Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 51: Đề nghị



Dẫu luôn tự tin vào khả năng kiềm chế của bản thân, nhưng khi đối diện với tấm lưng trần gợi cảm của nàng tiên cá nhỏ, Lâu An Nhiên vẫn chết lặng mất mười mấy giây. Cô theo bản năng liếc nhìn tấm rèm cửa đã kéo kín, rồi lại lúng túng đưa tay sờ mũi mình.

Bộ trang phục ôm sát lấy thân hình hoàn mỹ của Mạc Anh, tôn lên những đường cong đầy nảy nở. Vòng eo thon gọn cùng nhịp đập khe khẽ của chiếc đuôi cá đang khẽ quẫy, tạo nên một vẻ quyến rũ đến nao lòng. Dù vai áo đã cố tình bị nàng kéo trễ xuống một chút, nhưng những chỗ cần che vẫn được phủ kín, chỉ để lộ những khoảng da thịt trắng ngần dưới ánh đèn ấm áp, càng thêm vẻ mời gọi.

Nàng đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê, đôi mắt lục bảo kinh diễm vẫn vương chút sương mù của cơn buồn ngủ, thơ ngây như một đứa trẻ. Thế nhưng, vóc dáng nóng bỏng ấy lại dễ dàng khơi gợi những xao động nguyên thủy nhất trong lòng người đối diện, phơi bày mọi d*c v*ng giữa bóng đêm ám ảnh đầy tình tứ.

"Lâu Tiểu Hắc, chị lại đây với em đi."

Lâu An Nhiên vừa trở về từ một buổi tiệc xã giao, dù đã có trợ lý đỡ rượu nhưng cô cũng đã uống không ít. Đến khi sực tỉnh, bàn tay cô đã đặt trên làn da mịn màng ấy khơi mào ngọn lửa. Cảm giác mát lạnh từ da thịt nàng truyền qua lòng bàn tay khiến cô tỉnh táo đôi chút: "Nằm bò ra sofa thế này, không sợ ép vào cá con sao, hửm?"

Mạc Anh khẽ nghiêng mình, chống cằm nhìn chằm chằm Lâu An Nhiên. Nàng xích lại gần, ngửi thấy mùi rượu nồng đượm nhưng ngọt ngào tỏa ra từ cô: "Chị uống rượu rồi."

Lâu An Nhiên ngồi bệt xuống sàn, lười biếng nghịch một lọn tóc vàng óng của nàng đang rủ trên sofa. Sau khi quấn vài vòng quanh đầu ngón tay, cô mới nhích lại gần, cười khẽ: "Ừ, có uống một chút, nhưng chưa say."

Mạc Anh cúi người, đặt một nụ hôn ấm áp lên khóe môi vẫn còn vương chút lạnh lẽo của đêm đen của đối phương. Không biết có phải vì tác động của cồn hay không mà Lâu An Nhiên bỗng ngẩn ra. Chỉ trong chớp mắt đó, chiếc lưỡi nhỏ tinh nghịch của nhóc con đã kịp lướt qua môi răng cô một cái, nhẹ tựa chuồn chuồn đạp nước, rồi lập tức rút lui khi cô vừa kịp hoàn hồn.

Mạc Anh l**m môi, nếm được dư vị thanh khiết: "Có thấy khó chịu không? Liệu ngủ dậy một giấc, chị có quên sạch mọi chuyện giống như em lần trước không?"

Lâu An Nhiên xoa thái dương, cảm thấy nhóc con trước mắt thật quá đỗi mê người, từng cử chỉ đều tỏa ra sức hút nồng nàn như đóa anh túc khiến người ta đắm say. Đối diện với đôi mắt rực rỡ ấy, cô cảm thấy mọi vì sao trên trời đều mờ nhạt. Dẫu chỉ mới uống vài ly, nhưng "rượu không say người, người tự say", cô trầm giọng cười khẽ: "Chính tôi cũng không biết mình đang say, hay là tỉnh nữa."

Mạc Anh chìm đắm trong đôi mắt thâm thúy kia, ánh mắt lướt qua bờ môi đỏ đang hé mở của cô, không kìm được lại ghé sát định đánh lén lần nữa.

Lâu An Nhiên đâu thể để nhóc con cứ liên tục câu dẫn mình như thế. Cô ôm chặt lấy nàng, hơi thở trở nên dồn dập và khàn đục trước khi đánh mất sự kiểm soát: "Bảo bối, em chắc chắn là hiện giờ mình có thể chứ?"

Mạc Anh sực nhớ đến cuộc điện thoại trước đó: "Nhị ca nói em không cần phải kìm nén thiên tính quá mức, nhưng chuyện này không được làm mỗi ngày, bảo em phải tiết chế."

Rắc.

Lâu An Nhiên như nghe thấy tiếng ổ khóa trong lòng được mở ra. Cô nâng niu gương mặt nàng, những nụ hôn dịu dàng nhẹ nhàng rơi xuống: "Vậy thì, tôi không khách sáo đâu."

... (Kéo rèm) ...

Lâu An Nhiên là người tỉnh dậy trước. Cô nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn, phúng phính của nhóc con đang kề sát, hơi thở ấm áp phả vào cổ mình ngứa ngáy. Cô khẽ dịch người sang một bên, nhưng ngay lập tức, đôi chân thon dài dưới lớp chăn cũng bám sát theo, khóa chặt lấy cô không rời.

"Tỉnh rồi à?"

"Dạ."

Sợ vảy cá sẽ làm xước da Lâu An Nhiên, Mạc Anh vẫn duy trì hình thái đôi chân nhân loại. Nàng theo bản năng cọ nhẹ vào người cô: "Lâu Tiểu Hắc, chào buổi sáng."

Nhìn nụ cười ngọt ngào trên gương mặt nàng, sự thỏa mãn trong lòng Lâu An Nhiên như muốn trào dâng. Một người đẹp như mộng hiện đang nằm gọn trong vòng tay cô. Nếu sau này mỗi ngày khi tỉnh giấc đều thấy cảnh tượng này, cô chẳng còn mong cầu gì hơn. "Bảo bối, tối qua ai dạy em mặc đồ kiểu đó thế?"

Cơn khao khát bị kìm nén bấy lâu bỗng chốc vỡ òa khiến nhóc con có chút mệt lả, nhưng cô vẫn giữ được chút lý trí cuối cùng. Lâu An Nhiên thừa hiểu nhóc con nhà mình vốn là một tờ giấy trắng thuần khiết, nếu không có ai chỉ điểm thì tuyệt đối không thể làm ra những trò câu dẫn như vậy. Dù việc này mang lại dư vị mới mẻ, nhưng cô không thích cảm giác mình bị ai đó tính kế.

Mạc Anh đang đắm chìm trong dư vị ngọt ngào, sớm đã quên sạch kế hoạch ban đầu. Nàng rối rắm vài giây rồi bất ngờ cuộn chăn, đè lên người Lâu An Nhiên: "Tối qua... em có đẹp không?"

Lâu An Nhiên luôn bắt kịp tư duy nhảy vọt của nàng: "Bảo bối, em có hiểu lầm gì về bản thân mình không vậy? Trong mắt và trong lòng tôi, không ai có thể xinh đẹp hơn em cả."

Mạc Anh nằm sấp một lúc thấy mỏi nên lại lăn ra nằm cạnh: "Vậy chị giúp em một việc được không?"

Lâu An Nhiên nhướng mày đầy ẩn ý: "Tất nhiên rồi."

Rất nhanh sau đó, qua lời kể vụn vặt của Mạc Anh, cô đã hiểu ra ngọn ngành sự việc. Hóa ra màn quyến rũ tối qua chỉ là một điều kiện trao đổi sao?

Mạc Anh đầy mong chờ nhìn cô, nhưng rồi nụ cười trên mặt Lâu An Nhiên dần tắt lịm, thay vào đó là vẻ mặt âm u đến đáng sợ. Nàng chột dạ, giọng nói bất giác nhỏ dần: "Lâu Tiểu Hắc..."

Lâu An Nhiên lạnh lùng không nói một lời, hất chăn đứng dậy đi thẳng vào nhà vệ sinh. Mọi dư vị lưu luyến của đêm qua bị làn nước lạnh dội sạch không còn dấu vết.

Mạc Anh lo lắng đứng ngoài cửa, xoay tay nắm cửa nhiều lần nhưng bên trong đã khóa chặt.

Mãi đến khi Lâu An Nhiên thay bộ đồ ngủ mới bước ra, gương mặt cô lại trở nên nghiêm nghị như đang xử lý công việc. Mạc Anh nhìn thấy những dải màu tím đỏ tỏa ra đầy căn phòng – dấu hiệu của sự phẫn nộ, nàng liền khép nép đi theo sau như một cái đuôi nhỏ: "Lâu Tiểu Hắc, chị giận em à?"

"Phải."

Mạc Anh vò đầu bứt tai: "Tại sao chị lại giận?"

Lâu An Nhiên nhìn gương mặt đầy mờ mịt, ngây thơ đến mức chẳng biết gì của nàng, thở dài: "Thôi bỏ đi."

Cô thay quần áo chuẩn bị ra ngoài, rồi lấy từ trong ba lô ra một mảnh giấy đã chuẩn bị sẵn đưa cho nàng: "Đây là địa chỉ bệnh viện bà nội Ổ Tư đang nằm. Thứ em cần đấy."

Mạc Anh nhận lấy tờ giấy, nhưng cảm giác vui sướng khi tìm thấy người lại không đến như nàng tưởng tượng. Ngược lại, nhìn bầu không khí giận dữ bao trùm, nàng đột nhiên thấy rất buồn.

Hôm trước Trần Thụy Linh vừa khuyên nàng thử xem, không ngờ mọi việc lại thuận lợi đến thế. Cả ba lại xin nghỉ để đến bệnh viện, và cuối cùng cũng tìm được một Ổ Tư đang tiều tụy đến xót xa.

Ổ Tư xách bình nước nóng vừa bước ra cửa đã thấy ba người họ lỉnh kỉnh đồ đạc, từ giỏ trái cây đến quà cáp đủ loại. Cô gượng cười: "Chà, thật không ngờ các cậu lại tìm được đến tận đây."

Cả ba đã bàn bạc từ trước nên không nhắc đến chuyện cũ: "Bà nội sao rồi?"

Ổ Tư nghiêng người, khẽ đẩy cửa phòng bệnh. Trong phòng có ba chiếc giường, người bà đang nằm ở giường giữa. Đôi bàn tay khô gầy như tay trẻ con, gầy đến mức tưởng như có thể bẻ gãy bất cứ lúc nào, lộ ra dưới lớp chăn. Dưới làn da đen sạm, dường như chẳng thể tìm thấy một mạch máu nào rõ rệt.

Họ đến không đúng lúc, bà cụ vừa mới thiếp đi, nằm im lìm đến mức nhịp thở dưới lớp chăn cũng thật khó để nhận ra.

Ổ Tư không khách khí với nhóm bạn, cô nhận lấy hết đồ đạc rồi cả bốn cùng tìm đến một góc vắng người. Ổ Tư thẫn thờ mò mẫm trong túi rồi rút ra một bao thuốc lá, nhưng khi chưa kịp châm lửa đã bị Mặc Sĩ Thiên Tâm giật lấy: "Cậu là ca sĩ, sao lại có thể hút thuốc chứ?"

Ổ Tư cũng chẳng buồn tranh giành, cô xoay xoay chiếc bật lửa trong tay, trên thân vẫn còn khắc tên một nhà hàng nào đó. Cô dựa người vào lan can, đưa mắt nhìn những tòa cao ốc xa xăm, rồi buồn chán dùng bật lửa gõ nhịp vào những thanh sắt cửa sổ bệnh viện, phát ra những âm thanh khô khốc: "Tớ không quay lại đâu. Cảm ơn các cậu đã đến thăm bà."

Trần Thụy Linh khẽ hỏi: "Đã nghĩ kỹ chưa?"

"Ừm."

Mặc Sĩ Thiên Tâm khuyên nhủ hết lời, cuối cùng nghẹn ngào đến đỏ cả mắt.

Mạc Anh đứng một bên quan sát ba người họ khoác vai nhau tâm sự, cảm thấy mình như một người ngoài cuộc. Cảm giác khó chịu trong lòng nàng lúc này còn nặng nề hơn trước. Mãi cho đến khi cả nhóm rời bệnh viện trở về phim trường, nàng vẫn không thể hiểu nổi tại sao mình lại thấy bất an đến thế.

Bộ tứ giờ chỉ còn lại ba, không ai có thể gượng cười nổi.

Đến khi Trần Thụy Linh nhận ra Mạc Anh đang héo hon như hoa thiếu nước thì đã là chuyện của ba ngày sau. Ba người uể oải thảo luận chuyện biên đạo và phối khí, nhưng Mạc Anh cứ chống cằm nhìn chăm chằm vào một khoảng không vô định mà thẫn thờ. Gọi vài tiếng nàng mới tỉnh táo lại đôi chút, nhưng rồi trạng thái ngây người ấy lại nhanh chóng lặp lại.

Nếu nói vòng bán kết là bước đệm quyết định để tiến vào chung kết, thì với trạng thái này, e là họ chẳng thể vượt qua nổi vòng loại.

Trần Thụy Linh lo sốt vó, cô cố ý lảng tránh Mặc Sĩ Thiên Tâm đang thất thần rồi kéo Mạc Anh ra một góc: "Tiểu Nhân Ngư, em vẫn đang lo cho Tư Tư sao?"

Mạc Anh lắc đầu, rồi vẻ mặt lộ rõ sự phiền muộn: "Linh Linh, cách của chị chẳng hiệu quả gì cả. Lâu Tiểu Hắc giận thật rồi, hai đêm nay chị ấy không về nhà."

Trần Thụy Linh ngẩn ngơ: "Hả???"

Cô nhìn chằm chằm vào gương mặt đang nhăn nhó vì khổ sở của Mạc Anh: "Em có biết trông em bây giờ giống cái gì không?"

"Giống cái gì ạ?"

"Giống hệt một nàng dâu nhỏ đang mòn mỏi chờ chồng vậy. Cứ như thể một ngày không thấy mặt chị ấy là em ăn không ngon, ngủ không yên, làm chuyện gì cũng chẳng có tinh thần..." Trần Thụy Linh thấy mình nói hơi quá lời nên khẽ điều chỉnh lại: "Lâu An Nhiên đã đưa địa chỉ cho em rồi, sao lại còn giận em được?"

Mạc Anh buồn bã: "Lâu Tiểu Hắc đã viết sẵn địa chỉ từ trước rồi. Ngay cả khi em không dùng cách đó, chị ấy vẫn sẽ giúp em thôi. Chị ấy tốt lắm."

Trần Thụy Linh càng thêm ngạc nhiên: "Thế thì vì cái gì?"

Sau khi gặng hỏi kỹ càng diễn biến đêm hôm đó, khuôn mặt Trần Thụy Linh đỏ bừng như muốn nhỏ máu. Mí mắt cô giật liên hồi, vừa buồn cười vừa bất lực: "Tiểu Nhân Ngư ơi là Tiểu Nhân Ngư, chị bảo em nũng nịu, làm nũng một chút, chứ không phải bảo em dùng cái cách... khụ khụ... quyến rũ đó."

Mạc Anh ngây thơ: "Khụ khụ là gì? Nhưng em làm đúng y như lời chị dặn mà."

Kẻ vô tình gánh tội thay là Trần Thụy Linh chỉ biết méo mặt, thầm nuốt một ngụm máu nóng vào trong. Cô cảm thấy mình chắc chắn đã nằm trong danh sách đen của Lâu An Nhiên rồi: "Em thật là... giỏi quá cơ."

Quyến rũ thì đã quyến rũ rồi, chuyện mây mưa ấy vốn dĩ nên là niềm vui chứ. Trần Thụy Linh vò đầu bứt tai, là người ngoài cuộc, cô nhìn ra ngay tình cảnh của hai người này: không còn là đùa giỡn nữa, mà đã thực sự nảy sinh tình cảm sâu đậm rồi.

Mạc Anh suy nghĩ một hồi rồi gật đầu lia lịa: "Em cũng thấy mình rất được, nhưng Lâu Tiểu Hắc hai ngày nay không thèm để ý đến em, em thấy... buồn lắm."

Trần Thụy Linh chẳng muốn nghe thêm chuyện thầm kín của hai người nữa, nhưng thấy nàng rầu rĩ không vui, cô đành mách nước: "Chị ấy giận không thèm nhìn em thì em cứ bám lấy chị ấy, bám đến khi nào chị ấy chịu để ý đến em mới thôi!"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...