Mạc Anh nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, kiên nhẫn chờ đợi một hồi lâu. Trên màn hình lớn của căn phòng, vòng đấu loại vẫn tiếp tục diễn ra đầy kịch tính. Những bản tình ca ai oán, đau thấu tâm can vang lên khiến khán giả không cầm được nước mắt. Đôi lúc, những lời nhận xét hóm hỉnh, duyên dáng của bốn vị giám khảo lại tạo nên những tràng cười giòn giã. Ánh mắt của các thí sinh còn lại đều đổ dồn vào bảng xếp hạng, nôn nóng muốn biết liệu trong đêm nay có thành viên nào bứt phá để lọt vào lớp A hay không.
Duy chỉ có Mạc Anh là khác biệt. Nàng cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, hết xem đi lại xem lại, rồi lại chọc chọc vào nó với đầy vẻ nghi hoặc: Lạ thật, sao chẳng có ai trả lời mình thế này?
Mặc Sĩ Thiên Tâm lúc đầu thấy nàng lủi thủi trong góc tường gửi tin nhắn thoại thì không nỡ làm phiền, đành quay sang bá vai bá cổ Ổ Tư tán dóc đủ chuyện trên trời dưới biển. Nửa giờ, rồi một giờ trôi qua... cho đến khi các hoạt động của ngày hôm nay chính thức khép lại.
Cánh cửa phòng mở ra, nhân viên công tác bước vào, nhìn quanh một lượt dàn mỹ nhân rực rỡ như trăm hoa đua nở rồi cười tủm tỉm thông báo: "Tiếp theo đây, tôi sẽ sắp xếp chỗ ở cho mọi người."
Mọi người lập tức quăng cái vẻ lười biếng sang một bên, tranh nhau vây lấy anh chàng nhân viên có chiều cao và nhan sắc cực phẩm này. Họ mồm năm miệng mười bắt đầu tranh giành: "Cho tôi ở cùng phòng với cô ấy, chúng tôi đồng hương đấy!"
"Chúng tôi cùng một công ty..."
Mặc Sĩ Thiên Tâm chậm một bước vì mải kéo Mạc Anh đang hái nấm nơi góc tường, kết quả cả nhóm bốn người bị đẩy ra tận vòng ngoài cùng. Họ trơ mắt nhìn mọi người vì muốn ở chung phòng mà vắt óc bịa đủ loại lý do, kỳ quặc nhất là có cô còn bảo: "Chúng tôi không thể tách ra, nếu không buổi tối sẽ có cảnh mộng du kinh dị lắm."
Đúng là ba người phụ nữ thành một cái chợ, anh chàng nhân viên bị bao quanh bởi bao nhiêu mỹ nữ, lẽ ra phải thấy hạnh phúc nhưng lúc này anh ta đã hết chịu nổi, phải cao giọng: "Trật tự! Việc ở trọ sẽ được sắp xếp theo cấp độ xếp hạng của các cô."
Mọi người: "!!!"
Mùa trước của "Vì Ca Mà Đến" sau khi nổi tiếng cũng từng tung ra đoạn hậu trường về điều kiện ở trọ gian nan. Hầu hết tiền tài trợ đều đổ vào hiệu ứng sân khấu nên các ca sĩ dự thi phải chen chúc 4 đến 6 người một phòng.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của họ, anh chàng nhân viên vừa buồn cười vừa bực: "Chúc mừng các cô, kim chủ ba ba vì đau lòng cho các cô nương xinh đẹp nên đã tài trợ thêm ba căn biệt thự tập thể. Điều kiện vào ở tất nhiên dựa trên bảng xếp hạng đêm nay."
Mặc Sĩ Thiên Tâm phấn khích nắm chặt tay Mạc Anh lắc lấy lắc để: "Á á á, Tiểu Nhân Ngư ơi, được ở biệt thự kìa, đãi ngộ tốt quá đi!" Nhưng rồi nàng hậu tri hậu giác nhận ra: "Ơ, thế này thì chúng ta không được ở chung phòng sao?"
Trần Thụy Linh: "Ai thèm ở cùng phòng với cậu."
Mạc Anh chỉ quan tâm đúng một chuyện: "Có bồn tắm lớn không ạ?"
Ổ Tư khẳng định: "Biệt thự lớn chắc chắn phải có bồn tắm lớn chứ, nếu không thì mất mặt lắm. Nhưng chúng ta đông người thế này..."
Đột nhiên có người chen ngang: "Thế những thí sinh chưa kịp xếp hạng thì dựa vào đâu để vào ở?"
Anh nhân viên nhún vai: "Tạm thời không có đãi ngộ đó đâu, nhưng đó không phải việc các cô cần lo. Bây giờ ai có tên thì lên nhận số phòng và thẻ từ."
Mặc Sĩ Thiên Tâm đẩy Mạc Anh một cái: "Đi đi, ở đây xếp hạng của em là cao nhất đấy."
Ổ Tư bồi thêm: "Đúng rồi, hôm nay chắc chưa có ai vào lớp A đâu, Tiểu Nhân Ngư mau lên đi."
Mạc Anh chớp mắt, anh nhân viên đã gọi đến tên nàng: "Tiểu Nhân Ngư, lớp B, biệt thự khu A phòng 501F, đây là chìa khóa và thẻ từ của em."
...
Sau khi mọi người nhận phòng xong, chưa kịp mừng rỡ thì anh nhân viên lại bồi thêm một câu: "Vì số lượng thí sinh kỳ này gấp ba lần trước, nên trong thời gian tới, phòng đơn của các cô có thể sẽ được điều chỉnh thành phòng đôi hoặc phòng ba tùy tình hình..."
Mặc Sĩ Thiên Tâm cầm thẻ phòng của Mạc Anh lên lẩm bẩm: "Lạ nhỉ, khu A và khu B mà anh ta nói có giống như tớ đang nghĩ không?"
Mạc Anh còn đang mơ hồ chưa hiểu thì một chị nhân viên khác bước vào, giơ tấm bảng sáng loáng: "Khu A đi theo tôi."
Anh nhân viên kia cũng giơ bảng: "Khu B tập trung hết ở bên này."
Đợi Mạc Anh đi rồi, Mặc Sĩ Thiên Tâm mới sực tỉnh: "Tiểu Nhân Ngư ... em ấy một mình sở hữu hẳn một căn biệt thự sao!!?"
"Thí sinh may mắn" Mạc Anh, sau khi nghe chị dẫn đường nói rằng trong phòng có bồn tắm lớn, bước đi liền trở nên nhẹ bẫng như bay: "Em nhớ khóa kỹ cửa sổ khi ngủ, chú ý an toàn nhé."
Ở biệt thự à? Mạc Anh có kinh nghiệm đầy mình rồi.
Nàng hớn hở tìm thấy căn phòng có biển số 501. Cả hành lang đèn màu rực rỡ biến ảo như pha lê. Mạc Anh đứng ngắm một hồi rồi mới quẹt thẻ vào phòng, cảm giác y như đi ở khách sạn vậy.
Trong phòng tối đen như mực. Nàng vừa mới dùng chân đá cửa khép lại thì đột nhiên bị một người xông ra ôm chầm lấy. Lực va chạm khiến nàng lùi lại một bước, ngay khi sắp đập vào cửa thì một đôi tay dịu dàng đã kịp luồn vào che chắn giữa eo nàng và cánh cửa.
Đôi chân Mạc Anh ngứa ngáy định đá cho một cái, nhưng mùi hương bạc hà quen thuộc đột ngột xộc vào mũi. Nàng trợn tròn mắt, nhìn rõ người đang đè lên mình: "Lâu Tiểu Hắc!!!"
Nghe thấy giọng điệu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng của nhóc con, bao nhiêu hình phạt mà Lâu An Nhiên định ra ban nãy đều bay sạch khỏi đầu. Cô lập tức mất hết nóng nảy, giam nàng trong vòng tay mình: "Thấy tôi, em vui đến thế sao?"
Đôi mắt lục bảo của Mạc Anh phản chiếu ánh sáng lấp lánh như hai ngôi sao rực rỡ nhất trong đêm tối: "Tất nhiên rồi ạ!"
Bao nhiêu lo lắng cả ngày qua dường như tan biến trong khoảnh khắc này. Nàng khẽ động đậy, Lâu An Nhiên liền cúi sát xuống, hai gương mặt kề sát, sự thân mật trong bóng tối bị phóng đại đến vô tận.
Mạc Anh thấy gần quá, định lùi lại nhưng sau lưng là cửa. Nàng nhẹ nhàng đẩy Lâu An Nhiên: "Em còn lo không gặp được chị thì biết làm sao..."
Đúng rồi, Tiểu Ngải chỉ nói thí sinh không được ra ngoài, chứ đâu có nói người ngoài không được vào đâu. Mạc Anh gõ nhẹ vào cái đầu cá nhỏ của mình: "Em đúng là ngốc thật mà."
Lâu An Nhiên cúi xuống, ngậm lấy đôi môi đỏ mọng ướt át của nhóc con. Cảm giác như vừa chạm vào một quả đào mật, ngọt ngào đến mức cô tưởng như mình vừa rơi vào hũ mật vậy. Chưa kịp nếm thêm miếng thứ hai, cô đã bị một lực mạnh đẩy ra.
Mạc Anh theo bản năng l**m khóe môi, khiến đôi môi vốn đã mời gọi càng thêm phần gợi cảm: "Lâu Tiểu Hắc, chị cắn em!"
Thấy nàng đúng lý hợp tình chất vấn, Lâu An Nhiên không khỏi bật cười trước phản ứng ngây thơ của nàng. Cô thản nhiên mở rộng vòng tay đầy đón chào: "Được thôi, em cũng có thể cắn lại mà, tôi không phản kháng đâu."
Mạc Anh lập tức nhào tới. Lâu An Nhiên vui vẻ ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng, khẽ siết nhẹ một cái. Ngay lập tức, trên môi cô truyền đến một cơn đau nhói — bị cắn thật rồi.
Mạc Anh cắn xong liền lùi lại, nhe răng ra ra vẻ hung dữ: "Lâu Tiểu Hắc, chị không được cắn em nữa đâu đấy!"
Đã bảo cắn là cắn, tuyệt đối không đùa chút nào.
Lâu An Nhiên khẽ l**m khóe môi vừa bị nhóc con cắn đau. Ngoài vị tanh nồng của máu, cảm giác đau rát truyền đến cho thấy răng của nhóc con này thực sự rất sắc, một phát liền rách da. Thế nhưng cô không hề giận, trái lại còn thấy vô cùng vui vẻ. Cô nhịn không được mà sáp tới, hôn nhẹ lên gương mặt đang đắc ý của nàng: "Lần này tôi không cắn em đâu nhé, là tôi đang hôn em đấy." Cuối cùng, cô còn chủ động ghé sát gò má mình qua: "Em có muốn hôn trả lại không?"
Mạc Anh liếc nhìn khắp căn phòng giờ đây đã tràn ngập những dải lụa màu hồng và tím đỏ. Vì sự xuất hiện của Lâu An Nhiên mà nguồn thức ăn cho cá con lại dồi dào trở lại. Nàng bĩu môi, nhanh như cắt hôn một cái thật kêu lên má Lâu Tiểu Hắc: "Hôn trả rồi nhé. Lâu Tiểu Hắc, em muốn nói chuyện với cá con một lát, chị có muốn cùng tham gia không?"
Chiếc bồn tắm ở đây rộng ngang ngửa khách sạn hạng sang, vừa vặn đủ chỗ cho Mạc Anh khi biến thành đuôi cá. Nhưng nếu thêm một người nữa, ngoại trừ cái tư thế như lần đầu tiên hai người đụng độ, bằng không sẽ trở nên vô cùng chật chội.
Lâu An Nhiên vốn đã phải tắm nước lạnh rất nhiều lần để trấn tĩnh, giờ nhìn nhóc con cứ thế mở vòi sen để nước lạnh dội từ đỉnh đầu xuống, cô lo lắng hỏi: "Nước này không giống nước biển, liệu có ảnh hưởng gì đến cá con không?"
Mạc Anh chớp chớp mắt, nghiêng đầu nhỏ đầy tinh nghịch, trả lời bằng một câu chẳng liên quan: "Lâu Tiểu Hắc, nhìn kìa, cá con của chị lại xuất hiện rồi này."
Hoa văn thai kỳ kỳ diệu lại dần hiện lên trên bụng nhỏ. Lâu An Nhiên tảng lờ đi kỹ thuật diễn xuất vụng về của nhóc con, cô vươn tay nhẹ nhàng đặt lên đó. Đợi một lúc lâu mà vẫn không cảm nhận được nhịp đập rộn ràng đầy vui sướng như lần trước, cô khẽ hỏi: "Cá con hôm nay sao lại... yên tĩnh thế, bé mệt rồi à?"
Mạc Anh thì chẳng thấy mệt chút nào. Vừa được đổi sang môi trường mới, lại giải quyết được hết những nỗi lo bấy lâu nay, nàng đang phấn chấn vô cùng. Chiếc đuôi cá xinh đẹp quẫy "bạch bạch bạch" vào thành bồn tắm: "Không phải mệt đâu. Ăn no rồi thì ngủ thôi, bé là cá con mà lị."
Hồi Mạc Anh còn là một nhóc cá, nàng cũng dành phần lớn thời gian để ngủ say như chết, nên nàng hiểu thói quen của sinh linh trong bụng mình như lòng bàn tay.
Lâu An Nhiên ngẫm nghĩ thấy cũng có lý. Trẻ con trước khi lớn lên đều cần ngủ đủ giấc và nạp đủ dinh dưỡng mới phát triển tốt được. Đang mải suy tính xem làm sao để cả mẹ lẫn con được bồi bổ đầy đủ, bàn tay ấm áp của cô vô thức v**t v* nhè nhẹ. Trong lúc Mạc Anh không hề phòng bị, bàn tay ấy dần lướt xuống dưới, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm vào lớp vảy vàng óng, chiếc đuôi cá của Mạc Anh bỗng "bàng" một phát, tung ra một cú hồi mã thương khiến cô không kịp trở tay.
"Oa, nhóc con, sao em lại đánh người thế?"
"Lâu Tiểu Hắc, chị xấu xa lắm nhé."
Lâu An Nhiên xoa xoa cổ tay bị quất đỏ ửng: "Tôi xấu chỗ nào chứ? Chẳng phải mỗi lần em cần, tôi đều xuất hiện rất kịp thời sao?"
Mạc Anh hiếm khi tỉnh táo không bị cô mê hoặc, đôi mắt lục bảo híp lại đầy vẻ dò xét nhìn đối phương: "Hừ, Lâu Tiểu Hắc, có phải chị đang muốn 'giao đuôi' với em không?"
