Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 8: Tứ Tỷ



Nghê Tâm Ngữ xoay nhẹ cổ tay, chìa ra một tấm danh thiếp. Điếu thuốc trên tay kia cũng đã cháy gần lụi, cô rít một hơi cuối cùng rồi búng tàn thuốc ra ngoài cửa xe: "Để chị tự giới thiệu lại nhé, chị là Nghê Tâm Ngữ."

Tấm danh thiếp đen mạ vàng sang trọng nổi bật với bốn chữ "Giải trí An Trần". Hai bên là hình đôi cánh đen dang rộng, từng chiếc lông vũ đều được chạm trổ ánh kim sắc sảo. Mặt sau đơn giản hơn nhiều, chỉ có ba chữ màu sắc cầu vồng: Nghê Tâm Ngữ.

Chất liệu tấm thẻ rất cao cấp, logo công ty mang một nét nổi loạn đầy bất an, đối lập hoàn toàn với cái tên đầy sắc màu ở mặt sau. Sự mâu thuẫn đó tạo nên một sức hút độc đáo. Mạc Anh dĩ nhiên chẳng nhìn ra thâm ý gì, nàng chỉ tròn mắt ngắm nghía hai mặt tấm thẻ: "Đẹp thật đấy."

Thấy nhóc con trả lời đầy nghiêm túc, Nghê Tâm Ngữ nhịn không được trêu chọc: "Thế tên chị đẹp, hay người chị đẹp?"

Mạc Anh vốn thích những gì lấp lánh. Nghe đối phương hỏi, nàng thật sự nhìn lên nhìn xuống để đánh giá. Hình xăm bụi gai hoa hồng thấp thoáng nơi vòng eo gợi cảm của Nghê Tâm Ngữ lập tức thu hút sự chú ý của nàng.

Nghê Tâm Ngữ thấy nhóc con suýt nữa dán sát mặt vào người mình, hơi thở mát lạnh phả lên vùng da nhạy cảm khiến cô khẽ rùng mình. Tự thấy mình vừa gậy ông đập lưng ông, cô vội áp bàn tay vào khuôn mặt mềm mại kia, mượn lực đẩy nàng ra: "Tiểu khả ái, hôm nay chị dạy em một đạo lý: vô tư thả thính người khác là một việc vô cùng, vô cùng nguy hiểm đấy."

Vừa nghe thấy hai chữ "nguy hiểm", Mạc Anh lập tức ngồi ngay ngắn, hai tay đặt trên đầu gối, dáng vẻ nghiêm chỉnh như một học sinh tiểu học. Đôi mắt nàng đảo tròn, nhìn về phía bờ sông: "Tôi muốn xuống xe."

Đúng lúc này, tiếng gầm gừ của Lâu An Nhiên từ tai nghe truyền đến: "Nghê Tâm Ngữ, rốt cuộc là ai cho cô cái gan đó hả!"

Nghê Tâm Ngữ nhíu mày, vội vàng vứt chiếc tai nghe sang một bên, tiện tay nhấn tắt màn hình điện thoại đang sáng đèn: "Tiểu khả ái, chị rất thích nghe em hát."

Mạc Anh mắt sáng rực lên: "Cô cũng là fan của tôi sao?"

Nghê Tâm Ngữ chống tay nghiêng người cười đáp: "Đúng vậy đó, chỉ tiếc là em chưa bao giờ chú ý đến chị thôi."

Vì một cuộc điện thoại của vị sếp bệnh tâm thần kia, cô đã phải thu thập tư liệu về nhóc con này. Nhưng đáng tiếc là thông tin trên mạng ít đến thảm thương. Có thể nói, lý lịch của nàng chủ phòng mới nổi này còn khó đào bới hơn cả những ảnh đế, ảnh hậu ẩn dật lâu năm. Ngoài vài tấm ảnh chụp màn hình lúc livestream ra, chẳng còn gì khác.

Nhắc đến chuyện livestream, Mạc Anh lại lộ vẻ khổ sở, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó như chiếc bánh bao: "Sau này tôi không thể livestream hát hò được nữa rồi."

Nàng thở dài, tiếc nuối vì sắp mất đi một địa bàn kiếm ăn lý tưởng.

Đôi môi đỏ mọng của Nghê Tâm Ngữ khẽ cong lên: "Tiểu khả ái, hay là chị đưa em đến một nơi náo nhiệt hơn, nơi có rất nhiều người cùng hát, đi không?"

Mạc Anh lưỡng lự giữa việc trở về bờ biển và việc tìm một nguồn thức ăn mới. Cuối cùng, nàng vẫn không cưỡng lại được dư vị mỹ vị còn sót lại nơi đầu lưỡi: "Đi!"

Nghê Tâm Ngữ nhấn mạnh chân ga. Trên con đường vắng vẻ phía Đông, chiếc xe đỏ rực vút qua như một tia chớp trước mắt vài người đi bộ, nhanh đến mức có người phải thốt lên: "Chạy nhanh thế, vội đi đầu thai à?"

Mạc Anh tì cằm bên cửa sổ, nhìn bóng đêm mờ ảo và cảnh vật phố xá lùi nhanh về phía sau.

Sau khi kết thúc một cuộc điện thoại, Nghê Tâm Ngữ quay sang thì thấy nhóc con bị gió thổi đến mức hai mắt híp lại thành một đường chỉ, mái tóc dài óng ả thì rối tung bết cả vào mặt. Hình ảnh buồn cười đó khiến cô dở khóc dở cười, vội kéo kính xe lên: "Tiểu khả ái, em là người đầu tiên ngồi xe chị chạy tốc độ này mà vẫn bình thản ngắm cảnh được đấy."

Không, tôi không phải người, tôi là một con cá lớn đó nha. Mạc Anh chột dạ nhích mông một cái.

Điểm đến nhanh chóng hiện ra, đó là một sân vận động với sức chứa ba vạn người. Họ đợi trong xe một lát thì thấy một cậu thanh niên mặc đồng phục nhân viên hớt hải chạy tới, vừa thở hồng hộc vừa nói: "Chị Nghê, đây là hai vé chị dặn, em cố tình tìm chỗ khuất nhất cho hai người đấy." Cậu ta hít một hơi rồi nói tiếp: "Nhưng em nghe phong phanh là Ngu tỷ có thể sẽ xuất hiện với tư cách khách mời bí mật vào phút chót."

Đôi mắt phượng sắc sảo của Nghê Tâm Ngữ lườm một cái: "Tới thì tới, chẳng lẽ tôi lại sợ người họ Ngu đó sao?"

Cậu nhân viên nghẹn lời, vội vàng xin lỗi: "Chị Nghê đại xá cho cái miệng vụng về của em. Em chỉ lo mấy tên phóng viên thiếu hiểu biết nếu chụp được hai người cùng khung hình lại thêu dệt linh tinh..."

Mạc Anh ngồi ở ghế phụ hóng hớt được một ít nhưng hoàn toàn không biết "Ngu tỷ" là ai. Sự chú ý của nàng đã bị đám đông ôm bảng cổ vũ ngoài kia thu hút. Tiếng hát mơ hồ vọng lại từ bên trong, quảng trường ngoài sân vận động chật kín người. Có người lặn lội từ xa đến để ủng hộ thần tượng dù không có vé, chỉ mong được nghe tiếng từ xa cũng mãn nguyện. Có người lại tranh thủ buôn bán các loại đồ thủ công, quà lưu niệm bày la liệt trên mặt đất...

Mạc Anh còn đang mải nhìn thì một vật gì đó úp xuống đầu làm tầm mắt nàng tối sầm lại. Nàng giật mình, bên tai là giọng nói dịu dàng của Nghê Tâm Ngữ: "Từ hôm nay trở đi, em phải học cách ngụy trang."

Mạc Anh nghiêng đầu, thấy đối phương cũng giống mình, mái tóc dài phong tình đã bị chiếc mũ lưỡi trai đen che khuất, thêm chiếc kính râm to bản che đi nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi môi đỏ quyến rũ.

Mạc Anh nhìn vào gương, thấy thật lạ lẫm. Mái tóc vàng xinh đẹp và gương mặt khả ái của nàng đều bị che mất. Nàng vừa định tháo ra thì Nghê Tâm Ngữ lại ấn xuống. Sau ba phút giằng co, Mạc Anh đành chịu thua.

Nghê Tâm Ngữ cầm điện thoại và hai tấm vé, ngoắc tay với nhóc con đang hậm hực trên ghế phụ: "Đi thôi, chị đưa em đi mở mang tầm mắt về buổi biểu diễn vạn người."

Buổi biểu diễn đã bắt đầu được hơn nửa tiếng. Nghê Tâm Ngữ nhận thấy nhóc con bên cạnh vốn đang xị mặt, vừa bước vào bầu không khí bùng nổ của sân khấu vạn người là lập tức hưng phấn hẳn lên. Nàng nhìn đông ngó tây, suýt chút nữa thì xông thẳng lên khán đài. Biểu cảm kích động đó chẳng khác gì một chú chuột túi nhỏ vừa lẻn được vào kho thóc.

Sự thật đúng như Nghê Tâm Ngữ hình dung. Ngoài những ánh đèn laser rực rỡ làm hoa mắt, cả sân vận động tràn ngập những dải sáng cảm xúc mãnh liệt khiến Mạc Anh choáng ngợp như thể "Lưu bà ngoại vào đại quan viên".

Thật nhiều, thật nhiều cảm xúc! Lượng thức ăn này nhiều gấp bội so với những gì nàng nhận được từ phòng livestream.

Đủ mọi cung bậc cảm xúc đan xen. Mạc Anh tranh thủ lúc Nghê Tâm Ngữ không chú ý đã lén nhấm nháp mấy ngụm thật lớn. Nỗi luyến tiếc vì không được livestream lập tức tan biến, nàng tâm trạng vui vẻ còn khẽ ngân nga theo mọi người xung quanh. Dù chẳng biết chàng trai đang dốc sức hát nhảy trên kia là ai, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn được nàng ăn vụng.

Thấy mục đích đã đạt được, Nghê Tâm Ngữ bắt đầu tung mồi nhử: "Tiểu khả ái, em hát hay như vậy, có muốn một ngày nào đó cũng được đứng trên sân khấu như thế này để hát không?"

Đôi mắt Mạc Anh sáng bừng lên: "Muốn!"

Vừa tìm được cách mới để lấp đầy chiếc bụng đói, Mạc Anh lập tức tràn đầy nhuệ khí, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Đúng lúc này, Kỳ Gia đang nhảy cực sung trên sân khấu bỗng nhiên dừng lại. Anh ta cầm mic, nói một tràng những lời cảm tạ chân thành. Và rồi, ngay khi một cái tên vừa thốt ra khỏi miệng anh, các fan ở những hàng ghế đầu đồng loạt gào thét như vỡ trận, bầu không khí bùng nổ đạt đến đỉnh điểm ngay trong khoảnh khắc ấy.

"Nghe không rõ! Các bạn hét lớn hơn nữa được không?"

"Ngu Toàn! Ngu Toàn! Ngu Toàn!..."

Giữa vạn ánh mắt đổ dồn về phía trước, tại hàng ghế đầu tiên, một bóng hình vẫn ngồi im lìm, lạnh lùng quan sát màn kịch này. Đôi mắt sắc sảo của cô ấy dường như sắp phun ra lửa. Phải đợi đến khi người bên cạnh khuyên nhủ vài câu, cô mới hất bỏ chiếc áo khoác choàng vai, chậm rãi đứng dậy, được hai hàng bảo tiêu hộ tống tiến thẳng lên sân khấu.

Bên cạnh Mạc Anh, Nghê Tâm Ngữ – người vừa rồi còn đang ríu rít dỗ dành nàng – bỗng im bặt ngay khi nghe thấy hai chữ "Ngu Toàn", thậm chí còn khẽ rủa thầm một tiếng.

Mạc Anh không hề để ý đến những chi tiết đó. Nàng còn mải mê nhấm nháp cảm xúc xung quanh, mãi đến khi một chất giọng quen thuộc vang lên qua hệ thống loa khuếch đại khắp bốn phương tám hướng, Mạc Anh mới giật mình ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm vào cái nhân vật tóc đỏ đầy khả nghi kia.

Trên sân khấu, Ngu Toàn cùng Kỳ Gia song ca một bài. Nói là phối hợp, nhưng thực chất là Kỳ Gia đang phải gồng mình để theo kịp tông giọng của cô. Giữa hai người dường như có luồng sóng ngầm dữ dội, nhưng trong mắt các fan, những ánh nhìn sắc lẹm đó lại biến thành màn tình tứ nhìn nhau đầy mùi mẫn.

Người hâm mộ ôm tim phấn khích, tiếng thét chói tai vang dội.

Mạc Anh cũng kích động đứng bật dậy, hướng về phía người trên đài mà vẫy tay rối rít: "Tứ tỷ!"

Gần như ngay lập tức, Nghê Tâm Ngữ túm chặt lấy nàng kéo ngồi xuống, cúi đầu thầm thì cảnh cáo: "Tiểu khả ái, đừng có quậy phá! Gây rối ở đây là bị bảo vệ ném ra ngoài đấy." Cô không muốn mình phải muối mặt ở cái nơi này đâu.

Mạc Anh phân bua: "Nhưng mà, đó là Tứ tỷ của tôi!"

Nghê Tâm Ngữ kinh ngạc đến mức suýt rơi cả kính râm: "Em vừa nói ai là Tứ tỷ của em cơ?"

Trên sân khấu, Ngu Toàn dường như cũng nghe thấy một âm thanh quen thuộc. Cô hạ tầm mắt nhìn xuống đám đông nhưng chẳng thấy gì ngoài biển người mênh mông, khẽ nhíu mày nghi hoặc.

Tiểu Ngũ sao? Không thể nào, con bé chắc chắn đang ngủ ngon lành ở nhà mới phải.

Ngu Toàn hát xong liền đi thẳng xuống. Cô vốn là khách mời đặc biệt, nể mặt đến giúp cậu em nhỏ Kỳ Gia lấy khí thế. Trước khi buổi diễn bắt đầu, tin tức cô góp mặt đã bị phía ban tổ chức tung ra theo kiểu tiền trảm hậu tấu.

Thực tế, Ngu Toàn cực kỳ ghét việc bị đem ra làm chiêu trò câu khách như vậy. Vừa vào tới hậu trường, cô đã giữ khuôn mặt lạnh lùng rời đi ngay lập tức.

Đến khi Mạc Anh ngẩng đầu nhìn lại thì bóng dáng Ngu Toàn đã biến mất tăm. Nàng cuống cuồng chạy ra ngoài tìm kiếm. Nghê Tâm Ngữ ở phía sau tức đến nghiến răng, lần nào cứ dính tới cái cô họ Ngu kia là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

Nhìn miếng mồi ngon sắp đến miệng bỗng dưng vụt chạy, Nghê Tâm Ngữ vội vàng đuổi theo. Đúng lúc này điện thoại lại reo vang, nhìn thấy cái tên "Sếp b*nh h**n" hiện lên, cô chẳng kịp nghĩ ngợi mà nhấn nghe, miệng thì hét lớn: "Tiểu khả ái, đừng chạy lung tung!"

Vừa ra khỏi sân vận động, Mạc Anh tìm khắp nơi cũng không thấy Ngu Toàn đâu, uất ức đến mức sắp phát khóc. Nghê Tâm Ngữ đuổi kịp, thấy nhóc con đang ngồi xổm dưới đất với vẻ mặt đáng thương thì chỉ biết ôm đầu thở dài. Sao cô lại vướng vào cái nợ đời này cơ chứ?

"Muốn gặp Ngu Toàn chứ gì? Cũng không phải là không thể." Cô gần như nghiến răng nghiến lợi thốt ra cái tên đó.

Mạc Anh chớp mắt, nhìn cô đầy mong đợi.

Nghê Tâm Ngữ nở một nụ cười dữ dằn: "Nhưng phải đợi chuyện ca hát của em ổn định đã, lúc đó chị sẽ giúp em đi tìm cô ta."

Mạc Anh mừng rỡ: "Hảo a, hảo a! Chúng ta đi tìm Tứ..." — Tỷ.

Đúng lúc này, Lâu An Nhiên — người đã dành tận hai giờ đồng hồ để chải chuốt tỉ mỉ — nhìn thấy nhóc con vẫn bình an vô sự thì thầm trút ra một hơi nhẹ nhõm. Cô khẽ mỉm cười, tao nhã bước về phía này.

Thế nhưng, nhóc con vừa rồi còn đang hớn hở, vừa nhìn thấy cô là đôi lục bảo lập tức trợn tròn như gặp quỷ, thậm chí còn hít vào một hơi lạnh đầy kinh hãi. Tiếng hít hà đó truyền rõ mồn một qua tai nghe bluetooth của Lâu An Nhiên. Ngay sau đó, nhóc con chẳng nói chẳng rằng, túm chặt lấy Nghê Tâm Ngữ, vắt chân lên cổ chạy biến sang hướng khác.

Nghê Tâm Ngữ hốt hoảng: "Chạy... chạy cái gì mà chạy?"

Mạc Anh vừa chạy vừa thở hổn hển: "Chạy mau đi, tên lưu manh tới rồi!"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...