Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống

Chương 35



Các sinh viên nữ xung quanh cười phá lên.

"Có gì đáng cười chứ?" Giảng viên liếc qua một vòng: "Mấy em có ai không liếc mắt sang bên đó? Năm mươi bước chê trăm bước thôi. Tất cả xếp hàng nghiêm chỉnh, tập trung nhảy cho tôi."

Phủi sạch bụi dính trên người, Hứa Triêu Lộ quay lại vạch xuất phát.

Lần này cô chú ý hơn, nhảy được 1m78, cũng được coi là khá trong nhóm sinh viên nữ.

Những mục như nhảy xa, chạy ngắn, gập người ngồi vốn đơn giản nên thành tích của Hứa Triêu Lộ cũng tàm tạm, dao động quanh mức B, không xuất sắc nhưng cũng không đến mức mất mặt.

Mục cuối cùng là chạy 800 mét mới thật sự là thử thách đối với cô.

Hứa Triêu Lộ có tiền sử bệnh tim, lại không thích chạy bộ. Suốt tiểu học, trung học cơ sở và phổ thông, cô luôn được miễn chạy dài trong giờ thể dục một cách quang minh chính đại. Hơn nữa, kỳ thi lên cấp và đại học ở Vân Thành không tính điểm thể dục, cô cũng không cần phải ép bản thân vì bài kiểm tra mà miễn cưỡng chạy.

Mãi đến khi vào Đại học K, một ngôi trường "không thể sống nổi nếu không có thể thao", điểm thể dục được tính trực tiếp vào GPA. Nếu dùng bệnh sử để miễn thi, thì điểm cao nhất cũng chỉ là điểm qua tối thiểu. Hứa Triêu Lộ nghĩ, mình cố gắng cắn răng chạy một chút cũng hơn cái mức tối thiểu đó được vài phần, ở đại học K, nơi toàn nhân tàic chỉ cần chênh nhau 0.1 điểm thôi là đã có thể bị đẩy lùi cả đám người rồi. Cuối kỳ cô còn phải cạnh tranh học bổng, tuyệt đối không thể để điểm thể dục kéo tụt lại phía sau.

Nhóm cuối cùng của nam sinh đang chạy dài gần về đích. Vì đông người, tốc độ không đều, nên đội hình trông rất rời rạc.

Hứa Triêu Lộ không xác định được Trì Liệt Tự đang xếp thứ mấy, chỉ biết cậu chạy rất nhanh, chân dài, một bước bằng hai bước người khác. Một vài bạn học bị cậu vượt vòng, cùng nhau chạy qua vạch đích, cậu thì dừng lại uể oải, còn người khác vẫn đang cố chạy.

Gần vạch đích, vài nữ sinh tụm ba tụm bảy, mặt đỏ bừng đứng chờ. Trì Liệt Tự đi ngang qua họ, không nhận lấy bất kỳ chai nước nào, chỉ lịch sự và lạnh nhạt lắc đầu từ chối, rồi đi đến rìa đường chạy, cúi người lấy chai nước của mình trong túi ra uống.

Cậu luôn giữ khoảng cách với tất cả nữ sinh, phép lịch sự vừa đủ khiến người khác không thấy bị coi thường. Những cô gái bị từ chối thậm chí lại càng mê mẩn cậu hơn, đứng nguyên tại chỗ không nỡ rời đi. Ngay cả trong nhóm nữ chuẩn bị chạy dài, cũng có hơn nửa người thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía đó.

Lúc này, Hứa Triêu Lộ đã thu ánh mắt về.

Cô mặc áo gilê in tên khoa, đi theo nhóm tới vạch xuất phát, điều chỉnh nhịp thở, tranh thủ tập vài động tác giãn ngực.

"Lộ Lộ Vương!"

Tiếng gọi này suýt khiến Hứa Triêu Lộ mất tập trung. Cô quay lại thì thấy Hạ Tinh Quyết vừa đi tới vừa vẫy tay chào cô, bên cạnh là một cô gái trông khá quen, là Lâm Nhã Yến.

Hai người dừng lại ở ngoài rìa đường chạy, Hạ Tinh Quyết khoa trương giơ nắm tay lên hô to: "Cố lên nha Lộ Lộ Vương! Lao lên, nghiền nát tất cả mọi người!"

Quá xấu hổ. Lâm Nhã Yến đứng cạnh cậu ấy cũng chỉ muốn tìm cái hố để chui xuống.

"Cậu không cổ vũ chị họ cậu à?" Hạ Tinh Quyết hỏi cô ấy.

"Thôi đi." Lâm Nhã Yến đáp: "Tớ âm thầm chúc chị ấy trong lòng rồi."

"Cũng được." Hạ Tinh Quyết chắp tay lại, xoa xoa đầy căng thẳng: "Hồi hộp quá, tay tớ lạnh ngắt rồi."

Lâm Nhã Yến nhìn cậu ấy đầy nghi ngờ.

Là vì cô ấy chưa từng có một người bạn thật sự nào, hay vì tính cách lạnh lùng và thiếu đồng cảm, dù sao cô ấy cũng không hiểu được cảm xúc của Hạ Tinh Quyết lúc này.

Một nam sinh... lại có thể quan tâm đến một người bạn khác giới bình thường đến vậy sao? Chỉ là chạy 800 mét thôi mà, vậy mà hồi hộp đến mức xoa tay?

"Ê, Trì Liệt Tự ở đằng kia kìa." Hạ Tinh Quyết lại hô to về phía Trì Liệt Tự: "Ăn Cỏ, cậu đang ngẩn ngơ gì thế?"

Lâm Nhã Yến: "Im đi, người ta chẳng thèm để ý tới cậu đâu."

"Cậu không hiểu đâu." Hạ Tinh Quyết nhếch môi, ra vẻ nghiêm túc nói: "Lúc này chắc chắn cậu ấy còn hồi hộp hơn cả tớ."

Sau một thoáng ngập ngừng, giọng cậu ấy hơi dịu đi, giải thích: "Lúc tớ quen Lộ Lộ Vương, lỗ hổng trong tim cô ấy đã được vá lại rồi, nhìn chẳng khác gì những đứa trẻ bình thường, chỉ là thể chất yếu hơn, không thích chạy bộ. Thế nên, tớ chưa từng thấy dáng vẻ khi cô ấy bị bệnh, cũng chưa từng thấy cô ấy vào phòng phẫu thuật, hay nằm hôn mê trong phòng ICU."

"Nhưng tất cả những điều đó... Trì Liệt Tự đều đã chứng kiến hết rồi."

...

Giảng viên hạ lá cờ trong tay xuống, các cô gái chen nhau lao ra khỏi vạch xuất phát.

Dù miệng ai cũng bảo là chạy đại, miễn sao đủ điểm qua là được, nhưng khi bước vào cuộc thi thật sự, ai nấy đều dốc toàn lực. Bởi lẽ có mặt ở đây, ai mà chẳng là "con cưng của trời đất", có ai cam tâm chịu xếp sau người khác?

Ngoài đường chạy, Phương Du đang ngửa đầu uống nước. Ánh mắt liếc thấy khung cảnh trên sân, cậu ấy dừng uống, thở hổn hển nói: "Anh bạn à, cô bạn thân hồi nhỏ của cậu bắt đầu chạy rồi đấy, tốc độ cũng được phết... ơ, người đâu rồi?"

Bên cạnh cậu ấy trống không, chẳng còn lấy một bóng người.

Mới chạy theo đoàn được chưa tới 100 mét, Hứa Triêu Lộ đã bắt đầu hụt hơi.

Cô dần tụt lại phía sau, cổ họng khô rát, tứ chi cũng bắt đầu đau nhức, nhưng tinh thần thì lại căng như dây đàn, luôn chú ý đến thứ hạng của mình.

Phía sau vẫn còn khoảng bốn, năm người.

Dù thế nào cô cũng không muốn là người về cuối cùng.

Lúc này, cô gái dẫn đầu đã bỏ xa cô một đoạn. Hứa Triêu Lộ nhìn sang phía đó theo bản năng ———

Là Y Nguyệt, tóc dài ngang vai buộc đuôi ngựa thấp, phần mái dày bị gió hất lên, dáng người nhẹ nhàng uyển chuyển như chim én.

Cuối thu ở Vân Thành thường có gió mạnh, nhất là vào thời điểm trước hoàng hôn mỗi ngày.

Nếu Y Nguyệt là cánh én rẽ gió, thì Hứa Triêu Lộ cảm thấy mình chẳng khác gì chú sẻ nhỏ xiêu vẹo, lảo đảo giữa cơn gió.

Rất nhanh thôi, đến cả sức để suy nghĩ vẩn vơ cô cũng không còn.

Cả người cô chạy một cách máy móc và chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân đều tốn sức, như đang gặm nhấm từng chút ý chí còn sót lại.

Cho đến khi bên tai vang lên một giọng nói quen thuộc, trầm lạnh mà dịu dàng: "Đừng chỉ thở bằng miệng, hít vào bằng mũi nữa."

Hứa Triêu Lộ ngẩng đầu lên, trong tầm nhìn lờ mờ, điều đầu tiên cô nhìn thấy là chiếc áo gilê trắng có in mấy chữ "Khoa Khoa học máy Tính".

Trì Liệt Tự như thể tình cờ đi lạc qua chỗ này, không nhanh không chậm xuất hiện cách cô chưa đầy nửa mét ở phía trước.

Quẹo qua một khúc cua, cậu từ phía trước bên trái chuyển sang phía trước bên phải của cô, giữ tốc độ bằng với cô. Đối với cậu thì tốc độ này chẳng hơn đi bộ là bao, nhưng vẫn giữ dáng chạy rất chuẩn mực, không ngoái đầu lại, vừa chạy vừa nói: "Bước ngắn lại, dồn trọng tâm về phía trước đi."

Hứa Triêu Lộ vô thức làm theo lời cậu, người hơi nghiêng về trước, quả thật cảm thấy tốc độ có tăng lên chút ít.

Không biết có phải ảo giác hay không...

Gió thổi vào người dường như nhẹ đi nhiều, cô cũng dễ thở hơn, nhấc tay nhấc chân cũng không còn quá khó khăn.

Hứa Triêu Lộ cắn chặt môi, nhìn bóng dáng cao lớn vững chãi như một bức tường trước mặt, lại giống như cánh buồm đột nhiên căng gió. Tóc cậu bị gió thổi rối tung, áo khoác bay phần phật, dáng vẻ kiêu ngạo bất kham như một thiếu niên ngông cuồng, nhưng khí chất toát ra lại vô cùng vững vàng. Cảm giác an toàn mạnh mẽ ấy, giống như dù làm gì cũng có người ở sau lưng nâng đỡ, khiến ý chí đang lung lay của cô bỗng trở nên kiên định hơn.

"Nếu bị đau hông thì không sao đâu, mệt quá thì dừng lại đi bộ chút."

"Sắp đến rồi, còn 200 mét nữa thôi."

"100 mét cuối."

Vẫn là giọng điệu thờ ơ, lạnh nhạt ấy, cứ cách một lúc lại khẽ nhắc nhở một câu. Hứa Triêu Lộ cảm thấy gió bên tai cũng chẳng còn lạnh như trước nữa... hoặc có lẽ là vì tai cô đang nóng bừng lên.

Trong nhóm nữ đang chạy lần này có vài người là sinh viên của Khoa Khoa học máy tính, lúc này đã về đích, đang đứng nghỉ bên lề đường chạy.

"Hà... Mắt tớ hoa rồi à? Sao Trì Liệt Tự lại ở trên đường chạy vậy?"

"Cậu ấy đang chạy cùng mà, nhìn không ra à? Luôn chắn trước mặt cô gái khoa Kinh tế Quản lý đó, giúp cô ấy giảm sức cản gió, chiều chuộng thế không biết."

"Ý là gì vậy, cô ấy là bạn gái cậu ấy à?"

"Không, cậu ấy độc thân mà. Cô gái đó là bạn thanh mai trúc mã. Trước khi nhập học, lớp dự bị tụi tớ có đi hát karaoke, cậu ấy cũng dẫn cô bạn này theo, nói là bạn từ nhỏ lớn lên cùng nhau."

"Thì ra là vậy, còn độc thân là tốt rồi, không thì chắc con gái lớp mình đau lòng chết mất."

"Chỉ mình tớ thấy lạ thôi sao? Cậu ấy đối xử với bạn thanh mai cũng tốt quá đáng rồi đấy, anh ruột tớ còn chẳng quan tâm tớ được như vậy."

...

Mấy chục mét cuối cùng, trước mắt Hứa Triêu Lộ hoa lên đủ màu, não thiếu oxy nghiêm trọng, chân cũng mềm nhũn, cứ như đang giẫm trên bông.

Thứ duy nhất còn rõ ràng trong tầm mắt cô là chiếc áo gilê trắng trên người Trì Liệt Tự, khiến cô bất giác nhớ đến hồi nhỏ khi xem Inuyasha, rất ghen tị với Rin và Jaken vì có thể ôm chiếc đuôi lông mềm mại của Sesshomaru bay đi. Có một yêu quái mạnh mẽ như thế đi trước, dường như chẳng cần sợ gì, cũng không cần suy nghĩ gì, chỉ cần đi theo hắn là được, mọi gian khổ đều sẽ được giải quyết.

Khi cô kịp phản ứng lại thì đã băng qua vạch đích.

Nghe thấy giáo viên đọc kết quả, chỉ cao hơn điểm đạt một tí, xếp thứ ba từ dưới lên trong lớp.

Hứa Triêu Lộ đã rất hài lòng, thở phào một hơi, cả người như rút hết sức lực mà dừng lại.

Ngay khoảnh khắc sau đó, cánh tay trái của cô bất ngờ bị ai đó nắm lấy, bàn tay to lớn, mát lạnh của một chàng trai siết vừa đủ lực. Người vừa luôn chạy phía trước mà không quay lại giờ đây rốt cuộc cũng quay đầu lại, ánh mắt sắc bén, mang chút khí chất lạnh lùng, hơi nhíu mày nói với cô: "Đi thêm vài bước rồi hẵng dừng."

Hứa Triêu Lộ ngoan ngoãn đi theo cậu bước tiếp vài bước.

Nhưng vì thật sự quá mệt, cô bước càng lúc càng chậm, bàn tay đang giữ lấy tay cô cũng siết chặt dần. Hứa Triêu Lộ cảm thấy vùng da đó tê tê, nhiệt độ như tăng vọt, giống như có dòng điện chạy qua.

Chạy xong đã được một lúc rồi mà nhịp tim cô vẫn không thể hạ xuống.

Thậm chí còn nhanh hơn cả lúc đang chạy, dồn dập, hừng hực, vì một người nào đó mà đập không biết mệt.

Nếu cứ tiếp tục như thế, cô cảm thấy tim mình thật sự sẽ bị tổn thương vì quá kích động. Cô khó chịu, vùng nhẹ một cái, cố dùng chút sức lực còn lại rút tay ra khỏi tay Trì Liệt Tự.

"Đừng đỡ tớ nữa." Hứa Triêu Lộ cụp mắt nhìn xuống đất: "Tớ tự đi được."

Trì Liệt Tự buông tay, không cố giữ cô lại.

Cảm giác kỳ lạ ấy lại trỗi dậy trong lòng, gần đây, dường như cô thật sự rất khó chịu khi có tiếp xúc thân thể với cậu.

Cậu nhớ lại lời Hạ Tinh Quyết nói dạo trước: Sau khi yêu đương Hứa Triêu Lộ sẽ dần tạo khoảng cách với họ, để tránh bị hiểu lầm.

Vậy ra... cô đang bắt đầu tránh né từ bây giờ sao?

"Anh bạn, tớ thật sự không hiểu cậu nữa rồi." Phương Du thong thả đi tới, huých nhẹ vào vai Trì Liệt Tự. "Cậu không thích người ta, mà lại đối xử tốt như vậy, dù là bạn thanh mai trúc mã cũng hơi quá rồi đấy."

Trì Liệt Tự đang bực, hừ lạnh một tiếng, không trả lời.

Phương Du nói tiếp: "Cậu làm vậy khiến người ta không thoát ra được khỏi cảm giác yêu đơn phương thì sao? Lỗi là ở cậu đấy."

Trì Liệt Tự tức đến muốn phát điên vì độ ngốc của người bên cạnh, kéo nhẹ khóe môi lạnh lùng đáp: "Cô ấy sẽ không như vậy đâu. Cô ấy thích người khác rồi."

Phương Du ngẩn ra vài giây, mất hơn mười giây để hiểu được câu đó, lập tức sốc đến nói lắp: "Không thể nào... trường mình, cậu... cậu... cậu lại đang yêu đơn phương sao?!"

Có thể là vì vừa chạy gần hai cây số khiến đầu óc tán loạn, hoặc có thể là cơn gió hôm nay quá ồn ào khiến người ta phát điên, Trì Liệt Tự cúi đầu liếc Phương Du, tức giận đến bật cười: "Không được à?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...