỡ những lọn tóc dài rối bời đang quấn vào nhau của Mạc Anh, chải chuốt lại từng sợi một. Thế nhưng trong lòng cô lại thầm nghiến răng: sớm muộn gì cũng có ngày cô tóm cổ kẻ có khuôn mặt thiên thần nhưng tâm địa thú vật như Nghê Tâm Ngữ ném xuống biển cho cá mập ăn.

Mạc Anh rầu rĩ hỏi: "Tứ tỷ, em thật sự có cá con sao?"

Ngu Toàn nhìn chăm chú vào đóa nụ vàng kim trên bụng nàng, ánh mắt hơi trầm xuống: "Không có gì bất ngờ thì hẳn là vậy rồi. Dạo gần đây em có thấy bản thân mình có gì khác lạ không?"

Khác lạ sao? Nhiều lắm chứ.

— Sau khi phân hóa, sau gáy nàng bỗng mọc ra một chiếc vảy có khắc tên. — Dạo này nàng đói đến cồn cào. Trước đây nàng chẳng hề kén ăn, cảm xúc nào cũng có thể nuốt trôi. Nhưng giờ nàng lại bắt đầu bài trừ những loại thức ăn chứa đầy ác ý. Ở quán bar Moonlight, vừa nhìn thấy những dải đen xì bay lơ lửng là nàng đã muốn nôn. — Và kỳ lạ nhất chính là đóa nụ trên bụng, nó cứ như đang chơi trốn tìm với nàng vậy.

Mạc Anh chẳng cần suy nghĩ, cứ thế tuôn ra một tràng như đếm bảo vật cho Ngu Toàn nghe. Cuối cùng, nàng tự cảm thán đầy phẫn uất: "Hóa ra là vì có nhóc cá con này tranh ăn với em, hèn gì dạo này em vừa đói vừa buồn ngủ đến thế!"

Những thay đổi khác nghe qua đều là phản ứng tự nhiên khi mang thai, nhưng Ngu Toàn lại đặc biệt chú ý đến chuyện phân hóa: "Em nói sau gáy mọc vảy có tên sao? Khắc tên gì thế, cho Tứ tỷ xem nào."

Dù không thích người khác chạm vào sau cổ, Mạc Anh vẫn miễn cưỡng vén tóc lên, miệng không ngừng hỏi: "Tứ tỷ, có phải mỹ nhân ngư nào sau khi phân hóa cũng mọc vảy như vậy không? Chị có không? Cho em xem với."

Thế nhưng, sau cổ Ngu Toàn lại trống trơn, làn da trắng ngần như tuyết, chẳng khác gì những vùng da khác.

Ngu Toàn trầm mặc một lát rồi hỏi: "Cái tên trên vảy đó là tên của em à?"

Lâu, An, Nhiên. Lâu, An, Ni.

Mạc Anh cũng ước gì đó là tên mình, nhưng nàng đã xác nhận nhiều lần rồi. Nàng lúng túng hỏi lại: "Tứ tỷ không nhìn rõ sao? Hay là xem lại lần nữa nhé?"

Xem bao nhiêu lần cũng vậy thôi, Ngu Toàn căn bản không nhìn thấy gì cả. Cô giữ vẻ mặt thản nhiên, tự tay buông mái tóc dài của Mạc Anh xuống, lái câu chuyện trở về em bé cá chưa chào đời: "Tiểu Ngũ, em định thế nào?"

Mạc Anh vẫy vẫy đuôi. Trước khi Ngu Toàn nói rõ mọi chuyện, ngày nào nàng cũng trò chuyện với hình xăm xinh đẹp của mình. Khi đóa nụ nở ra cánh hoa đầu tiên, nàng đã cảm nhận được dường như nó có ý thức riêng, có thể thấu hiểu lời nàng nói.

Bình thường khi đùa nghịch với nước, chẳng có ai trò chuyện cùng nàng. Giờ thì hay rồi, đóa nụ e thẹn này chính là nhóc cá con của nàng.

Mạc Anh thỏ thẻ: "Em thích bé."

Ngu Toàn thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa kịp vui mừng hết mức, cô đã thấy Mạc Anh đột ngột vươn tay vén mái tóc đỏ rượu của mình lên để soi sau cổ. Cô đành nghiêng người để em bé tò mò nhìn cho rõ: "Tiểu Ngũ, chị và em không giống nhau. Lúc chị trưởng thành, chị không mọc ra chiếc vảy thần kỳ đó."

Mạc Anh ngạc nhiên: "Tại sao ạ?"

Ngu Toàn nhìn nàng đầy sủng ái lẫn bất lực: "Vì Tiểu Ngũ nhà ta là đứa con cưng của biển cả. Không phải nhân ngư nào cũng có thể sở hữu chiếc đuôi vàng kim rực rỡ như em đâu."

Mạc Anh bán tín bán nghi, nhưng nàng vẫn nghe ra được lời khen ngợi của Tứ tỷ. Nàng chớp đôi mắt bỗng chốc trở nên trĩu nặng: "Tứ tỷ, hình như em lại buồn ngủ rồi."

Mới giây trước còn nói chuyện hào hứng, giây sau cái đầu nhỏ đã gối lên thành bể mơ màng, nàng vẫn cố đấu tranh lần cuối.

"Ngủ đi, ở chỗ Tứ tỷ đảm bảo không ai quấy rầy em đâu."

Trước khi chìm vào giấc ngủ, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Mạc Anh: nàng nhất định phải đi tìm cái đồ móng heo đã làm mình mang thai. Thế nhưng ý nghĩ ấy chỉ trụ lại được một giây trước khi nàng say sưa đi vào giấc mộng.

Ngu Toàn canh chừng cho Mạc Anh một lúc lâu. Thấy nàng đã ngủ say, ngoan ngoãn tựa bên bể bơi, cô mới đứng dậy đi gọi điện thoại: "Giúp tôi thu thập toàn bộ thông tin về một người. Tôi muốn biết mọi chuyện của cô ta từ bé đến lớn."

Sau cuộc gọi, Ngu Toàn thay quần áo rồi tĩnh lặng ngồi trên ghế sofa trong phòng khách. Cô thưởng thức đoạn video quay lén buổi livestream của tiểu nhân ngư vẫn đang lan truyền trên mạng. Trong video, nhóc con đang lắc lư cái đầu, say sưa ngâm nga một bài hát vốn đã rất nổi tiếng, nhưng đã bị cư dân mạng chế lời thành phiên bản Tôn Ngộ Không.

"Nhị ca, nhị ca, anh thật phi thường..."

"Cái đồ Tiểu Ngũ thối này, chỉ biết nhớ thương Nhị ca thôi."

......

Sáng sớm hôm sau, Ngu Toàn còn chưa kịp nén giận để đi tìm kẻ đầu sỏ gây tội tính sổ thì đối phương đã trơ trẽn tự dẫn xác đến tận cửa. Sự vô liêm sỉ này quả thực đã phá vỡ mọi giới hạn nhận thức của cô.

"Ai cho phép cô sáng sớm tinh mơ đã đến đây đập cửa nhà tôi? Tôi có thể kiện cô tội gây rối trật tự đấy." Ngu Toàn diện một bộ váy ngủ ren đen gợi cảm, một chân hơi co lại tựa vào khung cửa, liếc xéo đối phương bằng ánh mắt khinh miệt. Cái nhìn ấy khiến lửa giận vốn đang âm ỉ trong lòng Nghê Tâm Ngữ lập tức bùng lên dữ dội.

Nghê Tâm Ngữ đập mạnh tay lên cánh cửa, nghiến răng nghiến lợi: "Cô tưởng tôi hiếm lạ gì cái hang ổ của kẻ b**n th** thích rình mò như cô chắc? Phiền cô bảo tiểu khả ái ra đây, tôi đến đón em ấy đi công ty."

Ngu Toàn cười nhạo: "Tôi là kẻ b**n th** rình mò? Vậy loại người đại diện như cô thì tính là gì? Một con tra nữ đùa giỡn tình cảm, hay là hạng cặn bã chỉ biết tham luyến sắc đẹp của người khác?"

Vừa nhắc đến hai chữ "đùa giỡn" và "tra nữ", Ngu Toàn như bị châm ngòi nổ. Hai người họ giống như đang ôm hai bọc thuốc súng, chỉ chờ một mồi lửa là sẽ nổ tung cho đối phương tan xác mới thôi.

Nghê Tâm Ngữ hít một hơi thật sâu, cố giữ nụ cười trên môi cho thật thanh tao, đúng mực. Cô không muốn vì vẻ mặt hừng hực phẫn nộ của mình mà bị kẻ có tâm gán cho cái mác nhân viên An Trần Giải Trí thiếu tư cách.

"Nói về tố chất tra nữ, tôi làm sao sánh được với đại mỹ nhân Ngu Toàn cô. Chỉ cần ngoắc tay một cái là có fan vì cô mà nhảy lầu tự sát, chuyện đó chắc cô chưa quên chứ?"

Ngược lại, chuyện này Ngu Toàn vẫn còn nhớ như in. Đó là một vết nhơ kỳ quặc mà cô gặp phải từ hồi mới chân ướt chân ráo vào nghề. Một nữ fan tên Bao Duyệt Duyệt chẳng hiểu vì cớ gì lại đứng trên tầng 22 gào khóc, vu khống Ngu Toàn ngủ với fan rồi ruồng bỏ... Khi ấy Ngu Toàn còn chẳng biết cô nàng kia tên là gì, bị hại đến mức ngơ ngác, suýt chút nữa là mất luôn bát cơm, phải cuốn gói về quê. Cũng từ đó, lượng anti-fan của cô nhiều như tôm tép ngoài biển, đếm không xuể.

Đến tận bây giờ vẫn có kẻ đào bới cái lịch sử đen tối ấy ra, mà người trước mắt này e là còn đen hơn cả đám anti-fan kia nữa.

Bàn tay còn lại của Ngu Toàn bám vào cánh cửa, móng tay rạch lên ván gỗ từng vệt dài. Đối mặt với kẻ đã tra nhóc con nhà mình, cô cười rạng rỡ như hoa nhưng đáy mắt lại vương vít những tia sáng cực kỳ nguy hiểm: "Loại chuyện vặt vãnh đó sao tôi phải để tâm? Tôi không rảnh rỗi như đại người đại diện Nghê đây. Thay vì đứng chặn cửa nhà tôi, cô nên dành thời gian tìm một nghệ sĩ khác mà điều khiển. Tiểu Ngũ nhà tôi từ nay... miễn tiếp!"

Rầm!

Cánh cửa đóng sập lại, suýt chút nữa là đập trúng chiếc mũi cao thẳng của Nghê Tâm Ngữ. Cô sững sờ: "???"

Người phụ nữ này điên rồi sao!

Thế nhưng, điều cô lo sợ nhất là vụ giải ước rốt cuộc vẫn xảy ra sau khi Ngu Toàn xuất hiện. Nghê Tâm Ngữ tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo để bình tĩnh lại một hồi lâu, rồi lại tiếp tục đập cửa. Gió biển thổi tung vạt áo, thấp thoáng lộ ra hình xăm bí ẩn dưới vòng eo, đóa hồng kiêu kỳ nở rực rỡ giữa bụi gai sắc nhọn.

Ngu Toàn đóng cửa xong cũng chẳng rời bước, cô lặng lẽ tựa vào sau cửa, nhìn qua mắt mèo quan sát từng cử động của kẻ bên ngoài, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt cô ta.

Mãi đến khi đối phương kiên trì đập cửa hơn mười phút, cô mới thong thả mở ra một lần nữa, thiếu kiên nhẫn hỏi: "Nghĩ kỹ chưa? Muốn giải quyết riêng hay đi theo quy trình pháp lý?"

Lòng bàn tay Nghê Tâm Ngữ đã đỏ ửng vì đập cửa, nhìn vẻ biếng nhác của đối phương mà lộn ruột. Nếu trong tay có chiếc búa nhỏ, chắc cô đã nện cho cái đầu kia mấy phát: "Chuyện này tôi không bàn với cô. Cho tôi gặp Mạc Anh."

Ngu Toàn đứng thẳng dậy, che chắn trước cửa bằng một tư thế phòng thủ tuyệt đối: "Cô? Đừng có mơ."

Nghê Tâm Ngữ gắt lên: "Mạc Anh là một cá thể độc lập, cô coi em ấy là cái gì? Là vật phụ thuộc ngoan ngoãn phải nghe lời cô sao? Đừng có lấy danh nghĩa 'tốt cho em ấy' mà tự quyết định sau lưng. Trước khi cô đến đây, tiểu khả ái đã chủ động nói với tôi muốn tham gia chương trình tuyển tú!"

Tuyển tú? Cho nên mới dùng đến cái trò quy tắc ngầm?

Ngu Toàn lập tức tức nổ phổi. Cô không thể tưởng tượng nổi Nghê Tâm Ngữ lại vì một chương trình mà làm cho bụng nhóc con nhà mình to ra: "Loại đàn bà không từ thủ đoạn để đạt được mục đích như cô tôi đã thấy quá nhiều rồi. Đừng có đứng đây làm tôi buồn nôn nữa. Nếu không muốn bị tôi ném xuống biển cho tỉnh ra thì biến ngay lập tức!"

Cô làm cô ta buồn nôn?! Rốt cuộc là cái quái gì đang xảy ra vậy?

Tất cả vì công việc, vì công việc, vì công việc... Nghê Tâm Ngữ nghiến răng nén lại ý muốn quăng ngay chiếc túi xách đang cầm trên tay vào cái bản mặt của Ngu Toàn.

"Hai người đang cãi nhau đấy ạ?"

"Tôi đói rồi."

Hai câu nói của Mạc Anh lập tức khiến hai người phụ nữ đang đấu đá đỏ mắt, sừng sộ đến đỏ mặt tía tai phải im bặt. Ngu Toàn lườm Nghê Tâm Ngữ một cái cháy mặt rồi lập tức quay ngoắt sang, thay bằng gương mặt của một người chị hiền dịu, ân cần và vô cùng hiểu chuyện: "Tiểu Ngũ, em muốn ăn cá gì, để Tứ tỷ xuống biển bắt cho em?"

Nghê Tâm Ngữ chẳng nể nang gì mà bật cười mỉa mai: "Cô thử xuống biển bắt lấy một con cá mập kình về đây xem nào? Coi chừng sóng dập cho một cái là chết chìm luôn đấy."

Mạc Anh lén hút hết những dải sáng màu đỏ phát ra trong phòng, rồi thè chiếc lưỡi nhỏ hồng phấn ra trêu hai người: "Cá mập kình là bạn của tôi, không thể ăn được. Tôi muốn tự mình đi kiếm ăn."

Giống như đêm đó, cảm giác đói khát quen thuộc lại đánh thức nàng khỏi giấc nồng. Giờ đây, biết trong bụng có một nhóc cá con, Mạc Anh không còn hoảng loạn như trước.

Bởi vì bây giờ, họ là hai con cá.

Ngu Toàn hiểu kiếm ăn theo ý nàng là gì, liền vắt óc suy nghĩ một hồi: "Dạo gần đây có mấy buổi biểu diễn lớn, đến lúc đó Tứ tỷ sẽ đưa em đi mở mang tầm mắt."

Mạc Anh mới vui mừng được một giây đã lập tức mếu máo, vỗ vỗ vào cái bụng nhỏ: "Nhưng chúng ta không đợi được nữa rồi, từng giây từng phút em đều đói đến mức muốn ăn thịt người luôn đây này."

Nói đoạn, Mạc Anh còn làm bộ ông ba bị, nhe răng đe dọa hai người, trông cực kỳ hung dữ một cách đáng yêu.

Nghê Tâm Ngữ ngứa tay muốn tiến tới nhéo đôi má ấy một cái, nhưng ngại có bà chị tâm thần chính tông của Mạc Anh ở đó, cô đành kìm nén ý định: "Tiểu khả ái, hôm nay có một buổi casting tuyển chọn, em chuẩn bị đi rồi theo chị."

Ngu Toàn nghe vậy, radar nhạy cảm trên người lập tức bật hết công suất: "Casting cái gì? Không đi đâu hết."

Mạc Anh sau hai lần đói đến lả người thì chỉ mong được nhanh chóng bắt tay vào việc. Trước đó ở đồn cảnh sát, sau khi lấy lời khai, nàng tình cờ thấy một cô cảnh sát trẻ đang theo dõi một chương trình ca nhạc nên đâm ra rất thèm thuồng.

Thấy hai người kia lại chuẩn bị khẩu chiến, bầu không khí lại căng như dây đàn, những dải lụa đỏ rực bắt đầu bay nhảy khắp nhà. Lẽ ra Mạc Anh chỉ cần ngồi yên một chỗ mà hưởng thụ thức ăn là được, nhưng ngặt nỗi từ lúc mang thai nhóc cá con, khẩu vị nàng thay đổi, cái bụng lại giống như một hố đen không đáy: "Tứ tỷ, em phải đi đây, chờ em ăn no rồi về sẽ kể rõ cho chị nghe."

Ngu Toàn: "..."

Nghê Tâm Ngữ đúng lúc liếc Ngu Toàn một cái như tuyên cáo chiến thắng: "Tiểu khả ái thật là một người trẻ có lý tưởng. Đi thôi! À mà, em có muốn thay bộ đồ khác không?"

Không phải cô có ý kiến gì với cách ăn mặc của nhóc con, nhưng ngày nào cũng mặc độc một bộ thì không hay cho lắm, dù rằng bộ váy này chẳng hề thấy một nếp nhăn và vẫn lung linh như lần đầu gặp gỡ.

Trước đây Tiểu Ngải và Tiểu Khâu cũng từng tìm đủ mọi cách để thay đồ cho Mạc Anh, nhưng đều thất bại thảm hại. Bất kể là hàng hiệu quốc tế nào, chỉ cần khoác lên người Mạc Anh quá mười lăm phút là làn da nàng sẽ bắt đầu nổi mẩn đỏ. Cũng may là Lâu Tiểu Hắc kia xem như còn có lương tâm, đã mời nhà thiết kế thời trang hàng đầu thế giới về. Nếu không có gì thay đổi, vấn đề trang phục hẳn sẽ được giải quyết triệt để trước khi nàng chính thức tham gia chương trình.

Mạc Anh kéo kéo vạt váy: "Lại phải thay đồ nữa ạ?"

Ngu Toàn chẳng muốn Mạc Anh theo gã người đại diện bất lương kia đi casting chút nào, nhưng cô vẫn dắt nhóc con lên lầu, mở tủ đồ đầy ắp những bộ cánh lộng lẫy ra. Toàn là phong cách trưởng thành: hở vai, hở lưng, hở eo, thậm chí có cả đồ xuyên thấu.

Mạc Anh ướm thử một hồi rồi lẳng lặng treo ngược trở lại.

Ngu Toàn vừa bới trong góc tủ tìm mấy bộ đồ cũ mà mình từng vứt lung tung, vừa khuyên nhủ: "Tiểu Ngũ, thế giới loài người phức tạp lắm, không thuần khiết như em nghĩ đâu. Em đói thì để Tứ tỷ đưa đi tìm thức ăn không tốt sao?"

Mạc Anh đáp: "Không tốt đâu, Tứ tỷ cũng cần ăn no mà, đến lúc đó hai chúng ta chia nhau sẽ không đủ mất."

Ngu Toàn nghẹn lời, ngón tay siết chặt một mảnh vải, hồi lâu mới lặng lẽ buông ra. Khi ngẩng đầu lên, sắc mặt cô đã trở lại bình thường: "Vẫn là Tiểu Ngũ suy nghĩ chu đáo. Nhưng em phải hứa với chị, trong thời gian mang thai cá con, không được phép cho bất kỳ ai c** q**n áo của em."

Giao phối mới cần c** q**n áo.

Mạc Anh bỗng nhớ tới khung cảnh ngượng ngùng đêm đó, ánh mắt nàng bắt đầu lảng tránh: "Tứ tỷ, không ai cởi được đồ của em đâu."

Nhưng có kẻ sẽ lừa em tự cởi đấy, đồ ngốc ạ.

Ngu Toàn tìm kiếm hồi lâu mới lôi được hai bộ váy màu xanh trời từ góc khuất ra, cô vẻ ghét bỏ ném cho Mạc Anh: "Tác phẩm thời kỳ đầu của Nhị ca, không phải phong cách của chị, em xem có mặc vừa không."

Một bộ màu xanh da trời, một bộ màu xanh ngọc.

Vóc dáng Mạc Anh và Ngu Toàn khá tương đồng, chiếc váy dài màu xanh nhạt khoác lên người nàng trông như được đo ni đóng giày. Nàng ngắm nghía trong gương, còn nhón chân xoay vài vòng, thấy mình giống như một đóa phù dung sau cơn mưa: "Tay Nhị ca khéo thật đấy, làm đồ đẹp quá, càng tôn thêm vẻ xinh đẹp của em."

Ngu Toàn chiều chuộng: "Phải rồi, đợi sau khi cá con ra đời, chị sẽ bảo Nhị ca về may đồ cho bé, chịu không?"

Mạc Anh hào hứng: "Dạ! Mà Nhị ca giờ đang ở đâu ạ?"

Ngu Toàn gói bộ váy còn lại cho nàng: "Mấy năm trước anh ấy bảo đi ra nước ngoài tìm nàng Muse của mình, không biết đã tìm thấy chưa."

Mạc Anh tròn mắt, hóa ra Nhị ca cũng đã biến thành một con cá ngoại quốc giàu có rồi, nàng cũng phải nỗ lực mới được: "Tứ tỷ, em đói quá, em đi kiếm ăn đây."

Ngu Toàn đành trơ mắt nhìn nàng lộc cộc chạy xuống lầu. Khi cô vội vã mang theo bộ váy đã gói kỹ xuống dưới thì Nghê Tâm Ngữ – cái đồ tâm cơ ấy – đã lái xe vèo qua trước mặt cô, trong chớp mắt đã biến mất dạng. Ngu Toàn chỉ biết nghiến răng căm hận: "Người đại diện không đáng tin, công ty cũng không đáng tin, Tứ tỷ sớm muộn gì cũng đổi chỗ khác cho em."

Nghê Tâm Ngữ thấy Mạc Anh cứ ló đầu ra cửa sổ xe hóng gió, chợt nhớ tới lời cảnh cáo của Lâu An Nhiên nên lặng lẽ kéo kính xe lên, đồng thời giảm tốc độ: "Tiểu khả ái, em chắc chắn là muốn tham gia casting chứ? Hay là cân nhắc lại đề nghị của Tứ tỷ em xem?"

Nếu là trước đây, cô tuyệt đối sẽ không đưa ra lựa chọn này. Nhưng sau thời gian tiếp xúc, cô nhận ra nhóc con này đơn thuần như một tờ giấy trắng, hèn gì Ngu Toàn lại lo lắng đến mức phát bệnh thần kinh như thế.

Nếu cô có một đứa em gái đáng yêu, xinh đẹp lại thuần khiết thế này, chắc cô cũng nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, giấu nhẹm đi không để bất kỳ kẻ nào có cơ hội tơ tưởng.

Mạc Anh chẳng hiểu gì về mấy chương trình tuyển tú, nhưng nàng biết càng có nhiều con người chú ý đến mình thì nàng càng hấp thụ được nhiều thức ăn. Nàng không thể làm một con cá chỉ biết ăn no rồi nằm chờ chết, nàng còn phải tích trữ đủ lương thực cho nhóc cá con nữa. Nghĩ đến đây, Mạc Anh cảm thấy gánh nặng trên vai mình dường như nặng thêm vài phần.

Đói đến mức rệu rã, nàng ôm lấy hai chân, cuộn tròn trên ghế phụ: "Tham gia casting xong thì sau này người nghe tôi hát sẽ nhiều hơn trên livestream chứ?"

Nghê Tâm Ngữ kiên nhẫn phổ cập kiến thức cho nàng: "Chỉ casting thì chưa đủ, đó mới chỉ là tấm vé vào cửa thôi. Nhưng nếu em hát hay, được nhiều người yêu thích, vượt qua các vòng sàng lọc để đứng trên sân khấu chung kết, em sẽ chính thức được ra mắt. Khi đó, việc tổ chức buổi biểu diễn riêng cũng không phải là không thể."

Mạc Anh nghe mà như lạc vào sương mù, nhưng nàng bắt được từ khóa quan trọng nhất: buổi biểu diễn riêng. "Tứ tỷ của tôi đã từng tổ chức buổi biểu diễn chưa?"

Hừm.

Mạc Anh hỏi xong hồi lâu không thấy trả lời liền nghiêng đầu nhìn Nghê Tâm Ngữ: "Tứ tỷ của tôi hát hay lắm, chắc chắn là tổ chức rồi."

Nghe tiểu khả ái nghiêm túc khen ngợi Ngu Toàn, Nghê Tâm Ngữ dù không muốn thừa nhận nhưng cũng phải thú nhận rằng, Ngu Toàn nhân phẩm chẳng ra gì nhưng hát hò thì quả là có thực lực, nếu không thì năm nào cũng chẳng có đám fan cuồng vì cô ta mà làm ra mấy chuyện điên rồ. "Tổ chức rồi, mà còn rất nhiều buổi nữa... Khoan đã, chẳng lẽ ở nhà em chưa bao giờ nghe Tứ tỷ em hát sao?"

Cặp chị em cây khế này thật khiến người ta không sao hiểu nổi. Nhìn bên ngoài thì thân thiết đến phát ghen, nhưng thực tế lần đầu gặp nhau lại còn chẳng biết tên đối phương? Nghê Tâm Ngữ ngẫm nghĩ suốt quãng đường, đến giờ vẫn chưa từng thấy cặp chị em ruột nào kỳ lạ đến thế.

"Lâu Tiểu Hắc!!"

"Gì cơ?"

Vừa tới nơi, Nghê Tâm Ngữ còn chưa kịp dừng hẳn xe, Mạc Anh đã phấn khích dùng đôi tay nhỏ bé vỗ bôm bốp vào cửa kính: "Lâu Tiểu Hắc, Lâu Tiểu Hắc kìa!"

Nàng hào hứng như một người hâm mộ vừa thấy thần tượng của mình vậy.

Nghê Tâm Ngữ nhìn theo hướng nàng chỉ, vừa vặn bắt gặp bóng dáng thanh lịch và phóng khoáng của Lâu An Nhiên đang rời đi. Hiển nhiên cô ấy không để ý thấy họ, nếu không đã chẳng đi nhanh đến thế. "Tiểu khả ái, em nhớ những gì đã hứa với chị chứ? Phải tránh xa cô ta ra, cô ta là Lâu lòng dạ hiểm độc, chuyên ăn thịt người không nhả xương, thích nhất là ăn thịt mấy đứa trẻ đơn thuần dễ lừa như em đấy."

Cô rút chìa khóa, đẩy cửa xe bước xuống: "Ngoan nào, chúng ta đi casting thử xem sao."

Mạc Anh mở cửa xe, lao nhanh như bay về phía Lâu An Nhiên.

Nghê Tâm Ngữ vừa quay người lại đã thấy bóng dáng Mạc Anh chạy mất hút. Tiểu khả ái nhà cô chạy mất rồi, lại còn chạy đuổi theo Lâu An Nhiên nữa chứ?

Cô vội vàng đóng cửa xe, dẫm lên đôi giày cao gót mười phân chạy đuổi theo, vừa tức tối lấy điện thoại gọi cho Lâu An Nhiên. Vừa có người bắt máy, cô đã gầm lên đau đớn: "Lâu Tiểu Hắc! Rốt cuộc cô đã làm gì nhóc con nhà tôi rồi? Sao em ấy lại cứ bám lấy cô như thiêu thân lao vào lửa thế hả?"

Lâu An Nhiên vừa chuẩn bị bước vào thang máy, nghe thấy lời chất vấn của Nghê Tâm Ngữ thì ngẩn người: "Cái gì mà lung tung thế, cô nghĩ kỹ xem rốt cuộc mình muốn nói gì với tôi đi."

Cạch.

Đầu dây bên kia không chút lưu tình mà ngắt máy khiến Nghê Tâm Ngữ phát điên. Cô đùng đùng nổi giận, bắt đầu sục sạo khắp các tầng lầu để tìm người.

Trái ngược với vẻ hùng hổ của Nghê Tâm Ngữ, Mạc Anh chẳng những không đuổi kịp Lâu An Nhiên mà còn rẽ nhầm lối. Giữa tòa cao ốc văn phòng tứ thông bát đạt, nàng hoàn toàn mất phương hướng, đi đến cuối hành lang nào cũng thấy lối ra nhưng chẳng biết mình đang ở đâu. Đừng nói là tìm bóng dáng Lâu Tiểu Hắc, ngay cả khi muốn quay lại tìm Nghê Tâm Ngữ, nàng cũng chẳng nhớ đường nào mà lần.

"Này, em còn nhớ chị không?"

"???"

Mạc Anh ngơ ngác nhìn người phụ nữ đột nhiên từ đâu lao ra. Đối phương để xõa mái tóc đen dài thẳng mượt, đang cười hì hì chào hỏi nàng đầy vẻ thân thiết.

Lâu An Ni vâng lệnh cha, đích thân tới mời Lâu An Nhiên về nhà dự tiệc gia đình. Kết quả vì không hẹn trước nên bị lễ tân chặn lại, đứng đợi dưới lầu ròng rã hơn một tiếng đồng hồ vẫn không thấy chính chủ đâu. Đang lúc tức tối định bỏ về thì vẻ mặt ngây ngô, đáng yêu của Mạc Anh lọt vào tầm mắt cô ta.

Thấy đối phương cứ đi tới đi lui như đang tìm kiếm thứ gì đó, Lâu An Ni lập tức nhớ ra ngay. Ký ức của cô ta về Mạc Anh vẫn dừng lại ở lần gặp trên xe của Lâu An Nhiên tại quảng trường An Ni, cái nhìn thoáng qua đầy kinh diễm ấy đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Mạc Anh bước nhỏ dịch sang bên trái định đi qua, Lâu An Ni liền dịch theo chắn đường: "Lần trước trên xe chị An Nhiên chúng ta gặp nhau rồi mà, chị còn chào em nữa, em không nhớ sao?"

Mạc Anh nhớ mình mới ngồi xe Lâu Tiểu Hắc có hai lần: một lần đi khách sạn, một lần đi đồn cảnh sát.

Lâu An Ni. Nàng nhớ ra rồi.

Đây chính là đại tra nữ trong sách, kẻ đã dày vò "Mạc Anh" tội nghiệp, nghĩ đến thôi đã thấy tức chết rồi.

Mạc Anh giận dữ lườm đối phương một cái, hừ nhẹ một tiếng rồi vòng qua định chạy tiếp. Nàng phải đi tìm cái đồ móng heo Lâu An Nhiên kia cho bằng được. Tìm để làm gì ư? Mạc Anh nghĩ nghĩ, thôi kệ, cứ tìm được rồi tính sau.

Thấy Mạc Anh chẳng nể nang gì mình, Lâu An Ni bất lực sờ mũi, tự cảm thấy bản thân hơi mặt dày. Nhưng nhớ đến những tin đồn tình ái lùm xùm giữa nàng và Lâu An Nhiên, cô ta lại lạch bạch đuổi theo: "Có phải em đang quen chị gái chị không?" Sợ Mạc Anh không biết thân phận của mình, nàng còn tự giới thiệu: "Chị là Lâu An Ni, chị gái chị là Lâu An Nhiên."

Mạc Anh đi sang trái, đối phương cũng bước sang trái; nàng rẽ sang phải, đối phương cũng lù lù bên phải. Dù nàng đi thế nào, Lâu An Ni cũng chắn đạo: "Chị phiền quá đi mất!"

Lâu An Ni thấy dáng vẻ phát cáu của nàng thì thích thú vô cùng, nhịn không được muốn trêu chọc thêm chút nữa. So với con tiểu ác ma ở nhà mình thì Mạc Anh đúng là một thiên sứ đáng yêu. Tiếc là thiên sứ này sao lại dính dáng đến Lâu An Nhiên cơ chứ. "Nói nhỏ cho em biết nhé, đừng có ở bên chị gái chị. Chị ấy có vị hôn thê rồi, đời này chị ấy không bao giờ cưới em đâu."

Mạc Anh vốn đã đói đến lả người, lại bị "Lâu cặn bã" lải nhải bên tai khiến nàng trợn tròn mắt, phì phò nói: "Tôi sắp nổi giận rồi đấy! Nếu chị không biến đi, tôi sẽ đánh chị thật đấy!"

Nàng siết chặt nắm đấm, thầm cân nhắc xem thân hình mảnh mai kia có chịu nổi một cú quẫy đuôi của mình không. Nhưng nhìn lại đại sảnh đang đông người qua lại, có mấy nhân viên còn đang lén nhìn về phía này, nàng thấy... hình như không ổn cho lắm.

Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên cứu cánh. Mạc Anh ngẩn ra một lúc mới lấy máy ra, chẳng buồn nhìn tên mà trượt tay nghe ngay. Đầu dây bên kia, một chú hỏa long nhỏ phun lửa gào thét qua màn hình.

"Cái đồ ranh con này, em chạy đi đâu mất xác rồi hả!!! Em có biết bà đây tìm em đến gãy cả gót giày không? Cho em ba phút, lập tức lăn lên tầng 19 cho tôi!" Nghê Tâm Ngữ xông vào văn phòng Lâu An Nhiên, hai người vừa đấu khẩu như súng liên thanh xong mới nhận ra nhân vật chính khiến họ tranh chấp đã biến mất tự bao giờ.

"Tôi cũng không biết mình đang ở đâu nữa..."

"..."

Lâu An Ni đứng bên cạnh suýt thì cười đến xóc hông. Cô ta giật lấy điện thoại: "Em ấy đang ở khu nghỉ ngơi quầy lễ tân tầng một, tốt nhất cô nên cho người xuống đón đi."

Trữ Thư không có mặt nên một trợ lý khác của Lâu An Nhiên xuống đón người. Lâu An Ni mặt dày đòi theo lên bằng được: "Đừng có bảo chị tôi không có ở trên nhé. Nếu em ấy lên được thì tôi chắc chắn cũng lên được."

Vào thang máy, Mạc Anh cố gắng dán chặt lưng vào góc trong cùng, đứng cách xa Lâu An Ni như thể đối phương là một loại virus đáng sợ. Lâu An Ni nhìn lại mình đầy buồn bực: "Chị vừa nói tên mình cho em rồi, mà còn chưa biết em tên gì nữa."

Mạc Anh không thèm đáp, chỉ dán mắt vào bảng hiển thị tầng, thầm mong thang máy chạy nhanh hơn chút nữa.

Khi thang máy dừng lại ở tầng 19, Nghê Tâm Ngữ đã đứng đợi sẵn. Cô vừa định đưa tay nhéo má Mạc Anh thì thấy sự hiện diện đầy oái oăm của Lâu An Ni: "Cái em này, còn không mau ra đây."

Mạc Anh vừa thấy Lâu An Nhiên đang ngồi trong văn phòng liền hùng hổ xông thẳng vào: "Lâu Tiểu Hắc!"

Phụt.

Ánh mắt Lâu An Nhiên thoáng trầm xuống: "Em vừa gọi tôi là gì?"

Mạc Anh thật thà lặp lại: "Lâu Tiểu Hắc."

Phụtt... ha ha ha!

Nghê Tâm Ngữ cười đến mức suýt không thở nổi. Cô chưa bao giờ thấy sảng khoái như thế, nhất là khi chứng nhìn khóe miệng Lâu An Nhiên khẽ co giật. Thật là hả dạ! "Cô đừng có lườm, là tôi dạy đấy. Cô tự hỏi lòng mình xem, chẳng lẽ cô không 'đen' sao?"

Lâu An Ni đứng bên cạnh cũng cười ngặt nghẽo. Đây là lần đầu tiên cô ta biết đại tỷ nhà mình có cái biệt danh khó đỡ như vậy. Lâu Tiểu Hắc?

Lâu An Nhiên nghe thấy tiếng cười thừa thãi, lại nhìn thấy bản mặt của Lâu An Ni thì mặt đen lại thật. Cô chỉ tay vào hai kẻ đang đắc thắng kia: "Lôi hai người không liên quan này ra ngoài cho tôi."

Lâu An Ni định phản kháng nhưng thấy Nghê Tâm Ngữ đã tự giác bước ra, cô ta đành dặn dò vị trợ lý: "Ba bảo chị cả về nhà ăn cơm, anh nhắn lại hộ tôi nhé. Nếu chị ấy không về thì chắc chắn là do anh truyền lời không đến nơi đến chốn đấy."

Nghê Tâm Ngữ khoanh tay tựa lưng vào bức tường ngoài văn phòng, nghe thấy lời Lâu An Ni liền cười lạnh: "Ấu trĩ."

......

Sau khi dọn sạch những kẻ không liên quan, tâm trạng Lâu An Nhiên khá lên không ít. Thấy nhóc con đang hậm hực như thể bị ai bắt nạt, vẻ mặt cô bất giác dịu lại: "Sau này đừng có học theo Nghê Tâm Ngữ nói năng bậy bạ. Tôi mà 'đen' sao?"

Nếu là bình thường, Mạc Anh chắc chắn sẽ bênh vực cô vài câu. Nhưng lúc này, nàng chỉ dùng ánh mắt mà nàng cho là hung ác nhất để trừng cô, như muốn viết thẳng lên mặt bốn chữ: Ta siêu hung dữ!

Nghe Nghê Tâm Ngữ cằn nhằn suốt mười mấy phút, Lâu An Nhiên cũng đại khái hiểu rõ ngọn ngành. Cô nhịn không được đưa tay nhéo đôi má mềm mại của nhóc con, cảm giác đàn hồi cực tốt khiến cô cứ muốn sờ mãi không thôi: "Vội vã chạy đến đây tìm tôi như thế, là vì nhớ tôi sao?"

Mạc Anh đói đến mức lả đi, càng nghĩ càng thấy ủy khuất, nàng thốt ra một câu xanh rờn: "Tất cả là tại chị! Tôi mang thai cá con của chị rồi!"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...