Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống

Chương 33



Hứa Triêu Lộ ngồi giữa hai người họ, môi mím chặt, suýt chút nữa thì bật cười.

Hạ Tinh Quyết lẩm bẩm "gặp ma rồi" rồi bò dậy khỏi sàn, ánh mắt đảo qua lại giữa Hứa Triêu Lộ và Trì Liệt Tự, những người còn lại đều ở xa, chỉ có hai người này là có khả năng ra tay với cậu ấy.

Cuối cùng ánh mắt cậu ấy dừng lại trên gương mặt Trì Liệt Tự: "Má, sao cậu đẩy tớ?"

Ánh mắt Trì Liệt Tự như hiện lên dấu chấm hỏi, gương mặt trắng trẻo tuấn tú hiện rõ vẻ ngạc nhiên, vô tội, lạnh lùng: "Tớ có rảnh đâu mà đi đẩy cậu? Ồ, cái gì cũng đổ cho tớ hết đúng không."

Hạ Tinh Quyết cũng cảm thấy kỳ lạ, cậu ấy hiểu tính cách Trì Liệt Tự, người này chẳng thích gây sự với ai, hơn nữa rõ ràng đang nằm ngủ ngon lành, cũng không làm phiền gì đến cậu, không có lý do gì để đẩy cậu ấy cả.

"Chẳng lẽ tớ gặp ác mộng?" Hạ Tinh Quyết lẩm bẩm rồi chậm rãi ngồi lại xuống ghế sofa: "Tự quăng mình ra ngoài?"

Hứa Triêu Lộ mím môi đến sắp rách, cầm nước có ga lên uống một ngụm, liếc thấy Trì Liệt Tự cũng đang uống bia qua khoé mắt, lon bia bị bóp móp, đường nét gương mặt nghiêng sắc lạnh, có vẻ bị vu oan đến mức bực bội.

Kiếp trước người này là bao tải à? Sao giỏi nhịn thế.

Hứa Triêu Lộ nhớ lại lúc nãy, nếu không phải Trì Liệt Tự đẩy một cái, chắc đầu của Hạ Tinh Quyết đã ngả vào vai cô rồi.

Chẳng lẽ... cậu ra tay là vì không muốn để Hạ Tinh Quyết tựa vào cô?

"Nhìn gì mà ngây người ra thế?" Bên tai vang lên giọng nói trong trẻo, lười biếng của cậu thiếu niên.

Hứa Triêu Lộ hoàn hồn, thuận miệng nói: "Tớ muốn ăn snack tôm ở bên phải cậu, lấy một gói giúp tớ đi."

"Tự bò qua mà lấy." Trì Liệt Tự không nhúc nhích. "Tiện thể lấy luôn một gói cho tớ."

Hứa Triêu Lộ: "......"

Chắc lúc nãy đầu cô bị úng nước mất rồi, lại còn tưởng cái tên khốn này đẩy Hạ Tinh Quyết vì cô.

"Quýt." Hứa Triêu Lộ quay đầu: "Lúc nãy là Ăn Cỏ cậu ấy..."

"Snack tôm đúng không." Trì Liệt Tự như tia chớp quăng cho cô ba gói: "Đủ chưa? Muốn thêm nữa không?"

Hạ Tinh Quyết: "Cậu nói Ăn Cỏ cái gì? Đừng nói nửa vời thế chứ!"

"Bóc giúp tớ." Hứa Triêu Lộ ném một gói cho Trì Liệt Tự, rồi quay đầu cười với Hạ Tinh Quyết: "Tớ đang định nói là, Ăn Cỏ vừa thấy cậu ngủ không yên, định lấy gối ôm cho cậu tựa vào."

Hạ Tinh Quyết cảm động rơi nước mắt: "Anh em tốt, tớ sẽ theo cậu cả đời!"

Trì Liệt Tự bị kéo vào một vòng tròn không lối thoát, sau khi mở xong gói bánh tôm cho Hứa Triêu Lộ, lại tiện tay cầm một cái gối ôm gần đó, ném thẳng về phía Hạ Tinh Quyết.

Làm xong mấy việc đó, cậu hoàn toàn ngả người xuống ghế sofa, không thèm nhìn hai cái "của nợ" bên cạnh thêm lần nào nữa. Bia trong tay uống cạn, cậu quăng đại ra phía trước, "cạch" một tiếng rơi xuống bàn trà.

Hứa Triêu Lộ cũng từ từ ngả lưng, cô cảm giác sau khi Trì Liệt Tự lấy gối ôm xong, hình như cậu ngồi gần cô hơn rồi, trên người không có mùi rượu, vẫn là hương thơm nhè nhẹ của lá lý chua, được nhiệt độ cơ thể sưởi ấm, từ từ lan toả về phía cô.

Xem phim nghiêm túc đi. Hứa Triêu Lộ tự nhủ với bản thân.

Trên màn hình là phần đầu tiên của bộ phim [Bí kíp luyện rồng], cảnh phim lúc này là giai đoạn Hiccup và Răng Sún đang từ từ làm quen, bồi dưỡng tình cảm.

"Cảnh kinh điển sắp tới rồi." Thư Hạ ngồi dưới thảm nói nhỏ.

Trong phim, Hiccup từ từ đưa tay ra, Răng Sún tiến lại gần ngửi lòng bàn tay cậu bé loài người, rồi chậm rãi, thăm dò áp sát cái đầu to đen bóng của mình vào tay cậu bé ấy.

Một dòng bình luận bay qua rất đúng lúc: "Cuộc sống hòa thuận không thể thiếu xoa đầu và được xoa đầu ~"

Hứa Triêu Lộ bỗng nhớ lại trước đây, lúc cô và Trì Liệt Tự đùa giỡn, cô cũng từng dùng đầu mình đẩy vào tay cậu như thế.

Cô quay sang nhìn cậu theo bản năng, không ngờ đối phương cũng đang nhìn cô, con ngươi đen láy, ánh sáng mờ hiện trong mắt, giống như bầu trời sao mênh mông có thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng không thể nào chạm tới.

Trong đầu Hứa Triêu Lộ bỗng hiện lên câu nói của Thư Hạ lúc trước: "Anh đẹp trai ngoài đời còn đẹp hơn nam chính trong phim nhiều."

Tim cô khẽ run lên, lập tức thu ánh mắt lại.

Người bên cạnh cũng lười biếng dời ánh nhìn về phía màn hình.

Nhìn con rồng nhỏ trong phim sau khi được xoa đầu thì vừa kiêu căng vừa ngoan ngoãn, cậu hơi nhếch khóe môi, thấp giọng nói. chỉ đủ để hai người nghe thấy: "Nó còn ngoan hơn cậu đấy."

...............

Sau khi xem phim xong, mọi người ai về nhà nấy. Khi Hứa Triêu Lộ về đến nhà thì vẫn chưa muộn, ba mẹ không có ở nhà, cô một mình vào phòng học trong yên lặng cho đến khi bị cuộc gọi của Thư Hạ cắt ngang.

"Sao cậu không trả lời tin nhắn trong nhóm vậy?" Thư Hạ hỏi: "Cuối cùng tớ cũng edit xong video vòng sơ tuyển rồi, dốc hết tài năng cả đời đấy! Mới đăng lên tài khoản mới, giờ chưa có fan cũng chẳng có lượt xem, nhớ vào thả tim, bình luận, lưu video để làm 'thủy quân' cho tớ nhé."

"Tớ đang đọc sách, giờ sẽ xem ngay đây." Hứa Triêu Lộ vừa nói vừa mở ứng dụng video ngắn: "Uầy, quay đẹp thật! Cắt dựng cũng rất ấn tượng!"

Thư Hạ khiêm tốn: "Chủ yếu là tại các cậu biểu diễn hay thôi."

Hứa Triêu Lộ: "Tớ còn không biết mặt tớ trên sân khấu lại đỏ đến thế."

"Lần sau trang điểm tí là ổn." Thư Hạ nói: "Cậu đã xem đến đoạn sau chưa?"

"Chưa đâu, mới chỉ xem đoạn đầu."

"Thế thì chưa là gì, cậu cứ xem tiếp đi." Thư Hạ nhịn cười: "Sau khi hát xong phần điệp khúc, lúc Trì Liệt Tự solo ấy, mặt cậu mới thực sự đỏ cơ."

Hứa Triêu Lộ: "......"

Tự dưng không muốn xem tiếp nữa.

"Lúc đó tớ ngồi dưới sân khấu còn không để ý gì, cắt video mới thấy, lúc solo, cái tên đó cứ như đánh đàn chỉ để cho cậu xem vậy, chẳng thèm tương tác với khán giả dưới sân khấu, thế mà bên dưới vẫn hò hét ầm trời."

Giọng Thư Hạ rất kích động: "Còn cậu thì cứ nhìn chằm chằm cậu ấy, ánh mắt dính chặt, bị trai đẹp hút hồn rồi đúng không. Hai người quá xứng đôi luôn ấy, tớ mê đến choáng váng rồi."

Nói xong, Hứa Triêu Lộ lại không đáp lại ngay. Thư Hạ chợt trở nên tỉnh táo.

Mình lạc đề quá rồi.

Cô ấy thật muốn thu lại câu vừa nói, rồi tự tát mình mấy cái.

Người ta đã có người mình thích rồi, vậy mà cô ấy còn suốt ngày "đẩy thuyền" cô với cậu bạn thân từ nhỏ. Rõ ràng hai người chỉ là bạn thân.

Thư Hạ hiểu rõ Hứa Triêu Lộ, cô luôn làm theo cảm xúc bản thân, nếu thực sự muốn xảy ra chuyện gì với Trì Liệt Tự thì đã xảy ra từ lâu rồi, chẳng cần người khác phải đẩy tới đẩy lui.

Hơn nữa, Thư Hạ cũng từng tiếp xúc với đàn anh Thời Việt, đúng là rất tốt, là một trong những người khiến Hứa Triêu Lộ rung động suốt mấy năm qua, cũng là người chất lượng nhất trong số đó. Thư Hạ thật lòng hy vọng cô có thể tiếp tục thích anh ấy, chứ vẫn cứ là cái kiểu "nhiệt tình trong ba giây" như trước đây thì không hay chút nào.

"Chỉ đùa thôi, cậu đừng để bụng nha." Thư Hạ cười gượng hai tiếng: "Cậu vẫn hợp với đàn anh Thời Việt hơn, tớ còn muốn chuẩn bị phong bì mừng trước nữa đấy!"

Cuối cùng Hứa Triêu Lộ cũng lên tiếng, cười nhẹ: "Haha, thế thì không cần đâu."

Hai người lại nói thêm mấy chuyện linh tinh, rồi cúp máy. Sau đó Hứa Triêu Lộ chống cằm ngồi bên bàn học, trong lòng rối như tơ vò.

Khác với những chàng trai mà cô từng thích trước đây, đàn anh Thời Việt giống như một cuốn sách có bìa đẹp và nội dung cũng xuất sắc, lật trang nào cũng không thấy chỗ nào sai sót. Theo lý mà nói, Hứa Triêu Lộ nên ngày càng muốn tiến lại gần anh ấy mới đúng.

Nhưng cô lại không có cảm giác đó.

Ngược lại, khi thời gian trôi qua từng ngày, đối với câu nói sau ba tháng rung động sẽ tỏ tình, cô càng ngày càng không có tự tin.

Đôi khi thậm chí còn cảm thấy, có lẽ ngay từ đầu, sự rung động ấy chỉ là cảm giác thoáng qua, là vì thấy đàn anh Thời Việt giống hình mẫu lý tưởng của mình, chứ thật ra... chẳng có động lực gì để biến anh ấy thành người yêu thực sự.

Hồi cấp hai cấp ba, nhà trường nghiêm cấm yêu sớm, thật ra Hứa Triêu Lộ chỉ buột miệng nói đùa về vụ muốn yêu đương thôi. Giờ đã lên đại học, thật sự có thể yêu đương rồi, đây là lần đầu cô nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.

Yêu đương là như thế nào?

Một người muốn yêu đương sẽ là dáng vẻ ra sao?

Mười giờ đêm, cửa phòng được mở ra từ bên ngoài, một người đàn ông mặc vest chỉnh tề nới lỏng cà vạt bước vào phòng khách. Ánh mắt ông lướt qua phòng khách tối om, chỉ có một chiếc đèn cây được bật sáng. Một cô gái tóc dài xõa vai đang ngồi ôm gối trên ghế sofa, lặng lẽ nhìn chậu cây ngoài cửa sổ sát đất.

"Lộ Lộ?" Hứa Nham gọi cô một tiếng: "Ngồi đó làm gì thế? Sao không bật tivi lên xem thế con?"

"Ba về rồi à."

Hứa Triêu Lộ nhảy khỏi ghế sofa, chạy đến cầm túi giúp ông: "Con đang ăn trái cây mà."

Hứa Nham vừa đi công tác hơn mười ngày, vừa xuống máy bay đã vội vã về nhà, vậy mà vẫn trễ thế này.

Ông đưa tay xoa đỉnh đầu con gái: "Mẹ đâu con?"

"Mẹ còn chưa về." Hứa Triêu Lộ nói:"Hình như đi xã giao."

Hứa Nham hơi nhíu mày, còn chưa kịp cởi áo khoác đã bước vào phòng khách gọi điện cho Lâm Nhược Hàm.

Hứa Triêu Lộ đứng bên cạnh, thấy ba gọi xong lại chuẩn bị ra ngoài bèn hỏi: "Ba định đi đón mẹ à?"

"Ừ." Hứa Nham cầm lấy chìa khóa xe trên tủ giày: "Mẹ con xã giao xong lại đi bar với bạn, nghe giọng thì có vẻ uống không ít rồi. Ba phải đi kéo mẹ con về."

Hứa Triêu Lộ thấy câu cuối của ba mình nghe sao mà đỉnh quá: "Hay quá! Con cũng muốn đi!"

Hứa Nham quay đầu liếc nhìn cô: "Con cũng đến giờ đi ngủ rồi đấy."

"Làm gì có sinh viên nào đi ngủ lúc mười giờ chứ." Hứa Triêu Lộ lý lẽ đầy đủ: "Ba không đưa con đi thì con chỉ có thể cô đơn ở nhà học bài một mình thôi, đáng thương quá đi mất."

Cuối cùng Hứa Nham cũng chịu thua, nửa muốn nửa không mà cho cô đi theo.

Đi công tác lâu ngày không gặp con gái, ông cũng thấy vui khi được cô quấn lấy.

Ra ngoài khoảng nửa tiếng, xe rẽ vào một con hẻm giữa con phố sầm uất rực rỡ ánh đèn, dừng lại trong bãi đậu phía sau một quán bar.

"Con chờ trên xe." Hứa Nham vừa mở cửa xuống xe vừa nói: "Ba mẹ sẽ ra ngay."

Hứa Triêu Lộ ngoan ngoãn đáp "Dạ", tháo dây an toàn rồi ghé vào cửa sổ nhìn theo bóng dáng ba khuất dần.

Từ trước đến nay, ba cô luôn làm việc nhanh gọn dứt khoát, ông nói ra ngay là ra ngay thật, chưa đến năm phút sau, bóng người cao lớn đã xuất hiện ở góc bãi đậu xe, áo khoác gió khoác lên người một người phụ nữ bước đi loạng choạng, tay ôm chặt bà, cùng đi về phía xe.

Hứa Triêu Lộ nhìn chằm chằm hai người họ, cảm thấy khung cảnh này thật đẹp, ba đẹp trai, mẹ xinh đẹp, cứ như đang đóng phim.

Bãi đậu xe và đường phố ngoài kia như hai thế giới khác nhau, tiếng nhạc, tiếng người, tiếng còi xe đều dần tan biến, chỉ còn gió thu cuốn lá bay lên không trung r*n r*. Ánh đèn cũng lờ mờ, trong không gian yên tĩnh vắng lặng này, cảm giác mập mờ dễ bị khuếch đại.

Lâm Nhược Hàm nhìn hai cái bóng chồng lên nhau dưới đất.

Mười mấy ngày không gặp, người đàn ông này chẳng nói lấy một câu ngọt ngào, vừa đến đã lạnh mặt kéo bà về.

Hứa Triêu Lộ đang định hạ kính xe xuống chào họ một tiếng, thì ngay giây tiếp theo, đã thấy mẹ đột nhiên xoay người, mạnh tay đẩy ba cô dựa vào tường cạnh đó, rồi nắm cà vạt ông kéo đến hôn ngấu nghiến.

Hứa Triêu Lộ: !!!

Cô vội rụt đầu lại, trốn ra sau cánh cửa xe, không dám nhúc nhích. Trong xe như có lửa cháy, nhiệt độ tăng vọt.

Trong ký ức của cô, tình cảm giữa ba mẹ vẫn luôn rất tốt. Khi còn nhỏ, họ cũng thường thân mật trước mặt cô. Nhưng sau này cô lớn hơn, bận học, học cấp ba rồi đại học đều ở ký túc xá, cơ hội về nhà ít, mà mỗi lần về, ba mẹ lại chỉ xoay quanh cô, nên mấy năm gần đây cô rất hiếm khi thấy họ âu yếm.

Chính vì thế, khoảnh khắc kabedon bất ngờ vừa rồi khiến cô chấn động không thôi.

Sau khi bình tĩnh lại, Hứa Triêu Lộ bám lấy khung cửa xe, cẩn thận thò đầu ra ngoài nhìn.

Ánh đèn bên ngoài mờ nhạt, cô thoáng thấy ba mình đang vùng vẫy, dường như muốn nói gì đó với mẹ, nhưng mẹ cô vì hơi men bốc lên nên hoàn toàn không để ý, thậm chí còn nâng đầu gối đè lên chân ông, cả người áp lại gần hơn.

Chẳng bao lâu, ba cô cũng từ bỏ giãy giụa.

Hứa Triêu Lộ thấy bàn tay to, xương khớp rõ ràng của ba luồn vào mái tóc rối của mẹ, đầu óc đã từng đọc vô số tiểu thuyết ngôn tình lập tức tưởng tượng ra một loạt cảnh hôn nồng nhiệt và cuồng si...

Đây chính là tình yêu ư?

Rất lãng mạn, cũng rất điên cuồng, bị cảm xúc chi phối, cơ thể không kìm được mà bị thu hút lẫn nhau.

Hứa Triêu Lộ không kìm được mà thử đặt mình vào hoàn cảnh đó.

...

Cảm giác...

Không thật sự muốn làm mấy chuyện như thế với đàn anh Thời Việt.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cặp vợ chồng đã kết hôn hơn hai mươi năm bên ngoài kia hoàn toàn không có dấu hiệu muốn dừng lại.

Hứa Triêu Lộ như ngồi trên đống lửa, cố gắng chuyển hướng chú ý, cầm điện thoại lên lướt vòng bạn bè, đọc lướt như gió.

Đúng lúc này, giao diện trò chuyện bật ra tin nhắn mới ———

Trứng Onsen: [Ăn khuya không?]

Thấy ảnh đại diện màu đen quen thuộc ấy, tim Hứa Triêu Lộ vô cớ co lại một chút.

Hỉ Chi Lang: [Không, tớ đang ở ngoài]

Trứng Onsen: [Cậu ở ngoài giờ này á?]

Hứa Triêu Lộ thầm nghĩ, còn hỏi tớ có ra ngoài ăn khuya không, chứ cậu ra ngoài là không sao hả?

Trứng Onsen: [Ở đâu thế?]

Hứa Triêu Lộ gửi cho cậu một định vị.

Gửi xong mới nhận ra, con phố này là phố bar nổi tiếng ở Vân Thành, khắp nơi đều là quán bar và quán pub, mà vị trí định vị còn bị lệch, không chỉ không định vào bãi đỗ xe, mà còn nhắm thẳng vào cái bar tên "Dụ Dạ Club" kế bên.

Hứa Triêu Lộ vội vàng thu hồi lại.

Nhưng đã muộn một bước.

Trứng Onsen: [?]

Trứng Onsen: [Cậu đang ở quán bar à?]

Hỉ Chi Lang: [Không phải, định vị bị sai đó, tớ ở ngoài quán bar thôi, chưa có vào]

Trứng Onsen: [Với ai?]

Hỉ Chi Lang: [Với ba mẹ tớ]

Chính Hứa Triêu Lộ đọc lại tin mình nhắn cũng cảm thấy kỳ cục.

Một cặp vợ chồng trung niên, dẫn theo cô con gái mười tám tuổi đi dạo khu phố bar, nhưng lại không vào trong, đứng ngoài gió thu chơi à?

Hỉ Chi Lang: [Thật đó, cậu đừng không tin]

Hỉ Chi Lang: [Chuyện này kể ra thì hơi...]

Tin cuối cùng còn chưa kịp gõ xong, bên kia đã gọi video tới.

Hứa Triêu Lộ cầm điện thoại sững người vài giây.

Nếu từ chối, chắc chắn càng thấy kỳ cục hơn.

Cô chỉnh lại tóc, rồi nhấn nút nhận cuộc gọi.

Giây tiếp theo, gương mặt thiếu niên tuấn tú, sắc sảo hiện lên trên màn hình, vẻ mặt lạnh lùng khó hiểu, đôi mắt đen nhìn chằm chằm cô: "Sao chỗ cậu tối thế?"

"Ở trong xe mà." Hứa Triêu Lộ đưa điện thoại ra xa chút, mới dám nhìn kỹ cậu.

Trong ấn tượng, cô chẳng gọi video với Trì Liệt Tự được mấy lần. Cậu cầm điện thoại khá tùy ý, để sát mặt, khiến gương mặt quá mức điển trai kia phóng to trên màn hình không chút khuyết điểm, ngũ quan sắc nét rõ ràng, lực đập vào mắt cực mạnh, trong không khí tối tăm và oi bức của khoang xe, khiến người ta vô cớ đỏ mặt tim đập.

Cậu đang ngồi trên ghế gaming trong phòng ngủ, chắc vừa tắm xong, mặc đồ ở nhà rộng rãi tối màu, xương quai xanh thấp thoáng dưới cổ áo, làn da trắng lạnh gầy gò, qua màn hình cũng như phảng phất mùi cỏ non mát lạnh.

"Cậu uống rượu à?" Trì Liệt Tự liếc nhìn cô, chân mày khẽ nhíu lại gần như không thấy rõ.

Cậu biết Hứa Triêu Lộ không thích uống rượu lắm, chiều nay cậu và Hạ Tinh Quyết mua nhiều như vậy, cô cũng không uống một ngụm nào.

"Không có mà."

"Vậy sao mặt đỏ thế?"

"Là tại... tớ nóng." Hứa Triêu Lộ giả vờ kéo cổ áo tản nhiệt: "Trong xe bật sưởi mạnh quá."

"Ba mẹ cậu đâu? Không phải nói đi cùng họ à?"

"Họ đang ở bên ngoài."

"'Họ đang ở bên ngoài.'" Trì Liệt Tự nhắc lại bằng giọng lạnh nhạt: "Rồi bỏ cậu một mình trong xe?"

"Ừm... đúng vậy." Hứa Triêu Lộ sợ cậu không tin, bèn xoay camera cho cậu nhìn vòng quanh nội thất xe, "Tớ đang trong xe của ba tớ, chiếc Panamera đó, cậu biết mà."

"Tối quá, không thấy rõ." Trì Liệt Tự lại hỏi: "Họ ra ngoài làm gì vậy?"

Cậu càng nhìn càng thấy Hứa Triêu Lộ có gì đó kỳ lạ.

Mặt đỏ như đèn lồng, ánh mắt không ổn định, cứ liếc đi liếc lại, như thể say rồi, mà cũng giống như đang để ý thứ gì đó bên ngoài cửa sổ.

Trong lòng cậu bỗng thấy bực bội, nheo mắt đợi cô trả lời.

"Họ đang..."

Hứa Triêu Lộ hạ điện thoại xuống, thật sự không nghĩ ra phải nói dối thế nào.

Cuối cùng vẫn quyết định nói thật.

Chuyện cũng chẳng có gì to tát, bạn bè bao nhiêu năm rồi, có gì mà phải xấu hổ chứ. Trì Liệt Tự đâu phải không biết ba mẹ cô tình cảm tốt.

Hứa Triêu Lộ cầm điện thoại lên, giả vờ như không có chuyện gì, nói với cậu thiếu niên trên màn hình: "Họ đang hôn nhau ở ngoài."

"......" Trì Liệt Tự không nghe rõ: "Cái gì cơ?"

"Hôn nhau ấy." Hứa Triêu Lộ hít sâu một hơi, bĩu môi ra phía trước làm động tác "chụt" một cái: "Là hai người ôm nhau, môi chạm môi rồi... hôn ấy..."

Khi căng thẳng con người thường làm những hành động kỳ lạ, Hứa Triêu Lộ cũng không hiểu sao mình lại bĩu môi làm vậy, càng không hiểu sao mình lại giải thích rành rọt từ "hôn nhau" như thể người ta không hiểu.

Đúng là chết rồi.

Dù vẫn còn đang cầm điện thoại, nhưng Hứa Triêu Lộ không dám nhìn vào màn hình, ánh mắt chỉ dám dừng ở đầu ngón tay mình.

Cô không biết mình lúc này trông giống hệt một quả trái cây chín mọng, ánh đèn đêm nhuộm lên sắc đỏ hồng rực rỡ, gần như toả sáng.

Trì Liệt Tự chậm rãi đáp một tiếng, trông có vẻ đã tin những gì cô nói.

Hứa Triêu Lộ: "Vậy... tớ cúp máy nhé."

"Đã hôn bao lâu rồi?" Giọng cậu thiếu niên ở đầu bên kia lười biếng vang lên.

Giọng cậu rất trầm, qua sóng điện thoại lại thêm phần khàn khàn, giống như lớp giấy nhám mỏng lướt qua tai, làm người ta tê dại.

"..." Hứa Triêu Lộ lí nhí: "Chắc cũng... bảy, tám phút rồi."

Cô hơi ngẩng đầu lên, thấy Trì Liệt Tự nhướng mày, trông có vẻ hơi kinh ngạc. Sau đó cậu nghiêng người sang một bên, ăn gì đó mà cô không thấy rõ, rồi rất nhanh quay lại, hai má hơi phồng lên đang nhai nhai.

Lúc mới bật video cô đã để ý, miệng cậu hình như đang ngậm thứ gì đó, chậm rãi nhai nuốt.

Như đang tìm một cái cớ để xả bớt cảm xúc căng thẳng, hoặc muốn nhanh chóng chuyển chủ đề, Hứa Triêu Lộ hỏi: "Cậu đang ăn gì vậy?"

Ánh mắt giao nhau, Trì Liệt Tự lười biếng dựa vào lưng ghế, tay rảnh rỗi bên cạnh cầm ra một túi bao bì nhiều màu sắc, đầu hút màu trắng đã được mở sẵn, cậu dùng miệng ngậm lấy, gò má lõm xuống, hút một hơi.

Rất nhanh buông ra, vẫn ngậm đồ ăn, trả lời một cách bất cần: "Hỉ Chi Lang."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...