Sự trở lại kịp thời của Ổ Tư giúp kế hoạch của cả nhóm diễn ra suôn sẻ.
Khi bốn cô gái bước lên sân khấu, vòng bán kết đã dần đi vào hồi kết. Nhân viên công tác khênh lên nhạc cụ của họ; cây đàn hạc hoa lệ, tinh xảo lập tức khiến cả hội trường phải trầm trồ kinh ngạc. Bốn vị đạo sư vốn chẳng lạ lẫm gì với nhóm Mạc Anh, họ nắm rõ bảng xếp hạng hiện tại: Mạc Anh đang dẫn đầu với số phiếu áp đảo, bỏ xa người đứng thứ hai.
Thời gian qua, biểu hiện của Mạc Anh vô cùng xuất sắc. Nếu không có biến cố gì lớn, ngôi vị quán quân của Vì Ca 2 năm nay chắc chắn thuộc về nàng.
Sau thời gian dài chờ đợi, màn trình diễn được kỳ vọng nhất cũng bắt đầu. Các vị đạo sư rũ bỏ vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc, đồng loạt ngồi ngay ngắn lại.
Trang Vận – người vốn hay soi Mạc Anh – thấy Ngu Toàn đang nhìn chằm chằm sân khấu mà thẫn thờ, liền nảy ý định trêu chọc: "Cô Ngu chắc bình thường không có thời gian vào phòng livestream nghe hát đâu nhỉ?"
Ngu Toàn thực ra đang rảnh đến mức sắp nuôi tôm trong bể bơi nhà mình, nhưng để giữ đúng hình tượng, nàng khẽ cười: "Đúng vậy, dạo này tôi bận chuẩn bị bài hát mới cho buổi biểu diễn cá nhân."
Trang Vận khen ngợi vài câu rồi xoay chủ đề sang phụ đạo cho Ngu Toàn: "Tiếp theo đây là cô bé streamer mà tôi rất kỳ vọng. Cô đừng nhìn gương mặt ngoan ngoãn của nhóc con đó mà lầm, bản lĩnh ca hát thuộc hàng thượng thừa đấy, đặc biệt là giọng cá heo cực kỳ tuyệt vời. Tất nhiên, giọng cá heo của cô Ngu cũng mang nét đặc sắc riêng... Thật mong có dịp hai người hợp tác, cùng so giọng cá heo với nhau, chắc chắn sẽ mãn nhãn lắm." Nhìn cây đàn hạc khổng lồ trên sân khấu, ánh mắt Trang Vận hiện lên vẻ thích thú.
Thấy Tiểu Ngũ nhà mình được khen, Ngu Toàn vô cùng hưởng thụ, nàng cười tủm tỉm đáp: "Vậy sao? Hiếm khi thấy cô Trang khen học viên hết lời như thế, xem ra cá nhỏ này cũng có chút bản lĩnh."
Còn chuyện so giọng cá heo thì thôi đi. Mình chắc chắn đấu không lại Tiểu Ngũ đâu.
Đổng Duyệt ngồi bên cạnh nghe mà lo sốt vó, may mà Ngu Toàn không hề tỏ ý phật lòng khi bị đem ra so sánh. Cô nhịn không được cũng xen vào: "Cô Trang của chúng ta sắp thành fan cứng của Tiểu Nhân Ngư rồi, gặp ai cũng khen con bé thiên phú cao, giọng hát là trời ban cơm ăn. Chỉ cần sau này không đi sai đường, trận chung kết chắc suất rồi."
Ngu Toàn hào hứng lắng nghe, thi thoảng còn đệm thêm một hai câu. Ba người họ trò chuyện rôm rả, cứ như một hội mẹ bỉm sữa đang tự hào về con mình.
Tô Bạch – người vốn biết rõ mối quan hệ thân thiết giữa hai người – nụ cười ôn hòa trên mặt bỗng cứng lại. Ánh mắt anh ta nhìn Ngu Toàn vô cùng phức tạp. Thấy Ngu Toàn đang vui vẻ, anh ta thình lình bị nàng hỏi một câu: "Thầy Tô sao thế, bộ thầy không thích Tiểu Nhân Ngư à?"
Hai người kia lập tức im bặt. Câu hỏi này nghe như muốn đắc tội người khác, e là chỉ có Ngu Toàn mới dám thẳng thắn thốt ra như vậy.
Tô Bạch vừa định mở lời thì Trang Vận đã cắt ngang: "Khụ, thi đấu bắt đầu rồi."
Một câu nói kéo mọi sự chú ý trở lại sân khấu.
Khác với các đội khác thường mặc trang phục đồng bộ, nhóm Mạc Anh mỗi người một vẻ, vừa lộ diện đã khiến mọi người kinh ngạc: Ổ Tư mạnh mẽ trong bộ nhung phục tướng quân; Mặc Sĩ Thiên Tâm giản dị với bộ đồ đen; Trần Thụy Linh thanh khiết trong tà áo trắng, và cuối cùng là Mạc Anh chậm rãi bước ra trong chiếc váy lụa mỏng manh, sương khói.
"Trời ơi, các cô ấy chơi cosplay à?"
"Tôi cứ ngỡ mình lạc vào vở kịch cổ trang nào đó chứ, ha ha ha."
"Nhưng ý tưởng này cực kỳ hút mắt. Tôi cứ tưởng các cô ấy sẽ chọn vũ đạo mạnh bạo như mấy nhóm trước, không ngờ..."
Tiếng đàn hạc vang lên – thanh thoát và dứt khoát như một tín hiệu dẫn dắt khán giả trôi vào dòng sông thời gian đầy thăng trầm.
Tiếng đàn cao sơn lưu thủy của Mạc Anh hòa quyện cùng dáng múa mềm mại của Trần Thụy Linh, ẩn sau đó là không khí hào hùng của đao quang kiếm ảnh. Tiếng trống vang lên, sát ý lộ rõ, khí thế như thiên quân vạn mã đang tung hoành giữa cõi hồng trần... Cuối cùng, âm nhạc lại chậm rãi chảy trôi như dòng nước, Mạc Anh và Trần Thụy Linh cầm tiêu hợp tấu, phối hợp thiên y vô phùng khiến khán giả sững sờ.
Sau khoảnh khắc lặng im ngắn ngủi, Trang Vận là người đầu tiên vỗ tay.
Ngu Toàn chống cằm nhìn Mạc Anh trên sân khấu, tinh nghịch nháy mắt: "Không ngờ đấy, thú vị thật."
Dưới khán đài, mọi người nhìn bốn cô gái mà thở phào nhẹ nhõm. Từng nhịp trống Jazz như đánh vào nơi mềm yếu nhất trong lòng họ. Khán giả như đắm chìm vào khung cảnh, thấy vị nữ tướng quân dẫn đầu vạn quân xông pha trận mạc. Khi tiếng đàn đột ngột chùng xuống, thích khách lẻn vào, nữ tướng bị trọng thương, tình thế chiến trường trở nên vô cùng khẩn cấp...
Trang Vận hào hứng: "Tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao bài hát này tên là Tướng Quân Về. Hóa ra các em đã cho chúng tôi thưởng thức cả một vở kịch ngắn. Chúc mừng các em, màn biểu diễn hôm nay thực sự xuất sắc và vượt ngoài mong đợi."
Về chuyện Ổ Tư từng định bỏ cuộc, Trang Vận cũng có nghe qua. Cô từng nghĩ "Lột xác" sẽ là một màn trình diễn nhu tình như nước, nhưng không... thực tế lại chấn động hơn nhiều.
Nhóm đã biết cách phát huy tối đa sở trường của từng người, còn Mạc Anh – dù là người nổi bật nhất – lại biết cách thu liễm ánh sáng của mình để làm nền cho đồng đội. Trang Vận lần đầu thấy một người trưởng thành nhanh đến vậy, cô cảm thấy vô cùng an lòng: "Biểu hiện của các em lần này rất tốt."
Trong vai "Nữ tướng quân", Ổ Tư ngượng nghịu gãi đầu. Cô biết rõ để có màn trình diễn này, các bạn đã nhường nhịn mình rất nhiều, thậm chí còn cố ý nhường cả vị trí trung tâm cho cô tỏa sáng.
Tuy Mạc Anh và Trần Thụy Linh chỉ đóng vai trò hỗ trợ, nhưng toàn bộ không khí trên sân khấu lại nằm trọn trong tầm kiểm soát của hai người. Bầu không khí căng thẳng bao trùm, tiếng đàn hạc sắc lạnh như tiếng đao kiếm chạm nhau, vang vọng đầy uy lực. Vũ đạo của Trần Thụy Linh cũng thiên biến vạn hóa, khiến người xem hoa cả mắt; kẻ nào không có nền tảng vũ đạo mà bắt chước theo e là sẽ trật khớp lưng ngay tức khắc.
Về phần Mặc Sĩ Thiên Tâm, màn phối hợp giữa cô và Ổ Tư đã phát huy tối đa sức nặng và sự kịch tính của tiết mục.
Ngu Toàn rất phóng khoáng cho cả bốn người điểm A, nể mặt em gái hết mức: "Chúc mừng các em tiến vào chung kết, hy vọng các em sẽ đứng vững đến tận phút cuối cùng."
Dưới khán đài, các học viên khác không khỏi ồ lên kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên họ thấy Ngu mỹ nhân thả cửa lộ liễu như vậy, không ít người nảy sinh tâm lý đố kỵ.
"Thật đáng ngưỡng mộ quá."
"Họ ăn ý thật đấy, nghe nói Ổ Tư mới quay lại có hai ngày, sao có thể tập luyện tốt đến vậy?"
"Tiểu Nhân Ngư là người có chống lưng mà."
Trong đám đông chợt vang lên một câu đầy ẩn ý. Lời nói này lập tức nhắc nhở mọi người rằng sau lưng Mạc Anh còn có một ông anh trai là Diệp Mạc Ly. Việc anh cao điệu chia sẻ bài viết, công khai kéo phiếu cho nàng trên Weibo sớm đã không còn là bí mật.
Ai mà chẳng ước mình có một người anh trai như thế.
Từ khi có bảng xếp hạng, các thí sinh đều nhìn rõ khoảng cách giữa mình và Mạc Anh. Một sự cách biệt không thể san lấp với hàng triệu người hâm mộ và hàng chục vạn phiếu bầu, tạo nên một cảm giác bất lực đến cùng cực.
"Tiểu Nhân Ngư thì tôi phục... nhưng dựa vào đâu mà một đứa hát hò lệch tông như Ổ Tư cũng chen chân được vào top 10? Tôi thấy kết quả này không trung thực chắc luôn."
"Bất công quá."
"Giỏi thì đi mà ôm cái đùi vàng lớn như Mạc Anh ấy."
Mạc Anh vừa đẩy cửa bước vào đã nghe thấy những lời này. Nàng ngơ ngác, sau khi ngồi xuống mới bí mật kéo kéo tay cháu gái họ Trần Thụy Linh: "Linh Linh, tại sao họ lại nói muốn ôm đùi vàng của em?"
Vừa nói, Mạc Anh vừa đưa đôi chân thon dài của mình ra nhìn. Nàng thực sự có một chiếc đuôi cá màu vàng kim khổng lồ mà.
Trần Thụy Linh: "..."
Mặc Sĩ Thiên Tâm và Ổ Tư đang mải mê bàn bạc chuyện gì đó nên không để ý. Trần Thụy Linh không biết cầu cứu ai, đành cân nhắc từ ngữ rồi giải thích: "Bởi vì vận may của em đặc biệt tốt. Dù là người thích hay ghét em, họ đều muốn xán lại gần để ké chút vận đỏ từ em đấy."
Mạc Anh nghe mà bán tín bán nghi, nhưng có một điều nhóc cháu này nói đúng: vận khí của nàng quả thực rất tốt. Nàng liếc nhìn những ánh mắt kỳ quái xung quanh, rồi tự đúc kết: Hóa ra đó là ánh mắt kiểu mình rất hâm mộ bạn nhưng lại không dám đến gần.
"Thì ra là vậy." Mạc Anh gật gù. Trần Thụy Linh mặt không đổi sắc, thản nhiên gật đầu đồng tình.
Khi tập bán kết của nhóm Girl lên sóng, cư dân mạng bàn tán xôn xao, đặc biệt là về ba thành viên còn lại với đủ lời khen chê. Tuy nhiên, điều này chẳng hề ảnh hưởng đến tình cảm của bốn cô gái. Thấy sức nóng của chương trình chỉ tăng không giảm, đạo diễn đã đại phát từ bi cho họ một khoảng thời gian nghỉ ngơi cá nhân khá thoải mái.
Trận chung kết sắp tới sẽ là cuộc thi đơn ca, không giới hạn bất kỳ điều kiện gì, chỉ yêu cầu duy nhất: Trình diễn bài hát mà bản thân tâm đắc nhất. Bài hát này sẽ quyết định ai là người đứng trên đỉnh vinh quang.
Mạc Anh tích cực chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu. Ngay cả khi Thiên Tâm rủ đi chơi, nàng cũng từ chối để tập trung cao độ. Khi Ngu Toàn tìm đến phòng làm việc riêng của nàng, chỉ thấy Tiểu Ngũ nhà mình đang vùi đầu khổ luyện vô cùng nghiêm túc.
"Hửm..." Ngu Toàn tùy tiện cầm lấy một tờ giấy trên bàn. Nàng vốn quá quen với cách kẻ nhạc của Mạc Anh, chỉ nhìn sơ qua đã không kìm được mà nhịp tay ngân nga theo điệu nhạc, làm gián đoạn dòng suy nghĩ của nàng.
"Tứ tỷ, chị đến đây làm gì?"
Ngu Toàn giơ bản nhạc lên trêu chọc: "Tất nhiên là đến để em hối lộ vị đạo sư này rồi, biết đâu chị vui lòng lại giúp em gian lận một chút."
Mạc Anh hừ một tiếng rồi giật lại bản nhạc: "Chị đừng quấy rối, đây là bài hát mới em vừa viết xong đấy."
Ngu Toàn bĩu môi: "Tiểu Ngũ, em ngày càng keo kiệt đấy nhé. Hồi trước em viết xong là vứt lung tung, nếu không nhờ Tứ tỷ gom lại thì đống bản thảo đầu tay của em đã thành rác hết rồi. Giờ lại còn chẳng cho chị xem lấy một cái."
Mạc Anh ôm chặt tờ giấy như báu vật: "Cái này... không giống những cái khác. Đây là món quà em dành tặng cho Lâu Tiểu Hắc. Em định sau khi điền lời xong sẽ hát cho chị ấy nghe trong trận chung kết."
Ngu Toàn nghẹn lời, cảm giác như bị nhồi một miệng cơm chó, tức tối lầm bầm: "Tặng cho bạn gái? Cái tên Lâu Tiểu Hắc – thương nhân lòng dạ hiểm độc đó mà hiểu được âm nhạc sao?"
Mạc Anh nhớ lại bản nhạc Tướng Quân Về lần này cũng có một phần góp ý của Lâu Tiểu Hắc, liền lên tiếng bảo vệ: "Chị ấy hiểu chứ, chị ấy cái gì cũng hiểu hết. Lâu Tiểu Hắc thông minh lắm đấy!"
Thấy Tiểu Ngũ nhà mình cứ nhắc đến Lâu An Nhiên là mắt lại sáng rực lên, Ngu Toàn cảm thấy không ổn chút nào.
