Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 21: Kết Luận



"Kẻ này là ai?" Câu hỏi của Ngu Toàn như rít qua kẽ răng. Nàng âm trầm nhìn chằm chằm Lâu An Ni – người đang ôm chú báo nhỏ mỉm cười rạng rỡ trên màn hình. Một khoảng lặng chết chóc bao trùm khắp căn phòng.

Nàng đưa mắt quét qua mọi người, rồi dừng lại ở tấm lưng đang cố thu mình lại của Mạc Anh: "Không ai nhận ra cô ta sao?"

"Lâu An Ni!" Nghê Tâm Ngữ nghiêng đầu nhìn qua, chỉ thấy như một đạo thiên lôi từ chín tầng mây giáng xuống, đánh cho cô hồn siêu phách lạc, cả người tê dại.

Tiểu khả ái và Lâu An Ni có quan hệ từ khi nào? Trong trí nhớ của cô, hình như cũng chỉ có lần gặp gỡ chóng vánh vào ngày casting ấy...

Nghê Tâm Ngữ theo bản năng nhìn sang Lâu An Nhiên. Gương mặt người nọ lúc này âm u như sắp nhỏ ra mực, cô lập tức ngậm miệng, đồng thời huých nhẹ khuỷu tay vào Trữ Thư đang đứng ngẩn ra như phỗng.

"Lâu An Ni... nhị tiểu thư của gia tộc đá quý họ Lâu." Trữ Thư mếu máo nhìn Ngu Toàn, liều mạng nháy mắt ra hiệu, chỉ thiếu điều quỳ lạy cầu xin đối phương mau rời khỏi đây: "Mạc tiểu thư hẳn là người rõ nhất... Ơ, em ấy đâu rồi?"

Hóa ra ngay khi mọi người đang dồn hết chú ý vào màn hình tivi, Mạc Anh đã âm thầm kéo theo Khổng Như Lam – người cũng đang mờ mịt chẳng kém – chạy mất dạng. Xuống đến tầng dưới, nàng vẫn không ngừng hối thúc: "Nhị ca, xe anh đâu rồi?"

Khổng Như Lam bị nàng làm phiền đến mức hết cách, đành dẫn nàng ra bãi đỗ xe ngầm, dọc đường gian nan rặn ra một câu hỏi: "Em... em... gắp lửa bỏ tay người... đấy à?"

Mạc Anh hừ một tiếng. Nàng đường đường là tiểu công chúa tộc nhân ngư, chẳng lẽ lại không cần giữ chút thể diện nào sao?

Nhưng rồi nghĩ đến kẻ phản bội tí hon trong bụng chuyên môn đi ngược lại ý mình, Mạc Anh lại lộ vẻ mặt u sầu: "Em có thể nuôi lớn cá con mà. Nhị ca, anh sẽ giúp em một tay chứ?"

Khổng Như Lam gật đầu: "Phải... là của... họ Lâu..."

Mạc Anh leo lên xe, vỗ bôm bốp vào ghế giục giã: "Nhị ca mau lái xe đi! Em muốn đưa cá con tới xem bể cá nhà anh, nhanh lên, nhanh lên!"

Đến lúc Ngu Toàn đuổi theo ra ngoài thì bóng dáng họ đã biến mất tăm, ngay cả khói xe cũng chẳng kịp ngửi. Nàng lập tức hạ quyết tâm: việc cấp bách nhất bây giờ là phải lùng sục bằng được kẻ khốn kiếp Lâu An Ni kia.

Đám người vừa rời đi, căn phòng mới đó còn ồn ào bỗng chốc trở nên trống trải đến lạ kỳ.

Nghê Tâm Ngữ đưa mắt nhìn những chiếc bóng bay màu hồng lãng mạn dán trên tường, rồi nhìn sang bàn tiệc đã bày sẵn hoa hồng đỏ thắm. Căn phòng xa hoa được bài trí tỉ mỉ thế này, cô hoàn toàn có thể đoán được ý định ban đầu của Lâu An Nhiên khi đưa Mạc Anh tới đây...

Đổi lại là cô, nếu được ai đó dụng tâm lấy lòng như vậy, hẳn cũng sẽ có vài phần rung động, huống chi là một tờ giấy trắng thuần khiết như tiểu khả ái.

Thế nhưng...

Cô khẽ xoay xe lăn, nhìn Trữ Thư vẫn còn đang ngẩn ngơ như mất hồn: "Tôi sang phòng bên cạnh nghỉ một đêm, sáng mai cô rảnh thì đưa tôi trở lại bệnh viện truyền nốt dịch."

Trữ Thư tiễn vị khách cuối cùng ra cửa, chẳng dám đối diện với một Lâu An Nhiên đang tĩnh lặng như mặt hồ không sóng. Trong ký ức của cô, chưa bao giờ thấy sếp mình im lìm một cách đáng sợ đến thế.

Rầm!

Xoẹt xoẹt... xoèn xoẹt.

Dưới cú va đập đầy nộ khí, chiếc màn hình tinh thể lỏng cỡ lớn chớp nháy loạn xạ vài cái rồi vỡ nát thành hình mạng nhện. Gương mặt cười rạng rỡ của Lâu An Ni trên màn ảnh cũng theo đó mà méo mó, rách nát, treo lơ lửng một cách thảm hại trên tường.

Trong đôi mắt vốn bình lặng của Lâu An Nhiên chợt lóe lên một tia oán hận tột cùng. Cô chộp lấy chiếc gạt tàn trên bàn trà, nhắm thẳng vào gương mặt tan nát của Lâu An Ni mà ném mạnh thêm lần nữa.

Bốp — Xoảng!

Màn hình lúc tối lúc sáng, chập chờn luân phiên, hắt lên bóng hình Lâu An Ni trông âm u và rợn người đến lạ. Cuối cùng, chiếc màn hình tội nghiệp cũng chẳng thể chịu đựng thêm, sau vài tiếng nổ lách tách thì vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Trữ Thư bị màn trút giận mãnh liệt như hổ dữ của sếp làm cho khiếp vía, cô nép sát vào cửa, hơi thở cũng không dám phát ra tiếng động. Cô chỉ sợ mình vô tình lọt vào tầm mắt đối phương rồi trở thành chiếc màn hình xấu số tiếp theo.

Không gian chìm trong sự im lặng chết chóc suốt mười phút dài dằng dặc, cho đến khi Lâu An Nhiên lạnh lùng liếc nhìn cô: "Đi điều tra xem Lâu An Ni và Mạc Anh lén lút thông đồng với nhau từ khi nào. Tôi muốn một bản báo cáo chi tiết nhất."

Ngay cả những hình ảnh thân mật sếp cũng muốn biết sao? Sếp là kẻ cuồng tự ngược đãi bản thân à?

Dù thầm mỉa mai trong lòng, Trữ Thư tuyệt nhiên không dám vuốt râu hùm khi sếp đang nổi điên: "Vâng, sếp chờ một chút, em đi làm ngay."

Trữ Thư không khỏi thắc mắc, ngay từ lúc sếp về nước, mọi thông tin chi tiết về các thành viên nhà họ Lâu trong suốt mười năm qua đã nằm gọn trên bàn làm việc, bao gồm cả Lâu An Ni. Từ chuyện học hành đến công việc, từ việc lớn đến việc nhỏ đều được ghi chép không sót một chữ.

"Lạ thật, rõ ràng hồ sơ chẳng hề ghi lại việc Lâu An Ni có hứng thú với phụ nữ cơ mà?"

Chẳng lẽ cái gọi là xu hướng giới tính lại có thể thay đổi thất thường đến thế sao?

Ting ——

Cô lấy điện thoại ra xem, là Nghê Tâm Ngữ gửi tới một câu hỏi mang tính chí mạng: "Cô nói cho tôi biết, phụ nữ với phụ nữ mà cũng có thể mang thai được à!???"

Lời nhắc nhở này như một gáo nước đá dội thẳng từ đầu xuống chân khiến Trữ Thư rùng mình một cái. Theo bản năng, cô định vào nhắc nhở Lâu An Nhiên ngay. Trước đó, cả đám bọn họ đều bị bộ dạng đằng đằng sát khí như đi đánh ghen của Ngu Toàn làm cho khiếp vía, cuống cuồng chạy tới để ngăn cản một bi kịch xảy ra. Sau đó, từ miệng đối phương lại nghe thêm một tin tức chấn động chẳng khác nào bom nguyên tử, khiến suy nghĩ của cô hoàn toàn bị dắt mũi... Nếu không có Nghê Tâm Ngữ cảnh tỉnh, e là lúc này cô vẫn còn đang vắt óc suy diễn xem Lâu An Ni và tiểu mỹ nhân đã lén lút thông đồng với nhau thế nào ngay dưới mí mắt sếp.

Trữ Thư khựng lại, đi đi lại lại ngoài hành lang. Nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định vẫn phải đi tra cho rõ rồi mới có thể báo cáo với sếp.

Đến khi cô ôm xấp tài liệu trở lại phòng, cảnh tượng bên trong hỗn độn như vừa có một đàn châu chấu quét qua. Những đóa hoa hồng lộng lẫy giờ đây nát bấy, cánh hoa bị giẫm đạp thảm hại dưới lớp bùn nhão, vương vãi khắp nơi. Lâu An Nhiên lạnh lùng đưa tay ra: "Tài liệu đâu?"

Tiến lại gần, Trữ Thư lờ mờ thấy mấy vỏ chai rượu vang nằm lăn lóc dưới gầm bàn trà, trên cổ chai còn vương lại một vết son màu đỏ tía đầy vẻ châm biếm. "Sếp, Lâu An Ni và tiểu mỹ nhân hình như... chẳng có chút giao thiệp nào cả."

Lâu An Nhiên nhướng mày vẻ ngạo mạn: "Thế nên?"

Trữ Thư đánh bạo phán đoán: "Em cảm thấy chuyện tiểu mỹ nhân mang thai có lẽ là hư cấu, biết đâu chỉ là một trò đùa dai của đại tiểu thư nhà họ Ngu."

Trong xấp tài liệu ấy, không chỉ có những hành động mờ ám gần đây của Lâu An Ni nhằm lôi kéo cổ đông Lâu thị, mà còn bao gồm một bản báo cáo điều tra: nghiên cứu về xác suất mang thai giữa những người cùng giới.

Lâu An Nhiên liếc xéo cô một cái: "Ý cô là sao?"

Trữ Thư căng thẳng nuốt nước bọt: "Sếp ạ, theo kinh nghiệm nhiều năm của em, khả năng phụ nữ mang thai với nhau gần như bằng không. Nếu thực sự có, phần lớn phải thông qua can thiệp y học như thụ tinh ống nghiệm, nghiên cứu tế bào gốc hay đột biến gen... Những việc này thế nào cũng phải chờ đến khi tình cảm hai bên đạt đến độ chín muồi mới làm. Cho nên khả năng lớn nhất là Ngu tiểu thư vì không muốn thấy sếp và cô ấy ở bên nhau nên mới bịa ra một lời nói dối không chớp mắt như vậy."

Lâu An Nhiên xoa xoa giữa mày, cười đầy mỉa mai: "Ngu Toàn cần gì phải vì chuyện nhỏ này mà tự tay hủy hoại thanh danh của nhóc con? Cái đầu của cô rốt cuộc chứa cái gì thế?"

Cô nhớ lại lần trước nhóc con vội vã xông vào văn phòng mình, nói những lời kỳ quái ấy...

Trữ Thư vốn đang tràn đầy tự tin, bị sếp chặn họng một câu cũng bắt đầu nghi ngờ phán đoán của chính mình: "Nếu Ngu Toàn không nói sai, vậy thì... tiểu mỹ nhân thực sự mang thai rồi sao!!!"

Lâu An Nhiên bực dọc lật vài trang giấy rồi bộp một cái quăng tập tài liệu xuống bàn trà: "Thu lưới."

Trữ Thư ngẩn ra: "???"

Hồi lâu sau cô mới dè dặt hỏi lại: "Sếp đang nói về chuyện của Lâu An Ni sao?"

Lâu An Nhiên thong thả rót cho mình một ly rượu vang, khẽ lắc chiếc ly. Qua làn chất lỏng đỏ thẫm sóng sánh, cô lờ mờ nhìn thấy chiếc tivi tinh thể lỏng đã vỡ nát. "Nếu không thì sao?"

Nhưng mới hôm qua sếp còn bảo phải 'đánh rắn dập đầu', chờ Lâu tổng bao che cho Lâu An Ni thêm lần nữa, dụ cô ta phạm sai lầm không thể cứu vãn mới chính thức đuổi khỏi Lâu thị cơ mà.

Bây giờ đã thu lưới, chẳng phải là quá vội vàng sao?

Trữ Thư đờ mặt ra: "Em biết rồi, thưa sếp."

Lâu An Nhiên lặng lẽ nhấm nháp rượu. Chẳng biết tự lúc nào cô đã uống hết mấy chai. Vốn định mượn rượu để say, ngờ đâu càng uống đầu óc lại càng tỉnh táo lạ thường. Trong đầu cô lúc này toàn là những lời nói đùa của Mạc Anh lần trước, cộng thêm sự truy vấn giận dữ và ánh mắt muốn giết người của Ngu Toàn hôm nay. Tất cả đều minh chứng cho một sự thật: chuyện nhóc con mang thai là có thật.

Nhưng sao có thể mang thai được?

Đêm đó họ chỉ bên nhau một lần. Khi cao trào, động tác đúng là có hơi kịch liệt, làm hơi quá tay, nhưng cô cũng đâu đến mức có bản năng làm cho một người phụ nữ mang thai được...

Đêm ấy, không ít người vì chuyện Mạc Anh mang thai mà trằn trọc không yên. Còn chính chủ, sau khi đã ăn no nê và có thêm một đống quần áo thời thượng xinh đẹp, nàng đang nằm cuộn mình ngủ say sưa trong bể bơi của Khổng Như Lam.

Khổng Như Lam lặng lẽ ngắm nhìn nàng một lúc, rồi đem sấp lụa trắng trân quý bấy lâu ra cắt may. Anh dựa theo số đo cũ, chỉnh sửa đôi chút rồi miệt mài khâu vá bằng tay.

Đến khi Mạc Anh tỉnh dậy, trong giỏ nhỏ đã xuất hiện thêm mười mấy bộ đồ tí hon, toàn bộ đều là màu trắng tinh khôi. Nàng ướm thử lên người mình thấy không vừa, bộ đồ nhỏ đến đáng thương: "Nhị ca, đây là quần áo anh làm trước cho cá con ạ?"

Chất vải mềm mại như tơ lụa, chạm vào vừa êm ái vừa mát rượi.

Khổng Như Lam vẫn mải miết may vá, dồn hết tâm trí vào từng đường kim mũi chỉ. Đôi tay anh thoăn thoắt, lướt đi vèo vèo nhanh đến mức khiến người ta hoa cả mắt.

Mạc Anh xoa nhẹ chiếc bụng nhỏ, bỗng nhiên cất tiếng hỏi: "Nhị ca, anh có biết khi nào cá con mới chịu ra đời không? Nhìn thấy quần áo anh làm, chắc chắn bé sẽ vui lắm."

Bàn tay đang cầm kéo của Khổng Như Lam khẽ run lên một nhịp. Xoẹt một đường, chiếc áo lót vừa khâu xong đã bị cắt một lỗ lớn. Anh ngắc ngứ đầy vẻ lúng túng: "Anh... anh đã... sanh... bao giờ đâu."

Vậy là anh cũng không biết sao?

Mạc Anh bắt đầu xếp những chiếc áo đã làm xong vào túi, vừa đếm vừa lầm bầm tự nhủ: "Chắc chắn Tứ tỷ sẽ biết mà."

Tay Khổng Như Lam lại run thêm cái nữa, suýt chút nữa thì làm hỏng luôn sấp lụa trắng quý giá. Sợ nhóc con này lại thốt ra thêm câu nào kinh thiên động địa, anh dứt khoát buông bỏ công việc đang làm, đi vòng quanh Mạc Anh hồi lâu mới rặn ra được một câu: "Đừng... em ấy... cũng... không... không biết đâu."

Mạc Anh nghe vậy thì hốt hoảng trợn tròn mắt: "Nhị ca, thế thì phải làm sao bây giờ? Em cũng chẳng biết gì hết."

Hai anh em ngơ ngác nhìn nhau, rồi đồng loạt rút điện thoại ra tra cứu: "Cá mang thai mấy tháng thì đẻ con?"

Kết quả trả về đủ loại thượng thượng vàng hạ cám. Mạc Anh càng đọc càng ngây dại, cả người đờ đẫn như sắp hóa đá: "Nhị ca, cá mẹ còn có thể bị khó sinh nữa này."

Khổng Như Lam nhíu chặt mày, nhắc nhở: "Em... em là... nhân... ngư."

Mạc Anh thầm thở phào nhẹ nhõm, lại tiếp tục lướt màn hình. Nàng tìm thấy một nguồn tin có vẻ uy tín hơn: "Giai đoạn đầu sẽ xuất hiện đốm thai, em thì có đóa nụ vàng kim. Đuôi cá hướng lên trên, điều này cũng đúng luôn, đuôi em cứ hay nhếch lên suốt..." Mỗi một dấu hiệu dường như đều trùng khớp. Mạc Anh chăm chú đọc đến từng chữ cuối cùng, nơi tác giả bài viết đưa ra kết luận:

—— Nếu hội tụ đủ các điều kiện trên, chúc mừng, cá của bạn sắp sanh rồi.

Mạc Anh hít một hơi lạnh, thất thanh gọi: "Nhị ca, em sắp sanh rồi!"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...