Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 24: Đấu Vòng Loại



Lâu An Nhiên nghẹn họng trân trối nhìn. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, bàn tay khẽ run của cô lại nhẹ nhàng đặt trở lại. Cảm giác nhảy động đầy sinh khí ấy một lần nữa truyền đến trực diện: thình, thình, thình thịch, tựa như tiếng gõ trống, từng nhịp từng nhịp gửi gắm niềm vui sướng hân hoan đến cô.

Cá con sao?

Liệu có khi nào nhóc con này mơ màng mà nhầm lẫn không? Cái hoa văn vàng kim xoáy trên bụng kia thực chất chỉ là một loại mực xăm đặc biệt, chứ chẳng phải biểu tượng mang thai gì cả?

Hàng loạt giả thuyết phủ định lướt nhanh trong đầu Lâu An Nhiên như một bộ phim quay nhanh, cho đến khi lòng bàn tay cô một lần nữa cảm nhận được sự rung động từ nhịp trống ấy: thình, thình thịch.

"Bé... bé đang chào tôi sao?"

Cô vừa quay đầu lại thì phát hiện nhóc con đang lười nhác dựa trong lòng mình đã chép miệng ngủ say sưa. Đầu nàng tựa vào hõm cổ cô, hơi thở nóng ẩm phả lên động mạch cổ khiến cô cảm thấy ngứa ngáy khôn nguôi.

Chẳng biết nàng đã chìm vào giấc nồng từ khi nào, Lâu An Nhiên theo bản năng thả lỏng tấm lưng đang căng cứng như dây đàn, cẩn thận tựa ra sau để nàng có được một tư thế ngủ thoải mái nhất.

Xong xuôi mọi việc, Lâu An Nhiên nhìn chằm chằm vào vùng bụng phẳng lì của Mạc Anh mà ngẩn ngơ. Việc nhóc con đang một mình nuôi dưỡng một sinh mệnh mới khiến cô cảm thấy thật không thể tin nổi. Phụ nữ với phụ nữ có lẽ không thể có con, nhưng nhóc con lại là một nàng tiên cá...

Trong truyện cổ tích, nàng tiên cá vì hoàng tử mà cam lòng tan thành bọt biển vốn chỉ là một truyền thuyết xa xôi... Vậy mà lúc này đây, một sinh linh như thế lại đang sống sờ sờ nằm gọn trong lòng cô.

Lâu An Nhiên chợt nhớ lại lần Mạc Anh hùng hổ xông vào văn phòng mình và thốt ra những lời mà cô vốn coi là đùa cợt. Chính tư duy lối mòn của người thường đã hạn chế trí tưởng tượng của cô, khiến cô chẳng thể nào tin nổi những gì nhóc con từng nói. Ngẫm lại, hình như người sai lại chính là cô?

Lâu An Nhiên dồn hết tâm trí vào sinh linh bé nhỏ đang phản hồi mình phía dưới lớp da thịt mềm mại kia. Cái sợi dây liên kết huyết thống vô hình nhưng bền chặt ấy khiến lòng cô trào dâng một niềm hạnh phúc khôn tả.

Đây là cá con của hai người!

Cả đời này cô không ngờ mình lại có được một đứa con của riêng mình. Hóa ra ông trời đối với cô... cũng không đến nỗi tuyệt tình.

...

Mạc Anh mơ màng hết cơn này đến cơn khác. Khi trí não vừa tỉnh táo lại, nàng theo bản năng quẫy đuôi trong làn nước. Nhưng cái quẫy đầu tiên không thành công, nàng ngơ ngác mở mắt ra, thấy mình đang nằm trong bồn tắm, quẫy thêm cái nữa vẫn thấy vướng víu. Nàng ngoảnh đầu lại, thấy Lâu Tiểu Hắc đang gục bên thành bồn, một tay giữ chặt đuôi cá của nàng, bàn tay mảnh khảnh còn lại thì đang táy máy luồn lách dọc theo những lớp vảy, ngón tay linh hoạt như đang độc tấu trên những phím đàn dương cầm bằng vàng.

Mạc Anh không tự nhiên vặn vẹo thân mình, tiếng nước xôn xao làm bừng tỉnh kẻ đang mải mê nghiên cứu đôi chân c" – không, là chiếc đuôi vàng của nàng – Lâu An Nhiên.

"Lâu Tiểu Hắc, không được sờ loạn!"

"Tỉnh rồi à?"

Mạc Anh dùng đuôi quất nhẹ một cái vào bàn tay đang làm loạn kia. Chỉ trong chớp mắt, chiếc đuôi vàng đầy mê hoặc đã biến mất, nhường chỗ cho đôi chân ngọc ngà xinh đẹp. Nàng trả đũa bằng cách dẫm lên cánh tay cô một cái, rồi nhanh nhẹn bò ra khỏi bồn tắm: "Em về nhà đây."

Lâu An Nhiên: "!!!"

Mạc Anh rũ sạch nước trên người, chuẩn bị phủi mông chạy lấy người. Lâu An Nhiên vốn đang đắm chìm trong sự chấn động của việc sắp có một nhóc cá con, lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra: ngoài việc có chung một đứa trẻ, cô và nhóc con này chẳng là gì của nhau cả.

Đã vậy, minh chứng duy nhất cho sự thân mật giữa hai nhà là cánh cửa bí mật thì đã bị cô giận quá mất khôn mà bịt kín mít cách đây hai ngày. Chẳng những cửa mà ngay cả tường cũng bị cô cho ốp gỗ cách âm đến mức con kiến chui không lọt.

Chưa kịp ảo não, Lâu An Nhiên vừa ngẩng đầu đã bị hành động táo bạo của Mạc Anh làm cho đứng tim. Cô lao đến, ôm chặt lấy vòng eo thon gọn chỉ bằng một vòng tay của nàng, hốt hoảng kéo người từ cửa sổ xuống: "Em làm cái gì vậy!"

Mạc Anh ngơ ngác: "Về nhà chứ làm gì."

Lâu An Nhiên nhìn cái cửa sổ nhỏ hẹp chỉ vừa một người gầy nhom chui qua, hỏi dồn: "Tối qua em bò từ dưới này lên đấy à!?"

"Vâng, ai bảo cửa nhà chị hỏng rồi, em đẩy thế nào cũng không được." Mạc Anh theo bản năng sờ vào mặt dây chuyền hình giọt lệ xanh thẳm đang vướng sau tóc, cố ý phô ra trước mặt Lâu An Nhiên: "Lâu Tiểu Hắc, chị đừng quên tìm người đến sửa cửa đấy, em về đây."

Nói xong, nàng lại định leo cửa sổ, kiên quyết đi lối nào về lối nấy.

Trữ Thư xách túi lớn túi nhỏ vừa bước tới sân thì chứng kiến ngay cảnh tượng tiểu mỹ nhân đang định nhảy lầu"từ tầng hai, còn sếp mình thì sống chết kéo lại, hai người giằng co không thôi...

"Trời đất ơi, sắp có mạng người rồi!"

"Sếp ơi sếp, bình tĩnh! Tuyệt đối đừng nghĩ quẩn mà! Chị hãy nghĩ đến khối tài sản kếch xù, nghĩ đến thanh xuân phơi phới và tương lai tươi sáng phía trước đi!" Trữ Thư bước một thành hai, chạy như bay lên tầng hai. Cô "rầm" một cái đẩy cửa ra, thì thấy Lâu An Nhiên đang cẩn thận dìu Mạc Anh từ phòng tắm bước ra. Cả hai đều ướt sũng như vừa có một trận thủy chiến trong bồn tắm.

Khi đi lướt qua cô, sếp thậm chí chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, chỉ nghe thấy giọng nói dịu dàng như nước của cô dặn dò: "Sau này không được leo cửa sổ nữa, nguy hiểm lắm. Chút nữa tôi sẽ cho người mở một cánh cửa mới, em cứ ngoan ngoãn ở nhà, đợi tối tôi sang tìm."

"???"

Cái gì cơ???

Hôm qua sếp còn thề thốt sẽ xóa sổ tiểu mỹ nhân ra khỏi bộ nhớ, đời này tốt nhất đừng gặp lại, sao chỉ sau một đêm mà tình hình lại xoay chuyển theo hướng khó lường thế này?

Trữ Thư tựa cửa sổ thở hồng hộc, tận mắt nhìn sếp mình vòng qua cổng nhà, gõ cửa nhà đối diện, ân cần hộ tống tiểu mỹ nhân vào tận trong rồi mới bước ra với vẻ mặt hớn hở, bước chân nhẹ tênh như đang khiêu vũ, chẳng còn chút dáng vẻ muốn ăn thịt người của hai ngày trước đó.

Khi nhìn thấy cô, Lâu An Nhiên lại trưng ra vẻ mặt ghét bỏ: "Cô còn ở đây làm gì? Mau đi tìm đội thi công đến ngay, tôi muốn mở lại một cánh cửa ở đúng chỗ này. Vật liệu phải dùng loại cao cấp và thân thiện với môi trường nhất, tuyệt đối không được gây hại cho sức khỏe. Phải làm cho giống y như trước, à không, thôi đi, kiểu dáng cửa để tôi tự tay thiết kế lại."

Trữ Thư nghệch mặt ra, lắp bắp: "Ơ nhưng sếp ơi, chẳng phải hôm kia chị còn bảo muốn chia đôi hai căn biệt thự này ra, tốt nhất là xây một bức tường ngăn cách dày hai mét cao ba mét ở giữa sao???"

Lâu An Nhiên nhanh chóng rút một tờ giấy trên bàn làm việc, loay hoay vẽ vẽ phác phác rồi ném bản vẽ cho Trữ Thư, buông một câu đầy thâm ý: "Cô cũng bảo đó là chuyện 'hôm kia' rồi mà. Thế mười ngày trước cô trải qua những gì, cô có tự tin nhớ hết không sót chi tiết nào không?"

Trữ Thư nghiêm túc vắt óc suy nghĩ: "Hình như hôm đó em có gọi món gà hầm nấm..."

Lâu An Nhiên cười lạnh: "Cô đi mời Khổng Như Lam mà lại cho người ta ăn món đó à? Đúng là keo kiệt. Mau biến đi cho khuất mắt, trước 12 giờ đêm nay tôi phải thấy cánh cửa được hoàn thành, bằng không thì tiền thưởng tháng này của cô... hừ."

Trữ Thư gần như là ôm bản vẽ tháo chạy trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Cô vừa bực bội vừa phải đau đầu nghĩ cách giải thích với bên thi công về sự thay đổi xoay như chong chóng của sếp mình.

Tiểu Khâu khi thấy Mạc Anh được Lâu tổng nhà bên đích thân đưa về thì đứng hình hồi lâu, kinh hãi hỏi: "Em sang bên đó từ lúc nào? Sao chị không biết gì cả?"

Đôi mắt Mạc Anh cong tít như trăng non, nàng cười hì hì thúc giục: "Mau lên chị, em đói rồi, mau đi làm cơm trưa đi!"

Ở chung hơn nửa tháng, Tiểu Khâu cũng đã nắm rõ tính nết của cô nàng này. Cô trỡ lý thở dài nhắc nhở: "Nghê tổng dặn là em không được thân thiết quá mức với Lâu tổng nhà bên, phải biết tự bảo vệ mình. À, lúc nãy Tiểu Ngải gọi bảo lát nữa Nghê tổng sẽ ghé qua đấy."

Nghê Tâm Ngữ ngồi trên xe lăn, được Tiểu Ngải đẩy vào nhà. Cái chân bị trật khớp của cô đúng như lời bác sĩ nói, đã được bó bột trắng xóa. Đây là lần đầu tiên Mạc Anh nhìn thấy cái chân bó bột, nàng tò mò vây quanh xem xét, thậm chí còn lấy ngón tay chọc chọc thử, rồi lo lắng hỏi: "Nó còn lành lại được không chị?"

Nghê Tâm Ngữ đáp: "Tất nhiên là được rồi. Nếu nó không khỏi, chị nhất định sẽ bắt Tứ tỷ của em phải chịu trách nhiệm."

Mạc Anh tròn mắt ngây thơ: "Nhưng Tứ tỷ của em đâu có biết chữa chân."

Nghê Tâm Ngữ cũng chẳng trông mong gì việc nhóc con này hiểu được ẩn ý trong lời mình. Cô ra hiệu cho Tiểu Ngải kéo Tiểu Khâu vào bếp, dành không gian riêng cho hai người. Nghê Tâm Ngữ đi thẳng vào vấn đề: "Bé cưng à, chị không ủng hộ việc em tiếp tục tham gia vòng loại 'Vì Ca Mà Đến' đâu. Tình trạng hiện tại của em..." Thấy Mạc Anh cứ ngồi xổm dưới đất nhìn mình trân trân, Nghê Tâm Ngữ kéo nàng đứng dậy, ánh mắt nghi hoặc dừng lại ở vùng bụng nhỏ của nàng: "Thật sự là... mang thai rồi sao?"

Mạc Anh vỗ vỗ vào bụng, nơi nhóc cá con đang nằm: "Mang thai thật mà chị."

Nghê Tâm Ngữ day trán, cảm thấy mình vừa vướng vào một rắc rối siêu cấp nan giải: "Trong các chương trình tuyển tú, người ta yêu cầu cả kỹ năng hát lẫn vũ đạo. Hơn nữa, trong vòng ba bốn tháng tới, cường độ huấn luyện và thi đấu PK sẽ cực kỳ khắc nghiệt. Em đang mang thai, sao có thể tham gia những hoạt động này được? Chỉ cần sơ sảy trượt chân trên sân khấu thôi là hậu quả khôn lường rồi."

Mạc Anh chớp chớp mắt đầy hồn nhiên: "Em sẽ không trượt chân đâu mà."

Lần đầu tiên Nghê Tâm Ngữ thấy mình cần phải triệu tập phụ huynh của nhóc con này để trao đổi kỹ lưỡng. Dẫu sao cô cũng không phải hạng người đại diện vô lương tâm, bất chấp tất cả để bóc lột cây rụng tiền của mình: "Em không tự quyết định được đâu, chị phải bàn bạc với Tứ tỷ — hoặc Nhị ca của em mới được."

Chuyện Khổng Như Lam là anh trai của Mạc Anh, cô cũng chỉ mới biết qua mấy lời hóng hớt từ Trữ Thư. Nghĩ cũng lạ, có anh trai là bậc thầy thiết kế thời trang, chị gái là thiên hậu đương thời... Vậy mà còn đi thi thố làm gì cho mệt, trực tiếp đi cửa sau chẳng phải nhanh hơn sao?

Nhưng tiểu khả ái nhà cô quả thực là một thanh niên nghiêm túc, luôn nỗ lực hướng về phía trước.

Mạc Anh reo lên: "Nhị ca!" Đúng ý nàng quá rồi còn gì.

Khi Khổng Như Lam hớt hải chạy đến, một lọn tóc dài màu xanh lam còn đang bay phấp phới giữa không trung. Nhìn thấy Nghê Tâm Ngữ ngồi trên xe lăn, anh dùng ánh mắt dò hỏi Mạc Anh đang chống tay lên sofa, nhịp nhàng đung đưa đôi bàn chân nhỏ.

Ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông ấy khi nhìn người khác luôn tạo cho đối phương một ảo giác ngọt ngào như đang chìm đắm trong tình yêu.

Nghê Tâm Ngữ từng thoáng thấy anh một lần ở khách sạn nên cũng coi như có quen biết. Khi quan sát kỹ hơn, cô mới hiểu tại sao Trữ Thư lại mê mẩn anh đến vậy. Cô không khỏi cảm thán về bộ gen nhà Mạc Anh, chẳng biết sinh trưởng kiểu gì mà bất luận nam hay nữ đều sở hữu vẻ đẹp phi giới tính, gương mặt nào cũng khiến người ta kinh diễm — ngoại trừ cái đồ đại b**n th** Ngu Toàn ra.

Cô không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề, phân tích rõ tình trạng hiện tại của Mạc Anh và những hệ lụy khi tham gia đấu vòng loại. Chuyện lớn thì ảnh hưởng đến sức khỏe của nhóc con, chuyện nhỏ là nếu việc mang thai bị kẻ xấu khui ra... thì đừng nói đến chuyện mở liveshow, e là con đường debut sẽ thai chết trong bụng ngay lập tức. Cư dân mạng chỉ cần mỗi người nhổ một bãi nước bọt thôi cũng đủ dìm chết người ta trên bờ cát rồi.

Khổng Như Lam im lặng lắng nghe hồi lâu, rồi ngập ngừng: "Thế... thế còn... Tiểu Ngũ..."

Mạc Anh chống cằm, mỉm cười rạng rỡ: "Nhị ca, Tứ tỷ từng bảo em phải làm cho thật nhiều người biết đến và yêu quý mình thì mới tích lũy được năng lượng. Như thế em sẽ không bị đói thường xuyên, cũng không phải lo lắng nhóc cá con sẽ bị đói nữa. Em nhất định phải tham gia đấu vòng loại."

Khổng Như Lam gật đầu: "À."

Mạc Anh trịnh trọng quay sang Nghê Tâm Ngữ: "Nhị ca em đồng ý rồi ạ."

Nghê Tâm Ngữ: "???"

Tác giả có lời muốn nói:

Mạc Anh: Nhị ca là người dễ tính nhất trần đời luôn ấy. (Ngoan ngoãn.JPG)

Viết được mười vạn chữ rồi, tôi cũng muốn tâm sự một chút. Với tác phẩm này, tôi đang thử nghiệm một phong cách sáng tác hoàn toàn mới. Những bạn theo dõi tôi chắc đều biết tôi vốn là tác giả chuyên viết cốt truyện (plot-driven), mỗi lần đụng đến mảng tình cảm hiện đại là tôi lại lóng ngóng viết không ra hồn.

Nhưng tôi không tin vào số phận, càng bị chèn ép tôi lại càng muốn bứt phá. Nhiều độc giả nhận xét cốt truyện hơi rối, tôi thừa nhận điều này vì ở giai đoạn đầu, tôi đang cưỡng ép bản thân lấy tuyến tình cảm làm chủ đạo, còn cốt truyện thì... các bạn rõ rồi đấy, ha ha.

Viết bằng một phong cách không phải sở trường khiến tôi cũng khá chật vật, đôi khi muốn bỏ cuộc vì thấy khó quá. Nhưng dẫu sao đi nữa, một khi đã mở hố, tôi nhất định sẽ lấp đầy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...