Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 58: Kẻ lừa đảo



"Hắt xì! Hắt xì!"

Lâu An Nhiên liên tục hắt hơi hai cái, theo bản năng xoa nhẹ chóp mũi. Cô thường xuyên rèn luyện, thể chất vốn rất tốt, chắc hẳn là có người đang nhắc đến mình rồi.

Trong đầu cô lập tức hiện lên gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo, tối hôm qua nhóc con kia nhiệt tình như lửa quấn lấy cô không rời... Lâu An Nhiên nâng tách cà phê lên, mượn việc uống nước để che giấu nụ cười khẽ nở trên môi. Cô khẽ hắng giọng: "Đúng rồi, Bạch tiểu thư, câu chuyện của cô vừa rồi đến đâu rồi?"

Ánh nắng ban chiều ấm áp xuyên qua lớp kính sạch sẽ bao phủ lấy họ. Bên ngoài, những khóm dây thường xuân xanh mướt điểm tô thêm vẻ họa ý cho quán cà phê yên tĩnh này, mang lại một chút lười biếng độc đáo, rất thích hợp cho những quý cô công sở nghỉ ngơi.

Bàn của họ nằm ở góc khuất, tránh được mọi ánh nhìn từ phía cửa. Đối diện Lâu An Nhiên là một phụ nữ trẻ tuổi. Gác lại mái tóc dài màu xám khói có phần trẻ trâu thì dung mạo cô ta rực rỡ như đóa hồng đang nở rộ trên quầy, kiều diễm và nhiệt liệt. Chính vì thế, khí chất trên người cô ta lại càng thêm mâu thuẫn.

Điều này làm cô nhớ đến cảm giác lần đầu tiên nhìn thấy nhóc con nhà mình.

Lâu An Nhiên sở dĩ ngồi ở quán cà phê hẻo lánh này là vì Tập đoàn Trần thị mấy ngày trước vừa nhận được một khoản đầu tư khổng lồ. Bên đầu tư không những không giữ chút bí mật nào, mà còn hẹn cô ra đây uống cà phê. Tập đoàn Trần thị là giang sơn mà ông ngoại cô đánh hạ, mấy năm cô ở nước ngoài, ông ngoại đã chuyển phần lớn nghiệp vụ sang hải ngoại, việc Bạch Tích Hàn đầu tư vào lúc này tỏ ra vô cùng... bất thường.

Bạch Tích Hàn cũng chẳng so đo việc đối phương công khai thất thần, đôi mắt hạnh sáng lấp lánh hơi nheo lại, lộ ra nụ cười thâm thúy, sau đó lại thở dài: "Chị An Nhiên vừa nhìn là biết người sự nghiệp tình cảm đều viên mãn, dĩ nhiên là đứng nói chuyện không đau lưng, chẳng hiểu được nỗi chua xót khổ sở của em."

Lâu An Nhiên lơ đãng liếc nhìn thời gian trên điện thoại, hạ mi mắt: "Tất nhiên rồi, nhiều cô gái trong tình cảm thường gặp phải mấy kẻ cặn bã. So với sự bất hạnh của Bạch tiểu thư, tôi đúng là có phần may mắn hơn."

Bạch Tích Hàn nghẹn lời, suýt nữa không tiếp được câu này. Cô ta nhìn Lâu An Nhiên với ánh mắt đầy vẻ dò xét.

Lâu An Nhiên xuất hiện ở đây vì thời điểm đầu tư của đối phương quá mức trùng hợp. Cô vừa tung ra một phần cổ phiếu trôi nổi của Lâu thị, kẻ thu mua bí ẩn vẫn chưa mắc câu thì Bạch Tích Hàn lại cao điệu xuất hiện, tạo cho cô cảm giác như có người đang tính kế mình sau lưng.

Thà tin là có còn hơn không, dù đối phương là người hay ma, cô cũng phải tới gặp một lần.

Kết quả, một buổi thử lòng nhau lại biến thành buổi lắng nghe lịch sử tình trường đầy lâm ly bi đát của đối phương. Trong câu chuyện, Bạch Tích Hàn là một cô gái bị phụ bạc đáng thương, còn gã đàn ông kia thì đẹp trai, hoa tâm, dù có người yêu như cô ta vẫn không ngừng lăng nhăng bên ngoài, tra một cách rành mạch, rõ ràng...

Cực kỳ giống phiên bản tra nam tiện nữ của những bộ phim cẩu huyết, kẻ muốn cho người muốn nhận. Điều này khiến Lâu An Nhiên vốn thiếu lòng đồng cảm chẳng thể nào hào hứng nổi: "Bạch tiểu thư tuổi trẻ tài cao, bỏ gã này đi sẽ có người đàn ông tốt hơn chờ đợi cô, tội gì phải treo cổ trên một cái cây cong queo?"

Bạch Tích Hàn: "..."

Lâu An Nhiên vẻ mặt ngưng trọng, trầm ngâm một lát. Bạch Tích Hàn sợ cô lại nói ra lời gì làm mình tắc thở nên vội ngắt lời: "Nhưng em yêu anh ấy, thế giới của em không thể thiếu anh ấy. Anh ấy tốt đẹp và hoàn mỹ như vậy. Chị An Nhiên cũng có người yêu, chắc chị hiểu mà, mất đi người đó, đời này em không thể tìm thấy một mối tình chân thành nào nữa."

Lâu An Nhiên: "???" Người này không phải bị chập mạch đấy chứ?

Cô liếc nhìn màn hình điện thoại: "Cho nên Bạch tiểu thư muốn làm gì?"

Khuôn mặt ủ rũ của Bạch Tích Hàn lập tức giãn ra, đôi mắt tỏa sáng như chỉ chờ câu hỏi này: "Anh ấy hiện giờ bỏ em mà đi, cũng không chịu gặp em. Em cần chị giúp một tay, chúng ta hỗ trợ lẫn nhau. Em đầu tư vào công ty chị, còn chị dùng tài nguyên trong tay để giúp em bắt lấy anh ấy, thấy sao?"

Càng nghe càng thấy không đúng.

Lâu An Nhiên lười phí lời, cầm điện thoại lên, mở khóa vân tay rồi ấn ba con số đưa cho đối phương, nghiêm túc kiến nghị: "Bạch tiểu thư, gọi vào số này, tâm nguyện của cô sẽ sớm thành hiện thực."

Mạc Anh vẫn không biết Lâu Tiểu Hắc của mình đang gặp phải một nhà đầu tư khó nhằn. Để chuẩn bị món quà bất ngờ, nàng nhốt mình trong phòng thu mỗi ngày, sửa đi sửa lại, cuối cùng cũng hoàn thành bài hát cho trận chung kết.

"Mạc Anh."

"Thầy Tô."

Mạc Anh vừa ra khỏi phòng thu định tìm nhóm chị em thì tình cờ gặp Tô Bạch đi ngang qua. Trên người anh ta luôn mang theo một khí chất u sầu, không biết do hát tình ca quá nhiều hay bẩm sinh đã thế, khi cười nhẹ mang lại cảm giác nhu nhược kỳ lạ.

Tô Bạch liếc nhìn phòng thu phía sau nàng: "Bài hát chung kết chuẩn bị xong chưa? Có cần thầy giúp gì không?"

Mạc Anh cười đáp: "Cảm ơn thầy, em chuẩn bị xong rồi ạ."

Tô Bạch hơi kinh ngạc. Vòng bán kết mới kết thúc vài ngày, nhiều học viên còn đang đau đầu chọn bài để tỏa sáng, vậy mà Mạc Anh đã xong rồi sao? "Là bài hát mới do em tự sáng tác à?"

"Dạ đúng ạ."

Tô Bạch vừa kinh ngạc vừa nảy sinh lòng ghen tị. Làm một ca sĩ kiêm sáng tác không hề dễ dàng, vậy mà cô gái này lại thiên phú đến thế. Soạn nhạc, điền từ, biểu diễn giọng cá heo... tất cả là những gì anh ta mơ ước nhưng cô bé này lại sở hữu tất cả, thậm chí sức nóng trên mạng còn có phần lấn át anh ta. "Có thể cho thầy thưởng thức một chút không?"

Mạc Anh khó xử, ngay cả Tứ tỷ nàng còn chưa cho xem: "Thầy Tô, hay là đợi đến ngày chung kết ạ?"

Tô Bạch không ngờ mình hạ mình chỉ dẫn mà hết lần này đến lần khác bị khước từ, nụ cười trên mặt đã có phần gượng gạo. Nhớ lại vài lần thấy nàng thân thiết với Ngu Toàn, anh ta thử hỏi: "Mạc Anh, nếu là cô Ngu thì chắc chắn em sẽ không từ chối đúng không?"

Mạc Anh thoáng chần chừ, điều này trong mắt Tô Bạch chính là sự thừa nhận. Quả nhiên hai người họ đã quen nhau từ trước.

Tô Bạch chợt nở nụ cười tươi rói, thần bí nói: "Mạc Anh, tôi đã phát hiện ra bí mật của em rồi."

Hai chân Mạc Anh lập tức căng thẳng, nàng giật mình đánh thót. Những lời sau đó của Tô Bạch nàng chẳng còn nghe lọt tai chữ nào nữa, gương mặt tái mét đi theo anh ta vào phòng trà trong kkhu tập trung. Nàng ngồi đó, lòng bồn chồn không yên. Ý nghĩ đầu tiên là: Chết rồi, chết chắc rồi, người này hình như phát hiện mình là một con cá!

Ba chữ "Làm sao bây giờ" cứ chạy loạn trong đầu nàng.

Tô Bạch thong thả gọi một chén rượu, thấy nàng cứ bồn chồn cựa quậy trên sofa như mắc chứng tăng động, anh ta tò mò: "Sao thế, ngồi không thoải mái à?"

Mạc Anh nhảy múa giữa hai lựa chọn "Có nên cầu cứu Lâu Tiểu Hắc không" hay "Nói cho Tứ tỷ để chị ấy xử lý". Thấy căn phòng này rất kín đáo, bên trong không nhìn thấy bên ngoài, lại còn cách âm cực tốt, nàng đột nhiên nảy sinh ý định đánh ngất anh ta luôn cho xong. Nàng siết chặt nắm đấm, trái tim căng thẳng hỏi: "Thì... hơi không thoải mái ạ. Thầy Tô dẫn em tới đây... là có chuyện gì sao?"

Tô Bạch vẫn chưa hề cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề. Anh ta nở nụ cười hòa ái, thậm chí có phần thân thiết, nhưng trong mắt Mạc Anh, nụ cười ấy chẳng khác nào những chiếc mặt nạ chồng chéo lên nhau. Những dải sắc màu cảm xúc giả tạo ấy cứ bay lơ lửng trong phòng, khiến nàng vô cùng khó chịu.

"Mạc Anh này, em và cô Ngu chắc hẳn đã quen nhau từ trước khi tham gia Vì Ca 2 rồi nhỉ? Hơn nữa quan hệ giữa hai người dường như đặc biệt tốt."

Mạc Anh vừa định nhân lúc đối phương bận sắp xếp mà vung nắm đấm nhỏ lên, nghe vậy liền nhanh chóng rụt tay về: "Dạ."

Thấy vẻ mặt ngây thơ của nàng, Tô Bạch cười rồi nói tiếp: "Thật ra mối quan hệ này bị người ta biết cũng chẳng phải chuyện gì to tát, ai mà chẳng có bạn bè? Nếu sau này có bị phát hiện, cô Ngu cũng có thể giải thích là vì yêu mến tài năng của hậu bối thôi mà..."

Mạc Anh chớp mắt, lặng lẽ cất chiếc điện thoại ở tay kia đi: "Ồ, sao thầy Tô lại biết ạ?"

Tô Bạch chỉ tay vào đôi mắt đào hoa thâm thúy của mình: "Cô Ngu là nữ thần của tôi mà. Luôn theo dõi sát sao hành tung của thần tượng là bản năng của một người hâm mộ. Huống hồ, khu tập trung này cũng chỉ có bấy nhiêu chỗ, hai người cũng chẳng hề né tránh người khác."

Mạc Anh nhớ lại lời dặn của Nghê Tâm Ngữ, kết quả là vẫn chẳng giấu nổi ai. Nàng bất đắc dĩ chống cằm: "Thầy là... fan của cô Ngu ạ?"

Tô Bạch cười ôn hòa: "Đúng vậy."

Đồ lừa đảo!

Mạc Anh bĩu môi. Fan thật lòng khi thích ai đó thường tỏa ra những dải sắc màu hồng phấn, nhưng cả căn phòng này toàn là những màu sắc mà nàng ghét nhất. Nàng ngoan ngoãn hỏi: "Thầy Tô này, ở vòng sơ loại em đã hát bài đó của thầy. Nó thực sự không phải là tình cảm của một người con gái dành cho cha mình sao?"

Bài hát đó bị biến thành một bản tình ca, thật là đáng tiếc.

Mạc Anh thỉnh thoảng cũng xem qua bình luận của những người ghét mình. Thấy nhiều kẻ mắng nàng "không biết trời cao đất dày", "suy đoán ác ý", "không tôn trọng thầy Tô Bạch", "làm màu"... Nàng thực sự chẳng hiểu nổi họ.

Bàn tay Tô Bạch khựng lại một nhịp, đáy mắt hiện lên tia thiếu kiên nhẫn: "Tất nhiên là không phải rồi, hai loại tình cảm đó làm sao tôi có thể nhầm lẫn được?" Sau cùng, anh ta bồi thêm một câu: "Mạc Anh, em cái gì cũng tốt, duy chỉ có việc thấu cảm cảm xúc là cần phải nỗ lực nhiều hơn. Hãy cố gắng hát ra phong cách của riêng mình, đừng chỉ mải mê bắt chước người khác, nếu không tài hoa của em sẽ bị mai một đấy."

Mạc Anh vung tay giữa không trung: "Nhưng ngoại trừ lần đó ra, em toàn hát nhạc do mình sáng tác mà."

Câu nói này không khác gì một nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực Tô Bạch – người vốn không biết soạn nhạc. Anh ta hít sâu một hơi, gượng cười: "Vậy thì tốt. À đúng rồi, sau khi Vì Ca 2 kết thúc, tôi định chuẩn bị cho buổi biểu diễn cá nhân, lúc đó muốn mời một người bạn đến làm khách mời cùng biểu diễn."

Mạc Anh nghiêng đầu chờ nghe đoạn tiếp theo.

Thấy nàng hoàn toàn không hiểu ý đồ của mình, Tô Bạch đành phải nói thẳng: "Mạc Anh, em đã có quan hệ thân thiết với cô Ngu như vậy, nếu em ra mặt, chắc chắn có thể mời được cô ấy tham gia cùng. Tôi đã đặc biệt để dành vị trí VIP cho em đấy."

Mạc Anh "À" lên một tiếng. Cuối cùng nàng cũng hiểu tại sao vị thầy Tô này rõ ràng không thích mình mà cứ lượn lờ trước mặt nàng suốt.

Tác giả có lời muốn nói:

Lâu Tiểu Hắc: Gọi 110 (số cảnh sát), bao tâm tưởng sự thành.

Bạch Tích Hàn: ...Chị có bị thần kinh không đấy?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...