Nghê Tâm Ngữ còn chưa kịp phản ứng, Mạc Anh đã thoăn thoắt nhảy xuống khỏi sofa, túm lấy Khổng Như Lam – người vẫn còn đang định mở lời – lôi tuột ra ngoài: "Để em đi tiễn Nhị ca."
Khổng Như Lam lắp bắp: "Tiểu... Tiểu..."
Mạc Anh liến thoắng: "Nhị ca, cá con thích mấy bộ đồ anh làm cho bé lắm nhé. Nhị ca đúng là khéo tay hay làm, tay nghề đỉnh cao luôn."
Khổng Như Lam chỉ biết gật đầu.
Nghê Tâm Ngữ trơ mắt nhìn vị phụ huynh mà mình mời đến để bàn bạc đại sự; anh ta đến cũng vội vàng, đi cũng vội vàng, mông còn chưa kịp ấm chỗ thì mọi chuyện đã được quyết định xong xuôi.
Cô thở dài, cầm chiếc điện thoại xoay tới xoay lui trong lòng bàn tay. Cuối cùng, cô day nhẹ thái dương, mở danh sách đen, nhìn vào một dãy số lạ hoắc mà chần chừ không biết có nên đưa cái dãy số gây đau đầu này ra khỏi vùng cấm vận hay không.
Khi Mạc Anh và Khổng Như Lam ra đến cửa, tình cờ gặp đúng lúc đội công nhân trang trí đang rầm rộ khiêng vác đồ đạc vào nhà bên cạnh. Hai người vừa tránh sang một bên thì thấy một bóng dáng quen thuộc. Trữ Thư từ trên xe bước xuống, vai kẹp điện thoại, gương mặt nghiêm nghị lạnh lùng đang trao đổi với ai đó. Một tay cô xách chiếc túi xách công sở, tay kia cầm chìa khóa bấm khóa xe "tạch" một cái, rồi lại vội vàng thò tay vào túi nilon lấy ra một chiếc bánh bao thịt nhét vội vào miệng, vừa nhai vừa nói chuyện điện thoại, dáng vẻ cực kỳ tất bật.
Đến khi dư quang thoáng thấy hai anh em nhà nọ đang đứng nhìn mình đầy chăm chú, Trữ Thư há hốc mồm kinh ngạc. Chiếc bánh bao "bạch" một cái rơi xuống đất, còn lăn lông lốc một vòng đầy cam chịu trước mặt Mạc Anh và Khổng Như Lam rồi mới chịu hy sinh.
Mạc Anh khẽ khịt mũi. Mùi bánh bao thịt thơm quá đi mất! Nàng vừa định cúi xuống nhặt thì nghe tiếng Trữ Thư kêu khẽ: "Đừng động vào, để tôi!"
Trữ Thư vội vàng rút khăn giấy ra, nhặt chiếc bánh bao tội nghiệp ném vào thùng rác. Lúc này cô chỉ muốn đào ngay một cái lỗ để chui xuống cho đỡ xấu hổ. Cô rút thêm tờ giấy nữa lau vội khóe miệng còn bóng mỡ, chỉnh lại mái tóc rối bời, làm xong mọi việc mới dám nở nụ cười chào Khổng Như Lam: "Khổng lão sư! Thật khéo quá, không ngờ lại gặp anh ở đây."
Khổng Như Lam mỉm cười, bất chợt tiến lên một bước dài. Trữ Thư ngửi thấy mùi hương quen thuộc tỏa ra từ người anh, trái tim thiếu nữ không tự chủ được mà đập loạn xạ, rộn ràng như trống vỗ, đôi gò má đỏ bừng: "Khổng lão sư, anh..."
Khổng Như Lam hơi cúi người, vươn tay gỡ một chiếc lá ngô đồng xanh biếc vướng trên tóc Trữ Thư: "Lá... cây."
Chẳng rõ là thất vọng hay mong chờ, Trữ Thư thầm nhéo mình một cái để lấy lại bình tĩnh: "Oa, Khổng lão sư tinh mắt thật đấy, cảm ơn anh."
Mạc Anh đứng bên cạnh, nghiêng đầu nhìn đám thợ trang trí ra ra vào vào, cho đến khi người cuối cùng khuất bóng vào trong, nàng mới quay sang hỏi: "Có phải Lâu Tiểu Hắc gọi họ đến sửa cửa không chị?"
Dạo gần đây, ấn tượng của Trữ Thư về Mạc Anh cực kỳ khó tả. Cô thật không ngờ tiểu mỹ nhân này lại có thủ đoạn "họa nhân" (làm khổ người ta) thâm sâu đến thế, mới phút trước làm sếp cô sống dở chết dở như một bãi bùn lầy, phút sau đã khiến sếp tràn trề hy vọng... Nhưng trước mặt Khổng Như Lam, cô chỉ ngượng ngùng gật đầu, rồi mới sực nhớ ra chính sự: "Khổng lão sư, khi nào rảnh tôi xin phép mời anh uống trà nhé, hôm nay tôi bận quá, phải đi trước đây."
Khổng Như Lam đáp: "Được."
Mạc Anh lặng lẽ thu hồi tầm mắt, thấy Nhị ca cứ nhìn chằm chằm vào nhà Lâu Tiểu Hắc với vẻ trầm tư, nàng liền bồi thêm: "Nhị ca, vì cá con, chắc chắn anh sẽ ủng hộ em đi thi vòng loại đúng không!"
Khổng Như Lam hết cách với nàng, đưa tay xoa mái tóc mềm mại của em gái: "Cẩn... thận."
Mạc Anh nhón chân xoay một vòng rạng rỡ: "Em sẽ bảo vệ cá con thật tốt mà, nhất định không trượt chân đâu, em sẽ cực kỳ cẩn thận!"
Nàng nhìn theo Nhị ca lái xe đi rồi lập tức chạy tót vào nhà. Mạc Anh hoàn toàn không biết rằng Nhị ca của mình sau khi gõ nhịp lên vô lăng một hồi thì đã quay xe trở lại, nhưng lần này người anh tìm gặp lại là chủ nhân căn biệt thự nhà bên.
Nghê Tâm Ngữ sa sầm nét mặt, thẳng tay ném mạnh chiếc điện thoại xuống ghế sofa: "b**n th** đúng là b**n th** mà, đúng là làm ơn mắc oán, lòng tốt bị coi như lòng lang dạ thú."
Mạc Anh nhìn thấy khắp căn phòng tràn ngập những dải lụa màu đỏ (nộ khí) đang bay múa, liền khôn ngoan chọn một góc thật xa để đứng: "Nhị ca em đồng ý rồi, chị sẽ để em đi tham gia đấu vòng loại chứ?"
Nghê Tâm Ngữ suýt nữa thì tức chết, nhưng vừa chạm phải đôi mắt nhỏ đang mong chờ của Mạc Anh, ngọn lửa giận dữ cũng giống như quả bóng bị xì hơi, "vèo" một cái tan biến sạch: "Lại đây, ngồi xuống cho hẳn hoi."
Thấy đối phương ngoan ngoãn như một đứa trẻ tiểu học, Nghê Tâm Ngữ bỗng thấy mình làm người đại diện còn trách nhiệm hơn cả hai vị phụ huynh kia. Cô chân thành khuyên bảo: "Nếu em đã thực sự quyết định dự thi, thì một khi đã bắt đầu, tuyệt đối không được phép dễ dàng bỏ cuộc."
Mạc Anh lắng nghe "mẹ cá" giáo huấn suốt nửa giờ đồng hồ, liền cam đoan: "Em sẽ cực kỳ, cực kỳ cẩn thận, tuyệt đối không để ai biết chuyện có cá con, và nhất định sẽ bảo vệ bản thân thật tốt."
Nghê Tâm Ngữ tính toán thời gian, ba bốn tháng nữa bụng bầu cũng sẽ dần lộ rõ. Cũng may lúc đó đã vào giữa đông, mặc quần áo rộng thùng thình một chút chắc cũng che giấu được.
"Ôi, cái đứa nhỏ này thật làm người ta lo sốt vó mà."
"Em không còn là con nít từ lâu rồi nha."
Nghê Tâm Ngữ nghe chất giọng non nớt như trẻ thơ của nàng, lại càng lo thêm. Mí mắt cô cứ thay nhau giật liên hồi, tổng cảm thấy chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra. Nếu chỉ là bị lộ tin tức thì còn trong tầm kiểm soát, nhưng vạn nhất, vạn nhất con người có mệnh hệ gì...
Mạc Anh cũng không biết "mẹ cá" đang lo đến rụng tóc vì mình. Trở về bồn tắm của mình, nàng cũng đang sầu não không kém, chiếc đuôi cá thiếu kiên nhẫn cứ "bạch bạch bạch" quẫy đập vào thành bồn.
Lâu An Nhiên đẩy cánh cửa mật ra, theo tiếng động tìm đến chỗ nàng tiên cá nhỏ đang quậy nước lung tung. Vừa định tiến lại gần, cô đã bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu vào cổ: "Khụ... khụ khụ."
Mạc Anh thấy là cô, liền quay đầu đi tiếp tục quẫy đuôi. Trong phòng tắm, tiếng "bạch bạch" và tiếng nước vỗ "rầm rầm" đan xen vào nhau, tạo thành một bản nhạc đệm kỳ lạ.
Lâu An Nhiên tìm một chiếc khăn lông lau khô người, rồi ngồi xổm xuống bên cạnh, nhặt một lọn tóc dài mềm mại của nhóc con lên cuốn rồi lại thả, thả rồi lại cuốn. Thấy Mạc Anh ủ rũ gục trên thành bồn, cô khẽ hỏi: "Không vui sao?"
Mạc Anh bĩu môi, tự mình hờn dỗi với chính mình, hết hừ bên trái lại hừ bên phải.
Lâu An Nhiên nhìn mặt dây chuyền màu xanh lam theo cái đầu nhỏ lắc lư, lúc ẩn lúc hiện trong làn tóc mây như một kẻ rình mò: "Nhóc con, gặp khó khăn gì cứ nói với tôi."
Mạc Anh lập tức phấn chấn hẳn lên: "Chị sẽ giúp em chứ?"
Lâu An Nhiên suy tư một lát: "Phải nói cho tôi biết em gặp khó khăn gì đã, ít nhất tôi phải hiểu rõ ngọn ngành mới biết giúp em thế nào chứ, đúng không?"
Từ sau khi nói chuyện điện thoại với Nghê Tâm Ngữ, Mạc Anh luôn ở trong trạng thái lo âu. Nàng chẳng chần chừ một giây, trút hết nỗi lòng đang rối rắm: "Em sắp phải đi công tác rồi. Nơi đó hình như là ở tập trung, không có bể cá lớn, có khi đến cái bể nhỏ cũng chẳng có luôn, lúc đó em biết làm sao bây giờ?"
Từ nghèo lên giàu thì dễ, từ giàu về nghèo mới khó.
Nhìn nhóc con đáng thương đang thảo luận về vấn đề nghiêm trọng "mất bể cá", Lâu An Nhiên phải mím chặt môi để ngăn nụ cười đang chực hiện ra: "Còn khó khăn gì nữa không?"
Mạc Anh liếc nhìn cô, hung hăng kéo bàn tay đang nghịch tóc mình đặt ra trước mặt, rồi tựa cằm lên lòng bàn tay ấm áp của đối phương, không nhịn được mà ngáp một cái: "Còn có chị nữa."
Nghe thấy ba chữ này, lồng ngực Lâu An Nhiên thắt lại, rồi tim đập loạn nhịp như nai con chạy lạc. Cô chẳng màng đến nguy cơ bị nước làm ướt sũng, từng chút một nhích lại gần bồn tắm. Hai gương mặt sát rạt nhau, mùi hương đặc hữu của cả hai hòa quyện lấy nhau đầy thân thuộc. Cô cố gắng tìm kiếm hình bóng mình trong mắt đối phương, giọng khản đặc hỏi: "Tôi?"
Mạc Anh theo bản năng dùng cằm cọ cọ vào lòng bàn tay cô, khẽ mỉm cười: "Lâu Tiểu Hắc, em cần chị, ngày nào cũng cần."
Nói xong, nàng lại ngáp thêm cái nữa: "Em hơi buồn ngủ..." Giọng nói nhỏ dần rồi tắt hẳn, trong miệng còn lầm bầm điều gì đó. Lâu An Nhiên cúi người xuống lắng nghe, nghe xong không nhịn được mà hôn nhẹ lên gò má đang ngủ say của nhóc con: "Như em mong muốn."
**
Khi Mạc Anh được Tiểu Ngải đưa đến địa điểm ghi hình của chương trình "Vì Ca Mà Đến", nàng đã bị người trợ lý tận tâm này dội cho một gáo nước lạnh với hàng loạt quy định oái oăm: nào là huấn luyện khép kín, nào là có thể bị tịch thu điện thoại, rồi thì bốn người chung một phòng ký túc, mỗi tháng nhiều nhất chỉ được xin nghỉ phép hai ba ngày... Toàn những điều khoản khiến nàng nghe mà trợn mắt há hốc mồm.
Đến nơi, Tiểu Ngải nhắc nhở Mạc Anh rằng đoạn đường kế tiếp nàng phải tự mình bước tiếp. Thế nhưng vừa quay đầu lại, cô trợ lý đã dở khóc dở cười khi thấy Mạc Anh đang trưng ra vẻ mặt nghiêm trọng, hai tay bám chặt lấy cửa xe như thể sợ có ai đó sẽ đẩy mình xuống: "Tiểu nhân ngư à, nếu em thực sự không muốn tham gia thì để chị gọi điện cho Nghê tổng, chúng ta về nhà ngay lúc này cũng được."
Mạc Anh sắp bị những quy tắc rườm rà kia dọa cho phát khiếp. Trợ lý sinh hoạt và trợ lý công việc không được đi cùng đã đành, không có bể cá... nàng cũng cắn răng chịu đựng, nhưng sao lại còn không cho nàng liên lạc với bên ngoài? Vạn nhất, vạn nhất cá con đói bụng thì làm sao? Rồi vạn nhất một tháng sau nàng sinh cá con thì tính thế nào? Liệu có bị người ta phát hiện không, lúc đó nàng biết giấu cá con vào đâu cho khuất mắt...
Hàng loạt khả năng xấu cứ như những nhát búa loảng xoảng nện liên hồi, khiến bộ não cá nhỏ của nàng muốn đình trệ.
"Tiểu nhân ngư này, thực ra chương trình tuyển tú Vì Ca Mà Đến đang rất hot, cơ hội hiếm có lắm, từ bỏ bây giờ thì tiếc lắm đấy."
"Em... em..."
"Nhưng hôm qua Nghê tổng có dặn chị, chỉ cần em đổi ý không muốn đi, chúng ta sẽ lập tức dẹp đường hồi phủ. Đừng quá lo lắng, sau này cơ hội tốt còn nhiều, nghề ca hát không vội được, phải từ từ thôi."
Mạc Anh gật đầu, Tiểu Ngải cứ ngỡ mình đã thuyết phục thành công, đang định lấy điện thoại báo tin cho Nghê Tâm Ngữ. Ngờ đâu, Mạc Anh hít một hơi thật sâu rồi dứt khoát đẩy cửa xe, xách theo túi hành lý đơn giản đến phát tội – bên trong chỉ có vài bộ đồ do đích thân Khổng đại sư khâu vá: "Một khi đã quyết định thì không thể dễ dàng bỏ cuộc. Chị về đi, em đi đây!!!"
Debut hay mở liveshow đúng là chuyện không phải ngày một ngày hai, nhưng lấp đầy cái bụng là việc mỗi ngày đều phải hoàn thành mà. Không hát thì không no bụng, mà không no bụng thì nàng lấy gì nuôi sống mình và cá con đây.
Tiểu Ngãi nhìn theo bóng lưng ấy, chẳng hiểu sao lại cảm nhận được một bầu không khí bi tráng kiểu "Gió hiu hắt thổi, nước sông Dịch lạnh tê tái, tráng sĩ ra đi chẳng hẹn ngày về".
Cô bật cười, chụp vội một tấm hình của Mạc Anh rồi gửi cho Nghê Tâm Ngữ kèm dòng chú thích: Tiểu Ngư đi học rồi, hứa sẽ không đi muộn, chăm chỉ học tập, yêu ca hát, quyết tâm debut để làm rạng danh Nghê tổng.
