Giao đuôi?
Lâu An Nhiên khi nghe thấy hai chữ vốn chẳng giống ngôn ngữ loài người này, nhất thời vẫn chưa kịp định thần. Sau một hồi suy ngẫm, cô thầm phán đoán liệu đây có phải là một thuật ngữ riêng của tộc nhân ngư, tương tự như cách nói "hẹn hò" hay "thân mật" của thế giới mạng hay không?
Cô vớt lấy một lọn tóc vàng xoăn của Mạc Anh đang trôi bồng bềnh trong nước, sắc vàng ấy gần như hòa làm một với chiếc đuôi cá tuyệt đẹp, khẽ mân mê nơi đầu ngón tay: "Bảo bối, em nghĩ mình là một nàng tiên cá thiếu sức hút sao?"
Mạc Anh lập tức phụng phịu phản bác: "Lâu Tiểu Hắc, em là mỹ nhân ngư xinh đẹp nhất vùng biển sâu đấy nhé."
Lâu An Nhiên vốn rất thích nhìn dáng vẻ tự tin tràn đầy này của nhóc con. Mỗi lần như vậy, đôi mắt lục bảo quý giá của nàng lại lấp lánh ánh huỳnh quang như muốn chiếu sáng cả thế giới. Ngón tay cô chậm rãi lướt lên bả vai nàng, hỏi đầy ám chỉ: "Vậy em nghĩ tôi lại không muốn 'giao đuôi' với em sao?"
Mạc Anh bắt đầu sầu não vì câu hỏi này, đôi mắt tròn xoe đảo liên hồi, nhìn Lâu An Nhiên bằng ánh mắt vô cùng phức tạp. Nàng rầu rĩ nằm bò ra thành bồn tắm, lẩm bẩm tự nhủ một mình.
Cộc, cộc, cộc thình thịch.
Lâu An Nhiên vừa định ghé sát lại nghe xem nhóc con đang lầm bầm điều gì thì bị tiếng đập cửa đột ngột cắt ngang. Cả hai đều sững sờ nhìn nhau, không hiểu vào giờ này còn ai lại đi gõ cửa phòng thí sinh.
Thế nhưng, tiếng đập cửa vẫn kiên trì vang lên liên tục.
Mạc Anh trợn tròn mắt hốt hoảng: "Lâu Tiểu Hắc, chị mau trốn đi!"
Lâu An Nhiên: "???"
Cô còn chưa kịp phản đối đã bị nhóc con dùng sức kéo tuột xuống bồn tắm rồi nhấn một cái. Động tác của nàng mượt mà như nước chảy mây trôi, khiến cô hoàn toàn không kịp phòng bị. Có khoảnh khắc cô thấy mình giống hệt một chú vịt nhỏ bị xách cổ lên, chưa kịp định thần đã bị quăng thẳng vào bồn nước, ướt sũng từ đầu đến chân, còn sặc mất hai ngụm nước.
Cô chộp lấy cổ tay mịn màng của nhóc con, oán niệm đầy mình: "Tại sao tôi phải trốn?"
Mạc Anh lắc đầu quầy quậy, mặt dây chuyền xanh thẳm trên tóc cũng dao động theo từng nhịp: "Tứ tỷ bảo không được, với lại... tóm lại là chị cứ trốn đi đã."
Ngu Toàn sao?
Lâu An Nhiên đăm chiêu suy nghĩ, đầu ngón tay khẽ gãi vào lòng bàn tay nhóc con một cái: "Được rồi, đi mở cửa đi."
Mạc Anh nhận ra cả người mình đã ướt đẫm, liền vội vàng quay lại thay một bộ đồ mới, chỉ để lại vài lọn tóc ướt sũng rủ xuống vai. Nàng vừa mở cửa, ánh đèn hành lang rực rỡ sắc màu vẫn nhấp nháy chói mắt, nhưng bên ngoài không một bóng người.
Nàng dứt khoát đóng cửa lại. Chỉ vài giây sau, tiếng gõ cửa có nhịp điệu "thịch thịch thịch" lại vang lên. Lần này mở cửa, Mạc Anh thận trọng ló đầu ra nhìn quanh.
"Surprise!"
Gương mặt phóng đại của Mặc Sĩ Thiên Tâm suýt chút nữa đập vào mặt Mạc Anh. Nàng tiên cá nhỏ đờ người ra, hoàn toàn không có vẻ gì là bị dọa sợ. Trần Thụy Linh và Ổ Tư bất đắc dĩ từ phía cầu thang bước ra. Bốn người mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau, bầu không khí ngượng nghịu như có đàn quạ đen bay ngang qua đầu.
Mặc Sĩ Thiên Tâm đành tự mình phá vỡ sự im lặng: "A ha ha ha, Tiểu Nhân Ngư, gan em lớn hơn rồi đấy."
Ổ Tư lườm một cái: "Đã bảo cậu đừng có suốt ngày dọa nhóc con mà, em ấy rõ ràng là sợ quá hóa ngây ra rồi kìa."
Trần Thụy Linh tiếp lời: "Thiên Tâm lo cho em thôi."
Mạc Anh ngơ ngác chớp mắt: "Lo cho em chuyện gì ạ?"
Ổ Tư tùy ý giải thích: "Tất nhiên là lo em ở một mình một căn biệt thự rồi. Bọn chị về có đối chiếu qua, trừ em ra, hầu hết những người có xếp hạng đều ở khu B, còn những người chưa kịp xếp hạng thì ở khu C. Tổ đạo diễn cố ý sắp xếp em ở riêng một mình khu A, dụng ý này... Bọn chị cố ý lẻn sang đây bầu bạn với em, không hoan nghênh sao?"
Mặc Sĩ Thiên Tâm nhìn lướt qua căn phòng rồi hít một hơi lạnh khi thấy bày trí tinh xảo bên trong: "Trời đất, cách biệt giữa lớp B và lớp C cũng lớn quá đi, thế này thì phòng lớp A còn tốt đến mức nào nữa?"
Trần Thụy Linh lắc lắc hai chiếc túi trên tay: "Sợ em đói, Thiên Tâm mang hết đồ dự trữ ra đây này, không mời bọn chị vào tham quan sao?"
Đây là lần đầu tiên Mạc Anh trải nghiệm cảm giác bạn bè đến chơi nhà. Nàng hào hứng nghiêng người mời khách vào trong, hoàn toàn quên mất Lâu An Nhiên vẫn còn đang ngâm mình trong bồn nước lạnh. Đôi mắt nàng sáng rực dán chặt vào chiếc túi của Trần Thụy Linh, bàn tay còn hơi lưỡng lự xoa xoa bụng nhỏ: "Em... cũng không đói lắm."
Trần Thụy Linh bày từng lon bia giấu dưới đống khoai tây chiên và hạt hướng dương lên bàn: "Không đói cũng nếm thử đi, toàn là đồ ăn vặt thôi. Cả ngày nay cũng chẳng thấy em ăn gì."
Mạc Anh phồng má. Lời nhận xét của giám khảo ban nãy vẫn khiến nàng hơi buồn lòng, trong phút chốc nàng quên mất việc phải che giấu: "Em giúp chị một tay."
Mặc Sĩ Thiên Tâm và Ổ Tư nhanh chóng đảo mắt tham quan căn nhà, bao gồm cả phòng tắm cửa đang mở toang và sàn nhà đầy nước, rồi tặc lưỡi ghen tị: "Đạo diễn chắc chắn cố ý làm vậy để bọn chị có động lực tranh giành lớp A lần sau đấy mà."
Ổ Tư nằm vật xuống tấm thảm mềm mại theo hình chữ đại: "Nếu được ở phòng thế này, bắt tôi ở một năm tôi cũng cam lòng."
Phòng của họ không lớn được như vậy, chỉ giống như phòng đôi ở khách sạn, không quá xa hoa và chắc chắn không rộng bằng nơi này của Mạc Anh.
Mặc Sĩ Thiên Tâm sờ nắn khắp nơi rồi ôm lấy một chiếc gối tựa trên sofa: "Nhưng phòng bọn chị cũng tốt chán, vẫn hơn lớp F, nghe bảo giống như phòng kho ấy, tội nghiệp lắm."
Đúng là không có so sánh thì không có đau thương.
Bốn người vây quanh bàn trà cạnh sofa ngồi xuống. Mạc Anh ngoan ngoãn ngồi trên ghế, nhai vài miếng khoai tây vị dưa chuột. Vị thanh mát lập tức chinh phục nàng, nàng nhai răng rắc như một chú hamster nhỏ đầy mãn nguyện. Thiên Tâm và Ổ Tư ngồi bệt dưới thảm, xé vỏ đồ ăn vặt, mỗi người đặt trước mặt một lon bia: "Thật không ngờ chương trình lại mời được đại thụ như Tô Bạch, tớ cứ tưởng chỉ mời mấy thần tượng lưu lượng như Kỳ Gia thôi chứ. Nhưng vừa vào đã lấy chủ đề tình ca sở trường của anh ấy... chẳng phải là quá lấn át thí sinh sao?"
Trần Thụy Linh nhận xét: "Cô Trang Vận hôm nay nhiều lần không thèm tiếp lời anh ta."
Ổ Tư ném một hạt lạc vào miệng: "Địa vị anh ta có lớn đến mấy cũng sao bằng Ngu Mỹ Nhân được? Khi nào đạo diễn mời được đại mỹ nhân Ngu Toàn tới đây, tôi mới thực sự bái phục."
Trần Thụy Linh lắc đầu: "Ngu Toàn đẳng cấp quá cao, cô ấy sẽ không tới đâu."
Mặc Sĩ Thiên Tâm tán đồng: "Phải đấy, đạo diễn mà có bản lĩnh đó thì mùa trước đã chẳng để sáu người chen chúc một phòng ký túc xá."
Nghe thấy đại danh của Tứ tỷ, động tác nhai của Mạc Anh khựng lại một nhịp, rồi nàng lại tiếp tục răng rắc, nhanh chóng giải quyết xong một gói khoai tây: "Chị... Ngu Toàn hát hay lắm."
Ổ Tư thấy thần tượng mình được đồng tình liền hưng phấn như muốn mở hội nhận người quen. Cô vỗ vai Mạc Anh: "Tiểu Nhân Ngư tinh mắt đấy! Chị cũng siêu thích nhạc của Ngu Mỹ Nhân, nhất là mấy nốt cao bùng nổ sân khấu của cô ấy. Thực ra em có thể thử hát nhạc của Ngu Mỹ Nhân xem sao, thanh quản của em khá gần với cô ấy đấy..."
Hai người vốn có chung đề tài nên bất giác ngồi sát lại gần nhau hơn. Mạc Anh bĩu môi: "Nhưng Tứ tỷ cũng có biết hát tình ca đâu ạ."
Nếu chủ đề vòng loại không phải là tình ca, Mạc Anh nhất định sẽ không chọn nhạc của Tô Bạch, nàng chỉ chọn theo danh sách những bài hát hot nhất thôi.
Ổ Tư sửng sốt: "Cô ấy có mấy bài tình ca kinh điển, chẳng lẽ em không biết sao???"
Mạc Anh: "!!!"
Nàng theo bản năng định rút điện thoại ra, phát bằng chứng phạm tội mà Tứ tỷ vừa gửi cho mình, nhưng nghĩ lại thì biết hát tình ca chưa chắc đã là đang yêu đương, có lẽ mọi người lầm rồi. Cán cân trong lòng Mạc Anh dao động dữ dội, cuối cùng nàng ghé sát vào tai Ổ Tư hỏi nhỏ: "Chị ấy từng yêu đương bao giờ chưa ạ?"
Mặc Sĩ Thiên Tâm cũng hóng hớt ghé lại gần nghe, nghe xong liền nhịn không được cười ha hả: "Tiểu Nhân Ngư ơi, em lại tin Ngu mỹ nhân chưa từng yêu đương sao? Bạn gái cũ của cô ấy có thể xếp hàng dài từ đây đến tận sông Trường Giang, em tin không?"
Mạc Anh thầm tính toán khoảng cách thực tế từ nơi này đến sông Trường Giang, rồi hít một hơi lạnh. Trong lúc nàng không hay biết, người theo đuổi Tứ tỷ lại đông như cá diếc qua sông thế sao?
Ổ Tư thấy nàng trợn mắt há hốc mồm, liền uống một ngụm bia rồi phấn khích vỗ đùi đánh đét: "Tới đây, để chị kể cho em nghe lịch sử tình trường của Ngu mỹ nhân, phong phú đến mức viết thành một cuốn sách dày cộp cũng được ấy chứ."
Mạc Anh: "!!!"
Thấy Mạc Anh có vẻ bị đả kích nặng nề, Ổ Tư đầy vẻ thấu hiểu vỗ vai nàng: "Chị hiểu mà, là fan cứng nên ban đầu ai chẳng ghét mấy tiểu yêu tinh định mồi chài thần tượng mình. Chị cũng từng muốn lôi mấy đứa lẳng lơ đó ra đánh cho một trận, nhưng sau này nghĩ thoáng ra, chỉ cần thần tượng thích là chị chấp nhận hết. Cũng may Ngu mỹ nhân nhà mình tỉnh táo, mấy tiểu yêu tinh đó đều không bền lâu, lâu nhất chắc được một tháng?"
Mạc Anh kinh ngạc cảm thán: "Oa, kinh nghiệm của chị ấy phong phú thật đấy."
Cả ba đều bật cười vì sự ngây ngô của nàng. Ổ Tư càng thêm mắm dặm muối: "Chứ còn gì nữa, Ngu mỹ nhân hát hay, mị lực vô hạn, mấu chốt là cái thể chất của cô ấy quá đặc biệt, toàn thu hút mấy đóa hoa đào kỳ lạ, tất nhiên người nổi tiếng thì nhiều thị phi, kẻ ghen ăn tức ở cũng lắm."
Mặc Sĩ Thiên Tâm tiếp lời: "Gần đây chẳng phải đang rộ lên tin đồn cô ấy với ai kia sao, hình như còn có bằng chứng thép rồi."
Mạc Anh nghe mà nửa hiểu nửa không, lòng đầy phức tạp. Trần Thụy Linh thấy nàng cứ nhìn chăm chằm lon bia trước mặt liền hỏi: "Uống không?"
Nàng chớp mắt nhìn Trần Thụy Linh với vẻ ngoan ngoãn. Thụy Linh tiện tay bật nắp đưa qua: "Nếm thử đi, độ nhẹ lắm, không say được đâu."
Mạc Anh ngửi ngửi rồi nhấm nháp từng ngụm nhỏ, cố phân biệt hương vị. Một vị chát nhẹ lan tỏa đầu lưỡi.
Ổ Tư tìm kiếm trên mạng mấy tấm ảnh đang bay rợp trời: "Chị thấy Ngu mỹ nhân với người này là đẹp đôi nhất, cả chiều cao lẫn khí trường đều cực 'A', đúng là xứng đôi vừa lứa."
Mặc Sĩ Thiên Tâm phản bác: "Mười lần thì hết mười một lần phải ra đính chính rồi. Hơn nữa trước đây có người bóc phốt là hai người họ nhìn nhau không thuận mắt, sao mà yêu nhau được, cậu nghĩ nhiều quá rồi."
Mạc Anh uống sạch lon bia, đặt mạnh xuống bàn trà, một lúc sau vị lạ lùng mới ngấm vào: "Không ngon tẹo nào."
Ổ Tư vẫy tay gọi nàng: "Tiểu Nhân Ngư, em lại đây phân xử xem, hai người họ có phải rất xứng đôi không?"
Đó là một bức ảnh được phóng to, bối cảnh trông rất quen. Mạc Anh nhìn kỹ một hồi rồi nhận ra ngay: Đây chẳng phải là căn biệt thự ven biển mà nàng hay lui tới sao?
Và hai người trong ảnh càng quen hơn, một người là Tứ tỷ, người kia chính là "Cá Ma Ma" của nàng. Hai người đang ôm nhau thắm thiết, ôm rất chặt, kiểu như không thể tách rời.
Mạc Anh: "... Hấc!"
Tác giả có lời muốn nói:
Chim Nhạn: Tiểu Nhân Ngư à, tìm hiểu một chút về văn học mẹ kế đi em.
Mạc Anh: Hấc...
