Bóng hình rực rỡ sắc đỏ khiến bao người hồn xiêu phách lạc ấy vừa hạ xuống lưng chừng không trung, bản nhạc vũ đạo sôi động đã chợt vang lên, âm vang khắp thính đường. Ngu Toàn nắm chặt hai dải lụa trắng buông thõng, thực hiện một cú nhào lộn trên không đầy ngoạn mục. Giữa tiếng kinh hô của khán giả, nàng khẽ nở một nụ cười tà mị.
Phanh ——
Nàng đáp đất bằng một tư thế ngồi xổm vững chãi và cực kỳ duyên dáng. Sau cú hất tóc kiêu kỳ, gương mặt đẹp đến nao lòng ấy hiện rõ mồn một trên màn hình lớn. Làn da mịn màng như sứ, hàng mi dài cong vút cùng đôi mắt câu hồn sáng tựa tinh tú hiện ra ngay trước mắt, khiến lòng người xao động.
Sự tĩnh lặng ngắn ngủi bị phá tan bởi những tiếng thét chói tai dường như muốn làm rung chuyển cả tòa nhà, âm thanh chấn động màng nhĩ bao trùm lấy tất cả. Mạc Anh nhìn căn phòng tràn ngập những dải màu đỏ của sự phấn khích, nàng kinh ngạc trước sự oanh động mà Tứ tỷ mang lại. So với buổi biểu diễn lần trước nàng tham gia, lần này sức hút chỉ có hơn chứ không kém.
Tứ tỷ chắc chắn là không lo bị đói rồi.
"A a a, Ngu Toàn! Tớ thấy người thật rồi, bằng xương bằng thịt luôn!"
"Ngu mỹ nhân!!!"
"Ưm ——" Màng nhĩ của Mạc Anh liên tục bị tra tấn bởi những tiếng gào thét cuồng nhiệt trong phòng chờ. Nàng cúi đầu nhìn cổ tay đang bị bóp chặt của mình, ủy khuất nói: "Tâm Tâm, chị có thể tự véo chính mình được không?"
Mặc Sĩ Thiên Tâm không biết là do quá kích động hay căn bản không nghe thấy gì, vẫn cứ gắt gao túm lấy cổ tay Mạc Anh: "Chị phục rồi, đạo diễn quá đỉnh, lại có thể mời được cả Ngu mỹ nhân tới đây. Tiểu Nhân Ngư, em mau véo chị một cái đi, chị không phải đang nằm mơ đấy chứ?"
Mạc Anh còn đang do dự, Trần Thụy Linh ở bên cạnh đã trực tiếp ra tay. Cô nhéo một miếng thịt mềm ở cổ tay Thiên Tâm rồi xoay mạnh một vòng 360 độ: "Tỉnh chưa? Nếu chưa tỉnh tớ có thể tiếp tục ——"
Mặc Sĩ Thiên Tâm đau đến nhăn mặt mếu máo, liên tục xin tha: "Tỉnh rồi, tỉnh rồi! Đa tạ ân điển yêu thương của A Thụy." Nhưng ngay khi tầm mắt vừa chuyển lại màn hình, cô lại hiện nguyên hình bộ dạng si mê: "Sau này ngày nào cũng được thấy Ngu mỹ nhân, đúng là hạnh phúc quá đi mất."
Có rất nhiều người cũng cảm thấy hạnh phúc y hệt Mặc Sĩ Thiên Tâm, ai nấy đều kích động đến mức nói năng lộn xộn. Trái lại, hai người bên cạnh cô lại mang thái độ khác hẳn: một người mặt không đổi sắc, một người thì cứ thẩn thơ mân mê mấy mẩu da tay. Thiên Tâm biết Trần Thụy Linh vốn lạnh lùng, dù có kích động cũng chẳng bộc phát ra ngoài; nhưng nhìn Mạc Anh với bộ dạng rối rắm thế kia thì thật cổ quái.
"Tiểu Nhân Ngư, chẳng phảiem là fan cứng của Ngu mỹ nhân sao? Sao thế, thấy thần tượng mà không vui à?"
Mạc Anh trưng ra bộ mặt khổ sở như đeo đá: "Vui chứ ạ."
Nàng chỉ sợ Tứ tỷ phát hiện ra chuyện của Lâu Tiểu Hắc, lúc đó chắc chắn nàng sẽ không gánh nổi hậu quả. Trong lúc Ngu Toàn kết thúc bài múa, trong đầu Mạc Anh đã kịp nảy ra vài kế hoạch... đưa Lâu Tiểu Hắc cùng nhau bỏ trốn.
Mặc Sĩ Thiên Tâm dở khóc dở cười: "Em nói cứ như bị ai đó dí súng vào đầu bắt nói dối vậy. Chị còn nghi ngờ lúc ấy em cùng Tư Tư..." Nhắc đến Ổ Tư, Thiên Tâm đột nhiên im bặt, niềm vui khi vừa thấy Ngu Toàn nháy mắt bị thay thế bởi vẻ u sầu.
Trần Thụy Linh liếc nhìn hai người bạn: "Nếu cậu ấy còn ở đây, chắc chắn ngay khi kết thúc buổi thi, cậu ấy sẽ là người đầu tiên xông lên xin chữ ký Ngu mỹ nhân."
Ngu Toàn xuất đạo sớm, tự thân đã bước lên vị thế thiên hậu. Ngoài những buổi biểu diễn cá nhân, nàng hiếm khi xuất hiện tại những sự kiện như thế này. Việc có được một chữ ký của nàng vốn khó như lên trời, chẳng ai ngờ được Ngu Toàn lại kỳ tích xuất hiện ngay tại hiện trường ghi hình Vì Ca Mà Đến.
Đúng là một bất ngờ lớn.
Chút dư âm náo nhiệt ấy dần lắng xuống để nhường chỗ cho vòng bán kết. Ba người Mạc Anh mỗi người mang một nỗi niềm riêng, đối với những màn biểu diễn trên màn hình lớn đều tỏ ra hờ hững, chẳng chút hào hứng.
Thiên Tâm ngồi thẫn thờ suốt nửa giờ đồng hồ, rồi ngập ngừng lên tiếng: "Này, nếu như... tớ chỉ nói là nếu thôi nhé..."
Mạc Anh và Trần Thụy Linh đồng loạt quay sang nhìn cô bằng ánh mắt chờ đợi. Thiên Tâm bực bội vò đầu: "Chẳng phải người ta vẫn nói sức mạnh của thần tượng là vô hạn sao? Liệu Tư Tư có nể mặt Ngu mỹ nhân mà quay lại sân khấu tiếp tục thi đấu không? Có khả năng đó không?"
Mạc Anh vừa ăn vừa nghiêm túc suy nghĩ về tính khả thi của đề nghị này.
Trần Thụy Linh theo bản năng nhìn về phía Mạc Anh. Nói thực, dùng sức mạnh thần tượng để lay chuyển quyết định của Ổ Tư là một xác suất không cao. Ổ Tư vốn là người có chủ kiến, đã quyết định rời đi nghĩa là cậu ấy đã suy nghĩ rất kỹ, cân nhắc hết mọi thiệt hơn. Chỉ một Ngu Toàn, liệu có đủ sức vãn hồi?
"Thử xem sao?" – Thụy Linh lên tiếng.
Thiên Tâm nhìn Mạc Anh: "Tiểu Nhân Ngư, em thấy thế nào?"
Mạc Anh chớp mắt, đưa ra nhận xét trúng phóc: "Đưa... đưa Ngu Toàn đi gặp Tư Tư, chị ấy chắc chắn sẽ đổi ý sao?"
Thiên Tâm kiên định: "Không chắc chắn, nhưng dù chỉ là một phần vạn cơ hội, chúng ta cũng phải thử."
Chuyện này nói thì đơn giản nhưng thực tế lại vô cùng khó khăn. Chưa bàn đến việc Ổ Tư có vì thần tượng mà quay lại hay không, chỉ riêng chuyện mời Ngu Toàn đến bệnh viện gặp Ổ Tư đã nghe như chuyện viễn tưởng. Đối phương là ai, còn họ là ai... Đẳng cấp của Ngu Toàn là điều họ không thể chạm tới. Thiên Tâm chỉ cần nghĩ đến việc Ngu Toàn từ chối, kế hoạch chết yểu ngay từ trong trứng nước là đã thấy đau đầu nhức óc.
Trần Thụy Linh thấy sắc mặt bạn thay đổi liên tục, khẽ nhắc: "Vấn đề cấp bách nhất là... ai sẽ đứng ra thuyết phục vị thiên hậu này?"
Ba người nhìn nhau. Dưới ánh mắt mờ mịt của hai người bạn, Mạc Anh dũng cảm giơ bàn tay nhỏ bé của mình lên: "Em... có thể."
Trần Thụy Linh nhướng mày, còn Thiên Tâm thì cuống quýt truy hỏi: "Tiểu Nhân Ngư, em định dùng cách gì để tiếp cận Ngu mỹ nhân? Đừng thấy cô ấy hát hay mà lầm, tính cách cô ấy cũng sắc sảo y như vẻ ngoài vậy."
Mạc Anh ngơ ngác. Thiên Tâm nói nhỏ: "Rất có tính công kích."
Nghĩ đến cảnh Tứ tỷ nổi trận lôi đình, Mạc Anh đồng cảm gật đầu: Đúng thật, tính công kích rất mạnh.
Trần Thụy Linh kéo Thiên Tâm đang định hỏi đến cùng ra chỗ khác: "Đừng hỏi nữa, hỏi nữa thì giao việc này cho cậu làm đấy."
Thiên Tâm lập tức im bặt.
Khi buổi thi kết thúc, Mạc Anh được hai người bạn cổ vũ đứng chờ ở hậu trường. Thiên Tâm lo lắng đi đi lại lại, không quên động viên: "Tiểu Nhân Ngư, đừng sợ, cứ dũng cảm tiến lên. Nếu Ngu mỹ nhân từ chối cũng đừng nản lòng, một lần thất bại không nói lên điều gì cả. Cùng lắm thì em thất bại đến lượt chị, chị thất bại đến lượt A Thụy, ba đứa mình thay phiên nhau."
Dùng tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục, biết đâu có thể chạm đến trái tim của Ngu mỹ nhân.
Lúc này, Ngu Toàn cùng Trang Vận và hai vị đạo sư khác vừa kết thúc buổi tổng kết sau chương trình. Ngu Toàn vừa thu dọn đồ đạc định rời đi thì Tô Bạch tiến lại gần: "Tiền bối Ngu." Với tư cách là bậc tiền bối, Ngu Toàn hoàn toàn xứng đáng với tiếng gọi "tiền bối" từ Tô Bạch.
Nàng giữ nụ cười xã giao nhưng lòng kiên nhẫn đã cạn kiệt. Nếu không phải lần trước lỡ tay khiến Lâu An Nhiên gặp rắc rối, nàng đã chẳng rảnh rỗi mà nhận lời làm đạo sư cho chương trình này. Nhưng đã đến thì phải làm cho xong: "Có chuyện gì sao?"
Tô Bạch đợi Trang Vận và Đổng Duyệt đi khuất mới nhanh chóng rút ra tập bản thảo của mình: "Tiền bối Ngu, tôi là người hâm mộ của cô, liệu có thể xin một chữ ký không?"
Đừng nói là Ngu Toàn, ngay cả ba người Mạc Anh đang nấp trong góc hậu trường cũng sững sờ. Thiên Tâm kinh ngạc thì thầm: "Tô Bạch lại là fan của Ngu mỹ nhân sao? Wow, sao trước đây chưa từng thấy anh ta nhắc đến nhỉ?"
Ngu Toàn dĩ nhiên không từ chối, nàng sảng khoái ký tên. Sau đó, Tô Bạch ngỏ ý mời nàng đi ăn tối nhưng bị từ chối khéo.
Thiên Tâm lại bắt đầu máu bát quái: "Đúng là Tương Vương có mộng, Thần nữ vô tâm. Tô Bạch à, anh nên từ bỏ ý định này đi thôi."
Trần Thụy Linh vỗ nhẹ bạn mình: "Đừng nói linh tinh."
Mạc Anh hoàn toàn ngơ ngác, chẳng hiểu tại sao một bữa cơm lại liên quan đến Tương Vương và Thần nữ.
Thấy Ngu Toàn sau khi từ chối Tô Bạch đang đi về phía này, Thụy Linh vội kéo Thiên Tâm vẫn còn muốn xem kịch đi chỗ khác, chỉ để lại mình Mạc Anh.
Ngu Toàn vừa thấy Mạc Anh đã lập tức thân mật khoác vai em gái đi ra ngoài: "Tiểu Ngũ, Tứ tỷ làm đạo sư, em có thấy bất ngờ không?"
Nghĩ đến việc từ lớp thiết kế trang sức của Tam ca Diệp Mạc Ly cho đến sự xuất hiện của Ngu Toàn, Mạc Anh cảm thấy kinh hãi nhiều hơn là kinh hỉ. Nàng liếc nhìn Tô Bạch đứng cách đó không xa, anh ta cũng lịch sự khẽ gật đầu chào nàng.
Mạc Anh đi cùng Ngu Toàn ra một quãng xa, sau khi xác định xung quanh không có ai, nàng mới khẽ khàng trình bày kế hoạch của mình: "Tứ tỷ, chị sẽ giúp em chứ?"
Việc nhỏ này đối với Ngu Toàn chỉ là ghé qua một nơi, nói vài câu với người hâm mộ, còn tiện hơn cả đi ăn ngoài. Nhưng nàng tò mò trước vẻ mặt rối rắm của Mạc Anh: "Tiểu Ngũ, trước đây em đâu có bao giờ quản những chuyện này. Hơn nữa, nếu tình cảnh của Ổ Tư đúng như em nói, em chỉ cần đưa cô ấy một viên hạt châu là giải quyết được mọi chuyện rồi, chẳng phải rất dễ sao?"
Mạc Anh phiền não: "Em có đưa rồi mà." Nhưng nàng không đưa hạt châu, mà là đưa toàn bộ số tiền tiêu vặt mình tích cóp được từ những buổi livestream trước đó.
Nhìn dáng vẻ ủ rũ, cụp đầu rầu rĩ của Mạc Anh, Ngu Toàn không khỏi kinh ngạc: "Bị từ chối sao? Xem ra người bạn tên Ổ Tư này của em cũng thật cá tính đấy."
Mạc Anh vốn đã sớm nhập gia tùy tục. Thấy con người nơi này ai cũng thích tiền, nàng đã cân nhắc rất kỹ rồi quyết định đưa toàn bộ số dư trong thẻ cho Ổ Tư. Số tiền ấy tuy không quá lớn nhưng cũng đủ để giải quyết mọi rắc rối trước mắt của cô bạn. Nào ngờ, đối phương lại kiên quyết khước từ, thái độ vô cùng cứng rắn.
"Tứ tỷ, chị có cách nào khiến Tư Tư quay lại cuộc thi không?"
Ngu Toàn bắt gặp ánh mắt đầy khẩn khoản của Mạc Anh, liền hỏi ngược lại: "Sao nào, cô ấy không về thì em không thể tiến vào trận chung kết được à?"
"Dạ không phải, em chỉ là... chỉ là..." Mạc Anh ngập ngừng. Nàng nhớ lại khoảnh khắc Ổ Tư đưa ra lựa chọn tại bệnh viện, lồng ngực bỗng nghẹn lại, giống như cảm giác bị một chú cá mập kình đè nặng không thể cựa quậy. Nỗi khó chịu ấy cứ âm ỉ, như thể đang thiếu vắng một điều gì đó rất quan trọng. Nàng không ngừng hồi tưởng lại cảm giác nghẹt thở ấy, rồi khẽ thốt lên: "Tứ tỷ, em thấy hơi khổ sở."
Ngu Toàn nghe vậy thì chấn kinh.
Nàng vội vàng dùng hai tay giữ chặt lấy vai Mạc Anh, cố gắng quan sát kỹ biểu cảm trên gương mặt em gái: "Tiểu Ngũ, nhìn chị này! Em đang rất khổ sở sao? Có phải khổ sở đến mức muốn rơi nước mắt không? Nếu sau này Ổ Tư mãi mãi không quay lại, em có muốn khóc không?"
Trong tâm trí Mạc Anh lập tức hiện lên những ngày Lâu Tiểu Hắc đột ngột biến mất. Khi đó, cảm xúc của nàng còn tệ hơn cả sự khó chịu đơn thuần. Ánh kim quang nơi đáy mắt chợt lóe lên, những giọt lệ đã kìm nén bấy lâu bắt đầu lăn tròn trong hốc mắt, rồi cuối cùng, dưới cái nhìn đầy căng thẳng của Ngu Toàn, chúng khẽ khàng rơi xuống từ khóe mi.
Một viên hạt châu màu vàng kim rớt xuống, nhẹ nhàng đậu lại trong lòng bàn tay Ngu Toàn.
Tác giả có lời muốn nói:
Chúc mừng Mạc Tiểu Bạch đã lần đầu tiên cảm nhận được nỗi thương tâm thực sự.
