Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống

Chương 36



Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời Trì Liệt Tự thẳng thắn bày tỏ lòng mình trước mặt người khác.

Chàng trai phong thái quang minh lỗi lạc, thẳng thắn chân thành, vậy mà chỉ riêng chuyện này lại cẩn trọng đến tột độ, ra sức che giấu như thể mối quan hệ quý giá ấy vẫn chưa đổi thay.

Thế nhưng, trái tim của chàng trai lại như một cánh đồng hoang trải dài ngút ngàn cỏ dại, chỉ cần rơi một tia lửa, gặp gió là ngọn lửa sẽ bùng cháy dữ dội, không thể ngăn cản.

Cậu căn bản không thể thản nhiên đứng nhìn cô chạy đường dài, dù biết rõ rằng cơ thể cô sẽ không gặp vấn đề gì nghiêm trọng.

Những hành động như vậy, tất nhiên sẽ có người thấy kỳ lạ.

May mà người đó là Phương Du, người chẳng có quan hệ gì với Hứa Triêu Lộ. Nếu đổi lại là Hạ Tinh Quyết hoặc ai đó thân quen với cô, Trì Liệt Tự tuyệt đối sẽ không trả lời như vậy.

Nói thật lòng, hiếm khi cậu buông lời thoải mái đến thế.

Tâm trạng... cũng khá sảng khoái.

Phương Du thì như bị sét đánh ngu người: "... Được đấy, thật sự quá được luôn. Cậu đúng là cao tay."

Nghỉ một chút, cậu ấy lại thấy khó hiểu: "Ngày nào cô ấy cũng nhìn cái mặt cậu, thế mà lại đi thích người khác à? Mà dù cô ấy thực sự thích người khác, cậu cũng định cứ ngồi yên mặc kệ vậy sao? Hay là bị từ chối rồi? Thế thì trái tim của cô nàng này sắt đá ghê, thú vị đấy..."

Phiền còn hơn ruồi vo ve, Trì Liệt Tự bực bội nghiêng người, nheo mắt nhìn Hứa Triêu Lộ đang chậm rãi đi phía trước.

Vừa rời khỏi bên cậu, lập tức có một đám người vây quanh cô, trong đó có cả Hạ Tinh Quyết, tự nhiên khoác tay đỡ lấy cánh tay cô, y như cách cậu đã làm khi nãy.

Đợi mãi mà không thấy cô gạt ra.

Được lắm. Trì Liệt Tự khẽ cười lạnh. Chỉ có cậu là bị "đối xử đặc biệt"thôi, phải không?

Hứa Triêu Lộ lững thững đi thêm hơn trăm mét, cuối cùng cũng hồi sức lại chút ít.

Nhịp tim dần ổn định, cô mới nhận ra vừa nãy mình hơi lạnh nhạt với Trì Liệt Tự. Người ta tốt bụng chạy cùng, vậy mà cô lại chưa nói nổi một câu cảm ơn.

Hay là, lát nữa mời cậu ăn một bữa ngon ở quán Đào Viên nhỉ?

Nghĩ vậy, Hứa Triêu Lộ dừng bước, quay lại định tìm Trì Liệt Tự.

Chỉ thấy đường chạy phía sau trống trơn, xa xa, chàng trai cao gầy nhặt chiếc ba lô lên, phủi hai cái rồi đeo lên vai, sánh vai nhau rời khỏi sân thể dục cùng mấy cậu bạn mà không ngoái đầu lại.

...............

Tối hôm đó, sau khi tắt đèn trong ký túc xá nữ sinh.

Đã gần 11 giờ, Hứa Triêu Lộ vẫn không thấy buồn ngủ. Cô ngồi bên bàn học, chống đầu làm bài tập toán. Cô đã tự học xong phần giải tích của học kỳ này từ lâu rồi, hiện tại đang làm phần xác suất thống kê.

Vương Hiểu Nguyệt là người lên giường ngủ sớm nhất, trằn trọc mãi không yên, màn hình điện thoại thì cứ sáng mãi. Trương Nghệ Tình leo lên giường không nhịn được trêu chọc: "Bí thư Đoàn lại nhắn tin hỏi chuyện quỹ lớp à? Cậu ta còn quản chặt hơn cả thầy phụ trách lớp đấy."

Vương Hiểu Nguyệt là ủy viên đời sống của lớp, dạo gần đây Trương Nghệ Tình thường thấy cô ấy trò chuyện với bí thư Đoàn lớp. Hỏi thì cô ấy bảo đang bàn chuyện sử dụng quỹ lớp. Mấy hôm trước bí thư Đoàn còn chạy từ khu Bắc đến khu Nam ăn cùng cô ấy, cả bọn đều thấy rồi, nghĩ chắc chỉ còn chờ vạch trần tấm màn mỏng là yêu nhau ngay thôi.

Trong ký túc xá nữ vào buổi tối, chuyện tình cảm dễ nảy mầm. Vương Hiểu Nguyệt cũng không giấu nữa, thừa nhận đây là lần đầu cô ấy "mập mờ" với con trai nên không có kinh nghiệm, nhiều tin nhắn đối phương gửi mà cô ấy không biết phải trả lời sao. Trương Nghệ Tình nhiệt tình vô cùng, leo hẳn lên giường cô ấy để chỉ dẫn.

Hứa Triêu Lộ ngồi dưới nghe một lúc, bỗng cũng muốn hỏi gì đó. Có chuyện này khiến cô thấy rất khó xử, mà vì vài lý do nên không tiện tâm sự với Thư Hạ, ngược lại, nói với mấy cô bạn cùng phòng mới quen ở đại học thì lại thấy dễ mở lời hơn.

Cô lặng lẽ leo lên giường, đợi Vương Hiểu Nguyệt và Trương Nghệ Tình nói xong thì tự nhiên chen vào: "Tớ cũng có một vấn đề... Dạo này tớ cứ rung động trước một người con trai, nhưng tớ không muốn thích người đó. Các cậu nói xem tớ nên làm gì đây?"

Trong phòng ký túc xá yên lặng mấy giây.

Vương Hiểu Nguyệt dè dặt hỏi: "Không phải cậu đã thích đàn anh Thời Việt rồi sao? Sao lại không muốn thích nữa? Hay là... cậu lại rung động với người khác?"

Từ "lại" đó thật sự khiến người ta nhói tim, người ba phải thì chẳng có kết cục tốt. Hứa Triêu Lộ không dám đáp.

Im lặng một lúc, cô ậm ừ nói: "Ừm... vẫn là đàn anh Thời Việt."

"Thế tự nhiên đang yên đang lành lại không muốn thích nữa là sao?"

"Vì tớ không muốn phá hỏng mối quan hệ hiện tại giữa bọn tớ."

"Quan hệ cấp trên, cấp dưới á?" Trương Nghệ Tình nghe mà thấy khó hiểu: "Chuyện đó thì có gì đâu mà không dám phá vỡ? Trước đây cậu còn nói cuối năm sẽ theo đuổi anh ấy mà?"

Hứa Triêu Lộ: "... Hình như Hội sinh viên không cho yêu đương nội bộ, nên... chắc tớ sẽ không theo đuổi nữa."

Trương Nghệ Tình ngồi xếp bằng trên giường, cố gắng lý giải cái vấn đề rối rắm của Hứa Triêu Lộ: "Giờ tình hình của cậu là, chỉ muốn giữ mối quan hệ cấp trên, cấp dưới với đàn anh Thời Việt, không muốn thích anh ấy nữa, nhưng lại không kìm được rung động và cậu muốn kiềm chế cảm giác đó."

Hứa Triêu Lộ gật đầu: "Đúng vậy, chính là như thế."

Trương Nghệ Tình: "Thế thì cậu cứ tránh xa anh ấy ra là được rồi còn gì?"

Hứa Triêu Lộ vừa vặn chăn trên đầu gối, vừa nói: "Nhưng như thế thì mối quan hệ thân thiết hiện giờ giữa bọn tớ cũng sẽ không giữ được."

Cô bằng lòng duy trì tình bạn thân thiết, tự nhiên như bây giờ cả đời, không muốn tiến xa hơn, cũng chẳng muốn rời xa một tí nào.

"Không đến mức thế chứ." Vương Hiểu Nguyệt trở mình, nằm sấp, chống cằm nói: "Tớ thấy khoảng cách thân thiện bình thường với khoảng cách ám muội vẫn có sự khác biệt. Cậu cứ rung động hoài thế này thì chứng tỏ vẫn còn quá gần anh ấy."

"Chuẩn luôn." Trương Nghệ Tình gật đầu: "Còn một cách trực tiếp hơn, để anh ấy từ chối cậu, hoặc đợi anh ấy thích người khác, đến lúc đó cậu sẽ tự động buông bỏ."

Vương Hiểu Nguyệt: "Cách này không ổn đâu. Nếu tớ là đàn anh Thời Việt, chắc chắn tớ sẽ thích Triêu Lộ."

"Không có đâu." Hứa Triêu Lộ đáp: "Anh ấy không thích ai cả, cũng không định yêu đương gì trong thời đại học."

"Đàn anh Thời Việt từng nói vậy với cậu à?"

"Ừm..."

...

Ba người cứ người nói gà, người nói vịt, không ai vào đúng vấn đề, không khí bắt đầu trở nên căng thẳng thì bỗng nhiên một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ bên dưới: "Làm sao cậu biết rằng tình cảm của mình dành cho anh ấy nhất định sẽ phá hỏng mối quan hệ hiện tại?"

Trong phòng ký túc chỉ còn Y Nguyệt là đang ngồi bên dưới. Đèn bàn của cô ấy đã tắt, cả người chìm trong bóng tối, như thể đang yên lặng lắng nghe câu chuyện tình cảm của ba người phía trên.

Hứa Triêu Lộ nhớ lại, hình như đây là lần đầu tiên Y Nguyệt lên tiếng trong mấy chủ đề thế này.

Hai người còn lại đều cảm thấy câu hỏi của Y Nguyệt rất trúng trọng tâm, dường như đây mới là căn nguyên khiến Hứa Triêu Lộ lấn cấn, rất đáng để đào sâu.

Hứa Triêu Lộ hiểu rất rõ Y Nguyệt là người tinh tế đến mức nào. Cô bỗng có cảm giác bản thân đã bị nhìn thấu, vô thức kéo chăn quấn lên tận cổ, trùm kín như cái bánh chưng: "Tớ biết mà."

"Vì sao?" Y Nguyệt truy hỏi.

"Không có vì sao." Giọng Hứa Triêu Lộ lại bất ngờ trở nên quả quyết: "Coi như là giác quan thứ sáu của tớ đi."

Y Nguyệt gật đầu, hơi nhướn mày trong bóng tối, không hỏi thêm gì nữa.

Cô ấy luôn thích quan sát con người. Trong danh sách "nghiên cứu" của cô ấy, Hứa Triêu Lộ là kiểu người chân thật, nghĩ gì nói nấy, không giấu nổi cảm xúc, vui thì chia sẻ, buồn thì tìm người tâm sự.

Nên chuyện hôm nay, việc Hứa Triêu Lộ né tránh câu hỏi đó... thực sự rất lạ.

Cô đang giấu bí mật.

Càng nghĩ, Y Nguyệt càng thấy chắc chắn.

Hơn nữa là một bí mật được giữ chặt từ lâu, chưa từng thổ lộ với bất kỳ ai.

...............

Gió thu cuốn từng trang lịch trôi qua, chớp mắt đã đến cuối tháng 11.

Vòng bán kết cuộc thi hát của trường sắp diễn ra, ban tổ chức hẹn các nhóm thi đến tổng duyệt trước một tuần.

Vào ngày tổng duyệt, cả nhóm hẹn nhau luyện thử ở phòng tập, sau đó cùng mang nhạc cụ ra địa điểm tổng duyệt.

Trong ký túc xá, Hứa Triêu Lộ sắp xếp đồ đạc chuẩn bị đi. Vừa cầm điện thoại lên đã thấy tin nhắn từ Hạ Tinh Quyết:

Quýt béo: [Tớ đang gọi trà sữa ở quán góc khuất, cậu muốn uống gì?]

Hỉ Chi Lang: [Trà sữa nhài xanh, nóng, 30% đường nhé~]

Quýt béo: [Ok luôn]

Quán trà sữa ở góc khuất nằm ngay khu Bắc, Hứa Triêu Lộ mất 5 phút đi bộ đến nơi thì thấy Hạ Tinh Quyết đã mua xong, tay trái cầm ba cốc, tay phải cũng ba cốc, bên cạnh còn đứng một người cao ráo, chân dài cực phẩm.

Anh chàng mặc áo khoác gió màu xanh rêu, quần công sở đen, khí chất lạnh lùng, thờ ơ; tóc có vẻ lâu rồi chưa cắt, rối nhẹ nhưng bồng bềnh, gió thổi ngược lên để lộ trán trắng và hàng lông mày rõ nét. Một tay cầm trà sữa lười biếng, tay kia đút túi, nhìn đúng kiểu thiếu gia quý tộc, không thèm xách hộ Hạ Tinh Quyết lấy một cốc.

"Sao cậu cũng ở đây?" Hứa Triêu Lộ đi đến trước mặt Trì Liệt Tự, hỏi.

"Nghe nói trà sữa khu Bắc ngon lắm." Hạ Tinh Quyết tranh lời trả lời thay: "Ăn cỏ mãi cũng chán, qua đây nếm thử chút vị ngọt."

Hứa Triêu Lộ bán tín bán nghi, người này lại quan tâm tới trà sữa từ khi nào thế?

"Đi thôi đi thôi." Hạ Tinh Quyết dùng khuỷu tay đẩy Hứa Triêu Lộ, "Tớ cho cậu xem cái này hay lắm."

Hứa Triêu Lộ bị cậu ấy đẩy ra lề đường, mù mờ nhìn hai người họ đi về phía hai chiếc xe mô tô, đồng tử lập tức mở to: "Đây là xe của hai cậu à? Mua từ bao giờ vậy? Lái xe không bằng lái bị bắt đấy!"

"Tất nhiên là có bằng rồi, tớ và Ăn Cỏ mới thi lấy bằng mô tô vào tuần trước xong, xe thì vừa mua hôm kia. Thế nào, ngầu không?"

Hứa Triêu Lộ: "Chẳng phải hai cậu có xe đạp rồi sao?"

"Chậm lắm." Trì Liệt Tự hút một ngụm trà sữa, má phồng lên nhai trân châu, thản nhiên nói: "Thời gian là vàng bạc, hiểu không?"

Hứa Triêu Lộ, người ngày nào cũng đi bộ đến trường cảm thấy bị mỉa mai một cách nặng nề.

"Thế sao không mua xe điện? Hình như trường không cho đỗ mô tô thì phải?"

"Xe điện thì không có chỗ sạc, mô tô thì chỉ cần đổ xăng là chạy được lâu." Hạ Tinh Quyết cười bí hiểm: "Với lại nếu bảo vệ phát hiện ra mô tô, họ sẽ kéo về phía khu Bắc, ngay sau ký túc xá của tớ, tiện cực luôn."

Hứa Triêu Lộ liếc nhìn Trì Liệt Tự: "Thế còn cậu ấy thì sao? Cậu ấy đâu có ở khu Bắc."

Hạ Tinh Quyết: "Lâu lâu bảo vệ mới tuần tra một lần, khả năng bị kéo đi rất thấp."

"Dù có bị kéo cũng không sao." Trì Liệt Tự vẫn chậm rãi nhai trân châu, yết hầu chuyển động khi nuốt xuống, rồi lười biếng cúi đầu, nhìn Hứa Triêu Lộ, ánh mắt còn rất chân thành: "Cậu cũng ở khu Bắc mà? Cậu lái xe về giúp tớ đi."

"..." Hứa Triêu Lộ giật nhẹ khóe mắt: "Cậu không quan tâm đến an toàn tính mạng của tớ thì cũng nên lo cho sự an toàn của 'bảo bối' của cậu chứ? Nhìn cái xe này cũng đắt tiền đấy."

Xe của Trì Liệt Tự là màu đen tuyền, còn của Hạ Tinh Quyết là màu xanh đậm, không phải loại xe đua quá lố, nhưng vẫn to lớn và nổi bật. Đường nét thân xe mượt mà, bình xăng và ống xả ánh lên màu kim loại, đỗ bên lề đường trong khuôn viên trường, dù không di chuyển, cũng toát lên vẻ sắc bén như có thể lao đi bất cứ lúc nào.

"Siêu đắt." Hạ Tinh Quyết nhấn mạnh: "Tớ tạm ứng cả năm tiền sinh hoạt cũng không đủ, may mà Ăn Cỏ cho tớ mượn tiền. Giờ tớ nợ cậu ấy mấy trăm bữa cơm rồi đấy, hehe."

Vừa nói cậu ấy vừa trèo lên xe, treo cốc trà sữa lên tay lái, cúi người cầm tay ga, vặn vài cái ra vẻ khoe khoang: "Cậu nói đi, có ngầu không?"

Mặt Hứa Triêu Lộ vô cảm: "Tớ không biết lái, tớ ghen tị đến phát điên rồi, nên hoàn toàn không thấy ngầu tí nào."

Hạ Tinh Quyết hất cằm: "Bọn tớ sẽ chở cậu mà. Hỏi lại lần nữa: ngầu không?"

Hứa Triêu Lộ: "...Tớ suy nghĩ đã."

Phía bên kia, Trì Liệt Tự đã uống xong cốc trà sữa, tiện tay ném vào thùng rác gần đó, ném không cần nhìn mà vẫn trúng. Sau đó cậu vắt chân ngồi lên xe, tay kéo khóa áo khoác lên tận cổ, che kín chiếc cằm sắc nét, chỉ để lộ nửa gương mặt càng làm tăng vẻ lạnh lùng, bất cần.

Không như Hạ Tinh Quyết cố tình thể hiện, vẻ tự nhiên của Trì Liệt Tự lại càng thu hút hơn. Hứa Triêu Lộ còn nghe thấy phía sau có tiếng các bạn nữ hít khí, rồi thì thầm liên tục, không cần quay lại cũng cảm nhận được ánh mắt si mê và gò má đỏ hồng của họ.

Hạ Tinh Quyết vặn chìa khóa, động cơ rù rì vang lên, cậu ấy chỉnh lại sáu cốc trà sữa trên tay lái.

Việc không để cậu ấm Trì cầm giúp vài ly là vì trong lòng Hạ Tinh Quyết nghĩ chắc chắn lát nữa Hứa Triêu Lộ sẽ ngồi xe của Trì Liệt Tự, dù sao quan hệ giữa họ thân hơn, và Ăn Cỏ lái xe cũng giỏi hơn, ổn định hơn.

Nếu Trì Liệt Tự đã chở người, thì cậu không cần cầm trà sữa nữa nữa.

Hạ Tinh Quyết nghĩ vậy, liếc mắt thấy Trì Liệt Tự vẫn chưa khởi động xe, rõ ràng đang chờ Hứa Triêu Lộ đi qua.

"Tớ đi trước đây nhé, trà sữa sắp nguội rồi." Hạ Tinh Quyết vặn ga, xe bắt đầu lăn bánh: "Hai người cũng nhanh lên..."

"Chờ đã." Hứa Triêu Lộ từ mép lề nhảy xuống, bước nhanh về phía cậu ấy: "Chở tớ đi với."

Hạ Tinh Quyết vừa nhấc chân lên lại hạ xuống, hơi ngơ ngác.

Hứa Triêu Lộ đi đến bên cạnh cậu ấy, tay vịn vai, mắt hạnh cong cong, vẻ mặt vui vẻ tự nhiên, nhún một cái trèo lên xe: "Tớ thấy xe cậu ngồi thoải mái hơn, đi thôi Quýt."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...