Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 2: Phân Hoá



Rầm!

Tiếng đóng cửa xe đầy uy lực vang dội bên tai. Lâu An Nhiên đang tựa lưng ở ghế sau nhắm mắt dưỡng thần, khẽ nhíu mày đầy khó chịu. Cô đưa tay xoa nhẹ thái dương, giọng điệu thiếu kiên nhẫn: "Theo tôi tận ba năm rồi mà chút quy tắc này cũng không hiểu sao? Tiền thưởng tháng này của cô cắt hết."

Lúc này, đôi chân của Mạc Anh đã nhũn ra như hai sợi bún, vừa ngồi xuống lớp da thuộc Ý cao cấp của ghế sau, cảm giác nóng rực không đáng có trên người nàng bỗng chốc dịu hẳn đi.

Nàng trố mắt, tò mò quan sát vị hành khách chỉ cách mình nửa cánh tay. Chiếc kính râm to bản đã che khuất phần lớn gương mặt tuyệt sắc của Lâu An Nhiên, chỉ để lộ đôi môi đỏ mọng đang thốt ra những lời hằn học. Sắc môi tươi tắn như một quả mọng chín rực, trông hấp dẫn đến mức khiến người ta muốn nếm thử một miếng.

Trong không gian chật hẹp bỗng nhiên xộc vào một mùi thơm ngọt xa lạ, thứ hương thơm mà Lâu An Nhiên chưa từng ngửi thấy bao giờ. Bản năng cảnh giác khiến cô lập tức mở mắt. Sau lớp mắt kính, đôi đồng tử sắc sảo chạm ngay phải đôi mắt lục bảo trong veo nhưng đầy vẻ phấn khích của Mạc Anh. Lâu An Nhiên nhanh chóng liếc nhìn về phía ghế lái, rồi lại nhìn ra phía cửa xe vừa đóng.

Ánh mắt cô thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc, nhưng rất nhanh sau đó, sự bàng hoàng ấy đã bị cơn giận dữ ngút trời thay thế: "Cút, xuống, xe!"

Mạc Anh bị dọa cho giật mình, ý định nếm thử quả mọng nơi khóe môi đối phương cũng tan biến sạch sành sanh. Nàng ôm chặt lấy chính mình, rụt rè co cụm vào một góc xe, cứ như thể chỉ cần đứng đủ xa là có thể làm ngơ trước những lời ác ý của người kia.

Dù vậy, nàng vẫn không kìm được sự tò mò mà liếc nhìn Lâu An Nhiên – người dường như sắp phun ra lửa thực sự. Đầu óc vốn không có quá nhiều dung lượng của nàng tiên cá nhỏ giờ đây bị lấp đầy bởi những luồng khí màu đỏ tím kỳ lạ tỏa ra từ người phụ nữ này. Mùi vị của chúng vừa chua vừa cay, hương vị thật quái đản.

Người này rõ ràng là hung dữ hơn hẳn đám người xấu xí vứt rác bừa bãi lúc nãy, nhưng vì sao... lại chẳng có chút ác ý nào nhỉ?

Với phương châm không ăn thì phí, Mạc Anh hít lấy hai ngụm khí ấy. Ngay lập tức, cả người nàng như bị ném vào nước sôi, cảm giác khó chịu càng tăng thêm. Nàng lý nhí nói: "Làm phiền cô cho tôi đi nhờ một đoạn, tôi sẽ trả tiền xe cho cô."

Lâu An Nhiên: "???"

Sau khi chắt lọc được ý nghĩa từ câu nói có phần ngây ngô, trúc trắc của đối phương, Lâu An Nhiên suýt chút nữa thì bật cười vì tức giận. Cơn hỏa khí tưởng chừng sắp bùng phát lại kỳ tích bình ổn lại nhờ vào câu nói vừa mềm mỏng vừa đáng thương của Mạc Anh. Theo lý mà nói, chiếc xe đời mới cô đích thân tuyển chọn bị coi thành xe taxi vẫy dọc đường, cô nên thẳng chân đá người này xuống xe mới đúng, chứ không phải ngồi đây chịu đựng đối phương dẫm đôi giày bẩn thỉu lên lớp ghế da quý giá của mình như thế này.

"Sếp đúng là liệu sự như thần, Lâu An Ni bắt đầu cuống cuồng kéo người rót vốn thật rồi. Em đã làm theo lời sếp dặn, âm thầm đưa cho Lục Văn Bân một chút—"

"Khụ, khụ khụ!"

"Sếp à, nếu cổ họng không khỏe, sếp nên uống nhiều—"

Trữ Thư – cô trợ lý kiêm tài xế tam nương liều mạng – ân cần mở nắp bình trà dưỡng sinh định đưa ra ghế sau, thì bỗng kinh hãi nhận ra trong xe cư nhiên có thêm một người: "!!!"

Người này là ai thế này?

Cô mới rời xe có nửa tiếng đồng hồ, chẳng lẽ Lâu tổng lại có thú vui giấu người đẹp trong xe?

Trữ Thư sững sờ hồi lâu rồi lặng lẽ ngậm miệng lại, dùng ánh mắt dò hỏi sếp nhà mình. Người ngồi sau vẫn khoanh tay trước ngực, thản nhiên ngẩng đầu, để lộ đường xương hàm tinh tế và sắc sảo: "Lái xe đi, đưa cô ta về."

Trữ Thư giật mình suýt chút nữa làm đổ bình trà. Cô không thể tin vào mắt mình, nhìn chằm chằm vào Mạc Anh – người đang tì cằm lên gối, mái tóc vàng óng ả xõa xuống như thác đổ, càng làm tôn lên gương mặt nhỏ nhắn, tinh khôi. Đôi mắt màu lục bảo khác hẳn người thường kia trong trẻo như một khối phỉ thúy hiếm có trên đời, chỉ cần chạm mắt một lần thôi cũng đủ khiến người ta nảy sinh ý muốn bắt giữ và giấu đi cho riêng mình. Cô chưa bao giờ gặp một mỹ nhân nào có khí chất thanh sạch đến nhường ấy.

Đáng tiếc thay, tiểu mỹ nhân này lại đang run rẩy bần bật trước khí trường đầy áp chế của vị sếp khủng long bạo chúa nhà mình. Trữ Thư thầm cảm thán sự hung tàn của sếp trong lòng.

Thu lại ánh nhìn ngẩn ngơ, Trữ Thư mất vài phút mới nhớ lại chức trách của mình, bèn tận tâm nhắc nhở: "Lâu tổng, sếp có hẹn bàn công việc với chủ biên Thời Ngu Bát Quái, đây là việc rất quan trọng, hiện tại chỉ còn một tiếng nữa thôi."

Lúc này, Mạc Anh cảm thấy toàn thân khô nóng như sắp tan ra thành nước, nàng đáng thương vô cùng quay sang nhìn người có quyền quyết định duy nhất ở đây: Lâu An Nhiên.

Cặp mắt lục bảo ấy xinh đẹp như mắt mèo, mang theo tia thăm dò và cầu khẩn đầy dè dặt. Trữ Thư nhìn qua gương chiếu hậu mà không khỏi nảy sinh lòng trắc ẩn, nhưng ai bảo cô là người làm công ăn lương, mọi sự phải nghĩ cho sếp đầu tiên, nếu không thì bát cơm này khó lòng giữ nổi.

Cô chỉ biết thầm mặc niệm trong lòng: Sắc đẹp hại người, đúng là sắc đẹp hại người.

Thùng thùng.Thịch thịch thịch.

Tiếng gõ cửa xe đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí giằng co giữa ba người bên trong. Khi Trữ Thư nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc đang áp sát cửa kính, cô bỗng thấy nghẹn đắng ở cổ họng, cảm giác như vừa nuốt phải lòng đỏ trứng gà mà bị mắc kẹt lại: "Lâu tổng, là Lâu An Ni."

Mạc Anh nhận thấy rõ ràng, ngay khi nghe thấy cái tên này, trên người Lâu An Nhiên bỗng tỏa ra vài sợi khí màu xám xịt. Dưới cái nhìn chằm chằm không chớp mắt của nàng, luồng khí ấy dần chuyển sang màu đậm hơn, suýt chút nữa là hóa thành đen kịt. Mà người phụ nữ ngoài cửa sổ kia cũng tỏa ra một làn khí xám tương tự.

Một nửa cửa sổ xe hạ xuống, gió mang theo hơi nóng hầm hập ập vào mặt.

Mạc Anh khi nãy mải khiêu vũ trên quảng trường thì không thấy gì, nhưng lúc này nàng cảm tưởng như mình sắp bị nướng chín đến nơi. Đôi chân nàng bắt đầu ngứa ngáy, dường như không thể kiểm soát nổi mà sắp hóa thành đuôi cá.

"Thật khéo quá, đại tỷ! Sao hôm nay chị lại có nhã hứng ghé qua chỗ em thế này? Có cần em dẫn chị đi dạo một vòng trung tâm thương mại cho mọi người làm quen mặt không? Để tránh sau này chị đến mà có kẻ mắt mù nào lỡ va chạm, lại chẳng biết chị cũng là người nhà họ Lâu chúng ta. Nếu để xảy ra trò cười như thế thì không hay đâu."

Lâu An Ni nở nụ cười đầy vẻ ôn hòa, thậm chí còn tỏ ra thân thiện gật đầu chào Mạc Anh: "Vị ngồi trên xe đại tỷ đây là..."

Lâu An Nhiên nhấn nút kéo kính xe lên, chỉ để lại một khe hở nhỏ, hoàn toàn không có ý định giới thiệu Mạc Anh. Cô lạnh lùng đáp trả: "Nhà họ Lâu này còn thiếu trò cười sao? Năm đó khi mẹ cô – cái người chuyên đi làm tiểu tam ấy – quỳ gối ngoài cửa cầu xin được bước chân vào nhà, bà ta đã khiến họ Lâu trở thành trò cười cho toàn bộ giới thượng lưu rồi."

Lâu An Ni nghẹn họng. Thân phận con riêng chính là vết thương đau đớn nhất trong lòng cô ta.

Lâu An Nhiên như không hề nhìn thấy sắc mặt biến đổi của đối phương, đôi môi đỏ quyến rũ khẽ cong lên: "Cô mỗi ngày đều dạo quanh trung tâm thương mại này, chẳng lẽ họ lại không biết rằng trước khi vào nhà họ Lâu, cô vốn dĩ mang 'họ Dã' hay sao?"

Họ "Dã", tên "Chủng" (Dã chủng - Kẻ hoang thai).

"Phụt!"

Trữ Thư không nhịn được trước sự độc miệng của sếp mình, ngụm nước vừa nhấp một cái đã phun sạch ra bảng điều khiển.

Lâu An Nhiên gắt lên một tiếng: "Cô thật kinh tởm! Còn không mau đưa xe đi tẩy rửa toàn bộ mấy lần cho tôi? Tôi không muốn ngồi trên chiếc xe bị nước miếng của ai đó phun đầy đâu, bẩn thỉu!"

Trữ Thư ngoan ngoãn nghe lời, chẳng hề thấy giận dữ khi bị mắng: "Tuân lệnh sếp! Em sẽ lái xe đi rửa ngay lập tức."

Chiếc xe lao vút đi, chỉ để lại một làn khói trắng và cái nhìn hậm hực của người ở lại.

Lâu An Ni nhìn theo chiếc xe, sắc mặt biến ảo khôn lường. Cô ta luôn có cảm giác mình vừa bị "chỉ dâu mắng hòe", bèn hậm hực quay lại bên xe mình, đấm mạnh một cái vào lớp vỏ xe rẻ tiền: "Đắc ý cái gì chứ, chẳng qua cũng chỉ nhờ lão già kia thiên vị thôi."

Chiếc xe màu bạc đã chạy đi một quãng xa, Trữ Thư thỉnh thoảng lại lén quan sát Lâu An Nhiên qua gương chiếu hậu. Mỗi lần chạm mặt Lâu An Ni, sếp nhà cô lại rơi vào trạng thái bất thường một lúc lâu.

Trữ Thư thăm dò: "Sếp, lúc nãy em phối hợp được chứ?"

Lâu An Nhiên đáp cụt ngủn: "Ừ."

Qua lời đáp ngắn gọn đó, Trữ Thư đoán rằng tâm trạng sếp không đến nỗi tệ như mọi khi, nhưng cô cũng chẳng dám làm càn. Đang lái xe, cô chợt sực nhớ ra một chuyện quan trọng: "Sếp, giờ chúng ta đi gặp Tổng chủ biên họ Tống của Thời Ngu hay là..."

Lâu An Nhiên nhìn những tòa cao ốc lướt nhanh ngoài cửa sổ, rồi lặng lẽ quay đầu sang hướng khác. Ở phía bên kia, Mạc Anh vì quá yên tĩnh nên đã tựa đầu vào cửa kính xe ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Thấy Lâu An Nhiên khẽ nhíu mày theo thói quen, Trữ Thư nhỏ giọng hỏi: "Sếp, giờ mình đưa cô ấy đi đâu đây?"

Lâu An Nhiên thậm chí còn mịt mờ hơn cả trợ lý. Rắc rối từ trên trời rơi xuống này khiến cô nảy sinh chút bực bội: "Đến giao lộ phía trước thì quăng cô ta xuống."

Trữ Thư giật mình khiến tay lái loạng choạng, suýt chút nữa đâm vào dải phân cách. Kết quả là cô nhận ngay một câu nói hờ hững từ Lâu An Nhiên: "Nếu tay lái của cô không vững thì lần sau đổi người khác."

"Đổi người" đồng nghĩa với việc cô không còn là trợ lý tâm phúc của Lâu An Nhiên nữa, thậm chí có thể mất luôn công việc béo bở này.

Trữ Thư vội vàng: "Em xin lỗi sếp."

Cô ái ngại liếc nhìn tiểu mỹ nhân đang ngủ đến đỏ bừng cả mặt, trong lòng đầy vẻ tiếc hối nhưng cũng chẳng thể làm gì khác. Cô sợ mình chỉ cần nhiều lời thêm một câu thôi là bát cơm này sẽ tan tành.

Sau khi quyết định sẽ bỏ mặc người kia, tâm trạng Lâu An Nhiên thoải mái hơn hẳn. Thế nhưng, một vấn đề khác lại sớm nảy sinh: Mạc Anh ngủ say đến mức bắt đầu lấn tuyến. Đầu tiên là đôi tay, sau đó là hơn nửa thân người nàng cứ thế dính chặt lấy cô.

Lâu An Nhiên nhẹ nhàng đẩy ra, nhưng đối phương lại như được đằng chân lân đằng đầu, càng đẩy càng bám chặt hơn. Cuối cùng, cả người nàng chôn hẳn vào lòng cô như một đứa trẻ.

Lâu An Nhiên bất chợt cúi đầu, trán khẽ chạm vào trán đối phương. Nhiệt độ nóng rực khiến cô giật mình: "Trữ Thư, hình như cô ta bệnh rồi."

Trữ Thư hỏi khẽ: "Vậy sếp định tính sao đây? Đưa cô ấy vào bệnh viện nhé?"

Mạc Anh dường như bị chạm đúng vảy ngược, vừa nghe thấy hai chữ bệnh viện đã mơ màng mở mắt ra. Nàng khua tay múa chân loạn xạ, một cái tát vô tình hất bay chiếc kính râm trên mặt Lâu An Nhiên: "Không đi bệnh viện... tôi muốn về nhà."

Trữ Thư nhìn dấu tay đỏ ửng hiện rõ trên mặt sếp mình, cố gắng mím chặt môi để ngăn tiếng cười chực trào: "Sếp ơi, nhưng nhà cô ấy ở đâu mới được? Một cô gái nhỏ lại đang bệnh thế này, vứt dọc đường thì nguy hiểm quá."

Lâu An Nhiên lần thứ ba nảy sinh ý định tống khứ kẻ phiền phức này xuống xe, nhưng nhìn dáng vẻ mê man vì sốt cao của Mạc Anh, cô đành nuốt ngược cơn giận vào trong, nghiến răng ra lệnh: "Đến khách sạn."

Trữ Thư nhanh chóng tìm một khách sạn gần nhất. Ngay khi họ vừa bước vào sảnh, quản lý đã vội vã ra đón. Lâu An Nhiên vốn định giao người cho nhân viên phục vụ rồi rời đi ngay lập tức, thế nhưng Mạc Anh lại như một con bạch tuộc, bám chặt lấy cô không rời nửa bước. Thứ hương thơm kỳ lạ ban nãy ở trên xe lại một lần nữa thoang thoảng tỏa ra.

Lâu An Nhiên cúi đầu hít thêm vài hơi, cảm giác bực bội trong lòng bỗng chốc tan biến, cả người trở nên nhẹ nhõm lạ thường. Cô lần theo mùi hương, kinh ngạc phát hiện nó phát ra từ vùng cổ của Mạc Anh. Ngay khi cô vừa đưa tay định chạm vào, người trong lòng đã lim dim mở mắt, trừng nhìn cô đầy cảnh giác.

Mạc Anh chu môi: "Cô định làm gì tôi!"

Giọng nàng mềm mại đến lạ kỳ, khiến câu chất vấn thốt ra lại nghe như một lời nũng nịu. Lâu An Nhiên chưa từng hầu hạ ai bao giờ, cô thầm nghĩ không biết có phải ai khi ốm cũng trở nên đáng yêu như người này không.

"Lâu tổng, cần tôi giúp một tay không?"

"Không cần."

Theo bản năng, cô khước từ sự can thiệp của người ngoài. Lâu An Nhiên nửa ôm nửa dìu Mạc Anh vào phòng. Trước khi đóng cửa, cô còn không quên dặn dò: "Đi mua ít thuốc hạ sốt đi... Thôi bỏ đi, gọi hẳn bác sĩ đến đây."

Trữ Thư ngẩn người: "..."

Đây thật sự là vị sếp lúc nãy vừa đòi quăng người ta ra khỏi xe sao?

Trữ Thư nhanh chóng nhờ quản lý tìm bác sĩ đến. Thế nhưng, cả ba đứng ngoài cửa nhấn chuông hồi lâu mà chẳng thấy ai ra mở. Cô vội vã lấy điện thoại gọi vào số của sếp, nhưng đầu dây bên kia cũng không có người bắt máy: "Chẳng lẽ... đã xảy ra chuyện gì rồi?"

Ba người nhìn nhau, không ai nói câu nào.

Viên giám đốc khách sạn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng bằng một nụ cười đầy ẩn ý: "Thôi nào, có thể xảy ra chuyện gì được chứ? Thật uổng công cô làm trợ lý đặc biệt của Lâu tổng bấy lâu nay, chuyện này mà cũng không hiểu sao."

Dứt lời, hai người kia nhanh chân rời đi, bỏ lại một mình Trữ Thư đứng ngơ ngác giữa hành lang khách sạn, mặc cho cơn gió lạnh thổi qua tâm trí đang rối bời.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...