Đàn hạc vốn là loại nhạc cụ kích thước lớn, vì muốn giữ vững sức nóng của Vì Ca 2, đạo diễn đã phải đích thân vác mặt đi mượn từ một người bạn thân. Ngay khi đàn được chuyển đến, ông đã căn dặn Mạc Anh đủ điều, nào là phải giữ gìn cẩn thận, tuyệt đối không được làm hư hại.
Ba cô gái đóng chặt cửa phòng, vây quanh cây đàn ngắm nghía không thôi. Mặc Sĩ Thiên Tâm chọn trống Jazz, Trần Thụy Linh tạm định dùng sáo trúc. Cả ba vì mải lo chuyện của Ổ Tư và nhạc cụ mà đến giờ vẫn chưa chính thức tập luyện cùng nhau.
"Tiểu Nhân Ngư, hay là em đàn thử một khúc cho tụi này nghe trước đi?"
"Dạ."
Trong ký ức của Mạc Anh, cây đàn hạc nàng từng chơi còn tinh xảo và cổ điển hơn thế này nhiều. Hơn nữa, cảm giác nước biển lướt qua dây đàn cùng hương vị đại dương đặc trưng cũng đã biến mất. Tuy nhiên, âm sắc của cây đàn này vẫn thanh khiết như dòng suối chảy. Nàng thử gẩy vài nhịp, rất nhanh đã bắt nhịp được và chọn một bản khúc nhạc đêm tĩnh lặng. Giai điệu vang lên nhẹ nhàng như làn gió mùa hạ lướt qua, lại như lời thủ thỉ nồng nàn của đôi lứa yêu nhau.
Ngu Toàn đi ngang qua, nghe thấy thanh âm tựa tiếng trời thoát ra từ khe cửa, nàng khựng lại rồi thả lỏng người dựa vào tường ngoài cửa. Tô Bạch đi theo phía sau thấy cảnh này bỗng như bị ma xui quỷ khiến, nép mình vào góc khuất, tham lam nhìn chăm chú bóng hình nàng, cho đến khi cửa phòng đột ngột mở toang ——
Ngu Toàn loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã nhào vào trong.
Mặc Sĩ Thiên Tâm kinh ngạc, vội vàng đỡ lấy nàng. Nhìn kỹ người vừa tới, cô nàng lập tức đứng hình: "Ngu mỹ... Ngu lão sư!"
Ngu Toàn chỉnh đốn lại trang phục, tinh nghịch nháy mắt với Mạc Anh đang đứng phía sau: "Nghe tiếng đàn mà đến thôi, đàn hay lắm." Nói xong, nàng để lại một bóng lưng tiêu sái rồi rời đi.
Mặc Sĩ Thiên Tâm ngẩn ngơ hồi lâu mới túm lấy hai vai Mạc Anh lắc mạnh: "Tiểu Nhân Ngư, em có nghe thấy không? Ngu mỹ nhân vừa khen em đấy, chị ấy nói em đàn rất hay!"
Mạc Anh bị lắc đến mức cảm giác cả người sắp tan ra thành từng mảnh. Tứ tỷ khen nàng là chuyện bình thường mà: "Tâm Tâm, chị đừng lắc nữa, em nghe thấy rồi."
Trần Thụy Linh cũng đang hừng hực khí thế: "Khi nào ba đứa mình hợp tấu một lần xem hiệu quả ra sao, rồi sau đó tìm cơ hội nói chuyện với Tư Tư."
Cả ba đạt thành thống nhất.
Tô Bạch nấp ở một bên, ánh mắt nhìn Mạc Anh đầy ẩn ý rồi nhanh chóng rời đi. Mạc Anh hồ nghi nhìn vào khoảng không, nơi vệt sắc màu cảm xúc vừa mới tan biến.
"Tiểu Nhân Ngư, em nhìn gì thế?"
"Dạ, không có gì đâu."
Mạc Anh chưa kịp quay đầu lại đã bị Thiên Tâm khoác vai kéo đi, cả thân hình to lớn của cô bạn đè lên che khuất tầm mắt nàng. Rất nhanh sau đó, nàng quẳng chút chuyện nhỏ nhặt này ra sau đầu, tập trung vào việc phối hợp nhạc cụ của ba người và tiện tay sửa lại khúc nhạc.
Trong khu tập trung, các học viên đang giành giật từng giây để tập luyện, bồi dưỡng sự ăn ý. Bên ngoài, hoạt động bình chọn cũng diễn ra vô cùng sôi nổi. Chỉ trong một hai ngày ngắn ngủi, bảng xếp hạng thần tượng được yêu thích nhất của Vì Ca 2 đã dần lộ diện. Tuy nhiên, vì các fan quá cuồng nhiệt, các con số và thứ hạng liên tục biến động, chẳng ai dám chắc liệu có cuộc lội ngược dòng nào vào giờ chót hay không.
"Sếp, tiểu mỹ nhân đã vượt xa người đứng thứ hai tận 30 vạn phiếu rồi, chắc suất quán quân bình chọn." Trữ Thư nhìn màn hình cả buổi chiều đến hoa cả mắt. Cô trợ lý không hiểu nổi, rõ ràng khoảng cách giữa hạng nhất, hạng hai và hạng ba đã quá xa, sao sếp nhà mình vẫn cứ ôm điện thoại để kéo phiếu làm gì?
Đúng là quá không làm tròn bổn phận sếp lớn.
"Ừ." Lâu An Nhiên lạnh lùng đáp, mắt vẫn không rời màn hình, thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào con số của hạng hai. Cứ hễ con số đó nhích lên là cô lại sờ vào điện thoại trên bàn. "Chờ cổng bình chọn đóng lại, cô mau đi làm việc đó đi."
Gần đây nhóc con cứ quấn lấy cô hỏi kết quả suốt, một mực không chịu bỏ qua. Cô dĩ nhiên nắm lấy cơ hội để đòi hỏi phúc lợi mà một người bạn gái nên có. Thế nhưng đùa giỡn một hai lần thì là tình thú, nhiều quá làm nhóc con nổi cáu thì không hay chút nào. Lâu An Nhiên thừa hiểu, nhổ lông thì không thể nhổ mãi một chỗ, nếu không chắc chắn sẽ bị trọc.
Trữ Thư rất muốn kêu ca. Cô nàng đường đường là người có bằng cấp cao, sao mấy việc vặt vãnh này cũng bắt cô làm? "Sếp, sao sếp không cân nhắc để Nghê tỷ tiếp nhận? Dù sao về mảng này chị ấy mới là chuyên gia."
Lâu An Nhiên nhíu mày: "Cái cô bạn tên Tư gì đó của nhóc con hiện xếp thứ mấy rồi?"
Ổ Tư thể hiện ở vòng loại không mấy xuất sắc, dù sau đó lập nhóm bốn người thu hút được một lượng fan nhưng biểu hiện của cô cũng chỉ ở mức trung bình. So với một Mặc Sĩ Thiên Tâm cá tính, tinh quái hay một nữ thần tranh cổ Trần Thụy Linh, lượng fan của Ổ Tư kém xa, chứ đừng nói là so với Mạc Anh. Thứ hạng dĩ nhiên không như ý.
Trữ Thư lặng lẽ tra cứu: "Vừa mới lọt vào top 19."
Lâu An Nhiên ra lệnh: "Nghĩ cách đưa cô ấy vào top 9 đi. Ít nhất trong quá trình phỏng vấn trực tiếp này, đừng để thứ hạng của cô ấy rớt ra ngoài top 10."
"Tôi sẽ để Nghê tỷ xử lý, tránh việc chúng ta hảo tâm lại làm hỏng chuyện."
Lâu An Nhiên phất tay, tỏ vẻ sao cũng được, miễn có người làm là được, coi như cô cho nhóc con một lời giải thích. Trữ Thư phải tốn bao công sức mới thuyết phục được Nghê Tâm Ngữ. Đối phương hình như tâm trạng không tốt, vừa mắng vừa phun tào cả cô nàng lẫn Lâu An Nhiên một trận tơi bời. Chuyện này cô dĩ nhiên chẳng dám kể lại với sếp.
"Sếp, xong xuôi rồi ạ."
Lâu An Nhiên phất tay ra hiệu cô có thể lui ra. Trữ Thư định đi nhưng chợt nhớ đến biến động trên thị trường chứng khoán hai ngày qua, cô ngập ngừng: "Sếp, chuyện sếp bảo tôi canh chừng cổ phiếu Lâu thị... tôi thấy có điểm rất kỳ quái."
Lâu An Nhiên nheo mắt: "Nói đi."
"Sếp bảo tôi khoan hãy để ý đến các cổ đông, chờ họ không nhẫn nại được mà chủ động tìm mình thì mình mới thu mua lại cổ phần của họ. Nhưng có người đã thu mua nhanh hơn chúng ta, hơn nữa..." Đối mặt với đôi mắt thâm thúy lạnh lẽo của sếp, Trữ Thư nuốt nước miếng: "Hơn nữa người đó thu mua với giá cao hơn chúng ta đúng một đồng tiền."
Bàn tay đang di chuột của Lâu An Nhiên khựng lại: "Một đồng tiền?"
Trữ Thư dường như nghe thấy tiếng nghiến răng ken két, một luồng hơi lạnh xộc thẳng lên sống lưng: "Vâng. Khi tôi đến gặp riêng Trương lão, ông ấy nói có người sẵn lòng mua, mà phía mình mãi không thấy động tĩnh nên ông ấy tưởng mình không định mua nữa, thế là bán luôn."
Đây vốn là thủ đoạn thường thấy trên thương trường, ai ngờ giữa đường lại nhảy ra một Trình Giảo Kim, lại còn dùng cái cách chơi bẩn như vậy.
Lâu An Nhiên cười nhạt: "Kịp thời sao? Cô làm sao biết được trước đó hắn ta chưa từng thu mua cổ phiếu trôi nổi của Lâu thị? Có lẽ số cổ phần trong tay người này còn nhiều hơn chúng ta tưởng tượng."
Trữ Thư rùng mình. Lâu thị những năm qua cũng trải qua nhiều sóng gió, cổ phiếu trôi nổi bên ngoài không ít. Ai biết được kẻ này là lần đầu thu mua hay đã âm thầm thao túng từ lâu... Vô hình trung, có một bàn tay đang lặng lẽ điều khiển tất cả.
Lâu An Nhiên chợt bật cười: "Thú vị đấy, không ngờ còn có người hứng thú với Lâu gia của chúng ta."
Cô ngồi bật dậy, ánh mắt sắc lẹm: "Nếu hắn muốn chơi, tôi sẽ chơi cùng hắn một chút."
"Sếp có cách rồi ạ?"
"Đơn giản thôi, hắn chẳng phải luôn muốn thu mua cổ phiếu sao? Vậy thì tặng cho hắn một ít là được." Lâu An Nhiên nở một nụ cười đầy ác ý. "Nhưng trước đó, tôi muốn đích thân diện kiến kẻ này xem sao."
Mạc Anh vẫn chưa hay biết gì về những rắc rối mà cô bạn gái nhỏ Lâu Tiểu Hắc đang gặp phải. Trong mắt nàng, Lâu Tiểu Hắc là người thông minh nhất, tài giỏi nhất, dường như mọi vấn đề trên đời đều chẳng thể làm khó được đối phương. Bởi vậy, nàng dồn hết tâm trí vào khúc nhạc mới và việc phối hợp ăn ý cùng các đồng đội.
Và Ổ Tư đã trở lại, nhanh hơn cả mức các nàng tưởng tượng.
Đạo diễn còn sắp xếp cho nhân viên phát sóng trực tiếp phỏng vấn riêng từng người về cảm xúc khi đồng đội rời nhóm. Mặc Sĩ Thiên Tâm vì quá vui mừng mà khóc đến mức bong bóng mũi bay phập phồng, hình tượng bao lâu nay suýt chút nữa đổ sông đổ bể. Trần Thụy Linh cũng đỏ hoe hốc mắt nhưng vẫn cố gắng duy trì khí chất nữ thần. Đến lượt Mạc Anh đối diện với ống kính, nàng cười đến mức đôi mắt nheo lại thành một đường chỉ: "Thật tốt quá, những cô gái của chúng tôi một người cũng không thể thiếu. Tôi tin tưởng Tư Tư, chờ đến khắc chị ấy lột xác rực rỡ, các bạn chắc chắn sẽ càng yêu mến chị ấy hơn."
Ổ Tư đứng ở bên ngoài nghe thấy hết thảy, khóc đến thương tâm vô cùng.
Lúc trước khi bị nhân viên công tác tìm thấy ở bệnh viện, cô vẫn còn vô cùng kháng cự. Đặc biệt là việc phải đối mặt với những người hâm mộ ít ỏi của mình bằng hình thức phát sóng trực tiếp, việc đó chẳng khác nào xé toạc vết thương chưa lành của cô . Thế nhưng, sau khi nhân viên của chương trình kiên trì thuyết phục, nàng mới hiểu ra những người bạn của mình đã phải nỗ lực đến nhường nào.
cô vô cùng yêu thích sân khấu của Vì Ca, càng trân trọng việc nhờ sân khấu này mà quen biết được Tiểu Nhân Ngư. Nhưng tất cả đã bị người cha của cô hủy hoại. Ngay lúc cô ngỡ mình sẽ rơi xuống vực thẳm không đáy, cả đời phải dây dưa với những chuyện tăm tối không lối thoát, thì từ phía trên vực thẳm ấy, biết bao cánh tay đã vươn ra, liều mạng kéo cô lên và nói với cô rằng: Tuyệt đối đừng bỏ cuộc, đừng nhận thua...
Thần tượng của cô thậm chí còn đưa ra lời mời: "Em có hứng thú cùng đứng trên một sân khấu biểu diễn với chị không?"
Ổ Tư đã quá đỗi cảm động, giờ khắc này, cô như nhìn thấy ánh sáng cuộc đời mình một lần nữa.
Khúc nhạc chủ đề lần này của họ là "Lột Xác" – hóa kén thành bướm, hoàn toàn phù hợp với tất cả những gì bốn người bọn họ đang trải qua. Ổ Tư dùng hết sức lực ôm chặt lấy ba người bạn, thiên ngôn vạn ngữ đều hóa thành một tiếng: "Cảm ơn các cậu."
