Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 9: Ở Chung



Trữ Thư trơ mắt nhìn tiểu mỹ nhân lôi kéo Nghê Tâm Ngữ vội vàng chạy lướt qua trước mắt, bộ dạng hớt ha hớt hải như thể phía sau có thứ gì đó vô cùng đáng sợ đang truy đuổi. Cô nhìn về phía ngược lại, lập tức chạm phải gương mặt âm trầm đến mức như sắp đóng băng của sếp mình.

Thôi xong đời.

Cô tức khắc rụt cổ, lùi lại thật nhanh cho đến khi thoát khỏi tầm mắt tử thần của sếp mới dám vỗ ngực thở phào. Đã bao lâu rồi cô chưa thấy sếp mình lộ ra vẻ mặt đáng sợ như thế này?

......

Bên kia, cuộc chạy trốn kết thúc bằng việc Nghê Tâm Ngữ sơ ý trật chân. Cô vừa nén đau x** n*n mắt cá chân, vừa tìm một bậc thang ngồi xuống, vừa cởi giày vừa càm ràm: "Hảo đoan đoan chạy cái gì không biết? Thời đại pháp trị, làm gì có tên lưu manh nào, rốt cuộc là em nhìn thấy ai?"

Mạc Anh thấy mắt cá chân đối phương đỏ ửng, có vẻ đã sưng lên, bèn ngồi xổm xuống định đưa ngón tay chọc thử. Kết quả, nàng bị Nghê Tâm Ngữ gạt phắt tay ra mắng là "đừng nghịch ngợm". Nhớ lại những gì Lâu An Nhiên đã làm trong nguyên tác, Mạc Anh khẳng định đó chắc chắn là một kẻ xấu. Nàng không ngờ lại oan gia ngõ hẹp gặp lại cô ta ở đây, bèn phiền não gãi gãi cằm: "Thì... là một tên vô lại."

Nhưng không sao, nàng sắp được gặp Tứ tỷ rồi. Nghĩ đến đây, đôi mắt Mạc Anh lại sáng bừng lên, nhìn Nghê Tâm Ngữ — "người tốt" vừa hứa giúp nàng tìm chị gái — bằng ánh mắt đầy kỳ vọng.

Nghê Tâm Ngữ vừa thấy dáng vẻ ngoan ngoãn như mèo con của nàng là biết ngay nàng định nói gì. Cô nhịn không được trợn trắng mắt: "Em có phải nhận nhầm người không đấy? Em đơn thuần, đáng yêu lại lương thiện thế này, sao có thể là em gái của cái loại tâm cơ kiêm trà xanh như Ngu Toàn được?"

Mạc Anh không hiểu rõ "tâm cơ" hay "trà xanh" là gì, nhưng nàng vô cùng kiên định: "Chị ấy chính là Tứ tỷ của tôi, tôi không thể nhận sai được."

Nghê Tâm Ngữ chợt ghé sát, nhéo nhẹ gò má phúng phính đầy collagen của nàng: "Thật sao? Em họ Mạc, cô ta họ Ngu. Hơn nữa nhìn hai người chẳng có nét nào giống nhau cả."

Nếu buộc phải tìm điểm chung, thì có lẽ gương mặt của cả hai đều mang một chút hơi hướng phong tình dị vực, giống như những đóa hồng lai rực rỡ.

Mạc Anh không vui chu môi: "Giống, chúng tôi rất giống nhau, cô không được nói không giống."

Nghê Tâm Ngữ nén cơn xúc động muốn trợn mắt thêm lần nữa. Nói thật, hễ cứ dính dáng đến cái họ Ngu kia là hứng thú thuyết phục tiểu khả ái ký hợp đồng của cô giảm đi quá nửa.

Nghĩ đến đây, cô bỗng tháo chiếc tai nghe Bluetooth trên tai xuống, sắc mặt cổ quái nhìn điện thoại. Cuộc gọi vẫn đang kết nối, mà người ở đầu dây bên kia chẳng biết đã im lặng từ lúc nào. Cô đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu cho Mạc Anh giữ yên lặng rồi lên tiếng: "Alo, Lâu lão bản?"

Lâu An Nhiên lúc này đang ngồi trong xe, không khí xung quanh cô lạnh lẽo như hầm băng. Nghe Nghê Tâm Ngữ gọi liên tiếp ba lần mới chịu mở miệng vàng: "Xưa nay chưa thấy trình độ nghiệp vụ của cô tệ đến thế. Một tuần rồi mà ngay cả một tiểu chủ trì cũng không xử lý xong, còn dám tự dát vàng lên mặt mình à? Có phải vì vị hôn thê cũ của cô chạy theo cái người họ Ngu kia nên cô mới—"

"Mẹ kiếp! Lâu Tiểu Hắc, cô còn dám nói thêm một câu nữa thử xem, bà đây không hầu hạ nữa!"

Nghê Tâm Ngữ giận đến phát điên, cuộc trò chuyện chính thức biến thành màn công kích lẫn nhau. Trữ Thư ngồi trong xe nghe sếp mình độc miệng thì co vai rụt cổ, cố gắng thu mình xuống gầm ghế để giảm bớt sự tồn tại của bản thân.

Nghê Tâm Ngữ tức tối tháo phắt tai nghe, ném mạnh đi như ném đá xa hơn năm mét: "Lâu Tiểu Hắc, cái đồ vương bát đản lòng dạ đen tối nhà cô, cút đi cho rảnh nợ!"

Một chiếc giày cao gót đính đá lấp lánh cũng vút bay theo vết xe đổ của tai nghe, vẽ nên một đường cong rực rỡ trên không trung. Mạc Anh đứng bên cạnh kinh ngạc kêu lên một tiếng "Oa".

Đôi chân trần đạp lên nền đất thô ráp đau rát khiến lý trí Nghê Tâm Ngữ dần quay lại. Cô nhìn Mạc Anh đang đứng xem kịch hay, nghiến răng chống nạnh sai bảo: "Đi, nhặt giày về cho chị."

Mạc Anh nhìn ra phía xa, rồi lại nhìn đôi chân tội nghiệp của đối phương.

"A—"

Một trận trời đất quay cuồng, Nghê Tâm Ngữ cao mét sáu mươi bảy bỗng bị Mạc Anh nhấc bổng lên vai một cách nhẹ nhàng. Thấy mình bị vác ngược, gân xanh trên trán Nghê Tâm Ngữ giật liên hồi, cô vùng vẫy: "Trời đất ơi, thả chị xuống mau! Chị không muốn hôm nay xui xẻo đến mức phải vào bệnh viện đâu."

Vừa nghe thấy chữ "bệnh viện", Mạc Anh khựng người lại, rồi cẩn thận đặt Nghê Tâm Ngữ xuống: "Cô đi chân trần đi, đau lắm."

Một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu thế này, sao lại có sức mạnh đáng kinh ngạc như vậy?

Đêm nay, cái nhìn của Nghê Tâm Ngữ dành cho Mạc Anh thực sự đã thay đổi hết lần này đến lần khác. Sau khi hoàn hồn, cả hai quay lại chỗ chiếc giày rơi nhưng tìm khắp nơi cũng không thấy. Chẳng biết kẻ thất đức nào đã nhặt mất, Nghê Tâm Ngữ đành đi cà nhắc về xe lấy đôi giày dự phòng. Mạc Anh ngoan ngoãn ngồi ở ghế lái phụ, đợi đối phương lau sạch chân xong liền hồ hởi hỏi: "Giờ chúng ta đi tìm Tứ tỷ phải không?"

Nếu ngôn từ là lưỡi dao, thì từ lúc nghe đến tên Ngu Toàn, trái tim Nghê Tâm Ngữ đã bị đâm đến nát bấy. Cô nghiến răng khởi động xe, ngoài mặt cười hì hì nhưng trong lòng đang dậy sóng.

Gió đêm thổi lồng lộng qua những con phố của thành phố xa hoa, ký ức xưa cũ hiện về như khói mây. Nghê Tâm Ngữ châm hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác cho đến khi gió lạnh thổi tan chút bực bội trong lòng. Liếc mắt qua gương, cô thấy Mạc Anh đã ôm gối dựa vào cửa sổ ngủ thiếp đi, dáng vẻ hoàn toàn không chút phòng bị.

"A, thật đúng là... oan nghiệt." Hai chữ cuối theo gió tiêu tán.

Nghê Tâm Ngữ dừng xe trước cổng An Trần, đánh thức Mạc Anh dậy. Cô giữ bộ mặt lạnh lùng suốt quãng đường đi, khiến những nhân viên trong công ty vốn tò mò về cô gái có mái tóc vàng xoăn tít như búp bê này phải chùn bước.

Vào đến văn phòng, vẻ lạnh nhạt mới vơi đi đôi chút. Cô tìm trong ngăn kéo một bản hợp đồng rồi quẳng trước mặt Mạc Anh. Tiếng động lớn làm Mạc Anh giật mình tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn quanh: "Đây là đâu? Chẳng phải cô nói sẽ dẫn tôi đi tìm Tứ tỷ sao?"

Nghê Tâm Ngữ nhìn dáng vẻ mơ màng của nàng: "Trước khi tìm chị em, em cũng phải giải quyết vấn đề ấm no đã chứ. Chẳng lẽ em muốn dựa vào chị mình để sống cả đời?"

Câu nói chạm đúng nỗi lòng của Mạc Anh. Nàng chép miệng, dẫu hôm nay đã ăn khá no nhưng cảm giác mệt mỏi vẫn còn. Nàng dụi mắt: "Chị ấy không nuôi tôi được đâu, tôi vẫn phải tự túc thôi."

Nghê Tâm Ngữ gật đầu, lật bản hợp đồng ra: "Ba năm. An Trần sẽ cung cấp cho em tài nguyên và sân khấu tốt nhất. Ký đi, rồi em sẽ sớm gặp được Tứ tỷ thôi."

Mạc Anh vốn đã có bóng ma tâm lý với bản hợp đồng của Mâu Cẩn, nay lại thấy ba năm liền ỉu xìu gục đầu xuống bàn: "Sao lại là ba năm? Tôi ký một năm thôi có được không?"

Nếu là người khác, Nghê Tâm Ngữ đã đuổi thẳng cổ. Nhưng đối với Mạc Anh, cô kiên nhẫn hết mức: "Tiểu khả ái, nói cho chị nghe xem lúc này em muốn điều gì nhất?"

Mạc Anh lập tức tỉnh táo, đôi mắt sáng như hai bóng đèn nhỏ. Nghê Tâm Ngữ khuyến khích: "Cứ nói đi, biết đâu điều em muốn sẽ thành hiện thực ngay lập tức."

Mạc Anh không ngờ cái bể cá mà nàng nghĩ phải mất hai ba năm mới mua nổi giờ lại hiện ra trước mắt: một bể nước xanh thẳm, phản chiếu nụ cười mãn nguyện của hai người. Tuy không rộng bằng biển sâu nhưng so với cái bồn tắm nhà Mâu Cẩn thì đây đúng là thiên đường để nàng vẫy vùng.

Đúng lúc đó, Nghê Tâm Ngữ đưa bút tới: "Ký vào đây, nơi này sẽ thuộc về em. Em muốn nuôi cá hay nuôi người đều tùy ý em cả."

Dưới sự cám dỗ của chiếc bể cá khổng lồ, Mạc Anh không chút do dự ký vào bản bán thân, rồi hớn hở đi tham quan căn phòng mới. Nàng phát hiện trong nhà cũng có một cái bồn tắm sang trọng, mừng đến phát điên.

Nghê Tâm Ngữ đạt được mục đích, bèn gọi điện cho Lâu lão bản: "Hợp đồng ba năm kèm một căn biệt thự 30 triệu tệ, sếp đúng là hào phóng thật đấy." Thật ra, hai căn biệt thự chỉ cách nhau một cánh cửa bí mật, và chủ sở hữu của cả hai không ai khác chính là Lâu An Nhiên.

Lâu An Nhiên đáp: "Tầm thường quá, 30 triệu thì thấm vào đâu. Vả lại, em gái của Ngu Toàn sao có thể chỉ đáng giá ngần ấy? Cô cứ đợi mà xem biểu hiện của em ấy, tôi tuyệt đối không nhìn lầm người."

Nghê Tâm Ngữ giận đến run người. Mẹ kiếp, thế kẻ nào năm đó bảo cô là "đồ đại ngốc" khi viết tên vị hôn thê vào giấy tờ nhà đất hả?

"Mạc Anh? Tiểu khả ái?" "Dạ?"

Mạc Anh đang háo hức thử cái bồn tắm mới, nàng ló cái đầu ướt sũng ra, đôi mắt trong veo như vừa được gột rửa: "Có chuyện gì thế ạ?"

Nghê Tâm Ngữ định dặn dò vài câu, nhưng nhìn thấy vẻ phong tình khác lạ của nhóc con khi vừa bước ra từ làn nước, cô chợt hiểu vì sao Lâu An Nhiên lại điên cuồng theo đuổi đứa trẻ này đến thế: "Hôm nay mệt rồi, tắm xong thì đi ngủ sớm đi."

Mạc Anh ngoan ngoãn gật đầu, nhưng tâm trí đã bay bổng trở lại với làn nước mát. Nghê Tâm Ngữ vừa quay đi lại quay lại dặn thêm: "Ngày mai công ty sẽ sắp xếp hai trợ lý cho em. Cần gì cứ nói với chị. Và nhớ kỹ, phải khóa tất cả cửa sổ và cửa ra vào đấy."

Mạc Anh nghiêng đầu, nghe tai này lọt tai kia. Chờ Nghê Tâm Ngữ vừa khuất bóng, nàng chẳng màng gì nữa, nhảy tót vào bồn tắm thỏa sức vẫy vùng.

Lâu An Nhiên lại một lần nữa nghe thấy tiếng hát linh hoạt, uyển chuyển đến động lòng người của nhóc con vọng qua cửa sổ. Dẫu phía chân trời xa xăm, những vệt trắng của buổi hừng đông đã bắt đầu hiện rõ trên nền trời màu bụng cá, cô chẳng những không cảm thấy bực bội như trước đây mà trái lại còn thấy tinh thần sảng khoái lạ thường. Cô đứng dậy, bước về phía cánh cửa bí mật kia; chỉ cần mở nó ra, có lẽ cô sẽ được chiêm ngưỡng dáng vẻ của nhóc con trong bộ đồ ngủ mềm mại.

Vô số thước phim kiều diễm trong đầu lại bắt đầu hiện hữu, tất cả đều xoay quanh cái đêm định mệnh ấy. Lâu An Nhiên khẽ nhắm mắt, những hình ảnh ấy chân thực đến mức khiến lòng người không khỏi rạo rực, đắm say.

Mạc Anh dĩ nhiên chẳng hề hay biết ở ngay căn phòng bên cạnh đang có một tên b**n th** ngày đêm nhòm ngó thân thể mình. Nàng nằm ườn như một con cá mặn trong bồn tắm, chiếc đuôi cá vàng rực rỡ chốc chốc lại vỗ nhẹ vào thành bồn. Nàng ngơ ngác nhìn chằm chằm vào một nụ hoa kim sắc vừa mới nhú lên nơi bụng mình, thậm chí còn đưa tay ấn thử vài cái. Nó mềm mại một cách lạ kỳ.

"Cái gì thế này nhỉ?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...