Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 52: Đạo sư



Để làm tê liệt cảm xúc của chính mình, Lâu An Nhiên chìm vào những bữa tiệc rượu kéo dài bất tận. Tàn tiệc, nếu không phải quán bar thì cũng là phòng karaoke, và hôm nay cũng không ngoại lệ. Sau khi nôn thốc nôn tháo, cô vỗ nước lạnh lên mặt để tìm lại chút tỉnh táo.

Trữ Thư ôm áo khoác, tay xách túi cho sếp, khẽ nhắc: "Sếp ơi, điện thoại của sếp lại vang lên mười mấy hồi rồi, sếp có muốn nghe không?"

Vào giờ này, chỉ có một người duy nhất mới kiên trì thực hiện những cuộc gọi liên hoàn không biết mệt mỏi như thế.

Lâu An Nhiên rủ mi, rút khăn giấy cẩn thận lau sạch mười đầu ngón tay thanh mảnh, mặc cho chiếc điện thoại trong túi vẫn không ngừng rung lên ong ong. Cuộc vận động ngón tay này kéo dài tới mười phút, cho đến khi chiếc túi xách như cũng phát ngán thay chủ nhân, tiếng rung mới đột ngột im bặt.

Trữ Thư vừa thở phào nhẹ nhõm thì vòng rung mới lại bắt đầu. Cô đưa tay ngoáy lỗ tai; bên trái là tiếng gào khóc thảm thiết, đâm vào màng nhĩ từ một phòng thuê gần đó, còn gây bực bội hơn cả tiếng rung âm ỉ trong túi xách. "Sếp ơi, xem chừng đối phương rất kiên trì, hay là sếp giơ cao đánh khẽ, nghe máy một chút đi?"

Lâu An Nhiên ném mẩu khăn giấy nát vụn vào thùng rác, quay người bước đi.

Hành lang rực rỡ sắc màu, mỗi bước đi ánh đèn lại thay đổi như đang sải bước trên thảm đỏ, mang lại cảm giác xa hoa như trong một tòa biệt thự cao cấp. Đây chính là dãy hành lang mà cô đã đích thân cho người trang trí lại để lấy lòng nhóc con nhà mình.

Vừa rẽ vào góc cua, cô bị một khối thịt lớn chắn đường. Một gã đàn ông đầu nhỏ người to, đang co rúm trong góc với vẻ mặt tội nghiệp. Gã một tay bịt tai, tay kia áp chặt điện thoại, giọng nịnh nọt: "Anh thật sự chỉ ra ngoài xã giao một chút thôi mà... Yên tâm, người như anh đi chỉ làm nền thôi, sẽ về nhà ngay. Ngoan, hôn một cái nào... Bà xã, anh yêu em nhất."

Gã béo vừa quay đầu lại, bất ngờ thấy Lâu An Nhiên và Trữ Thư đứng ngay sau lưng mình. Gã giật mình lùi lại một bước, những thớ thịt trên mặt rung rinh một cách khôi hài. Dưới ánh đèn chớp nhoáng, gã nhận ra người phụ nữ đầy uy nghiêm trước mặt: "Lâu tổng."

Lâu An Nhiên khẽ gật đầu, định bước tiếp nhưng đột nhiên dừng lại: "Vợ quản nghiêm thì nên về sớm đi, đừng để người nhà phải lo lắng. Dù sao thì mấy buổi tụ tập này cũng nhạt nhẽo lắm."

Gã béo ngẩn ra một lúc rồi gật đầu lia lịa: "Dạ... dạ phải."

Trữ Thư liên tục ngoái đầu nhìn theo gã béo: "Sếp, hắn là ai vậy?"

"Không biết."

Trữ Thư: "..."

Trở lại phòng tiệc, âm thanh chát chúa như muốn làm nứt toác sàn nhà. Trong làn khói thuốc mịt mù, những cặp nam nữ quấn quýt thân mật khiến cô nhíu mày, cảm giác ghê tởm dâng lên. Cô cũng chẳng hiểu nổi sao mình có thể chịu đựng được ở đây suốt cả tối.

"Về thôi."

"Sếp, cuối cùng sếp cũng nghĩ thông suốt rồi!"

Để trợ lý lái xe, Lâu An Nhiên đi cửa sau dành cho nhân viên. Sau khi đưa xe vào gara, cô lặng lẽ ngồi nghe nhạc một hồi lâu rồi mới lên lầu.

Nàng tiên cá nhỏ không hề ngoan ngoãn nằm chờ trên sofa như lần trước. Căn phòng tối đen như mực. Vừa bước chân đầu tiên, cô đã giẫm phải một v*t c*ng; bật đèn lên mới thấy đó là một chiếc giày. Sofa và thảm trong phòng bị xê dịch khỏi vị trí, quần áo vụn văng vãi khắp sàn. Một chiếc kéo lớn sáng loáng nằm ẩn hiện dưới đống vải vụn, tỏa ra hơi lạnh ghê người. Chỉ cần bất cẩn một chút, có lẽ cô đã giẫm thẳng lên nó.

Thật quá nguy hiểm. Cô mới chỉ vắng nhà có hai ba ngày...

Lâu An Nhiên ném túi lên sofa, cam chịu nhặt từng mảnh vải vụn nhét vào thùng rác. Khi cô vừa dọn dẹp xong sofa và bàn trà, người đẹp ngủ trong rừng kia cũng vừa vặn tỉnh giấc.

Mạc Anh gào lên với giọng hổ báo trường mẫu giáo: "Lâu Tiểu Hắc!"

Lâu An Nhiên ngước mắt nhìn; đối phương đang mặc một bộ váy ngủ vô cùng kín đáo. Cô chưa kịp vào nhà vệ sinh rửa tay, Mạc Anh đã lao tới như một quả đại bác nhỏ, nhảy phắt lên người cô như một con bạch tuộc, khiến cô suýt chút nữa thì ngã ngửa vì lực tông quá mạnh.

Cứ đà này, vài tháng nữa khi cá con lớn lên, cô sợ mình sẽ chẳng thể bế nổi hai mẹ con nhà này mất.

Mạc Anh vòng chặt tay qua cổ cô, treo lơ lửng trên người Lâu An Nhiên, hung tợn lầm bầm: "Chị đã đi đâu vậy, em tìm mãi không thấy chị."

Cách của Trần Thụy Linh xem ra cũng không tệ, với điều kiện là phải tìm được người đã. Lâu An Nhiên không nghe máy, Mạc Anh chẳng biết tìm ai cầu cứu, mấy ngày nay cứ quanh quẩn trong nhà như kiến bò chảo nóng.

Lâu An Nhiên định bế nàng lên, nhưng Mạc Anh đã ngửi thấy mùi lạ trên tóc cô: "Lâu Tiểu Hắc, chị hư lắm nhé, ngày nào cũng uống rượu."

Lâu An Nhiên không bế nổi nữa, đành lười nhác tựa người vào sofa, mặc kệ nhóc con quấn quýt: "Phải, rượu là thứ tốt mà."

Mạc Anh nhớ lại trải nghiệm lần trước, lắc đầu nguầy nguậy: "Không ngon chút nào."

Lâu An Nhiên khẽ cười, ngón tay lướt nhẹ qua bờ môi đỏ mọng của nàng. Chưa kịp dùng lực, cái miệng nhỏ ấy đã đớp lấy ngón tay cô, dùng hàm răng nhỏ xinh gặm nhẹ. Mạc Anh nhe răng: "Sau này chị còn dám đi uống nữa không?"

Ánh mắt Lâu An Nhiên hơi tối lại, cô nhanh chóng rút tay ra: "Em bảo chị phải làm sao với em đây?"

Mạc Anh khẽ cọ vào vùng cổ nhạy cảm của cô: "Lâu Tiểu Hắc, chị còn giận em không?"

Lâu An Nhiên cũng chẳng biết nên giận ai nữa. Giận Mạc Anh sao? Cô vốn biết nàng là một tờ giấy trắng. Giận chính mình sao? Vì lòng tham ngày một lớn hơn... Cô ôm nàng nằm nghiêng xuống, nhắm mắt lại, không muốn tiếp tục chủ đề đã làm khổ mình mấy ngày qua. Có những chuyện nói ra nàng cũng chẳng hiểu, thôi thì cứ phó mặc cho thời gian.

Chiếc sofa quá nhỏ khiến chỗ nằm của Mạc Anh trở nên chật chội. Nàng áp tai vào lồng ngực cô, vẫn không sao hiểu nổi Lâu An Nhiên giận mình vì lẽ gì. Thế nhưng, trong nhịp tim đều đặn của cô, nàng bỗng cảm thấy an tâm lạ kỳ, rồi cứ thế thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, Lâu An Nhiên vừa thức giấc đã thấy Mạc Anh đang ngồi bệt dưới đất, lưng quay về phía mình. Xung quanh nàng là những mảnh vải vụn văng vãi khắp nơi, ngay cả cái thùng rác ở góc phòng cũng không biết vì lý do gì mà đã anh dũng hy sinh.

Mạc Anh đang cầm kéo cắt gọt vô cùng quyết đoán. Những mảnh vải vụn mà Lâu An Nhiên thấy hôm trước hóa ra đều từ đây mà ra. Cô chậm rãi bước tới, kinh ngạc nhìn Mạc Anh như đang làm phép: Nàng rút từ trên đầu mình ra vài sợi tóc dài, thuần thục dùng chúng thay chỉ để khâu hai mảnh vải vốn chẳng liên quan gì lại với nhau. Cuối cùng, nàng còn khéo léo đính thêm hai cái túi nhỏ đối xứng hai bên.

Nàng tùy ý chọn thêm vài mảnh vải vụn đệm vào bên trong, cho đến khi hai cái túi phồng lên một độ cong nhất định. Mạc Anh còn dùng ngón tay ấn thử, dường như đang kiểm tra độ đàn hồi và khả năng chịu lực.

Lâu An Nhiên ngạc nhiên nhướng mày: "Em đang làm... cái gì vậy?"

Nguyên liệu Mạc Anh chọn rất đặc biệt: Dây quai được làm từ sợi dây buộc tóc màu xanh lục mà Diệp Mạc Ly từng đeo trên cổ tay, khuy cài là những viên trân quý nhỏ tròn trịa. Khi nàng hoàn thành, một chiếc áo lót xinh xắn hiện ra rạng rỡ trước mắt Lâu An Nhiên.

"Lâu Tiểu Hắc, tặng chị này."

"..."

Lâu An Nhiên đứng hình mất một lúc lâu mới kịp phản ứng. Cô cảm thấy thụ sủng nhược kinh, lắp bắp: "Đây là... quà xin lỗi sao?"

Vừa dứt lời, cô chỉ muốn tự tát mình một cái vì lỡ lời.

Mạc Anh gãi đầu: "Không phải đâu, em chỉ thấy áo lót của chị mặc không thoải mái bằng cái của em, nên muốn làm cho chị một cái. Chị có thích không?"

Đây là lần đầu tiên Lâu An Nhiên nhận được nội y từ một người phụ nữ. Từ khi xu hướng tính dục của cô bị công khai, những món đồ riêng tư thế này vốn là vùng cấm không cho ai chạm vào. Cô nhìn nàng: "Em có biết tặng người khác áo lót nghĩa là gì không?"

Mạc Anh ngây ngô: "Hả?"

Nhìn vẻ mặt mờ mịt của nàng, Lâu An Nhiên nhịn không được khẽ xoa mái tóc dài của đối phương. Nhớ lại cảnh Mạc Anh dùng tóc mình làm chỉ khâu, cô nhẹ nhàng kéo thử, những đường chỉ bện từ tóc cực kỳ chắc chắn, không hề để lộ kẽ hở nào. "Đã tặng tôi rồi, sau này không được phép tặng cho ai khác nữa đâu nhé."

Mạc Anh lười đôi co, nàng đẩy Lâu An Nhiên về phía nhà vệ sinh: "Chị thử xem. Lần trước em đã nắm qua kích cỡ của chị rồi, không sai được đâu."

Lâu An Nhiên đột nhiên ho khang, ho đến xé lòng. Mỗi khi cô định coi nàng như một cô bé chưa hiểu sự đời, Mạc Anh lại luôn thốt ra những lời táo bạo đến không ngờ. Nếu không phải hiểu rõ tính nết nàng, gặp phải tiểu yêu tinh thế này, ai mà không mắc câu cho được.

Trong gương, Lâu An Nhiên chạm tay vào đường may. Những sợi tóc vàng óng khâu tỉ mỉ khiến chiếc áo vốn bình thường trở nên quý phái lạ thường. Chất liệu vải rất lạ, giống hệt đồ của Mạc Anh, dù cô có khắt khe đến đâu cũng chẳng tìm ra lỗi nhỏ nào. Các góc cạnh được xử lý hoàn hảo, không hề gây cấn da, đây rõ ràng là tay nghề của một người vô cùng điêu luyện.

"Này? Lâu Tiểu Hắc, sao chị không cho em xem một chút?"

"Tôi thử rồi, rất vừa vặn." Lâu An Nhiên không muốn để nhóc con với vẻ mặt đơn thuần kia xông tới nắm thử hai cái để chứng minh cảm giác tay của nàng không hề bị mai một.

Sáng sớm mà đã có màn này, đúng là quá k*ch th*ch!

Mạc Anh nhìn chằm chằm vào phần ngực mềm mại của Lâu An Nhiên với vẻ hơi tiếc nuối. Nếu không phải đối phương nhanh tay mặc thêm áo khoác, nàng hận không thể lột hết ra để kiểm tra kỹ càng. "Chị thích là tốt rồi."

Lâu An Nhiên mang theo những ý nghĩ kiểu "Tôi rất tin tưởng nhóc con nhà mình", "Chắc đồ sẽ không hỏng giữa chừng đâu", "Quai áo chắc không đứt đâu"... đi làm. Cô cố gắng duy trì hình tượng sếp Lâu lạnh lùng không góc chết, nhưng ở những góc không người, khóe miệng cô lại không kìm được mà nhếch lên.

Dù Mạc Anh vẫn còn mơ hồ về tình cảm, nhưng ít nhất, cô là người đầu tiên nhận được quà từ nàng.

Lúc này tại phim trường, Mạc Anh vừa cầm bút vừa nhún nhảy ngân nga. Giai điệu bay bổng, nhịp điệu thanh thoát, đó là một bài hát mang khuynh hướng vui tươi, tràn đầy năng lượng.

Trần Thụy Linh không cần hỏi cũng biết cuộc khủng hoảng tình cảm của hai người đã được giải quyết phần lớn. Cô nhìn Mặc Sĩ Thiên Tâm đang ngày càng trầm lặng, khẽ nói: "Thiên Tâm, cậu ra ngoài hít thở không khí với mình đi."

Thiên Tâm khẽ gật đầu.

Mạc Anh thậm chí không để ý đến hai người họ. Nàng hồi tưởng lại những chuyện gần đây, mỗi khi nhớ đến lúc Lâu Tiểu Hắc giận dỗi không thèm để ý mình, lồng ngực nàng lại nhói lên từng cơn đau lạ lùng. Rồi khi nghĩ về chuyện của Ổ Tư, những cảm xúc dâng trào ấy tuôn chảy thành nhạc điệu trên giấy.

Nàng nhanh chóng biến chúng thành một chuỗi ký hiệu, lấp đầy tờ giấy này đến tờ giấy khác. Khi Thiên Tâm và Thụy Linh quay lại, họ thấy nàng đang nằm bò dưới đất, dùng hết cả chồng giấy để "vẽ bậy".

"Tiểu Nhân Ngư, đây là khúc nhạc mới của em sao?"

Mạc Anh lại hiện lên vẻ ưu tư của mấy ngày trước: "Dạ phải, nhưng em chưa kịp điền lời."

Mặc Sĩ Thiên Tâm kinh ngạc: "Vừa hát vừa nhảy, lại còn tự sáng tác lời và nhạc, Tiểu Nhân Ngư em toàn năng quá rồi đó."

Mạc Anh không phải lúc nào cũng viết được như vậy, chủ yếu là khi cảm hứng ập đến thì không gì ngăn nổi. "Hay là vòng bán kết mình dùng bài này luôn đi?"

Trần Thụy Linh ngập ngừng: "Thật ra nhìn mọi người thế này, mình có chuyện không biết là thật hay giả. Mình nghe nói ban giám khảo lại đổi luật mới, có lẽ..."

Dường như để rèn luyện bản lĩnh cho học viên, hoặc do có người trong tổ đạo sư muốn làm khó, độ khó liên tục được tăng lên. Tin đồn mới nhất là trong phần thi nhóm, thí sinh phải sử dụng thêm nhạc cụ để dự thi.

Mạc Anh trợn tròn mắt: "Hả?"

Ghi-ta, piano, violin, cello, đàn nhị, dương cầm...

Ba người họ bận rộn chuyện của Ổ Tư nên bỏ lỡ không ít tin tức. Thiên Tâm than thở: "Các đạo sư đúng là nhân tài, đây là muốn tụi mình biểu diễn thập bát ban võ nghệ, từng đứa lên sàn đấu sao?"

Mạc Anh chớp mắt, lần đầu tiên nảy sinh cảm giác nguy cơ thực sự. Bởi vì, nàng không biết chơi bất kỳ nhạc cụ nào.

Ngày thi bán kết cũng đến. Vì nhóm Mạc Anh thiếu một người nên thứ tự bị đẩy xuống giữa, vài ngày đầu họ chỉ việc ngồi quan sát các nhóm khác biểu diễn.

Khi ánh đèn sân khấu vụt sáng, Đổng Duyệt, Tô Bạch và Trang Vận đồng loạt xuất hiện. Nhưng đến vị trí thứ tư, vẫn không thấy bóng dáng của Liễu Phi Cao đâu.

"Chuyện gì vậy?" "Thứ tự vị trí này hình như không đúng lắm, vị thế của thầy Liễu sao có thể so với cô Trang được?" "Chẳng lẽ đổi đạo sư rồi?"

Đạo diễn dường như đoán được sự nôn nóng của mọi người. Trên màn hình lớn, bức màn bí mật dần hé lộ. Một bóng hình rực rỡ sắc đỏ từ trên cao hạ xuống, mái tóc dài màu đỏ rượu vang rực cháy khiến bầu không khí toàn trường bùng nổ đến đỉnh điểm.

Mạc Anh ngơ ngác: "..."

A, hình như nàng vừa thấy Tứ tỷ của mình.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...