Buổi đấu giá châu báu của Chu Thị khép lại trong sự thành công rực rỡ ngoài mong đợi. Nhờ tin tức Diệp Mạc Ly đích thân hạ cố đến dự được tung ra từ sớm, những người đam mê trang sức, giới sưu tầm, và ngay cả đại diện các tập đoàn kim hoàn lớn cũng lũ lượt kéo đến với hy vọng được kết giao cùng anh.
Báu vật gia truyền của Chu gia – sợi dây chuyền "Nước mắt Giao nhân" – cuối cùng đã thuộc về Diệp Mạc Ly với mức giá cao gấp mười lần con số dự tính ban đầu. Ngay tại khán phòng, anh thản nhiên trao báu vật ấy cho Mạc Anh, khiến đám đông không khỏi tò mò và thán phục về danh tính của cô gái nhỏ này.
"Tiểu Ngũ, Tam ca còn chuẩn bị cho em rất nhiều loại đá nhỏ khác ở nước ngoài, sắp tới anh sẽ bảo người ta vận chuyển về đây. Còn cái này... em cứ đeo lên người chơi tạm vài ngày cho vui nhé!"
Ba người nhóm Mặc Sĩ Thiên Tâm vì kẹt giữa đám đông nên đến muộn một bước, vừa vặn chỉ nghe được câu nói sau cùng. Cả ba không nén nổi tiếng hít hà kinh ngạc. Món trang sức trị giá hàng trăm triệu tệ mà qua lời anh trai nàng lại chỉ là món đồ để chơi tạm hai ngày thôi sao?
Mạc Anh mân mê sợi dây chuyền trên tay, cố gắng hướng viên ngọc về phía ánh sáng để tìm kiếm dấu vết gì đó: "Tam ca, đây thực sự là Nước mắt Giao nhân sao? Tại sao nó lại có màu đỏ như máu thế này?"
Diệp Mạc Ly nở nụ cười đầy tà khí: "Ở đây lưu truyền một câu chuyện xa xưa lắm, cổ hủ hơn nhiều cái truyện nàng tiên cá hóa thành bọt biển vì hoàng tử mà em từng nghe. Tương truyền dưới đáy biển sâu có một giao nhân tình cờ lên bờ, rồi đem lòng yêu một cô gái nhân loại dịu dàng. Họ cùng nhau đánh cá qua ngày, trải qua quãng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời. Nhưng thọ mệnh giao nhân khác với con người, cuối cùng hắn phải đau đớn nhìn người thương ra đi. Vì lo sợ kiếp này không còn được thấy bóng hình người yêu, hắn đã tự tay móc hai con mắt mình chôn bên cạnh nàng. Mỗi khi nhớ thương, hốc mắt trống rỗng của hắn lại tuôn trào những giọt lệ đỏ thẫm như máu..."
Mạc Anh trợn tròn mắt, gương mặt hiện rõ vẻ kinh hãi.
Diệp Mạc Ly cố ý hạ thấp giọng, thần bí: "Lệ giao nhân hóa thành châu, đỏ rực như máu. Và mỗi khi bão tố nổi lên, cả mặt biển sẽ bị nhuộm đỏ thẫm. Lúc ấy, từ đại dương sâu thẳm sẽ vang lên tiếng khóc than không dứt, kiểu như này này ——"
Anh anh anh...
Nhóm Mặc Sĩ Thiên Tâm đồng loạt rùng mình, lùi lại vài bước. Lúc đầu họ cứ ngỡ đây là một thiên tình sử thê lương vượt chủng tộc, ai ngờ qua miệng Diệp tiên sinh, nó lại biến thành một câu chuyện kinh dị sống động đến thế.
Mạc Anh sợ tới mức thở gấp, ngơ ngác nhìn Diệp Mạc Ly: "Tam ca, anh lại nói linh tinh rồi!"
Diệp Mạc Ly lập tức thu hồi vẻ mặt bi thương, cười đầy vẻ không thành ý: "Ái chà, bị Tiểu Ngũ thông minh vô song phát hiện ra rồi. Giờ Tam ca không lừa được em nữa sao?"
Mạc Anh phồng má giận dỗi: "Tứ tỷ bảo, câu chuyện anh kể lần trước về việc bị cắt thành từng lát ở bệnh viện cũng là lừa em. Sao anh hư thế chứ!"
Diệp Mạc Ly liếc thấy bộ ba Thiên Tâm đang tò mò nhìn sang, liền đánh tiếng: "Đa số chuyện kinh dị đều xảy ra ở bệnh viện mà. Để sau này về anh kể hết cho em nghe. Nhưng giờ em có muốn tiếp đãi bạn bè mình không?"
Mạc Anh gật đầu lia lịa: "Có chứ, có chứ!"
Bốn cô gái vốn định nhân hai ngày nghỉ để làm quen phong cách hát, cải biên nhạc và tập vũ đạo cho vòng bán kết. Nào ngờ cái gọi là nhờ chút việc mọn của Mặc Sĩ Hàn lại kéo dài đến tận khi mặt trời lặn mới rời khỏi hiện trường đấu giá.
"Tiểu Nhân Ngư, em có muốn ký hợp đồng đại diện lâu dài cho trang sức Chu Thị không?"
"Em đến để giúp thôi mà."
Trước sự săn đón nịnh bợ của Chu thiếu, thậm chí gã còn soạn sẵn một bản hợp đồng 5 năm làm người phát ngôn độc quyền, ai cũng hiểu gã đang muốn lấy lòng Diệp Mạc Ly. Nhưng Mạc Anh thì vẫn ngây ngô, nàng thậm chí còn thấy phản cảm với sự ràng buộc lâu dài này, thầm nghĩ phải bàn bạc với Tứ tỷ hoặc bạn gái nhỏ của mình đã. Đang lúc nàng sầu não, "cá con" đột nhiên nhắc nhở nhẹ nhàng , Mạc Anh liền quay sang đề nghị với ba người bạn: "Hay là để Tam ca mời mọi người ăn tối nhé?"
Bữa tối diễn ra trong không khí vui vẻ, ngay cả Mạc Anh vốn ít khi dùng bữa cũng ăn khá nhiều, đặc biệt là tỏ ra vô cùng hứng thú với món bít tết vị thì là.
"Tam ca gói cho em vài phần nhé?"
"Dạ không cần đâu ạ."
Thấy Diệp Mạc Ly chăm sóc Mạc Anh từng li từng tí, ga-lăng hết mức, ba người bạn biết ý nên ăn xong liền hẹn hôm sau gặp lại rồi nhanh chóng biến mất.
Mạc Anh nghiêng đầu nhìn người anh vừa quen thuộc vừa có chút xa lạ: "Tam ca, anh có muốn đi gặp Tứ tỷ và Nhị ca không?"
Diệp Mạc Ly chần chừ: "Đêm nay luôn sao?"
Mạc Anh lưỡng lự giữa việc đi tìm Lâu Tiểu Hắc và đi chơi với mọi người, cuối cùng nàng chọn Tam ca, vì dù sao khi vào thi đấu nàng cũng gặp bạn gái nhỏ mỗi ngày: "Em chỉ rảnh tối nay thôi, không thì phải chờ đợt nghỉ tới."
Diệp Mạc Ly đỡ trán: "Anh thấy Ngu Toàn chắc cũng chẳng thiết tha gì gặp anh đâu."
Mạc Anh thắc mắc: "Sao lại không muốn gặp anh? Để em gọi điện hỏi Tứ tỷ nhé?"
Chạm vào ánh mắt đơn thuần của nàng, Diệp Mạc Ly vội ngăn bàn tay đang định gọi điện lại, cười đề nghị: "Đừng gọi, chúng ta phải tạo bất ngờ cho Tứ tỷ của em chứ!"
Đến trước căn biệt thự ven biển, Mạc Anh phụ trách gõ cửa, còn Diệp Mạc Ly nấp vào góc khuất, chuẩn bị cho Ngu Toàn một kinh hỉ bất ngờ.
Ngu Toàn nghe tiếng gõ cửa liền thản nhiên mở ra. Thấy Mạc Anh, nàng nhịn không được trêu chọc: "Sao em không đi tìm bạn gái nhỏ của mình đi?"
Mạc Anh đảo mắt liên tục, cố ý ra hiệu cho Tứ tỷ. Ngu Toàn đi vào vài bước, thấy Mạc Anh vẫn đứng ngoài cửa, đôi mắt như lưu ly hết liếc trái lại quay phải như cái đồng hồ quả lắc bị hỏng. Nàng kỳ quái ghé sát vào nhìn: "Mắt em bị làm sao thế?"
Đúng lúc đó, Diệp Mạc Ly từ bên cạnh vụt ra định dọa. Đồng tử Ngu Toàn co rụt, nàng nhanh tay túm lấy Mạc Anh che ra sau, đồng thời vung chân đá một cú cực hiểm khiến kẻ đột nhập văng xa một đoạn.
Nhìn Tam ca định đi dọa người lại bị Tứ tỷ đá lăn xuống bậc thang, mắt Mạc Anh nháy mắt biến thành hình xoáy ốc: "!!!"
Ngu Toàn: "Kẻ nào?"
Mạc Anh thò cái đầu nhỏ ra sau lưng nàng, lí nhí hỏi: "Tam ca... anh không sao chứ?"
Diệp Mạc Ly nằm giả chết một lúc lâu mới lật người lại được: "Ngu Toàn, lần nào gặp em cũng động tay động chân, chẳng có chút nữ tính nào cả, hèn gì không gả đi đâu được."
Sắc đỏ bốc lên ngùn ngụt trên người Ngu Toàn. Nàng hùng hổ bước xuống, bồi thêm một đạp vào bụng Diệp Mạc Ly: "Em thấy lá gan cá của anh to gớm nhỉ, còn nhớ những gì anh đã nói trước khi cút đi không?"
Diệp Mạc Ly tức tối: "Em tưởng đây là đất lành chim đậu chắc? Anh thèm vào đây chắc nếu không phải vì Tiểu Ngũ ——" Anh gian nan ngồi dậy, mỉm cười với nàng: "Tiểu Ngũ ngoan, vào trong tìm Nhị ca chơi đi, anh nói chuyện với Tứ tỷ xong sẽ vào ngay."
Mạc Anh thấy không khí giữa hai người rất kỳ quái, nhỏ giọng nhắc nhở: "Hai người cẩn thận kẻo paparazzi chụp được nhé, không là Tứ tỷ và Tam ca lại lên Hot Search đấy."
Dưới sự giáo huấn của nhóm Thiên Tâm, Mạc Anh đã biết người nổi tiếng sợ nhất là bị soi mói đời tư...
Ngu Toàn và Diệp Mạc Ly, hai kẻ vốn đang xắn tay áo định lao vào một trận tẩn nhau, đều đồng loạt khựng lại khi nghe tiếng Mạc Anh. Ngu Toàn hắng giọng: "Tiểu Ngũ, em vào nhà trước đi, Nhị ca đang ở bể bơi chờ em đấy."
Mạc Anh ngoan ngoãn gật đầu. Dù đã đi được một quãng xa, nàng vẫn thoáng nghe thấy tiếng Diệp Mạc Ly càm ràm về việc an ninh ở đây quá kém, để paparazzi chụp lén thì thật không ổn chút nào.
Phải mất hơn nửa giờ sau, cả bốn người mới tụ họp đầy đủ. Hai kẻ vừa nãy còn hùng hổ ngoài sân giờ đây người ngợm ướt sũng, vừa đi vừa để lại những vệt nước dài trên sàn.
"Ồ, Tam ca, Tứ tỷ, hai người lén lút đi chơi nước mà không rủ em với Nhị ca nhé!"
"Tiểu Ngũ, lần sau Tam ca bù cho em sau nhé." Chưa đợi Mạc Anh kịp đáp lời, Diệp Mạc Ly đã nhảy ùm xuống bể bơi, bọt nước bắn tung tóe. Giọng anh lạnh lùng như phát ra từ kẽ răng: "Em phải để ý đến con cá con trong bụng mình đấy."
"Vâng ạ."
Mỗi người tự chọn cho mình một góc, bể bơi rộng thênh thang phút chốc bị bao quanh bởi bốn chiếc đuôi cá với những màu sắc rực rỡ khác nhau. Chiếc đuôi vàng óng của Mạc Anh tinh nghịch hất tung một vốc nước tưới lên người các anh chị, lập tức khơi mào cho một cuộc vây công đầy tiếng cười.
Khổng Như Lam định ngăn cản: "Đừng có..." Nhưng chưa dứt lời, mặt anh đã bị một chiếc đuôi vô tình nào đó vỗ trúng. Ngu Toàn vốn đã ngứa mắt Diệp Mạc Ly, nhân cơ hội này liền mượn công trả tư, cùng Mạc Anh hợp sức tấn công anh chàng.
Mạc Anh được hai vị gia trưởng bảo vệ hai bên, nhiệm vụ duy nhất của nàng là thừa cơ dậu đổ bìm leo mà tạt nước. Sau vài hiệp, Diệp Mạc Ly bị ba chiếc đuôi cá ép cho thảm hại, đành phải lóp ngóp bò lên bờ vẫy tay đầu hàng: "Dừng! Dừng lại ngay!"
Ngu Toàn hừ lạnh: "Đồ nhát gan."
Diệp Mạc Ly nhịn không được phản bác: "Đây gọi là phong độ hiệp sĩ, là khiêm nhường! Khiêm nhường em có hiểu không?"
Mạc Anh chơi đến mệt lả, nàng ghé người vào thành bể bơi ngáp dài một cái: "Tam ca ơi, kể cả anh không khiêm nhường thì anh cũng đâu có đánh lại Tứ tỷ đâu."
Khổng Như Lam gật đầu lia lịa tán thành: "Đúng thế!"
Diệp Mạc Ly ôm lấy trái tim nhỏ bé của mình, than thở: "Tiểu Ngũ, em cư nhiên lại bênh vực cái người hung hãn như Tứ tỷ của em mà bỏ rơi Tam ca đáng thương sao?"
Mạc Anh nở một nụ cười ngọt ngào, chiếc đuôi khẽ vẫy vẫy: "Nhưng mà Tam ca thật sự đánh không lại Tứ tỷ mà, từ trước đến giờ có thắng được trận nào đâu..."
Ngu Toàn nghe vậy thì cười đầy đắc thắng.
Trong sự bao bọc của ba vị gia trưởng, Mạc Anh có cảm giác như được quay về nhiều thập kỷ trước. Lúc đó nàng cũng vừa tỉnh giấc, thấy mọi người đều ở bên cạnh, lòng nàng trào dâng một cảm giác an tâm và thỏa mãn lạ kỳ. Giữa bầu không khí ấm áp ấy, Mạc Anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngay sát thành bể. Trong mơ, nàng lại thấy mình đứng dưới ánh trăng sáng rực năm nào.
Thấy Mạc Anh đã ngủ say với gương mặt bình yên như đang trong một giấc mộng đẹp, nụ cười trên môi Diệp Mạc Ly bỗng tắt ngấm. Anh nghiêm giọng: "Được rồi, chuyện khác để sau. Giờ nói về chuyện của Tiểu Ngũ đi. Đứa nào... đứa nào dám nhân lúc chúng ta không có nhà mà làm bụng con bé to ra hả?!"
Ngu Toàn cứ nhắc đến chuyện này là lại bốc hỏa, nhưng vì đại cục nên không thể làm gì được, nàng nghiến răng thốt ra từng chữ: "Lâu... An... Ni."
Khổng Như Lam ấp úng định nói: "Anh... anh..."
Lại là một người họ Lâu?
Diệp Mạc Ly khinh khỉnh hừ nhẹ: "Em chẳng tự xưng là thương Tiểu Ngũ nhất sao? Thế mà để người ta bắt nạt con bé đến mức này à? Cái đứa đó đã chết chưa? Nếu chưa thì anh không ngại tiễn nó một đoạn đâu."
Khổng Như Lam cuống quýt: "Sai... sai rồi."
Ngu Toàn gắt lên: "Anh điên à? Muốn hại chết em thì nói thẳng. Tiểu Ngũ cần cái người họ Lâu đó thì cá con trong bụng mới thành hình được."
Diệp Mạc Ly liếc nàng một cái: "Sợ chết thì để anh làm. Kể cả không giết nó, cũng phải cho nó biết có những người nó tuyệt đối không được chạm vào."
Khổng Như Lam vẫn cố chen vào: "Là Lâu... Lâu..."
Ngu Toàn trầm tư hồi lâu: "Không được, ít nhất phải đợi đến khi cơn đói của Tiểu Ngũ giảm bớt đã. Anh tưởng em không muốn tính sổ với nó chắc? Nhưng cá con mới là quan trọng nhất."
Diệp Mạc Ly hỏi: "Bao giờ thì cá con ra đời?"
Khổng Như Lam đáp: "Ba... ba tháng."
Ngu Toàn sửng sốt: "Hả?! Gần ba tháng rồi mà bụng Tiểu Ngũ vẫn chẳng thấy động tĩnh gì, có khi nào nhầm không?"
Khổng Như Lam lắc đầu. Thực ra họ cũng chẳng ai có kinh nghiệm trong chuyện này.
Diệp Mạc Ly mất kiên nhẫn bĩu môi: "Nói vậy là từ giờ đến khi cá con chào đời, chúng ta vẫn phải để kẻ đó lượn lờ trước mắt sao?"
Ngu Toàn bấm chặt lòng bàn tay. Nàng thật không muốn thừa nhận rằng để đưa Lâu An Ni đến gần Tiểu Ngũ, nàng còn phải đích thân đi cửa sau: "Chờ cá con sinh ra rồi tính."
Khổng Như Lam sốt ruột khua tay múa chân trước mặt hai người: "An... An..."
Diệp Mạc Ly ấn bàn tay đang múa may của Nhị ca xuống: "Nhị ca yên tâm, em sẽ không để loại người đó yên ổn bên cạnh Tiểu Ngũ đâu. Em phải cho cô ta một bài học nhớ đời."
Ngu Toàn xua tay: "Được rồi, anh đừng có làm hỏng nguồn thức ăn của Tiểu Ngũ. Nếu để em biết anh làm con bé bị đói, em là người đầu tiên không tha cho anh. Tiểu Ngũ ngủ rồi, anh cũng biến đi được rồi đấy, ở đây không chào đón anh." Nói xong, nàng bò lên bờ đi thẳng lên lầu.
Diệp Mạc Ly vẫy vẫy chiếc đuôi, quay sang chào Khổng Như Lam: "Khi nào cá con chưa sinh, em sẽ không đi đâu hết. Có việc gì cứ bảo Tiểu Ngũ gọi cho em. Giờ em phải đi gặp cái cô Lâu An Ni kia một chuyến xem sao."
Khổng Như Lam thở dài thườn thượt, lầm bầm một mình: "... Là Lâu An Nhiên mà."
Tác giả có lời muốn nói:
Nhị ca: Tại sao... tại sao không một ai chịu nghe tôi nói hết câu vậy? QAQ
