Cậu bé 12, 13 tuổi mới bước vào tuổi dậy thì, so với con gái thì vẫn còn khá non nớt, tâm tính hoang dã. Trì Liệt Tự cũng vậy, suốt ngày chỉ lo chơi game, chơi bóng rổ, đàn guitar, chẳng mấy để tâm đến việc học.
Nhờ đầu óc lanh lợi, thành tích của cậu không tụt dốc quá mức, vẫn lơ lửng trong nhóm trên trung bình của lớp.
Thời gian đó, đã năm năm kể từ khi Ôn Gia Ngọc tái hôn với Trì Nhất Hằng, trở thành mẹ kế của Trì Liệt Tự.
Trì Liệt Tự từng gọi Ôn Gia Ngọc là "dì" suốt hai năm, dù lòng không phải sắt đá, cậu vẫn cảm nhận được tình cảm thật lòng của Ôn Gia Ngọc dành cho mình. Mẹ ruột của cậu đã mất từ khi cậu còn chưa đi học, ký ức về bà cũng dần mờ nhạt theo thời gian. Đến năm thứ ba sau khi cha tái hôn, Trì Liệt Tự lần đầu gọi cô là "mẹ", khiến Ôn Gia Ngọc vui đến mất ngủ cả đêm.
Khi Trì Liệt Tự dần lớn, tâm thế nuôi dạy con của Ôn Gia Ngọc cũng thay đổi, từ thương cảm một đứa trẻ mất mẹ, bà ấy dần xem cậu như con ruột mà rèn giũa.
Tuy nhiên, dịu dàng ân cần không phải là bản chất của Ôn Gia Ngọc. Bà ấy là người cầu toàn, thích kiểm soát, rất mạnh mẽ và kiên quyết.
Thấy thành tích của Trì Liệt Tự giảm sút khi vào cấp hai, bà ấy bắt đầu hạn chế thời gian giải trí của cậu, tìm gia sư cho cậu, theo dõi sát sao vào mỗi ngày.
Trì Liệt Tự chỉ trông có vẻ nghịch ngợm, thực ra là một đứa trẻ khá nghe lời, không phản nghịch. Ôn Gia Ngọc bảo cậu học thêm thì cậu sẽ học, cố gắng nâng điểm lên, dần lọt vào top đầu của lớp.
Thế nhưng, sau buổi họp phụ huynh, cậu không nhận được lời khen từ Ôn Gia Ngọc, mà là một bảng điểm của người khác, của Hứa Triêu Lộ.
"Ngữ văn thì khỏi nói, bài 100 điểm mà con kém Lộ Lộ tới 30 điểm." Ôn Gia Ngọc nhìn Trì Liệt Tự, lộ vẻ thất vọng: "Toán, lý, hóa. mấy môn con mạnh cũng thua con bé mấy điểm. Mẹ nghe nói con bé đâu có đi học thêm gì nhiều. Vậy mà tại sao người ta làm được còn con thì không?"
"Học kỳ I lớp 7 sắp hết rồi, cô chủ nhiệm của Lộ Lộ nói chỉ cần học nốt kỳ sau, thành tích và giải thưởng của con bé đủ để được tuyển thẳng vào trường trung học trực thuộc. Con theo sau con bé mỗi ngày, học được gì rồi? Người ta làm gì, còn con làm gì?"
Trì Liệt Tự ngồi đối diện bàn, nhìn chằm chằm vào bảng điểm, mặt trắng bệch, đường nét cằm căng thẳng, mím chặt môi, không biết nên trả lời ra sao.
Lòng tự trọng của thiếu niên rất cao, dù bị tổn thương nhưng cậu không nản chí, cũng muốn chứng minh mình không chỉ là cái bóng của Hứa Triêu Lộ, cậu cũng có thể làm tốt như cô.
Từ hôm đó, Trì Liệt Tự học hành càng chăm chỉ hơn, thời gian vui chơi ngày càng ít. Ngày nào cũng chỉ đi giữa trường học và chỗ học thêm, tính cách dần trở nên ít nói, trầm lặng.
Cuối học kỳ II lớp 7, cậu đã vươn lên đứng nhất lớp, còn Hứa Triêu Lộ là nhất khối. Trong một buổi tụ họp giữa hai gia đình, Ôn Gia Ngọc vẫn chỉ khen Hứa Triêu Lộ, ánh mắt rạng rỡ mỗi khi nhìn thấy cô, như thể cô là một báu vật vô giá.
Trì Liệt Tự bỗng nhiên nhận ra, có lẽ Ôn Gia Ngọc chẳng mấy bận tâm đến sự tiến bộ của cậu, trong mắt bà ấy chỉ có những đứa trẻ giỏi nhất, chỉ nhìn đến học sinh đứng nhất.
"Liệu mình có thể vượt qua Hứa Triêu Lộ không?"
Câu hỏi ấy cứ lẩn quẩn trong đầu, như một chiếc kim mảnh, đâm thủng khí thế đang lên của cậu.
Kết quả học tập của Trì Liệt Tự lại bắt đầu lên xuống thất thường, còn Ôn Gia Ngọc thì quản lý ngày càng nghiêm khắc.
Một đêm khuya nọ, Trì Liệt Tự mất ngủ, dậy đi uống nước, vô tình nghe thấy cha mẹ cãi nhau, âm thanh khá căng thẳng:
"Em có thể đừng quá khắt khe với Tiểu Tự được không?" Trì Nhất Hằng nói: "Sao cứ phải so nó với người khác?"
"Em so với ai?" Ôn Gia Ngọc đang tức giận, nói năng không kiêng dè: "Con trai anh ngay cả con gái của Nhược Hàm cũng không bằng, anh tự hào lắm sao?"
Sau câu nói đó, hàng loạt ký ức xưa cũ bỗng tràn về.
Hai cặp vợ chồng đều là bạn học đại học. Trong số đó, Ôn Gia Ngọc là người học giỏi nhất, từ nhỏ đến lớn luôn đứng đầu lớp, giành vô số giải thưởng thời học sinh. Còn Lâm Nhược Hàm thì lại là đại diện tiêu biểu cho kiểu học hành bê bối, nhờ quan hệ của gia đình mà vào được trường đại học với tư cách là sinh viên nghệ thuật, tiểu thư kiêu ngạo, thành tích học bết bát suốt bốn năm đại học, lại còn là người yêu đương mù quáng, suốt ngày chạy theo sau Hứa Nham, chẳng làm việc gì nghiêm túc. Ôn Gia Ngọc làm bạn với bà, cảm giác như đang nuôi một thú cưng xinh đẹp nhưng vô dụng.
Ôn Gia Ngọc học hành cả đời, sự nghiệp đều suôn sẻ, duy chỉ có tình cảm là liên tục thất bại. Thời đại học bà ấy từng thầm yêu Trì Nhất Hằng, nhưng trong mắt ông ấy chỉ có Lâm Nhược Hàm. Dù biết rõ Lâm Nhược Hàm thích người khác, ông ấy vẫn kiên quyết không thay lòng, thẳng thừng từ chối Ôn Gia Ngọc. Sau khi tốt nghiệp, theo sắp đặt của gia đình, bà ấy kết hôn với một người đàn ông môn đăng hộ đối. Sau đó bà ấy mang thai rồi sảy thai, bác sĩ nói cơ thể bà ấy bị tổn thương nghiêm trọng, rất khó mang thai lại. Vì lý do đó, chồng bà ấy ly hôn và đi tìm tình yêu mới. Từ đó, tính cách của Ôn Gia Ngọc trở nên cứng rắn, cực đoan, dồn toàn bộ tâm sức vào công việc, trở thành một nữ luật sư nổi tiếng lạnh lùng và đáng sợ trong giới.
Cho đến một ngày, Lâm Nhược Hàm đã lâu không gặp hẹn bà ấy ăn cơm, lời nói bóng gió muốn làm mối, hỏi bà ấy có muốn tìm hiểu Trì Nhất Hằng, hiện là người đàn ông độc thân đang nuôi con nhỏ, dù sao thì cả hai cũng từng là bạn tốt thời đại học.
Lâm Nhược Hàm chẳng biết gì cả, về mối quan hệ tay tư đầy tiếc nuối thời sinh viên, về tình cảm không được đáp lại của hai người.
Dù giờ đây không còn là tiểu thư nhà giàu, nhưng vẫn là người phụ nữ được bạn bè xung quanh yêu thương và bảo vệ, sống một cuộc đời đầy đủ và hạnh phúc.
Tình cảm của Ôn Gia Ngọc dành cho Lâm Nhược Hàm rất phức tạp, vừa yêu mến, vừa biết ơn, lại xen lẫn một thứ ghen tỵ âm thầm, chẳng thể gọi tên. Bà ấy luôn ngấm ngầm so bì với Nhược Hàm.
"Anh có gì không đáng tự hào chứ? Chẳng lẽ Nhược Hàm học không giỏi thì không thể sinh ra một đứa con thiên tài à?" Trì Nhất Hằng cũng bị chọc giận, giọng gay gắt: "Chẳng phải vì Tiểu Tự không phải con ruột của em, nên em mới hà khắc với nó như thế sao?"
Vừa dứt lời, ông ấy ngay lập tức nhận ra mình nói quá đáng, trong lòng trào dâng hối hận.
Nhiều năm nay, Ôn Gia Ngọc đã chăm sóc Tiểu Tự hết lòng hết dạ, bà ấy là một luật sư kiếm bảy, tám con số mỗi tháng, nhưng vẫn ngày ngày bận tâm đến thành tích học của cậu. Ấy vậy mà ông ấy lại nói ra những lời như vậy...
Trì Liệt Tự chỉ nghe đến đây, sau đó quay người về phòng, khóa trái cửa.
Cuộc cãi vã ấy không đem lại kết quả gì tích cực, mà chỉ khiến bầu không khí trong nhà ngày càng ngột ngạt.
Hiện tại, Hứa Triêu Lộ không học cùng lớp với Trì Liệt Tự, nên không rõ lắm về tình hình học tập của cậu. Khi họ ở bên nhau cũng chẳng bao giờ nhắc đến chuyện học hành.
Đường gần nhà đã sửa xong, Trì Liệt Tự cũng không đi xe đạp nữa, trò chơi Thiên thần Hộ mệnh kéo dài hơn một tháng kết thúc, Hứa Triêu Lộ còn cảm thấy tiếc vì nó quá ngắn.
...............
Một ngày cuối tuần, Hứa Triêu Lộ gặp Ôn Gia Ngọc đến nhà chơi.
Ôn Gia Ngọc hỏi cô dạo này có học thêm bên ngoài không, Hứa Triêu Lộ nói không, bà ấy gật đầu, rồi nói gần đây đã mời được một gia sư rất giỏi cho Trì Liệt Tự, hỏi cô có muốn sau giờ tan học tới nhà học cùng cậu không.
"Dạ được ạ!" Hứa Triêu Lộ vui vẻ trả lời, quay sang nhìn mẹ: "Mẹ ơi, con muốn đi."
"Đi đi." Lâm Nhược Hàm không phản đối, còn cười nói với Ôn Gia Ngọc: "Lại làm phiền nhà cậu nữa rồi."
Ôn Gia Ngọc cũng cười: "Phiền gì chứ, là tớ có ý riêng thôi. Muốn để Lộ Lộ dẫn dắt Tiểu Tự một chút, gần đây thành tích của nó lại tụt rồi."
Mãi đến chiều thứ Hai tuần sau, khi Hứa Triêu Lộ đi theo Trì Liệt Tự vào tòa nhà, cùng bước lên lầu, Trì Liệt Tự mới biết chuyện này.
Trên mặt Hứa Triêu Lộ không có chút buồn bực vì phải học thêm, ngược lại, cô tràn đầy năng lượng, hứng thú vô cùng.
Ngoài việc cùng nhau đi học và tan học mỗi ngày, cô và Trì Liệt Tự gần như không có thời gian nào khác để ở bên nhau. Từ sau khi lên cấp hai, lúc thì cậu lạnh nhạt, lúc lại thân thiết, tính khí kỳ lạ, cũng không còn chủ động đến nhà cô chơi như trước. Vì vậy, giờ có cơ hội được học cùng cậu, Hứa Triêu Lộ cảm thấy đặc biệt vui mừng.
Nhưng phản ứng của Trì Liệt Tự lại rất lạnh nhạt. Học thì là học, trong quá trình gần như không nói chuyện với cô. Hứa Triêu Lộ thỉnh thoảng lén liếc nhìn cậu, trái tim thiếu nữ trỗi dậy, cô cảm thấy dáng vẻ nghiêm túc học hành mà không thèm để ý đến mình của Trì Liệt Tự cũng cực kỳ ngầu.
Trì Liệt Tự rất rõ ràng mục đích mẹ cậu mời Hứa Triêu Lộ đến học cùng.
Vì thành tích cậu không ổn định, quá lười biếng, nên mẹ mới gọi một "tấm gương sáng" đến ngồi cạnh cậu, để cậu ngày ngày soi chiếu vào cô, nhận ra khuyết điểm của bản thân.
Gia sư rất chuyên nghiệp, ngoài việc giảng bài còn ra đề kiểm tra nhỏ mỗi ngày, để kiểm chứng hiệu quả học tập của họ.
Mỗi giây làm đề kiểm tra đều là một cực hình đối với Trì Liệt Tự.
Vì kết quả luôn lặp lại: Hứa Triêu Lộ được điểm tuyệt đối, còn cậu thì sai lung tung, đủ mọi kiểu.
Sau khi chấm bài, gia sư luôn khen Hứa Triêu Lộ trước, rồi mới dùng giọng nhẹ nhàng để động viên Trì Liệt Tự.
Ôn Gia Ngọc đúng lúc bê đĩa trái cây bước vào, ánh mắt như thể mọi chuyện đều đã nằm trong dự đoán. Khi nhìn Hứa Triêu Lộ thì mặt tươi cười rạng rỡ, còn quay sang Trì Liệt Tự thì ánh mắt lập tức thay bằng sự trách móc và thất vọng: "Tiểu Tự à, con phải học hỏi Lộ Lộ nhiều vào."
Trì Liệt Tự sớm đã nhận ra, Hứa Triêu Lộ là một thiên tài, là người luôn luôn đứng đầu, những thành tích mà cô dễ dàng đạt được, dù cậu cố gắng đến đâu cũng không thể chạm tới.
Gần đây cậu còn tự nhủ, Hứa Triêu Lộ là người bạn tốt nhất của mình, không nên ghen tị với cô, phải như xưa, tiếp tục đối xử như một người bạn thân.
Nhưng giờ cô lại ngồi ngay bên cạnh, khiến tất cả mọi người đều thấy rõ khoảng cách giữa họ. Cậu tưởng mình chỉ là người vô lo, nhưng hóa ra tự trọng của cậu cũng rất cao, không thể chịu nổi việc người thân nhất lại nhìn họ bằng hai ánh mắt hoàn toàn khác biệt.
Ngày qua ngày, Hứa Triêu Lộ như một thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu, là một ngọn núi không thể vượt qua, là tảng đá khổng lồ đang đè gãy lưng cậu. Cô cứ nhẹ nhàng vui vẻ ngồi bên cạnh, rồi nghiền nát lòng tự trọng của cậu thành tro bụi từng chút một.
Sau một tháng như thế.
Vào thứ bảy, Trì Liệt Tự vốn đã hẹn bạn đi chơi bóng, nhưng lại bị gọi về để học thêm vì buổi học bù đột xuất.
Hứa Triêu Lộ cũng đang ở nhà cậu, rất tự nhiên đi một vòng quanh phòng cậu, rồi ngồi lại trước bàn học, hỏi: "Dạo này cậu không chơi guitar nữa à?"
Trì Liệt Tự lạnh lùng đáp: "Cậu thấy tớ có thời gian không?"
"Ồ." Lúc đó Hứa Triêu Lộ khá căng thẳng, không để ý đến giọng điệu lạnh nhạt của cậu: "Tớ có một món quà muốn tặng cậu."
Nói rồi, cô lấy từ túi ra một chiếc hộp quà nhỏ cỡ bàn tay, buộc bằng một chiếc nơ xanh xinh xắn, nhẹ nhàng đặt lên bàn trước mặt Trì Liệt Tự.
Cậu chỉ "ừ" một tiếng, đúng lúc đó gia sư bước vào, cậu đẩy hộp quà sang một bên, rồi lấy tài liệu học ra từ cặp sách.
Sau hai tiết học, đến giờ ăn cơm.
Ôn Gia Ngọc ngồi đối diện Hứa Triêu Lộ, hỏi: "Lộ Lộ, dì nghe mẹ cháu nói, gần đây có giáo viên từ lớp năng khiếu của đại học đến liên hệ với cháu đúng không?"
Hứa Triêu Lộ gật đầu: "Vâng, đúng là có chuyện đó."
"Thế cháu nghĩ sao?"
"Cháu không muốn đi. Cháu không thích những chuyên ngành đó."
"Cháu chỉ muốn học hành bình thường, thi lên lớp cùng với bạn bè hiện tại."
"Cháu đúng là một đứa trẻ có chính kiến." Ôn Gia Ngọc luôn không tiếc lời khen ngợi cô: "Nhưng mà, nếu vào lớp năng khiếu, cháu sẽ được gặp những người bạn còn giỏi hơn nữa, cháu cũng nên suy nghĩ lại xem sao."
Trì Liệt Tự không nói một lời, cúi đầu ăn cơm, trông cứ như chính cậu mới là khách trong ngôi nhà này.
Thậm chí cậu còn không biết "lớp năng khiếu" là gì, nhưng lại rất đồng tình với câu nói cuối cùng của Ôn Gia Ngọc ———
"Phượng hoàng thì nên kết bạn với phượng hoàng, việc gì phải hạ mình hòa đồng với gà hoang."
Sự nhẫn nại của cậu hôm nay đã đến giới hạn.
Sau bữa tối, cậu chủ động tiễn Hứa Triêu Lộ xuống lầu. Hai người đứng trong thang máy, bức tường bóng loáng phản chiếu hai gương mặt, một rạng rỡ vui vẻ, một lạnh lùng thờ ơ.
"Đoạn đường ngắn thế này," Hai người cùng bước ra khỏi cổng khu chung cư, Hứa Triêu Lộ cúi đầu nhìn mũi giày, nói nhỏ: "Sao cậu cứ nhất quyết phải tiễn tớ chứ?"
"Hứa Triêu Lộ." Trì Liệt Tự đột nhiên chậm lại một bước, đứng lại dưới bóng râm dày đặc của cây long não, khuôn mặt tuấn tú tối sầm, hít sâu một hơi, rồi nói với vẻ cực kỳ bất lực: "Cậu có thể đi tìm mẹ tớ, nói với bà ấy là... từ nay đừng để cậu đến học cùng tớ nữa được không?"
"Tại sao?" Hứa Triêu Lộ ngẩn người: "Tớ muốn đến mà."
Cơn gió hè lướt qua giữa hai người bỗng như khựng lại.
Hứa Triêu Lộ dần tỉnh táo, nhịp tim đập chậm lại từng chút một: "Cậu... không muốn tớ đến à?"
Trì Liệt Tự gật đầu: "Ừ."
Hứa Triêu Lộ lập tức cứng đờ, như thể có người dội cả chậu nước lạnh vào từ đầu đến chân.
Cô nhìn thẳng vào mắt Trì Liệt Tự và trong đó, cô chỉ thấy sự xa cách, phòng bị và chút cầu xin.
Cô bật cười khẩy: "Là mẹ cậu gọi tớ đến mà. Nếu cậu không muốn tớ đến, sao không tự đi nói với mẹ cậu?"
"Tớ nói rồi." Trì Liệt Tự chưa bao giờ là người ích kỷ hay hèn nhát đùn đẩy phiền phức cho người khác. Nếu không còn cách nào khác, cậu thật sự cũng không muốn nói với Hứa Triêu Lộ chuyện này. "Nhưng nói không có tác dụng, nên mới phải nhờ cậu."
"Tại sao vậy?" Hứa Triêu Lộ hít hít mũi: "Tại sao cậu không muốn học cùng tớ? Có thể nói lý do không?"
"Không muốn là không muốn. Không có nhiều lý do đến vậy."
Vì cậu quá giỏi, khiến lòng tự trọng của tớ bị tổn thương. Câu đó Trì Liệt Tự chỉ nghĩ trong lòng thôi, nghĩ xong còn cảm thấy nực cười.
Hứa Triêu Lộ cũng chẳng hiểu nổi mình đang cố chấp điều gì: "Tớ không muốn nghe, tớ chỉ muốn đến nhà cậu thôi mà..."
"Xem như tớ cầu xin cậu." Trì Liệt Tự cắt ngang lời cô, sắc mặt trở nên trắng bệch, trong đôi mắt đen lạnh lẽo kia, thậm chí hiện lên một chút thù địch mà Hứa Triêu Lộ chưa từng thấy: "Từ nay đừng đến nhà tớ tìm tớ nữa."
Tai Hứa Triêu Lộ như bị ù đi, chỉ nghe được những âm thanh rời rạc, từng chữ như in sâu vào tim:
Từ nay về sau.
Đừng đến nhà tớ.
Tìm tớ nữa.
"......"
"Còn cái này nữa." Trì Liệt Tự lấy ra từ túi một hộp quà nhỏ: "Cậu để quên trên bàn học của tớ."
"......"
Rõ ràng cô đã nói đây là quà tặng cho cậu mà. Cậu căn bản đâu có nghe cô nói gì? Hay là... vì không muốn nhận?
Hứa Triêu Lộ vươn tay, nhanh chóng giật lại chiếc hộp quà.
Cũng tốt thôi.
Còn chưa kịp tỏ tình đã bị từ chối trước. Ít nhất cũng khỏi phải mất mặt.
Thì ra người này, từ đầu đến cuối, không hề thích cô dù chỉ một chút.
"Vậy thì... như cậu muốn." Hứa Triêu Lộ cố gắng nặn ra một nụ cười cuối cùng: "Tớ sẽ đi nói với dì Gia Ngọc."
Trì Liệt Tự gật đầu: "Cảm ơn."
Chữ "ơn" còn chưa dứt, cô gái trước mặt đã quay đầu bước đi, sải bước thật nhanh, thậm chí còn chạy, mái tóc bị gió thổi rối tung, chỉ thoáng chốc đã biến mất khỏi tầm mắt của cậu.
