Tiếng kêu thất thanh của Mạc Anh khiến Khổng Như Lam giật bắn mình, đánh rơi cả điện thoại xuống đất. Anh cuống cuồng bế xốc nàng lên, đặt vào trong bể bơi, nhưng rồi lại thấy có gì đó sai sai, bèn cuống quýt chạy đi vơ hết nào kéo, nào lụa, nào kim chỉ... gom lại thành một đống.
Vừa chạm nước, Mạc Anh khẽ xoa nhẹ bụng nhỏ. Thấy cá con vẫn im lìm không chút động tĩnh, trái tim đang treo ngược của nàng mới dần bình ổn trở lại.
Khổng Như Lam vừa ngoảnh lại đã thấy Mạc Anh đang tròn mắt, ghé cằm bên thành bể tò mò nhìn mình. Chiếc đuôi vàng óng rực rỡ như dát vàng đang vui vẻ quẫy nước; con vịt vàng đồ chơi trong bể bị đuôi nàng hất tung lên không trung rồi rơi tỏm xuống, phát ra tiếng kêu "cạc cạc" như thể sắp bị nàng chơi đến hỏng tới nơi.
"Em... lại... nghịch... ngợm rồi."
"Nhị ca, sinh cá con thì sẽ như thế nào ạ?" Mạc Anh hỏi xong lại tự lầm bầm một mình: "Nhị ca không biết, Tứ tỷ cũng chẳng hay, vậy không biết Đại ca với Tam ca có biết không nhỉ?"
"Đừng... đừng sợ... Có... có Nhị ca... ở đây."
"Hình như cá con vẫn chưa định ra đời ngay lúc này đâu ạ." Mạc Anh để lộ đóa hoa đang nửa khai nửa khép trên bụng, ngón tay khẽ chọc chọc vài cái nhưng không thấy phản hồi gì. "Nhị ca ơi, chuyên gia trên mạng bảo cá mẹ thường mang thai ba tháng là sinh, có phải cá con cũng sắp nóng lòng muốn gặp chúng ta rồi không?"
Những câu hỏi dồn dập của Mạc Anh khiến đầu óc Khổng Như Lam quay cuồng. Anh lúng túng sờ túi áo mới phát hiện điện thoại vẫn đang nằm lẻ loi dưới đất. Anh nhặt nó lên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, trông như đang vội vã nhắn tin cho ai đó.
"Ba tháng... mà đã trôi qua hai tháng rồi, vậy chẳng phải chỉ còn lại một tháng nữa thôi sao!" Không đợi được câu trả lời của Khổng Như Lam, Mạc Anh tự động áp đặt kết quả tra được trên mạng vào bản thân, rồi phấn khích reo lên: "Chỉ còn đúng một tháng nữa thôi!!!"
"Chắc... chắc là... không..."
"Nhị ca, em đói rồi, em phải về nhà đây!"
Khổng Như Lam đưa Mạc Anh về biệt thự. Những câu trả lời chưa rõ ràng cứ lẩn quẩn nơi đầu môi anh suốt dọc đường, nhưng cuối cùng anh vẫn chẳng thể nói ra. Chỉ đến khi đứng nhìn theo dáng vẻ tung tăng của Mạc Anh đã khuất sau cánh cửa, anh mới chợt nhận ra: Căn biệt thự bên cạnh, từ cấu trúc đến hình dáng, gần như là bản sao hoàn hảo của nhà Mạc Anh.
Với sự nhạy bén thiên bẩm của một nhà thiết kế, anh thấy hai căn biệt thự này nhìn từ bên ngoài trông như một khối thống nhất. Khổng Như Lam vô tình ngoái lại nhìn, ánh mắt anh chạm ngay vào Lâu An Nhiên đang đứng bên cửa sổ sát đất với ly rượu vang trên tay. Anh theo bản năng khẽ gật đầu chào, đối phương cũng lịch sự nâng ly đáp lễ.
Mãi đến khi lùi xe ra xa một quãng, Khổng Như Lam mới hậu tri hậu giác giật mình, vội vàng đạp phanh gấp.
Lâu An Nhiên và Tiểu Ngũ... hóa ra là hàng xóm?
Những ngón tay thon dài của anh gõ nhịp liên hồi trên vô lăng một lúc lâu, rồi anh mới bẻ lái, chạy về một hướng khác.
Mạc Anh vẫn thói quen cũ, ngâm mình trong bồn tắm một lúc rồi mới vốc nước đùa nghịch: "Cá con ngoan nhé, phải đợi Lâu Tiểu Hắc ngủ say đã mới được."
Hành vi săn mồi này đã diễn ra một thời gian dài nên Mạc Anh cực kỳ kinh nghiệm. Nàng biết rõ lúc nào nên xuất kích, lúc nào chỉ có thể tội nghiệp nép bên khe cửa tìm kiếm chút an ủi nhỏ nhoi.
Đến khi một sợi khí tím đỏ kiêu ngạo luồn qua khe cửa như đang vẫy gọi, Mạc Anh khẽ chép miệng, vỗ nhẹ bụng nhỏ: "Cá con ơi, chuẩn bị thôi nào."
Thời gian kiếm ăn rất ngắn, khi thì ba phút, khi lại chỉ vẻn vẹn một phút, tất cả tùy thuộc vào biến động cảm xúc của nguồn cung.
Ánh trăng liêu nhân xuyên qua cửa kính, soi sáng căn phòng vốn nên chìm trong bóng tối. Mạc Anh lặng lẽ đẩy cửa bước vào. Nhìn những dải sáng lơ lửng, nàng không vội thu hoạch ngay mà đánh giá chủ nhân căn phòng trước. Lâu An Nhiên với mái tóc đen nhánh xõa trên gối trắng, ánh sáng mờ ảo bao phủ lấy những đường nét sắc sảo thường ngày, khiến cô lúc này trông bình yên như một đứa trẻ.
Mạc Anh không dám tiến quá gần vì từng bị bắt quả tang một lần. Nàng rón rén cúi người bên mép giường, hít hà mùi bạc hà thanh lạnh quen thuộc. Nàng khẽ vuốt bụng, thầm nhủ: Cá con cố gắng thêm một tháng nữa thôi nhé!!!
Bất thình lình, trên chiếc giường đang bao phủ bởi bóng tối, một đôi mắt lạnh lẽo như mãnh thú đột ngột mở ra. Bàn tay giấu dưới lớp chăn nhanh như cắt tóm gọn lấy tên trộm nhỏ đang lẻn vào phòng.
Trời đất ơi! Lâu Tiểu Hắc hóa ra là đang giả vờ ngủ!
Mạc Anh giật nảy mình định nhảy dựng lên, nhưng dĩ nhiên chẳng thể thoát về phòng mình được. Lực đạo trên cổ tay lớn đến mức như muốn bóp nát xương nàng: "Lâu Tiểu Hắc, chị lại làm kẻ lừa đảo nữa rồi."
Lâu An Nhiên tức đến run người trước lời cáo buộc vừa ăn cướp vừa la làng của nàng. Cô "tạch" một cái bật hết đèn trong phòng lên, dùng sức kéo tuột nàng lên giường mình, gằn giọng: "Nửa đêm nửa hôm lẻn vào phòng tôi để trêu ghẹo, em có ý gì đây, hả?"
Không nhìn thì thôi, nhìn một cái là giật mình.
Đôi mắt vằn tia máu của Lâu An Nhiên khiến Mạc Anh sợ đến ngây người. Nàng rụt rè nhìn những dải sáng đang loạn xạ trong phòng. Ngoài màu tím đỏ thường thấy, còn có màu xám đã lâu không gặp, màu xám đen đầy ác ý, và cả những dải đen kịt đang giương nanh múa vuốt như muốn nuốt chửng lấy nàng. "Không phải em, là cá con nhất định đòi tìm chị mà."
Nhìn nàng khăng khăng che lấy bụng nhỏ, Lâu An Nhiên cười lạnh, lòng muốn b*p ch*t nàng càng thêm mãnh liệt. Cá con cái gì chứ...
Cô rã rời ngã vật xuống giường, nhìn trân trân lên trần nhà trống rỗng: "Em đi đi. Từ nay về sau, nếu không có sự cho phép của tôi, cấm em bước vào phòng ngủ này. Đừng để tôi nhìn thấy em nữa."
Mạc Anh nhân lúc cô không để ý liền tranh thủ ăn vụng thật nhanh. Nghe thấy lời đuổi khách, nàng thảm hại thương lượng: "A... có thể thêm một tháng nữa thôi không? Cá con vừa sinh ra là em sẽ không bao giờ tới nữa đâu."
Lâu An Nhiên tức mình túm lấy tay nàng cắn một cái thật đau, thật mạnh. Cô vốn tưởng Mạc Anh sẽ khóc, mà chỉ cần nhóc con khóc... Ngờ đâu, cánh tay cô lại truyền đến một cơn đau nhức nhối. Ngẩng đầu lên, cô thấy nhóc con đang hung hăng gặm lấy phần thịt mềm bên cổ tay mình đến bật máu. Cô thậm chí có cảm giác miếng thịt ấy sắp bị nàng cắn đứt luôn vậy.
Mạc Anh nếm được vị tanh nồng của máu, theo bản năng khẽ l**m môi. Đối diện với ánh mắt kinh ngạc đến không tin nổi của Lâu An Nhiên, nàng chột dạ dời mắt: "Tại chị cắn em trước đấy nhé, hừ."
"..."
Sau sự cố không vui đó, Mạc Anh quăng mọi chuyện ra sau đầu. Thế nhưng tâm trạng tốt đẹp chỉ duy trì được đến khi nàng nhận điện thoại của Nghê Tâm Ngữ.
Dù đang truyền dịch trong bệnh viện, Nghê Tâm Ngữ vẫn không quên liên lạc để thông báo một tin trọng đại: Tất cả thí sinh vượt qua vòng sơ tuyển buộc phải ở ký túc xá tập trung trong vài tháng tới.
Việc này với người khác thì không sao, nhưng với một "con cá mang thai" như Mạc Anh thì ở tập trung là cực kỳ nguy hiểm. Thứ nhất, vạn nhất bị người ta phát hiện nàng là một con cá... nàng không dám nghĩ tới hậu quả. Thứ hai, môi trường ký túc xá đơn sơ, làm sao có được chiếc bồn tắm hay bể bơi tuyệt vời như ở nhà để nàng thỏa sức bơi lội?
Nghê Tâm Ngữ dĩ nhiên không biết Mạc Anh là cá, điều cô đau đầu nhất vẫn là chuyện cái thai.
Mạc Anh không muốn từ bỏ cơ hội tích lương thực quý giá này, nhưng nàng cũng chưa nghĩ ra cách giải quyết vấn đề Nghê Tâm Ngữ đưa ra... Thế là nàng nằm ủ rũ trên sofa suốt cả buổi chiều, cho đến khi bụng lại cồn cào vì đói.
Nàng vẫn theo thói quen cũ, đợi Lâu Tiểu Hắc ngủ say sẽ đi kiếm ăn. Rõ ràng nàng đã quên bẵng chuyện hai người cắn nhau hôm qua. Nàng kiên nhẫn đợi đến đêm khuya tĩnh mịch, khi vạn vật đã chìm vào giấc ngủ.
Sợi khí tím đỏ đầy mê hoặc lại luồn qua khe cửa như một chiếc móc câu nhỏ, khiến Mạc Anh dán chặt vào cửa đợi một hồi lâu, rồi nóng lòng đẩy cửa ra.
Đẩy —
Lần đầu không đẩy được, Mạc Anh ngẩn ra một lúc. Sau đó nàng vận dụng hết sức bình sinh của một nàng tiên cá vốn có lực tay ngang ngửa cá voi, dùng sức đẩy mạnh, nhưng cánh cửa vẫn bất động.
Cánh cửa mật đạo như bị thứ gì đó gắn chặt vào, dù nàng có dùng mọi thủ đoạn cũng không nhúc nhích mảy may. Nàng tức mình phải gõ cửa: "Lâu Tiểu Hắc, Lâu Tiểu Hắc mở cửa ra đi!"
Lâu An Nhiên lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng gọi của Mạc Anh vọng qua khe cửa, chỉ hừ lạnh một tiếng. Bên tay cô là ly rượu vang đỏ, vừa định nhấp một ngụm, hai vòng băng gạc trên cổ tay bỗng như một lời nhắc nhở đanh thép về những gì nhóc con đã làm.
— Vết thương này sâu quá, bị cái gì cắn vậy? Để tôi sát trùng cho, dạo này kiêng rượu, đồ cay nóng và cả hải sản nhé. — Dấu răng này nhìn lạ thật, bị con vật gì cắn thế? — Một con cá biết cắn người. — Còn có loại cá hung dữ thế sao?
Lâu An Nhiên uống cạn ly rượu rồi lại rót thêm ly nữa, lặng lẽ nghe tiếng cào cửa, tông cửa, gõ cửa, gọi cửa từ phòng bên cạnh vọng sang...
Sáng hôm sau, khi Trữ Thư đến tìm sếp, cô trợ lý phát hiện trong phòng đầy vỏ chai rượu, rèm cửa kéo kín mít, tối thui. "Sếp, bác sĩ dặn chị dạo này không được uống rượu mà?"
Đôi mắt Lâu An Nhiên vằn đỏ, nồng nặc mùi rượu. Cô chỉ tay về phía cánh cửa bí mật: "Cô làm ăn kiểu gì vậy? Phong tỏa cái cửa kiểu gì mà để người ta làm ồn tôi cả đêm? Bảo người ta đến bịt kín cả âm thanh cho tôi luôn đi."
Trữ Thư ngập ngừng: "Thật sự phải bịt kín mít sao? Sau này tiểu mỹ nhân —"
Lâu An Nhiên thẳng chân đá bay một vỏ chai rượu vào tường vỡ tan tành: "Đừng có nhắc đến cô ta trước mặt tôi. Sau này tôi không muốn nghe thấy cái tên đó nữa, hiểu chưa?"
Trữ Thư đưa hai ngón tay lên miệng làm động tác kéo khóa, vừa dọn dẹp vừa cảm thán: Lịch sử đúng là luôn lặp lại một cách kinh người. Năm đó Nghê Tâm Ngữ bị vị hôn thê tặng cho cặp sừng cũng tự nhốt mình trong nhà uống rượu thay nước, uống đến mức phải đi cấp cứu. Không ngờ phong thủy xoay vần, giờ lại đến lượt sếp mình.
Chẳng lẽ cái vòng tròn này phong thủy lại kém đến vậy sao!??? Trữ Thư rùng mình, thầm tính lúc nào phải đi chùa thắp nhang một chuyến mới được.
Mạc Anh cực kỳ không vui. Ngày hôm sau, nàng bám cửa sổ nhìn thấy Trữ Thư dẫn theo một toán thợ trang trí ra vào biệt thự rầm rộ, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Lâu Tiểu Hắc đâu.
Nhưng rất nhanh sau đó, từ phía căn phòng của mình, nàng nghe thấy đủ loại tiếng gõ đập đinh tai nhức óc. Nàng thử đẩy cửa, nhưng cánh cửa mật nối hai phòng giờ đây đã cứng như đá, không một chút sứt mẻ.
Trữ Thư đang chỉ đạo thợ làm việc, vừa ngoảnh lại đã thấy Mạc Anh đang tì lên tường, rướn cái cổ dài nhìn sang với vẻ tò mò: "... Tiểu mỹ nhân!"
Mạc Anh hỏi: "Mọi người đang làm gì thế?"
Trữ Thư nghẹn lời. Cô chẳng thể nói rằng sếp đang trong cơn thịnh nộ nên muốn cách ly hoàn toàn hai căn biệt thự này... Cô chỉ biết cười trừ, theo bản năng liếc nhìn cái bụng phẳng lì của Mạc Anh. Nói thật, chuyện nàng mang thai đến giờ cô vẫn thấy mịt mờ, nhưng cái sừng trên đầu sếp mình thì đúng là oan ức quá thể.
Cô đã âm thầm tra hết hồ sơ bệnh án phụ khoa ở tất cả bệnh viện, thậm chí cả những phòng khám hạng ba cũng không bỏ sót, nhưng tuyệt nhiên chẳng có một ghi chép nào về việc tiểu mỹ nhân mang thai. Thế mà sếp cô lại cứ khăng khăng đó là sự thật.
Nếu chuyện mang thai là có thật, thì sau khi gạt bỏ hết những người phụ nữ có liên quan đến nàng, kẻ còn lại chỉ có thể là đàn ông.
Trữ Thư thậm chí đã bí mật vào tận trong ngục để thẩm vấn đám cặn bã gây rối ở quảng trường An Ni lúc trước, kết quả bọn chúng đều thề thốt sống chết rằng chưa từng chạm vào, tuyệt đối chưa từng đụng đến một ngón tay của nàng.
Vậy thì... cái thai trong bụng tiểu mỹ nhân rốt cuộc là giống của ai?
Chẳng lẽ Mạc Anh tiếp cận Lâu An Ni, rồi lại tìm đến sếp mình, tất cả chỉ để tìm một kẻ đổ vỏ cho đứa bé trong bụng sao?
Mạc Anh thấy ánh mắt Trữ Thư cứ liên tục soi mói trên người mình, nàng theo bản năng đưa tay che che cá con, lập tức lùi về sân nhà, lặng lẽ chờ đợi màn đêm buông xuống.
Nghĩ đến khả năng này, Trữ Thư bỗng cảm thấy mình đúng là mù mắt chó mới lầm tưởng tiểu mỹ nhân thuần khiết như một tờ giấy trắng. Thật thương thay cho sếp mình, bỗng dưng biến thành "hiệp sĩ đổ vỏ"...
Lâu An Nhiên thẳng thừng từ chối sự quan tâm chăm sóc của Trữ Thư sau giờ làm. Sau khi bị một vỏ chai rượu ném tới, cô trợ lý nhát như cáy lập tức ôm đầu chạy mất dép. Lâu An Nhiên không nhịn được cười nhạo một tiếng: "Đồ nhát gan."
"À, thật ra mình cũng là một kẻ nhát gan thôi."
Trong cơn say mướt mải giữa không gian tĩnh mịch, cô chợt nghe thấy tiếng sột soạt ngoài cửa sổ. Ban đầu Lâu An Nhiên tưởng mình ảo giác, nhưng đến tiếng động thứ hai, đôi mắt còn vương men say của cô chợt mở bừng. Cô lảo đảo tìm được một cây gậy đánh golf dưới gầm giường, khẽ ước lượng sức nặng, hơi rượu trong mắt cũng dần tan biến.
Rắc.
Cửa nhà vệ sinh từ bên trong chậm rãi đẩy ra.
Lâu An Nhiên tựa lưng vào tường, đáy mắt hiện lên một tia tàn nhẫn. Ngay khoảnh khắc đối phương rón rén bước ra, cô đột ngột vung gậy golf nhắm thẳng gáy kẻ đột nhập mà nện xuống.
"A!" "Chết tiệt!"
Ánh đèn bật sáng, hai người nhìn nhau trân trối.
Mạc Anh giận dữ gạt phắt cây gậy suýt chút nữa đã hỏi thăm lên đầu mình, nàng trừng mắt nhìn lại với vẻ mặt hung dữ nhưng vẫn đầy vẻ nũng nịu: "Lâu Tiểu Hắc!"
Lâu An Nhiên cau mày, rồi đột ngột cười lạnh: "Em lại thích tự mình dâng xác đến tận cửa thế này sao, hửm?"
Nói đoạn, cô chợt nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau. Thật khéo làm sao, cũng là nàng chủ động dâng lên tận nơi.
Nghĩ lại việc cô từng coi cuộc gặp gỡ ấy là một sự tình cờ, Lâu An Nhiên quay người đi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy hứng thú: "Nếu em đã thích chủ động dâng đến cửa như vậy, tôi xin cung kính nhận cho."
Mạc Anh cảm thấy Lâu Tiểu Hắc dạo này rất lạ, chẳng giống bình thường chút nào, những dải khí màu đen cũng tỏa ra nhiều hơn. Có điều cá con không thích vị đó lắm. "Không phải em đâu, là cá con nó tự dâng đến cửa tìm chị đấy chứ."
Nghĩ đến đây, nàng hận sắt không thành thép vỗ nhẹ vào bụng mình một cái: "Cái đồ phản bội này, ngày nào cũng tìm đủ mọi cách để làm phản, hừ."
Lâu An Nhiên nghe nàng lầm bầm tự nói như trẻ nhỏ, chỉ khẽ cong môi, nụ cười mỉa mai dần lan rộng. Cô cúi người, ấn vài con số trên két sắt. Một tiếng rắc vang lên, cánh cửa két sắt bật mở.
Đập vào mắt là một chuỗi xà cừ màu huyết sắc rực rỡ.
Bàn tay Lâu An Nhiên khựng lại, rồi nhanh chóng đẩy chuỗi trang sức ấy vào sâu bên trong, giấu nhẹm đi như không muốn nhìn thấy nữa.
Sau đó, cô sờ soạn trong tủ một hồi, lôi ra một chiếc hộp chứa đầy những món đồ trang sức đa sắc màu, bắt mắt đúng thị hiếu giới trẻ bây giờ: khuyên tai một hàng, nhẫn một hàng, dây chuyền cũng một hàng, kiểu dáng gần như tương đồng và được xếp ngay ngắn trong hộp. Người ngoài nhìn vào hẳn sẽ tưởng chủ nhân chiếc hộp có chứng nghiện sưu tầm.
Lâu An Nhiên đặt chiếc hộp lên giường, đầu ngón tay lướt qua những món đồ lạnh lẽo: "Hôm ấy tôi đã định tặng em một món quà, nhưng tiếc thay... tôi còn chưa kịp đưa thì em đã tặng lại cho tôi một đại lễ. Hôm nay em lại nhắc cho tôi nhớ, qua đây đi, xem thích món nào thì tôi tặng."
Mạc Anh nhón chân ngó qua vai Lâu An Nhiên nhìn vào chiếc hộp. Lúc đầu thấy đống đồ sặc sỡ nàng cũng có chút kinh ngạc, nhưng khi cầm một chiếc nhẫn lên xem xét, nàng liền vứt sang một bên. Những đôi khuyên tai hay mặt dây chuyền sau đó cũng chung số phận bị hắt hủi.
Mạc Anh bĩu môi: "Thôi bỏ đi, mấy hòn đá nhỏ này em có đầy."
Hòn đá nhỏ?
Những lời đầy ngạo mạn của Ngu Toàn lúc trước lại văng vẳng bên tai Lâu An Nhiên. Thái dương cô giật liên hồi, cô nghiến răng hỏi: "Vậy... rốt cuộc Mạc tiểu thư thích loại như thế nào?"
Mạc Anh lấy ngón tay chọc chọc vào đống trang sức, đôi mắt sáng bừng lên: "Hóa ra chị thích mấy thứ này à? Hay là lần sau em tặng lại chị cả một hộp như thế này nhé, được không?"
Lâu An Nhiên: "... Không cần."
Hai chữ ấy gần như được rít ra qua kẽ răng. Đối diện với đôi mắt trong veo đầy mong chờ của nhóc con, cô suýt chút nữa lại mủi lòng. Cô bực bội đóng sầm nắp hộp lại, còn vỗ mạnh một cái: "Không cần thì thôi, đúng là được nuông chiều quá sinh hư mà."
Mạc Anh chẳng mảy may để tâm, nàng lại tung tăng chạy đến cạnh bức tường có cánh cửa bí mật, áp tai nghe ngóng rồi dùng tay đẩy đẩy, gõ gõ khắp nơi như nhân viên bảo trì: "Cửa hỏng rồi ạ? Sao em không mở được?"
Lâu An Nhiên xoa nhẹ nắp hộp trang sức, mặt lạnh như tiền: "Phải, hỏng rồi."
Lần đầu tiên chỉ là khóa lại để không mắc bẫy nàng thêm lần nào nữa. Lần thứ hai này cô đã cho bịt kín hoàn toàn, sau này muốn mở lại cũng là chuyện không tưởng. Cô đã hoàn toàn chặn đứng đường lui của chính mình.
Mạc Anh tiếc nuối: "Chị có thể tìm người đến sửa lại không? Em bò từ bên kia qua đây chẳng thuận tiện chút nào cả."
Lâu An Nhiên suýt chút nữa thì tức đến hộc máu. Ánh mắt cô thoáng lướt qua chuỗi ngọc vàng kim đang quấn quanh cổ chân nhóc con, đoạn trầm giọng: "Muốn sửa cửa cũng không phải là không thể. Chỉ cần em chọn lấy một món trong hộp này đeo lên người, tôi sẽ bảo trợ lý gọi thợ đến tu sửa."
Mạc Anh thực chẳng hiểu nổi sự chấp nhất này của Lâu An Nhiên, nhưng nghĩ đến việc hai căn phòng sắp được đả thông trở lại, nàng đành miễn cưỡng lục tìm trong hộp trang sức. Cuối cùng, nàng chọn một sợi dây chuyền có mặt hình giọt lệ màu xanh – cái màu xanh thẳm sâu như lòng đại dương. Nàng tùy ý lồng sợi dây qua đầu, để mặt đá dán sát vào vầng trán. Đôi mắt linh động của nàng khẽ chớp, nàng xoay người hỏi: "Em để thế này có đẹp không?"
Lâu An Nhiên nhất thời nhìn đến ngây dại.
Mạc Anh vốn sở hữu một gương mặt được tạo hóa ưu ái, cộng thêm khí chất thanh sạch độc nhất vô nhị trên người, nay phối cùng mặt đá xanh thẳm lại càng toát lên vẻ đẹp thoát tục, tựa hồ không thuộc về chốn phàm trần.
Thế nhưng, trong lòng Lâu An Nhiên lại bùng lên một ngọn lửa vô danh. Cô chợt cảm thấy những món đồ mà chính mình đã dày công thiết kế này căn bản chẳng hề xứng với nàng. Chúng mới dung tục làm sao, hèn chi nàng lại chẳng thèm nhìn tới.
"Đẹp... Đẹp lắm. Sau này nếu không có việc gì cần thiết thì đừng tháo nó xuống."
Mạc Anh định lắc lư đầu một chút, ai ngờ sợi dây bạc lại vướng vào tóc. Nàng lóng ngóng gỡ ra khiến vài sợi tóc bị đứt đoạn, da đầu đau đến hít hà. Nàng vội vàng xoay quanh Lâu An Nhiên cầu cứu: "Lâu Tiểu Hắc, vướng tóc rồi, chị mau giúp em gỡ ra với."
Lâu An Nhiên: "..."
Khoảng cách giữa hai người kéo lại thật gần. Lâu An Nhiên lần nữa ngửi thấy mùi hương quen thuộc kia, nó cứ thoang thoảng từ sau gáy nàng phả vào cánh mũi, mang theo sự mê hoặc nồng nàn khiến đầu óc cô bắt đầu choáng váng.
Lâu An Nhiên hung hăng nhéo vào lòng bàn tay mình một cái để tỉnh táo lại, tự nhủ không được để tiểu yêu tinh này mê hoặc thêm lần nữa, bằng không trên đầu lại mọc thêm vài chiếc sừng.
"Sao em ngốc thế, có món đồ mà cũng không biết đeo. Cái này là để đeo vào cổ, chứ không phải treo lên trán."
Mạc Anh r*n r* vì đau: "Đau, đau quá."
Lâu An Nhiên nhận ra làn da nhóc con quá mỏng manh, cả vùng da đầu đã bị kéo đỏ ửng. Cô theo bản năng nới lỏng tay, động tác dịu dàng hơn hẳn: "Em đúng là lá ngọc cành vàng, có chút đau cũng không chịu nổi."
Mạc Anh được đà lấn tới, thuận thế tựa hẳn vào lòng Lâu An Nhiên, đôi chân đung đưa vẻ đắc ý: "Lâu Tiểu Hắc, tại chị bắt em đeo đấy chứ, nếu không thì tóc em đâu có bị vướng."
Cả người Lâu An Nhiên cứng đờ trong giây lát. Cán cân trong lòng cô đang dao động dữ dội giữa việc đẩy nàng ra thật mạnh hay tiếp tục duy trì mối quan hệ mập mờ này. Cuối cùng, cô đẩy nhanh động tác, gỡ sợi dây bạc ra khỏi những sợi tóc rối: "Xong rồi."
Điểm tựa phía sau đột nhiên biến mất...
Mạc Anh đổ rầm xuống giường, dứt khoát cuộn tròn trong tấm chăn của đối phương rồi lăn một vòng. Đôi mắt xanh biếc tựa loài mèo như có thể nhìn thấu tâm can người khác, nàng chớp mắt nhìn Lâu An Nhiên: "Lâu Tiểu Hắc, dạo này sao chị cứ luôn không vui thế, lại còn toàn nghĩ đến mấy chuyện chẳng tốt đẹp gì."
Ngay cả lúc này, những dải sáng màu xám đen u ám vẫn còn quẩn quanh khắp căn phòng.
Đôi tay Lâu An Nhiên khẽ run, trái tim cũng lỗi nhịp mất mấy nhịp: "Em thật sự không biết tại sao tôi không vui à?"
Mạc Anh vẫn thản nhiên lăn lộn trên giường. Hương vị bạc hà quen thuộc của Lâu An Nhiên vương trên chăn đệm có thể dễ dàng trấn an nhóc cá con trong bụng. Nàng mân mê góc chăn, thầm nghĩ không biết mình có thể ôm cả bộ này về phòng không: "Không biết thật mà."
Thấy bộ dạng vô tâm vô tính của nàng, Lâu An Nhiên chỉ muốn túm lấy mà ném xuống giường, ngọn lửa vô danh trong lòng càng thiêu càng vượng: "Em không biết sao? Tất cả là tại em, nên tôi mới khó chịu như vậy đấy."
Mạc Anh chợt ngồi bật dậy: "Tại em?"
Lâu An Nhiên bước một chân lên giường, từ trên cao nhìn xuống, áp sát về phía Mạc Anh: "Tại sao em lại nói đứa bé trong bụng là của Lâu An Ni? Em không biết tôi ghét cay ghét đắng con người đó đến mức nào sao!"
Chẳng lẽ những gì viết trong sách là thật? Lâu An Nhiên và Lâu An Ni có mối thù giết mẹ không đội trời chung?
Mạc Anh chột dạ rụt cổ lại như rùa: "Thì lúc đó em vừa vặn nhìn thấy cô ta trên tivi thôi. Ai bảo chị không chịu cùng em nuôi cá con cơ chứ."
Lâu An Nhiên cố giữ vẻ bình thản: "Vậy nên, đứa bé trong bụng em không phải là của Lâu An Ni."
Mạc Anh chẳng hiểu nổi tại sao đối phương lại cứ phải hỏi đi hỏi lại một chuyện hiển nhiên như thế. Nàng quắp lấy tấm chăn, tự quấn mình kín mít như một cái kén: "Dĩ nhiên rồi. Em mang thai cá con của chị mà, Lâu Tiểu Hắc, chị quên rồi sao?"
Gương mặt Lâu An Nhiên dần lộ rõ vẻ phẫn nộ. Cô bóp chặt bả vai nàng mà lay mạnh: "Mạc Anh! Đến nước này rồi mà em còn định lừa tôi? Em nói cho tôi nghe xem, hai người phụ nữ thì làm sao mà có con với nhau được?"
Mạc Anh suýt chút nữa bị cô lay đến chóng mặt. Nhìn những dải sáng đen kịt tỏa ra từ người Lâu An Nhiên, nàng phản kháng: "Cá con không thích chị thế này đâu. Lâu Tiểu Hắc, em là người cá mà, đương nhiên là có thể mang thai cá con rồi."
Lâu An Nhiên bị những lời của nàng làm cho đau hết cả đầu: "Em thật sự coi mình là mỹ nhân ngư đấy à? Còn cá con với chả cá con."
Mạc Anh giũ mạnh tấm chăn, để đôi chân trần trắng nõn thon dài thoát ra ngoài. Nàng tức mình dùng đôi bàn chân tròn trịa đáng yêu dẫm lên đùi Lâu Tiểu Hắc: "Em là mỹ nhân ngư thật mà! Chị nhìn đi, đây chính là đuôi cá của em!"
Tác giả có lời muốn nói:
Đuôi cá của em có xinh đẹp không nào?
Bất ngờ chưa? Ngạc nhiên chưa!
**
Cách suy nghĩ của Trữ Thư chính là điều tôi muốn gửi gắm. Hy vọng mọi người đừng chỉ đứng ở góc nhìn thượng đế để đọc truyện, mà hãy thử đặt mình vào vị trí nhân vật để cảm nhận. Nếu một người bạn gái bên cạnh bạn đột nhiên mang thai (tôi không nói là người yêu nhé), chẳng lẽ phản ứng đầu tiên của bạn không phải là "Thằng nào làm?" hay sao? Chắc chắn bạn sẽ nghĩ đến một người đàn ông nào đó, chứ không bao giờ nghĩ đến một người phụ nữ.
Phản ứng của Lâu Tiểu Hắc cũng vậy. Cho dù đã loại trừ Lâu An Ni, cô ấy cũng chỉ mải trăn trở xem cha đứa bé trong bụng Mạc Anh rốt cuộc là ai, tuyệt đối không bao giờ dám nghĩ rằng: "Đứa bé là của mình." (Ít nhất là khi cô ấy còn chưa biết Mạc Anh là một nàng tiên cá, cô ấy sẽ chỉ cảm thấy mình đang bị "cắm sừng" mà thôi).
Hơn nữa, với tính cách của Lâu An Nhiên, cô ấy không cho phép mình tin tưởng một cách mù quáng...
