Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống

Chương 34



Cậu vừa nói xong, trong khoang xe lập tức trở nên yên tĩnh.

Không khí như bị ba chữ đó khuấy lên, rồi bị đun nóng. Tim Hứa Triêu Lộ cũng bất giác trở nên nóng bừng, ánh mắt từ khuôn mặt tuấn tú của cậu thiếu niên dần trượt xuống, cuối cùng dừng lại ở đôi môi vừa mới ăn thạch trái cây xong, đang như cười như không kia.

Chỉ trong giây phút ấy, cô vội vàng rời ánh mắt đi.

"Vậy tớ cúp máy trước nhé." Hứa Triêu Lộ cố giữ bình tĩnh: "Lát nữa về tới nhà tớ sẽ nhắn cho cậu."

Vừa nói xong, không đợi cậu đáp lại, cô đã tắt màn hình điện thoại, úp mặt điện thoại xuống ghế.

Cửa kính xe hạ xuống một chút, gió lạnh lập tức tràn vào, quất lên mặt mang theo cảm giác nhức nhối nhẹ.

Hứa Triêu Lộ cảm thấy đầu óc mình như biến thành một miếng thạch, mềm nhũn, mơ hồ, bị gió thổi đến run rẩy chao đảo, hoàn toàn mất khả năng suy nghĩ.

Lại qua vài phút, hai người đang quấn quýt hôn nhau bên ngoài cuối cùng cũng tách ra. Hứa Nham ghì chặt vợ dưới cánh tay, kéo mạnh bà đi về phía xe.

Mở cửa xe, Lâm Nhược Hàm bị đẩy ngồi vào ghế phụ.

Vừa quay đầu lại nhìn thấy một cô gái nhỏ đang ngồi ở ghế sau, Lâm Nhược Hàm lập tức bật dậy khỏi ghế phụ, vòng ra sau trèo lên hàng ghế sau.

"Đây là ai vậy?" Người phụ nữ say xỉn, hai mắt sáng trưng: "Hình như là bảo bối Lộ Lộ của mẹ?"

"Mẹ, sao mẹ uống nhiều thế này..."

Hứa Triêu Lộ còn chưa kịp nói hết câu thì má đã bị đôi tay lành lạnh của mẹ ôm lấy, thoải mái x** n*n, v**t v*.

"Bảo bối, sao mặt con lại nóng vậy? Lại còn đỏ thế này nữa?" Men rượu khiến thần kinh Lâm Nhược Hàm rối loạn, một giây trước còn tươi cười rạng rỡ, giây sau đã cau mày, lo lắng như gặp đại địch: "Con bị sốt à? Chồng ơi, hình như Lộ Lộ bị sốt rồi!"

"Mẹ, con không sốt." Hứa Triêu Lộ khó xử tránh né: "Con chỉ thấy... nóng quá thôi."

"Trời lạnh thế này sao lại nóng được?"

"Vì... trong xe bật sưởi cao quá."

"Xe không bật sưởi mà." Hứa Nham ngồi ở ghế lái cũng quay lại nhìn cô, môi còn dính đầy dấu son của Lâm Nhược Hàm: "Nếu nóng thật thì ba bật điều hòa cho con nhé?"

"Không cần đâu." Hứa Triêu Lộ đẩy mẹ sang bên, thắt dây an toàn giúp bà, rồi trở lại chỗ ngồi, cô hạ cửa kính xe xuống hoàn toàn: "Con để gió thổi một lát là được."

Hứa Nham vừa khởi động xe vừa nói: "Đừng để lâu quá, kẻo bị cảm lạnh."

Chiếc xe rời khỏi bãi đỗ, hòa vào dòng xe tấp nập trên phố. Ánh đèn neon bên ngoài kéo thành vệt sáng, soi lên muôn vàn gương mặt khác nhau. Âm nhạc dồn dập vang vọng trong không khí, làn gió thổi qua đây cũng như bị nhuộm bởi khói lửa náo nhiệt.

Hứa Triêu Lộ nhìn ra ngoài cửa sổ, thả hồn theo gió. Nhịp tim vẫn đập rất mạnh, khiến cả lồng ngực tê rần.

Cảm giác mới vừa được thổi một lúc, cửa sổ đột ngột bị Hứa Nham đóng lại.

Hứa Triêu Lộ bất ngờ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trên kính xe, một khuôn mặt ửng đỏ, đôi mắt sáng lấp lánh, ánh nhìn như bị điều gì đó thắp lên, rực cháy.

Lâm Nhược Hàm bên cạnh trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, lẩm bẩm lời say: "Cục cưng bị sốt rồi... phải làm sao đây..."

Hứa Triêu Lộ không kìm được mà thầm trả lời trong lòng: Mẹ à, chắc tình hình của con còn nghiêm trọng hơn cả sốt nữa.

Hình như con đã bắt đầu có ý nghĩ không nên có với người bạn thân từ bé, người luôn ở bên con suốt bao năm nay rồi.

Chết thật rồi...

...............

Liên tiếp vài cơn mưa thu đổ xuống, bầu trời bị gột rửa đến trong veo và lạnh lẽo. Trên những hàng cây ven đường trong khuôn viên trường, phần lớn lá đã rụng, cành cây trơ trọi run rẩy trong gió. Người qua lại ngoài trời cũng thưa thớt hẳn, đa phần đều bước đi vội vã như một đàn chim di trú bị gió lạnh đuổi theo.

Sau khi tiết hai buổi chiều kết thúc, Hạ Tinh Quyết rời khỏi tòa nhà giảng dạy, rẽ vào bãi đậu xe đạp để lấy xe.

Bên đường vẫn còn vài vũng nước chưa khô, lá vàng rơi lác đác. Một đôi bốt ngắn tinh xảo giẫm lên mặt nước, khi Hạ Tinh Quyết bước qua, mũi giày khẽ đá bay một chiếc lá khô.

"Hello."

"Ồ, chẳng phải là em họ sao?" Hạ Tinh Quyết dừng bước: "Trùng hợp vậy, cậu cũng học ở đây à?"

Cô gái mặc chiếc áo khoác dạ đắt tiền, tóc dài xoăn nhẹ buông xõa trên vai, ngũ quan rực rỡ, kiêu ngạo nhướng mày nhìn cậu ấy: "Ừ."

Thấy đối phương đáp lại lạnh nhạt, Hạ Tinh Quyết cũng không biết phải nói gì: "Cậu... đến đây lấy xe đạp à?"

"Không, tớ đi ngang qua." Lâm Nhã Yến hỏi: "Xe cậu để đâu?"

Hạ Tinh Quyết chỉ vào chiếc xe đạp địa hình màu xanh phía sau lưng cô ấy.

Không có yên sau. Lâm Nhã Yến cau mày tỏ vẻ không hài lòng, rồi lại hỏi: "Cậu còn có tiết sau nữa à?"

"Không, hôm nay là ngày tớ ít tiết nhất." Hạ Tinh Quyết nói liên tục như thói quen: "Chết tiệt, trước khi chọn ngành này chẳng ai nói cho tớ biết lại cực thế này! Cậu biết câu cửa miệng của bọn học ngành điện tử như bọn tớ là gì không? Đóng học phí cho một người, học số tiết của hai người, làm bài tập của ba người, còn phải tranh bạn gái với tám người... Trời đất, mới năm nhất mà đã thế này thì sau này còn sống sao nổi, tớ điên mất."

Lâm Nhã Yến: "Vậy cậu muốn giành bạn gái của ai?"

"Tớ chỉ lấy ví dụ thôi mà." Hạ Tinh Quyết nói: "Bận muốn chết, còn đâu thời gian mà giành bạn gái chứ."

Lâm Nhã Yến gật đầu: "Đã thế thì, cậu không có tiết nữa..."

Cô ấy ngừng một lát, nghiêng đầu nhẹ nhàng, giọng lơ đãng: "Tớ có hai phiếu ăn ở nhà hàng trên tầng thượng khách sạn Lệ Cảnh..."

Hạ Tinh Quyết ngắt lời cô ấy: "Xin lỗi, tớ còn việc khác rồi, cậu tìm người khác đi cùng nhé."

"..." Lâm Nhã Yến suýt nghẹn không nói được lời nào: "Ai nói là muốn cậu đi cùng? Tớ cũng không có thời gian đi, nên định tặng hai vé này cho cậu, cầm lấy đi!"

Vừa nói, cô ấy vừa lấy hai phiếu giảm giá không giới hạn từ túi ra, vỗ vào tay Hạ Tinh Quyết. Cậu ấy hơi ngẩn người, biết cô ấy có tiền nên cũng không khách sáo: "Hay là cho tớ thêm một vé nữa đi? Bọn tớ có ba người lận."

Lâm Nhã Yến tức đến bật cười: "Hết rồi. Biến đi."

"Rồi rồi, tiểu nhân xin cáo lui." Hạ Tinh Quyết cúi gập người một cách nịnh nọt rồi đi lấy xe.

Lâm Nhã Yến vẫn đứng yên tại chỗ, thở ra hai hơi, rồi quay đầu hỏi: "Bây giờ cậu định đi đâu?"

Hạ Tinh Quyết: "Đi xem Lộ Lộ vương chạy bộ, hôm nay bên khoa họ có kiểm tra thể lực."

"Kiểm tra thể lực thì có gì đáng xem?" Lâm Nhã Yến không hiểu.

Hạ Tinh Quyết: "Sức khỏe cô ấy yếu lắm, từ nhỏ tới lớn hầu như chưa từng chạy dài. Tớ đi cổ vũ cho cô ấy."

Lâm Nhã Yến im lặng một lúc: "Chỉ mình cậu đi xem cô ấy thôi à? Không phải ba người các cậu là bạn thân từ bé sao, cậu hotboy kia không đi à?"

"Cậu ấy á." Hạ Tinh Quyết cười: "Hôm nay cũng kiểm tra thể lực luôn, cùng buổi với Lộ Lộ vương."

Lâm Nhã Yến "ồ" một tiếng, nhìn đám lá rụng dưới đất, bực bội giẫm vài cái.

Hạ Tinh Quyết vừa định dắt xe ra thì nghe thấy sau lưng cô gái kia chậm rãi nói: "Dù sao hôm nay cũng rảnh, hay là... tớ cũng đi xem thử."

"Được thôi." Hạ Tinh Quyết suy nghĩ một chút, lại dắt xe về chỗ cũ rồi khóa lại: "Vậy tớ đi bộ với cậu qua đó, không đạp xe nữa."

Nghe cậu ấy nói vậy, sắc mặt Lâm Nhã Yến sáng bừng lên, khóe môi cong cong: "Biết điều đấy."

...............

Một tiếng trước, tại nhà thi đấu Tây Viên.

Khoa Khoa học Máy tính nhiều nam ít nữ và khoa Kinh tế Quản lý nhiều nữ ít nam được xếp cùng một khung giờ kiểm tra thể lực. Hiện tại đang là phần đo chiều cao, cân nặng. Nam sinh đo trước, giảng viên hướng dẫn họ xếp hàng, nữ sinh thì chưa có ai quản lý, tụm lại ồn ào vây quanh xem.

Hứa Triêu Lộ đi lòng vòng bên ngoài đám đông mấy vòng, cuối cùng vẫn không nhịn được mà chen lên đứng cạnh bạn cùng phòng đang ở hàng đầu: "Bây giờ là lớp nào vậy?"

Trương Nghệ Tình: "Lớp Khoa thuật Máy tính sắp xong rồi, tiếp theo là lớp Trí tuệ nhân tạo."

Vậy là sắp đến lượt Trì Liệt Tự rồi, cậu là số một lớp Trí tuệ nhân tạo.

Nhờ vào hotboy Trì Liệt Tự, hôm nay, toàn bộ sinh viên nam của khoa Khoa học máy tính đều được trải nghiệm cảm giác được nữ sinh vây quanh. Hầu như ai bước lên bàn cân cũng đều ưỡn ngực hóp bụng, có người còn lén nhón chân. Nếu không hài lòng với số đo, họ sẽ nằng nặc đòi đo lại. Có một nam sinh đo ba lần đều ra 179.5, đến lần thứ tư bị mấy đứa bạn không chịu nổi kéo xuống, cả sân bật cười ầm ĩ.

Đến lượt Trì Liệt Tự, vòng vây quanh cậu càng thu hẹp, giáo viên ghi chép số liệu suýt bị nữ sinh phía sau chen đến ngã khỏi ghế.

"Làm gì đấy các em? Như xác sống vây thành thế này." Một thầy giáo khác chen vào, vung thước đo giữa không trung: "Lùi hết ra sau vạch này đi."

"Thầy ơi vạch nào ạ?"

"Chỗ này làm gì có vạch nào?"

"Cậu đừng chen vào chỗ tớ."

"Tớ có chen đâu... ê Trì Liệt Tự xuống rồi kìa?!"

Trong lúc hỗn loạn, Trì Liệt Tự bước lên bàn đo, chẳng mảy may bận tâm tới tiếng ồn xung quanh, chưa đến nửa giây đã bước xuống, con số hiện lên trên màn hình cũng chỉ lóe lên rồi biến mất, hầu như không ai kịp nhìn rõ.

Hứa Triêu Lộ bị Trương Nghệ Tình kéo đến đứng phía sau thầy giáo ghi số liệu.

"Chữ này nhỏ quá, Lộ Lộ, mắt cậu tốt hơn, nhìn thấy không?"

"Để tớ xem nào... 190.5, sao người này lớn rồi mà vẫn còn cao lên được thế, lần khám sức khỏe năm cuối cấp hình như mới 1m88."

"Cách cậu dùng chữ mới nghe mà phát sợ." Trương Nghệ Tình nói: "Cân nặng thì sao?"

"81 ký, nặng quá trời —— Á! Ai kéo tóc tớ ở đằng sau thế!"

Tóc đuôi ngựa của Hứa Triêu Lộ bị ai đó túm lấy, người kia giữ rất chuẩn, vừa đủ để kéo cô lùi lại mà không gây đau. Không cần quay đầu, Hứa Triêu Lộ cũng biết là ai: "Tớ sai rồi, cậu thật sự không nặng tí nào, nhẹ như lông hồng luôn, gió thổi là bay... Thả tớ ra nhanh!"

Hứa Triêu Lộ bị kéo ra khỏi đám đông, vừa được thả tóc ra là cô lập tức quay lại che đầu, phản công: "Cậu mập chết đi được, Trì Liệt Tự, một mình cậu nặng gần bằng hai người như tớ rồi..."

"Là do cậu quá nhẹ đấy." Bạn cùng phòng của Trì Liệt Tự, Phương Du vừa đo xong cũng đi tới gần: "Cậu không thấy cậu ấy cao thế nào à? Tớ thấp hơn 10cm mà còn nặng hơn hai cân. Vậy chẳng phải tớ béo chết rồi à?"

Hứa Triêu Lộ không có khái niệm về cân nặng con trai, vừa buộc lại tóc vừa nói: "Hồi cấp ba hình như cậu ấy chỉ ở đầu 7 thôi."

Phương Du: "Vậy thì gầy thật."

"Lúc đó cao lên nhanh mà, với lại cũng chưa tập luyện mấy." Trì Liệt Tự lườm Hứa Triêu Lộ, đợi cô buộc tóc xong thì không nhịn được mà đưa tay lên xoa đầu cô một cái đầy khiêu khích: "Cậu nhớ rõ chiều cao cân nặng của tớ làm gì thế? Hửm?"

Giọng nói mang âm điệu lười biếng, đuôi câu nhấn nhá như móc câu, khiến tim Hứa Triêu Lộ như bị kéo lên, cô hơi dời mắt đi chỗ khác, lẩm bẩm: "Tại trí nhớ tớ tốt thôi."

Ở đại học K, có một quy định ngầm trong kỳ kiểm tra thể chất: sinh viên nam đo chiều cao cân nặng thì có thể vây xem thoải mái, đến lượt sinh viên nữ thì sinh viên nam sẽ bị mời ra ngoài. Phương Du mặc áo khoác rồi lưu luyến rời khỏi nhà thi đấu. Trì Liệt Tự đi bên cạnh cậu ấy, ngoài áo thun dài tay còn khoác thêm một chiếc áo khoác gió, để mở không kéo khóa. Gió lạnh thổi phần vạt áo bay ra sau, nhưng cậu chẳng thấy lạnh tí nào, vừa cúi đầu vừa cầm điện thoại xem khi đi bộ.

"Cậu đang xem gì đấy? Dự báo thời tiết à? Hướng gió hiện tại? Xem cái đó làm gì, lát nữa chẳng phải đều chạy ngược chiều kim đồng hồ quanh sân sao?"

"Xem linh tinh thôi." Trì Liệt Tự nhét điện thoại vào túi.

Phương Du sực nhớ ra điều gì: "À, tớ vừa thấy bạn thân của cậu treo con mèo bông nhỏ đó trên balo, hình như mặc đồ khác lần trước. Chậc, chứng tỏ cô ấy rất thích món quà đó, chăm chút kỹ lắm."

Trì Liệt Tự: "Rồi sao?"

"Còn cậu thì mới treo được hai ngày đã tháo xuống." Phương Du cảm thán: "Hoa hữu ý mà nước vô tình."

Trì Liệt Tự bật cười lạnh, chẳng buồn nói thêm lời nào.

Ra đến sân thể thao, gió thu thổi ào ạt từ Bắc xuống Nam, bầu trời ban nãy còn trong xanh thì giờ đã phủ vài đám mây xám, ánh sáng ảm đạm hẳn đi. Cây khô càng trở nên gai góc, cành nhánh cô độc vươn lên không trung.

Khi các sinh viên nữ bước ra sân, sinh viên nam đã hoàn thành vài hạng mục và chuẩn bị cho bài chạy một ngàn mét cuối cùng.

Hứa Triêu Lộ khoác áo bông, đang xếp hàng chờ nhảy xa tại chỗ thì chợt ngẩng đầu nhìn về phía hàng sinh viên nam cách đó không xa.

Trong đám người, Trì Liệt Tự nổi bật khác thường. Dù trời u ám, cậu vẫn chói mắt như cây bạch dương cao lớn và hiên ngang, đúng là không béo chút nào, thậm chí còn rất gầy. Cậu giơ tay nhận chiếc áo gilê trắng giáo viên phát, khoác lên người một cách uể oải. Khi đang mặc áo, bỗng nhiên cậu quay đầu liếc về phía cô. Tim Hứa Triêu Lộ thắt lại, cảm giác như cậu luôn biết nắm đúng thời cơ, sao lại nhìn đúng lúc đến lượt cô nhảy thế chứ?

Cô cởi áo bông, đưa cho bạn cùng phòng, hít sâu một hơi, tay vung lên theo động tác, đạp chân bật nhảy... rồi ngã nhào.

"1 mét 4." Thầy giáo thản nhiên ghi điểm: "Không đạt yêu cầu, có muốn nhảy lại không?"

"... Em nhảy lại ạ. Em cố thêm lần nữa có khi được B+, nãy em hơi mất tập trung."

Thầy gật đầu, dùng cằm chỉ về phía mấy sinh viên nam đang chuẩn bị chạy dài: "Vậy hồn em đã về chưa? Hay còn phải đi vớt về?"

Hứa Triêu Lộ: "..."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...