Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 35: Tì Vết



"Các người muốn Tiểu Ngũ nhà tôi làm người mẫu cho buổi đấu giá Chu Thị sao?" Nụ cười tà mị trên môi Diệp Mạc Ly bỗng chốc nhuốm vẻ nguy hiểm, "Ý tưởng này là của ai?"

"Của ai cơ chứ!" Chu Lưu Vũ thót tim, nhịp đập của trái tim mập mạp dường như tỷ lệ nghịch với giọng điệu bất thiện của đối phương mà rơi tự do. Vừa mới tống khứ được hai kẻ không có mắt, chẳng ngờ nhân viên dưới trướng lại đào sẵn một cái hố lớn chờ mình nhảy vào. Chu thiếu nheo mắt, trừng trừng nhìn Mặc Sĩ Hàn với vẻ cảnh cáo gay gắt, khiến bộ ba Thiên Tâm đứng từ xa cũng phải rùng mình.

Mặc Sĩ Thiên Tâm khẽ kéo vạt áo hai người bạn, lí nhí: "Chết tớ rồi... hình như tớ vừa hố anh trai mình một vố đau."

Trần Thụy Linh lại tỏ ra bình thản lạ thường: "Chưa chắc đâu."

Ở bên cạnh, Ổ Tư đã nhanh tay tìm kiếm tên Diệp Mạc Ly trên điện thoại. Hàng loạt bức ảnh soái khí như siêu mẫu sàn catwalk hiện ra, so với người thật đang đứng trước mặt thì chẳng khác nào từ trong tranh bước ra. Ổ Tư thầm cảm thán cái gen di truyền cực phẩm của nhà này, rồi chăm chú đọc hồ sơ cá nhân của anh ta, không khỏi kinh ngạc: "Trời ạ, lý lịch của anh trai Tiểu Nhân Ngư đúng là 'khủng' thật."

Phó chủ tịch Hiệp hội Châu báu Quốc tế, Hội trưởng đời thứ mười ba của Hội Đồ cổ Hoa Hạ, Giám định viên đá quý quốc tế... cùng hàng loạt danh xưng cố vấn cho các tập đoàn thời trang và trang sức hàng đầu thế giới. Bản danh sách dài dằng dặc ấy chỉ gói gọn trong hai chữ: Đại lão.

Với tầm vóc của Diệp Mạc Ly, việc anh nhận lời tham dự buổi đấu giá của Chu Thị đã là một sự nể mặt quá lớn. Chu Thị vốn chẳng thể chen chân vào hàng ngũ thương hiệu quốc tế, cùng lắm chỉ là một tiệm kim hoàn lâu đời có tiếng trong vùng, hèn chi Chu thiếu cứ luôn tỏ ra khiêm nhường đến lạ.

Mặc Sĩ Hàn cũng bàng hoàng khống kém. Vì một người họ Mạc, một người họ Diệp, anh chưa từng nghĩ bạn của em gái mình lại có quan hệ mật thiết với Diệp Mạc Ly như thế. Mới mười phút trước, anh còn đập bàn tranh luận gay gắt với cấp trên về việc giữa Mạc Anh và hoa đán Sài Yến, ai mới là người tôn lên được vẻ cao quý cho báu vật gia truyền của Chu gia. Giờ nhìn lại cục diện này, chỉ thấy thật nực cười.

Dưới ánh mắt giết người của ông chủ, Mặc Sĩ Hàn thu lại mọi cảm khái, cung kính đáp: "Xin lỗi Diệp tiên sinh, ý tưởng này là do tôi đề xuất. Tôi nhận thấy Mạc tiểu thư có khí chất rất đặc biệt, nhất là đôi mắt xanh trong vắt như ánh sao kia, vô cùng có duyên với báu vật của công ty chúng tôi. Những người khác căn bản không thể lột tả hết sự độc bản và cao quý của nó, chỉ có Mạc tiểu thư mới làm được điều đó, nên tôi mới mạo muội mời cô ấy giúp đỡ."

Mạc Anh nhìn bầu không khí kỳ quái trước mắt, khẽ gật đầu: "Đúng vậy, em đến để giúp mà."

Diệp Mạc Ly không giận mà cười, đưa tay trêu đùa vành tai tròn trịa của Mạc Anh. Nàng tránh một nhịp, anh lại được đà lấn tới, nhéo cho đến khi vành tai trắng nõn ửng đỏ mới chịu dừng tay: "Tiểu Ngũ nếu thích, Tam ca mua nó tặng em nhé?"

Mặc Sĩ Thiên Tâm bấu chặt cánh tay Ổ Tư, xuýt xoa: "Ngưỡng mộ quá đi, tớ mà có ông anh vừa ôn nhu, vừa soái, vừa nhiều tiền thế này thì tốt biết mấy."

Ổ Tư đau điếng, gạt phắt bàn tay kia ra: "Cậu không biết tự nhéo thịt mình à?"

Mạc Anh cũng học theo Ổ Tư, dứt khoát vỗ bay bàn tay đang trêu chọc của anh mình: "Nhưng họ bận lắm, không cần em giúp đâu, họ mời người khác rồi. Tam ca, hay là chúng mình đi thôi?"

Bị vỗ đỏ mu bàn tay, Diệp Mạc Ly cũng chẳng giận, chỉ cười như không cười dùng ngón tay vuốt lại mái tóc dài rối bời của Mạc Anh. Anh tùy ý tháo dải lụa xanh trên cổ tay, buộc gọn tóc cho nàng. Trong lúc vô tình, ngón tay anh chạm vào viên ngọc trai hình giọt lệ màu xanh lam đang bện lẫn trong làn tóc.

"Khụ khụ khụ khụ ——" Tiếng ho khan sặc sụa vang lên từ phía Chu thiếu. Gã béo suýt thì sặc nước miếng mà chết, trái tim vừa mới ổn định lại bị treo ngược lên trời bởi lời nói của Mạc Anh: "Mạc tiểu thư xinh đẹp, giữa chúng ta chắc chắn có hiểu lầm. Xin hãy cho tôi một cơ hội để thể hiện thành ý."

Mạc Anh chớp mắt nhìn gã: "Là hiểu lầm sao? Nhưng em nghe anh trai Thiên Tâm nói..."

Chu thiếu gật đầu lia lịa: "Mạc tiểu thư, hiểu lầm, tuyệt đối là hiểu lầm!" Gã quay phắt lại, nắm chặt lấy cánh tay Mặc Sĩ Hàn đang định tiến tới đỡ mình, nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ: "Tôi không quan tâm trước đó các người mời ai, cho dù là Thiên vương lão tử cũng phải gạt xuống cho tôi, nghe rõ chưa?"

Mặc Sĩ Hàn vô cùng đắc thắng. Xét về lợi ích hay thẩm mỹ, anh đều tin Mạc Anh là lựa chọn tối ưu. Trước đó anh còn phải đấu tranh giữa lưu lượng và khí chất, chẳng ngờ chỉ cần vài câu nói của đối phương đã khiến vị thiếu gia này thay đổi thái độ. Đúng là trước mặt đại lão thực thụ, cái gọi là ngôi sao lưu lượng cũng trở nên mỏng manh dễ vỡ.

"Vâng, tôi đi sắp xếp ngay."

Chu thiếu lau mồ hôi, hổn hển mời cả nhóm vào phòng VIP, suốt dọc đường không ngừng tuôn ra những lời tán dương Mạc Anh bằng đủ mọi cách, khiến ba người Thiên Tâm nghe mà sởn gai ốc. Duy chỉ có Diệp Mạc Ly là nghe rất hưởng thụ: "Tiểu Ngũ nhà tôi thiên sinh lệ chất, là báu vật nghìn năm có một. Nhân viên của các anh biết chọn con bé là phúc phần của Chu Thị đấy."

Chu thiếu vâng dạ rối rít: "Phải, phải, ngài nói rất đúng."

Mạc Anh được khen đến híp cả mắt, hoàn toàn không hay biết Mặc Sĩ Hàn vừa có một màn vả mặt sếp mình đầy ngoạn mục.

Diệp Mạc Ly vân vê viên mặt dây chuyền trên tóc nàng, nụ cười trên môi chợt lạnh đi: "Thứ lỗi thời này sao có thể vương trên tóc em chứ? Tam ca đổi cho em cái khác nhé?"

Mạc Anh lắc đầu như trống bỏi: "Không chịu đâu."

Diệp Mạc Ly không ép, chỉ khéo léo dò hỏi: "Ai tặng mà em quý như vàng thế? Tiểu Ngũ, em có giấu anh lén lút quen biết hạng người kỳ quái nào không đấy?"

Nghĩ đến cánh cửa bí mật kia, Mạc Anh đáp: "Lâu Tiểu Hắc tặng em đó."

Diệp Mạc Ly khẽ siết lấy viên ngọc: "Lâu Tiểu Hắc? Hắn ta là ai? Làm nghề gì?"

Mạc Anh ngẩn ra, lục lọi hết ký ức trong cái đầu cá nhỏ của mình mà vẫn chẳng nhớ nổi Lâu An Nhiên làm công việc cụ thể gì. Nàng chỉ nhớ mang máng trong sách có nhắc đến, nhưng toàn là những điều không mấy tốt đẹp.

Làm bạn gái mà lại chẳng biết gì về công việc của bạn gái mình, thật là thiếu sót quá đi. Mạc Anh bối rối nhéo nhéo má mình: "Em cũng không biết chị ấy làm gì nữa, để khi nào em hỏi rồi nói anh biết nha."

Đôi mắt xanh nhạt của Diệp Mạc Ly thoáng dao động: "Anh thấy lớp vỏ bên ngoài của mặt dây này hơi nứt rồi, treo trên tóc sẽ làm hỏng vẻ thẩm mỹ. Hay là để Tam ca mang đi sửa giúp em, sau đó sẽ tết lại vào tóc cho em nhé?"

Chẳng đợi Mạc Anh kịp trả lời, Diệp Mạc Ly đã cẩn thận tháo viên ngọc ra: "Nhìn xem, hỏng thật rồi này, anh sửa xong sẽ trả lại cho em ngay."

Mạc Anh nhìn loáng thoáng thấy trên viên ngọc hình giọt nước kia có một vết rạn nứt rất rõ, nhưng nàng chưa kịp nhìn kỹ thì Diệp Mạc Ly đã nhanh tay nhét nó vào túi áo.

"Mạc tiểu thư, chuyên viên trang điểm đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, mời cô đi lối này."

"Vâng."

Mạc Anh đi đến cửa thì chợt ngoảnh đầu lại dặn dò: "Tam ca, anh sửa xong nhớ trả lại cho em ngay nhé, bằng không Lâu Tiểu Hắc chắc chắn sẽ tháo tung cả cánh cửa nhà mình mất."

Diệp Mạc Ly mỉm cười gật đầu: "Sửa xong anh nhất định sẽ đích thân đeo lại cho em."

Trong căn phòng lúc này chỉ còn lại Diệp Mạc Ly và ba cô gái. Bầu không khí gượng gạo bắt đầu bao trùm, cả ba nhìn nhau định tìm cách rút lui. Nhưng Diệp Mạc Ly đã tiến lại gần với nụ cười lịch thiệp: "Các bạn là bạn của Tiểu Ngũ, cũng chính là bạn của tôi. Tôi vừa mới về nước, có thể kể cho tôi nghe vài chuyện thú vị xảy ra quanh Tiểu Ngũ gần đây được không?"

Thế là, trong lúc Mạc Anh chẳng hề hay biết, Mặc Sĩ Thiên Tâm đã nhanh chóng khai sạch sành sanhmọi chuyện về nàng.

Thực chất, công việc người mẫu lần này không đòi hỏi nàng phải biết catwalk hay trình diễn chuyên nghiệp trên sàn chữ T, mà chỉ cần xuất hiện cùng bảo vật trấn đ**m của Chu Thị – mang tên "Nước mắt Giao nhân", chụp vài tấm hình kỷ niệm và đeo nó lên một lúc là xong.

Nhờ cái danh của vị đại lão Diệp Mạc Ly, nhóm của Mặc Sĩ Thiên Tâm mới có vinh dự ngồi ở hàng ghế VIP phía trước. Cả ba hồi hộp rút điện thoại định quay lén, nghe tiếng rao giá vang lên bên tai mà lòng đầy háo hức chờ đợi món trang sức cuối cùng.

"Tiểu Nhân Ngư thế này có tính là tình cờ mà nhận được một hợp đồng đại diện lớn không nhỉ?" Mặc Sĩ Thiên Tâm phấn khích như thể chính mình sắp lên đài, "Ôi trời ơi, thần tượng của tớ!"

"Chắc là tính đấy..." Trần Thụy Linh bị ồn ào đến mức phải nhích ghế sang một bên, nhưng ánh mắt cô vẫn không ngừng hướng về phía lối vào như đang đợi chờ ai đó.

"Đúng là thực lực áp đảo, không phục không được." Ổ Tư khom người, thì thầm với bạn bè: "Lúc nãy tớ đi vệ sinh thấy Sài Yến đang mắng trợ lý xối xả, hình như trách trợ lý không gọi cô ta dậy sớm nên mới dẫn đến việc đến muộn. Có vẻ cô ta đang tức điên vì bị mất chỗ đấy, phải cẩn thận kẻo cô ta làm khó Tiểu Nhân Ngư ."

"Là cái cô nàng Sài Yến bị Tiểu Nhân Ngư nhà mình đè bẹp ấy hả?"

"Cô ta tự chuốc lấy thôi, chẳng trách được ai cả."

Sự thật là nếu Sài Yến không gào thét qua điện thoại và mắc bệnh ngôi sao, khiến nhân viên công tác tưởng cô ta thực sự bỏ diễn, thì đã chẳng có chuyện Mặc Sĩ Hàn phải ra ngoài tìm người cứu viện, cũng chẳng có kết quả Mạc Anh bất ngờ chiếm sóng như thế này.

Ba cô gái nhớ lại những biến cố kịch tính trong ngày mà không khỏi bùi ngùi, thầm thấm thía đạo lý không tự tìm đường chết thì sẽ không chết.

Khi ánh đèn xung quanh đột ngột lịm tắt, cả hội trường xôn xao hẳn lên. Theo lời giới thiệu của người dẫn chương trình về món trang sức quý giá nhất buổi tối nay, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Mạc Anh khi nàng chậm rãi bước ra. Nàng khoác trên mình bộ lễ phục đuôi cá ánh kim, làn da trắng ngần dưới ánh đèn trông như đang tỏa ra những điểm sáng lấp lánh.

Một tia sáng duy nhất chiếu rọi vào chiếc cổ gợi cảm của nàng, hình ảnh phía sau được phóng đại lên màn hình lớn: một viên đá quý màu đỏ thẫm như máu, hình giọt lệ, rực rỡ y hệt viên kim cương đính nơi khóe mắt nàng.

"Tớ... tớ..."

"Quay trộm một chút làm kỷ niệm chắc không sao đâu nhỉ?" Ổ Tư không tự tin lắm nhưng đôi bàn tay đã sớm mở máy quay phim.

Lúc này, Diệp Mạc Ly chăm chú quan sát nàng tiên cá nhỏ giữa trung tâm sân khấu, ánh mắt tràn ngập vẻ nhu mì. Đôi ngón tay anh khẽ siết lại, viên mặt dây chuyền hình giọt lệ màu xanh lam trong tay anh nứt ra làm đôi, để lộ bên trong một vật đen nhỏ xíu như cây kim. Ánh đèn đỏ trên đó nháy lên vài cái rồi tắt lịm hoàn toàn.

Lâu Tiểu Hắc?

Anh nhất định phải tra cho ra kẻ đó là ai.

Tác giả có lời muốn nói:

Trước đó, phía cảnh sát đã từng nhắc tới món đồ này một lần: một chiếc khuyên tai chứa đựng công nghệ đỉnh cao.

Về sau, trong chương về đuôi cá cũng có lần đề cập lại: sau khi bị thương, Lâu Tiểu Hắc đã cố ý để nàng tiên cá nhỏ tự tay chọn lựa...

Một hiểu lầm tai hại. Lâu Tiểu Hắc vốn định tìm cách thu hồi bấy lâu mà chưa được, giờ thì chẳng còn gì để thu hồi nữa rồi, thật đúng là sống chẳng còn gì luyến tiếc.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...