Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 3: Giúp Lẫn Nhau



Lâu An Nhiên khó khăn lắm mới dìu được người từ cửa phòng vào đến bên giường. Cô vừa quay đi định mở điều hòa, Mạc Anh đã biểu diễn ngay một cú xoay người 360 độ trên nệm. Cộp, cộp, cộp – sau ba vòng quay đầy ngẫu hứng, toàn bộ chăn ga gối đệm trên giường đều bị nàng quét sạch xuống sàn nhà.

Mạc Anh đá chân loạn xạ, khó khăn lắm mới hất văng được đôi giày vướng víu ra xa, để lộ hai bàn chân trắng nõn nà. Nàng vỗ bành bạch xuống tấm nệm mềm mại, cất giọng nũng nịu nhưng cũng đầy vẻ "hung dữ": "Nước, nước... tôi muốn thật nhiều nước!"

Lâu An Nhiên suýt chút nữa bị chiếc giày bay thẳng vào mặt, sắc mặt cô xanh mét. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì sốt, nhiệt độ cơ thể nóng đến bỏng tay, vậy mà dáng vẻ lại sinh long hoạt hổ thế này, rốt cuộc có chỗ nào giống người bệnh?

Thật là khó chiều!

Lâu An Nhiên vừa đi vừa lầm bầm. Đáng lẽ Trữ Thư phải đưa bác sĩ đến rồi mới đúng. Đi ngang qua sảnh vào, cô thấy dãy nước khoáng xếp sẵn, đang phân vân có nên đưa cho nàng không thì tay đã nhanh hơn não mà cầm lấy một chai. Thế nhưng khi cô trở lại phòng ngủ, trên giường đã chẳng còn thấy bóng dáng Mạc Anh đâu.

Ào... ào... ào...

Mạc Anh nhìn cái bồn tắm lớn hơn hẳn nơi nàng đang ở, cảm thấy nơi này mới đủ để nàng thỏa sức vẫy vùng, không còn phải chịu cảnh co quắp trong cái bồn tí hon, hễ động đậy là nước bắn tung tóe khắp nhà.

Chỉ trong nháy mắt, nàng đã thoải mái lặn ngụp mấy vòng. Những cánh hoa hồng dùng để tạo bầu không khí lãng mạn bị chiếc đuôi vàng óng rực rỡ – thứ còn lung linh hơn cả ánh nắng ngoài kia – vô tình gạt sang một bên. Dòng nước mơn man, v**t v* từng chiếc vảy tinh xảo, Mạc Anh sướng đến nheo cả mắt, đuôi vẫy qua vẫy lại, thi thoảng còn trồi lên nghịch ngợm cái vòi hoa sen để nước mát xối thẳng từ đầu xuống đuôi.

Trong phòng tắm, tiếng nước vỗ bì bõm hòa cùng giọng hát trong trẻo, êm tai.

Qua lớp kính mờ, Lâu An Nhiên thấp thoáng thấy một vật thể màu vàng kim lướt qua như đường parabol. Cô khẽ chớp mắt, dằn lòng không nhìn trộm, chỉ lặng lẽ đứng bên ngoài. Nghe những âm điệu cổ quái nhưng kỳ diệu từ miệng Mạc Anh, cơn bực dọc trong lòng cô bỗng chốc dịu lại một cách thần kỳ. Ngay cả lời độc miệng định thốt ra cũng đổi tông: "Người đang phát sốt không được nghịch nước đâu."

Tiếng hát đột ngột im bặt. Mạc Anh giật mình, vội vàng thu đuôi lại, nép mình trong bồn tắm nghe ngóng. Thấy đối phương vẫn chưa chịu đi, nàng đành để chân trần ra mở cửa. Những ngón chân xinh xắn co rụt lại khi chạm vào lớp thảm lông hơi thô ráp.

Lâu An Nhiên vốn chẳng trông chờ gì vào sự nghe lời của đứa trẻ này. Mọi chuyện xảy ra hôm nay đã vượt xa nguyên tắc sống của cô. Đang định quay đi, cửa phòng tắm bỗng mở từ bên trong.

Mạc Anh đứng đó, toàn thân ướt đẫm, đôi mắt lục bảo lộ vẻ lúng túng. Bộ quần áo ướt sũng dính chặt lấy cơ thể gợi cảm, phô diễn trọn vẹn từng đường cong quyến rũ không một chút tì vết... Nàng hiện lên đầy vẻ tình tứ và mê hoặc. Những giọt nước từ mái tóc lăn dài trên làn da trắng ngần rồi mất hút giữa rãnh ngực sâu thẳm, khiến người ta chỉ muốn tước bỏ lớp vải mỏng manh kia để nhìn trộm đôi phần.

Lâu An Nhiên không phải chưa từng thấy mỹ nhân, nhưng kiểu khí chất vừa thanh khiết thiên sứ lại vừa quyến rũ mị hoặc như Mạc Anh đúng là hiếm có. Hai thái cực đối lập cùng tồn tại trên một con người mà lại hòa quyện đến lạ lùng. Cô không kìm lòng được mà nhìn thêm hai mắt.

Mạc Anh cũng nhìn lại mình, thấy chiếc đuôi đã được giấu kỹ, nàng thắc mắc: "Có gì không đúng sao?"

Lâu An Nhiên nhận ra mình hơi thất thần, vội dời mắt đi: "Quần áo trên người cô... khá đặc biệt đấy." Chợt nhớ đến luồng sáng vàng kim vừa lóe qua sau tấm kính, cô bảo: "Tôi mượn nhà vệ sinh một chút."

Mạc Anh nghiêng người nhường lối nhưng không hề có ý định rời khỏi địa bàn vừa tìm được, nàng cứ thế lẽo đẽo theo sau cô như một cái đuôi nhỏ.

Đúng lúc đó, điện thoại của Lâu An Nhiên đổ chuông. Cô móc máy ra mà không để ý sàn nhà đầy nước, chân vừa bước tới đã trượt dài.

Sự cố xảy ra!

Chiếc điện thoại vuột khỏi tầm tay, "vèo" một cái rơi thẳng vào bồn tắm, bắn lên những tia nước trắng xóa.

Thấy Lâu An Nhiên sắp ngã nhào vào ổ nhỏ của mình, Mạc Anh vội vàng túm lấy cô. Lâu An Nhiên theo bản năng cũng dùng một tay chống vào bồn tắm. Sự phối hợp không ăn ý giữa một người kéo, một người đẩy khiến cả hai như đang nhảy một điệu Tango lỗi nhịp, cuối cùng đồng loạt ngã nhào vào bồn nước.

Bị dội một gáo nước lạnh, Lâu An Nhiên ngẩn ngơ cả người. Chưa kịp nhìn rõ mọi thứ, mắt cô đã tối sầm lại, sau lưng truyền đến một sự mềm mại ấm áp.

Thình thịch. Thình thịch.

Tiếng tim đập dồn dập của đối phương vang lên rõ mồn một bên tai. Cả đời Lâu An Nhiên chưa từng bị người phụ nữ nào ôm từ phía sau thân mật thế này. Trái tim cô lỗi nhịp mấy nhịp, suýt chút nữa đã bỏ qua cảm giác đôi bàn tay lạnh giá đang chạm vào mình.

Nhưng ngay sau đó, một cảm giác lành lạnh chợt lướt qua cổ chân nhẵn mịn, khiến cô dựng cả tóc gáy. Trong bóng tối, các giác quan khác của cô nhạy bén hơn hẳn. Cô đưa tay chộp lấy theo bản năng nhưng ngoài dòng nước đang chảy, cô chẳng bắt được gì cả. "Cô làm cái gì vậy?"

Mạc Anh bất đắc dĩ liếc nhìn chiếc đuôi vừa trồi ra. Thật kỳ quái, hôm nay cái đuôi này chẳng nghe lời nàng chút nào.

"Tôi, tôi... cô đợi chút đã."

Bên tai vang lên những tiếng lạch cạch như thể một vật thể khổng lồ đang quẫy đạp vào nền gạch. Đến khi Lâu An Nhiên nhìn rõ được mọi vật, chiếc điện thoại của cô đã hoàn toàn hy sinh. Không chỉ đen màn hình mà mặt kính còn vỡ vụn như mạng nhện, thật đúng là chưa ra trận đã bỏ mạng.

Mạc Anh đã nhanh chân nhảy ra khỏi bồn tắm trước. Nàng nở nụ cười ngọt ngào, chìa tay về phía cô, nửa thân trên ghé sát lại gần đến mức cô có thể nhìn rõ hai b** ng*c đầy đặn phập phồng.

Rồi nàng cất giọng đầy nhiệt tình và thân thiết: "Quần áo cô ướt hết rồi, có cần tôi giúp cô cởi ra không?"

Lâu An Nhiên nghẹn lời. Nếu không phải đôi mắt kia trong vắt như lưu ly, nụ cười sạch sẽ đến thế, cô nhất định sẽ nghĩ đây là một màn quyến rũ được dàn dựng công phu.

Thật không ổn, vừa rồi có một khoảnh khắc, tim cô đã lỡ nhịp.

Trong phòng tổng thống hạng sang có chuẩn bị những bộ váy ngủ tinh tế và gợi cảm vô cùng. Lâu An Nhiên chọn chiếc váy màu đen, hở lưng trần đầy quyến rũ. Cô không chút do dự thay bộ đồ ướt sũng ra, liếc nhìn cánh cửa phòng tắm vẫn đang đóng chặt, phân vân không biết có nên đưa bộ còn lại cho người bên trong không.

Cùng một người lạ vọc nước, rồi lại đòi c** đ* cho nhau trong khách sạn, đây đúng là một trải nghiệm mới mẻ và khó quên.

Cạch.

Tưởng là Trữ Thư đưa bác sĩ đến, Lâu An Nhiên nhìn lại bộ đồ đang mặc trên người, cảm thấy có chút không ổn. Ngay khi cánh cửa bị đẩy ra, cô đã nhanh chân dùng lực đạp nó đóng sầm trở lại.

"Đi lấy một bộ đồ mới đi—" Lâu An Nhiên vừa mở lời, nhưng khi nhìn rõ người đang đứng ở cửa, nét mặt thư thái của cô lập tức đông cứng lại. Đôi mày cô nhíu chặt, xuyên qua đám người phiền phức kia, cô thấy cô trợ lý vui tính của mình đang đứng phía sau nhảy nhót loạn xạ, làm đủ mọi biểu cảm quái dị vừa xấu vừa buồn cười để ra hiệu.

"An Nhiên, con quả nhiên ở đây. Mẹ vừa nghe tin con ở khách sạn là lập tức tới ngay. Ta và cha con hôm nay còn đang bàn bạc chuyện hôn sự của con đấy." Người phụ nữ trung niên ăn mặc quý phái bên ngoài nói thao thao bất tuyệt, thấy Lâu An Nhiên vẫn không mảy may lay chuyển, bà ta lập tức đổi chiến thuật, đẩy cô gái e thẹn phía sau lên trước mặt mình, thân mật v**t v* mái tóc dài suôn mượt của đối phương: "Thật khéo quá, Luna vừa vặn tới nhà mình chơi, nghe nói đi gặp con là muốn đi cùng ngay. Hai đứa đã lâu không gặp, chắc chắn có nhiều chuyện để nói lắm."

Lâu An Nhiên sa sầm mặt mày, toàn thân tỏa ra khí lạnh người lạ chớ gần. Thế nhưng vị Luna tiểu thư e lệ kia dường như không biết đọc sắc mặt, vẫn cố chấp đưa món quà đã chuẩn bị tỉ mỉ ra: "Đây là chocolate em tự tay làm, hy vọng chị sẽ thích."

Trữ Thư đứng bên cạnh nhảy nhót đến mức sắp chuột rút, nhưng sếp nhà cô đến nửa con mắt cũng chẳng thèm liếc nhìn. Bất đắc dĩ, cô chỉ biết ngửa mặt lên trời thở dài. Cô thật sự không thể cản nổi hai vị này, một người là nhị phu nhân danh chính ngôn thuận của nhà họ Lâu, một người là... ừ thì, vị hôn thê trong lời đồn của sếp.

Chỉ là vị sếp nhà cô không bao giờ thừa nhận mà thôi.

Nhắc đến vị "vị hôn thê" này, Trữ Thư mới sực nhớ ra đại sự ngày hôm nay. Nhìn đồng hồ, thôi xong, chỉ còn đúng mười phút! Cô nỗ lực nhún nhảy đôi chân ngắn, liều mạng chỉ vào đồng hồ trên cổ tay, làm mặt quỷ như muốn gào lên: Sếp ơi! Sếp có còn muốn giải quyết đống scandal phong lưu kia nữa không hả?

Đáng tiếc, sếp cô hiện giờ không rảnh để tâm đến cô.

Lâu An Nhiên chẳng thèm liếc mắt nhìn hộp quà đóng gói tinh xảo, chỉ lạnh lùng nói với Triệu Luna: "Tôi không ăn đồ ngọt."

Triệu Luna thốt lên một tiếng nhỏ, thất vọng rụt tay về.

Lâu phu nhân đứng sau lưng, trấn an vỗ vào eo cô ta: "An Nhiên, chúng ta cứ đứng cách cánh cửa này nói chuyện thì kỳ quặc quá. Con cứ đứng chặn cửa không cho ai vào, chẳng lẽ là đang... giấu người đẹp trong phòng?"

Trữ Thư: "!!!" Đúng rồi phu nhân ơi, trong phòng sếp đích thị là có một tiểu mỹ nhân. Xong rồi, đúng là hiện trường Tu La tràng!

Lâu An Nhiên bỗng nhiên nhếch môi, cười như không cười: "Đúng vậy."

Lâu phu nhân ngẩn người: "Cái đứa nhỏ này, chỉ giỏi trêu chọc mọi người. Nếu con không tiện, thì chúng ta... Luna, không phải cháu còn có chuyện muốn nói với An Nhiên sao?"

Nhận được ám hiệu từ Lâu phu nhân, Triệu Luna lại lấy hết can đảm. Nhưng vừa chạm phải ánh mắt lãnh đạm của Lâu An Nhiên, cô ta lập tức chùn bước, chỉ ấp úng: "Tối mai chị có thời gian không? Em đã đặt chỗ ở nhà hàng Miche—"

Bỗng nhiên, một bàn tay với màu da khác hẳn Lâu An Nhiên đột ngột vươn ra từ phía sau, khiến cả bốn người có mặt tại hiện trường đều chấn kinh, bao gồm cả chính chủ Lâu An Nhiên.

Nếu không nhờ mùi hương quen thuộc tỏa ra nhắc nhở, Lâu An Nhiên suýt chút nữa đã hất văng người phía sau ra ngoài theo bản năng. Nghĩ lại, cô dần thả lỏng bờ vai đang căng cứng, cảm nhận nhiệt độ nóng rực từ đối phương truyền đến.

Lại phát sốt sao? Sao cứ từng cơn thế này?

Lâu An Nhiên lập tức thay đổi thái độ lãnh đạm vừa rồi, giọng mềm mỏng hơn hẳn: "Sao thế?"

Mạc Anh ở trong phòng tắm đã nhận ra điều bất thường, đuôi cá cứ không tự chủ được mà quẫy đạp, khiến nàng dần mất kiểm soát. Nàng chợt hiểu ra, không phải do lúc nãy đánh người dùng lực quá đà, mà là nàng đã bước vào kỳ phân hóa – hay còn gọi là kỳ trưởng thành.

Là một nàng tiên cá đơn độc giữa thế giới loài người, chẳng có ai dạy nàng cách để vượt qua giai đoạn này cả.

Nàng thân mật cọ cọ vào lưng người phụ nữ này, cảm giác nóng rực trên người dường như giảm bớt đôi chút. Nàng cứ thế mềm mại cọ tới cọ lui, nếu không có Lâu An Nhiên ngăn cản, đôi bàn tay sạch sẽ và xinh đẹp kia đã chạm vào những nơi không nên chạm: "Tôi xả nước xong rồi, chúng ta lại vào trong nước ngồi như lúc nãy đi, được không?"

Lâu An Nhiên bị những cái cọ người và giọng nũng nịu kia làm cho cả cơ thể cũng nóng bừng lên. Hơn nữa, mùi hương nồng đượm cứ vương vấn nơi đầu mũi khiến cô cảm thấy đầu óc hơi choáng váng.

"..."

Lượng thông tin này thật sự quá chấn động!

Trữ Thư đang dán chặt người vào tường nghe lén, hốc mắt cô suýt rơi cả ra ngoài. Nhìn lại Lâu An Nhiên trong bộ váy ngủ hai dây mỏng manh, ngắn đến tận đùi...

Cô thầm cảm thán: Sếp đúng là cầm thú! Nhưng mà tốc độ này, mẹ nó chứ, cũng nhanh quá đi!

"Cô... hai người—" Triệu Luna chỉ tay vào tư thế ôm ấp đầy mờ ám và bộ dạng quần áo không chỉnh tề của cả hai, quan trọng nhất là thái độ không hề khước từ của Lâu An Nhiên: "Chị thích kiểu phụ nữ như thế này sao?"

Lâu An Nhiên không chút do dự: "Đúng vậy."

Không ngờ đối phương lại thừa nhận thẳng thừng như thế, nước mắt Triệu Luna lã chã rơi xuống. Chứng kiến cảnh tượng tình chàng ý thiếp nồng nhiệt coi người ngoài như không khí, cô ta căm phẫn ném mạnh hộp quà xuống đất, nức nở mắng một câu "Chị quá bắt nạt người ta rồi!" rồi khóc lóc chạy đi.

Lâu phu nhân từ lúc Mạc Anh xuất hiện đã hoàn toàn sững sờ. Từ góc độ của bà ta, bà ta chỉ thấy mái tóc vàng ướt đẫm và cánh tay trắng thon dài của Mạc Anh. Nghe giọng nói nũng nịu kia là bà ta biết ngay, đây đích thị là một con tiểu yêu tinh chuyên đi quyến rũ người khác.

Bà ta vừa giận vừa tiếc, nhưng chạm phải ánh mắt xa cách của Lâu An Nhiên, bà ta lại chẳng biết nói gì hơn: "An Nhiên, con thật là... sao con có thể hồ nháo như vậy? Dù có không kiềm chế được, cũng đừng làm trước mặt Luna tiểu thư chứ."

Lâu An Nhiên lạnh nhạt: "Không phải chính bà mang cô ta tới sao?"

Lâu phu nhân nghẹn lời, chỉ biết hậm hực lườm cái bóng người đang trốn kỹ sau lưng Lâu An Nhiên một cái: "Con gái là để dỗ dành, ta đi xem Luna tiểu thư thế nào. Con mau xử lý cho tốt chuyện của mình đi, đừng để cha con biết chuyện này."

Trữ Thư chứng kiến toàn bộ vở kịch từ đầu đến cuối, suýt nữa thì vỗ tay tán thưởng. Quả là một mũi tên trúng ba đích, thủ đoạn của sếp thật đáng nể! Dù vậy, với tư cách là một trợ lý tận tụy, cô vẫn muốn nhắc nhở sếp một câu.

Rầm!

Mạc Anh nôn nóng kéo Lâu An Nhiên lùi lại phía sau, chân nhỏ dẫm mạnh một cái, cánh cửa đóng sầm lại suýt chút nữa đập trúng mũi Trữ Thư. Câu nói "Sếp ơi, vụ scandal của sếp và Luna tiểu thư..." cũng bị cánh cửa đập tan tành.

Lâu An Nhiên bị kéo ngược vào phòng tắm như vũ bão. Chưa kịp phản ứng, cô đã lần thứ hai bị đẩy xuống bồn tắm. Giữa lúc đang sặc nước, một mảnh vải lành lạnh đột ngột che khuất mắt cô.

"Lại bịt mắt sao? Tôi bắt đầu nghi ngờ cô là người của phe kia cử đến để cố ý tiếp cận và quyến rũ tôi đấy."

Mạc Anh nghe không hiểu đối phương đang nói gì, nhưng điều đó không ngăn cản nàng dùng bàn tay của con người này để giải quyết vấn đề của mình. Đôi tay này thật thần kỳ, xương cốt rõ ràng, chạm vào mát lạnh như ngọc thạch, quả thực là một đôi tay rất đẹp. Thấy Lâu An Nhiên định dùng tay kia giật dải lụa trắng ra, nàng vội vàng ép mạnh cô vào thành bồn tắm trơn nhẵn, cả người rướn lên áp sát, hung dữ cảnh cáo:

"Cô không được kéo dải lụa này ra, cũng không được nhìn tôi!"

Bị một đứa trẻ đè chặt trên người, đối phương hết lần này đến lần khác dùng chất giọng mềm mại, êm ái để uy h**p, nhưng quan trọng nhất là cô bé này vừa mới giúp mình giải quyết một rắc rối lớn, tâm trạng Lâu An Nhiên lúc này dị thường vui vẻ. Hít hà mùi hương thanh khiết tỏa ra từ cơ thể nhỏ nhắn ấy, cô cũng trở nên dễ tính hơn hẳn: "Nhóc con, rốt cuộc em muốn làm gì tôi đây?"

Mạc Anh tức tối: "Tôi không phải nhóc con, tôi đã ba trăm tuổi rồi!"

Lâu An Nhiên sững người, rồi bật cười ha ha.

Nếu Trữ Thư có mặt ở đây, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cằm. Theo sát Lâu An Nhiên suốt ba năm, cô chưa bao giờ thấy sếp mình cười một cách sảng khoái và tự do đến thế.

"Ái chà, nhóc là cầm tinh con cún à? Cắn người đau thật đấy." Lâu An Nhiên nghi ngờ làn da mình đã bị hàm răng sắc nhọn của cô bé này cắn rách rồi.

"Cắn chết cô, cứ cắn cô đấy!"

Mạc Anh tức chết đi được. Nhóc con cái nỗi gì, tính theo tuổi thọ trung bình của nhân loại, nàng chính là lão tổ tông của đám người này.

Hừ, đúng là nhân loại vô tri.

Lâu An Nhiên không biết nhóc con đang ấm ức điều gì, chỉ cảm thấy vô cùng buồn cười. Dù không nhìn thấy, nhưng các giác quan khác của cô dưới làn nước và lớp vải bịt mắt đã bị phóng đại lên gấp bội. Cô cảm nhận được đối phương nắm lấy đôi tay mình, khẽ lướt qua làn da mềm mại, mịn màng, dẫn dắt cô chạm vào những tầng mây xốp mềm tuyệt đẹp. Cảm giác êm ái ấy khiến người ta yêu thích không buông tay, cô suýt chút nữa đã lạc lối trong đó. Khi chạm phải những dải bông bồng bềnh giữa tầng mây, cô tò mò vươn tay nhéo nhẹ, kết quả thật ngoài mong đợi.

Mạc Anh giống như một chú mèo nhỏ cuộn tròn trong lòng cô, phát ra những tiếng hừ hừ khe khẽ, đôi tay vòng quanh cổ cô đầy vẻ dựa dẫm. Đó là một tư thế cực kỳ tin cậy: "Thoải mái quá, cô giúp tôi thêm chút nữa đi."

Dù nửa thân người đang đắm mình trong làn nước lạnh, một luồng khô nóng không tên vẫn từ từ nhen nhóm trong lòng Lâu An Nhiên. Đặc biệt là khi nghe thanh âm câu hồn đoạt phách của nhóc con, thi thoảng lại vút lên những nốt cao khiến lòng người say đắm, cô nhận ra sự giúp đỡ này dường như có tính lây lan. Cô bắt đầu thấy mình không còn giống chính mình nữa: "Nhóc con, em chắc chắn muốn tôi tiếp tục chứ?"

Dù đôi mắt bị che khuất, ngón tay cô vẫn tinh tế phác họa gương mặt thanh tú của Mạc Anh, từ chân mày xuống chiếc mũi nhỏ xinh và cánh môi luôn phát ra những âm thanh khiến người ta sung sướng. Như bị một loại ma lực nào đó dẫn dụ, cô bản năng cúi đầu định đặt một nụ hôn lên gò má đầy đàn hồi kia, nhưng lại bị nhóc con tinh quái né được. Cái đồ tiểu gia hỏa gian xảo này: "Mặc kệ em có muốn hay không, tôi cũng bắt đầu cắn lại đây, nhưng cấm khóc đấy nhé."

Mạc Anh vặn lại: "Ai khóc chứ? Cô mới là người sắp khóc ấy!"

Nàng đã hơn năm mươi năm nay chưa hề rơi một giọt nước mắt nào rồi!

Hương thơm trên người nhóc con thật quyến rũ, càng đắm chìm càng thấy hoảng hốt, tựa như đang lạc vào cõi mộng. Lâu An Nhiên cảm thấy mình như đang say rượu, mùi hương cơ thể đối phương giống như một hũ rượu lâu năm, rượu không say người mà người tự say.

Men theo mùi hương, cô tìm thấy cội nguồn hương thơm trên cơ thể nhóc con, rồi theo bản năng chạm khẽ vào sau gáy nàng. Lần này nhóc con không hề khước từ, thậm chí còn hơi ngẩng đầu để cô chạm vào.

Nghĩ đến dáng vẻ vừa nũng nịu vừa hung dữ lúc nãy của nàng, Lâu An Nhiên không kìm được mà bật cười. Cô tinh tế v**t v*, nhận thấy nơi đó chẳng có gì đặc biệt, nhưng rồi cô đã làm một việc cực kỳ táo bạo: cô yêu chiều đặt lên đó một nụ hôn. Đứa trẻ trong lòng đột nhiên run rẩy, thế là cô nảy ý xấu, khẽ nhấm nháp g*m c*n hai cái.

Toàn thân Mạc Anh mềm nhũn ra như nước, chiếc đuôi cá đang quẫy cao không dám chạm vào đối phương quá mạnh. Cố nén lại những ý niệm điên cuồng, đuôi cá hóa thành đôi chân thon dài, quấn lấy cô như những sợi mì mềm mại.

Cuộc dạo chơi ban đầu vốn chỉ là những cái chạm nhẹ, nhưng dưới làn nước, mọi thứ dần dần biến đổi hương vị. Tiếng nước xao động rầm rì chưa từng ngớt, Lâu An Nhiên mãn nguyện nghe được tiếng hát tuyệt diệu đứt quãng thốt ra từ miệng Mạc Anh. Những động tác dịu dàng dần trở nên mất kiểm soát, hai người hết lần này đến lần khác gột rửa phòng tắm, cuối cùng hứng thú vẫn không hề giảm bớt, bèn trằn trọc dìu nhau ra tấm thảm trên sàn nhà bên ngoài.

Lâu An Nhiên rất muốn nhìn xem dáng vẻ của nhóc con khi đang * l**n t*nh m*, vừa định lột bỏ dải lụa trắng thì đã bị Mạc Anh khóa chặt hai tay ra sau lưng. Chiếc đuôi cá đang quẫy đạp đầy hưng phấn phía sau nàng nhanh chóng kéo tấm chăn từ trong góc tới, phủ lên hai thân hình ướt đẫm. Một vòng vận động mới khiến người ta đỏ mặt tim đập lại bắt đầu.

Giọng nói khàn khàn của Mạc Anh vẫn êm tai như cũ, nàng thì thầm bên tai Lâu An Nhiên: "Những gì cô dạy lúc nãy... tôi đều học được cả rồi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...