Về đến nhà, Hứa Triêu Lộ quăng mình lên giường, nước mắt như vỡ đê, ướt đẫm nửa chiếc gối.
Cô xoay người, cảm thấy v*t c*ng trong túi cấn vào bụng, bật dậy, má vẫn đầy nước mắt, lôi hộp quà trong túi ra rồi tức giận ném mạnh xuống đất.
Chiếc hộp lăn lóc vài vòng, đồ bên trong đổ ra lách cách, rơi vương vãi khắp sàn.
Đó là thứ cô đã dành hơn nửa tháng học hỏi từ một chị thiết kế trong xưởng của mẹ, sau đó tự tay thiết kế ra hơn chục miếng gảy đàn guitar.
Mặt trước của miếng gảy là mặt hồ xanh nhạt, phủ đầy vòng tròn gợn mưa, có in chữ "Chirimiri" do cô viết tay bằng kiểu chữ nghệ thuật. Mặt sau là bãi cỏ xanh ngát đẫm sương mai trong ánh nắng sớm, lấp lánh ánh nước, đẹp đến mức khiến người ta muốn ăn luôn cả bằng mắt.
Thế mà cậu hoàn toàn không để tâm đến tất cả tấm lòng của cô.
"Đáng ghét... hu hu, tại sao cậu ấy lại không thể thích mình một chút chứ..."
Mối tình đầu vỡ tan, lại còn bị từ chối một cách tàn nhẫn như vậy, Hứa Triêu Lộ trùm chăn, vừa khóc vừa chửi: "Đồ khốn, tớ không bao giờ thích cậu nữa! Tính tình thì tệ, mặt lúc nào cũng khó ưa, lúc nào cũng hung dữ với tớ! Nếu tớ còn thích cậu thì đúng là đầu óc có vấn đề! Tớ bị điên rồi!"
Sau một đêm dằn vặt, hôm sau Hứa Triêu Lộ bắt đầu tránh mặt Trì Liệt Tự, tan học thì kéo Thư Hạ lén chuồn ra cửa sau. Thư Hạ thấy lạ bèn hỏi, cô cảm thấy cực kỳ xấu hổ, chỉ nói là đang giận dỗi với Trì Liệt Tự.
Một tuần trôi qua, Trì Liệt Tự vẫn không tìm cô, cả hai như ngầm hiểu cùng tránh né nhau. Hóa ra, chỉ cần không cố ý gặp mặt, hai người từng thân thiết như hình với bóng, cũng có thể biến mất khỏi cuộc đời nhau như chưa từng tồn tại.
Ngày qua ngày, ngọn lửa giận trong lòng Hứa Triêu Lộ đã nguôi từ lâu, thay vào đó là một cảm xúc khác khiến cô buồn bã hơn nhiều.
Một hôm, sau giờ thể dục giữa tiết, trên đường trở lại lớp, cô gặp Trì Liệt Tự. Cô chắc chắn cậu cũng nhìn thấy mình, nhưng hai ánh mắt chỉ lướt qua nhau trong thoáng chốc, không có lời nào, rồi cậu quay người bước vào lớp.
Hứa Triêu Lộ đứng sững tại chỗ, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hối hận chưa từng có.
Nếu được một cơ hội nữa, cô sẽ không thích cậu nữa.
Sau những ngày này, cô càng nhận ra, so với việc bị từ chối, điều khiến cô sợ hơn chính là việc không thể làm bạn với cậu nữa.
Mười mấy năm tình bạn khác gì người thân? Chỉ vì nảy sinh tình cảm sai thời điểm, cô trở nên nhỏ nhen, suy nghĩ tiêu cực, rồi tự mình kéo xa khoảng cách, khiến mọi thứ trở thành như bây giờ.
Trước kia Hứa Triêu Lộ từng nói: "Tớ sẽ không bao giờ thích cậu nữa."
Có lẽ chỉ là lời nói trong lúc giận.
Nhưng bây giờ, cô có thể bình tĩnh, chân thành, và chắc chắn mà nói: Cô thực sự... sẽ không bao giờ thích cậu nữa.
Cô chỉ muốn làm bạn tốt với Trì Liệt Tự cả đời này, một cách đàng hoàng, thẳng thắn, dài lâu.
Thoắt cái đã đến tuần tiếp theo. Thứ hai, sáng sớm, trời lất phất mưa bụi.
Hứa Triêu Lộ đeo ba lô bước ra khỏi cổng khu chung cư, nhìn thấy dưới gốc cây có một người quen thuộc hơn ai hết, đang che chiếc ô cán dài màu xanh lam. Ánh mắt hai người giao nhau, cậu có vẻ hơi ngượng ngùng, né tránh ánh nhìn của cô, nhưng chân vẫn bước thẳng về phía cô.
Hứa Triêu Lộ khẽ cười, chui vào trong ô của Trì Liệt Tự: "Cậu chờ tớ lâu chưa?"
"Không lâu lắm." Giọng nói thiếu niên trong trẻo, qua lớp mưa nhẹ như sương, nghe lại trở nên dịu dàng lạ thường: "Cậu còn giận không? Xin lỗi nhé, lúc đó tớ không được ổn cho lắm."
Hứa Triêu Lộ lắc đầu: "Không sao đâu. Mẹ tớ nói, dạo này dì Gia Ngọc quản cậu nghiêm lắm, chắc cậu cũng áp lực nhiều lắm ha?"
Trì Liệt Tự không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô một lúc.
Cô thật sự đã hết giận rồi, ánh mắt cô trong veo như bầu trời đầu hạ, không gợn một đám mây.
Tay cậu siết chặt cán ô, đốt ngón tay trắng bệch. Không hiểu sao, cậu lại mong cô vẫn giận, mong cô nhỏ nhen, mong cô chất vấn tại sao không chịu học cùng cô...
Chứ không phải như bây giờ, ôn hòa, bao dung, rộng lượng.
Lúc ấy, cậu trai mười ba tuổi còn chưa hiểu cảm giác kỳ lạ này là gì.
Từ đó, họ làm lành, quay lại làm những người bạn thân thiết như trước.
Nhưng đến khi cậu nhận ra cái "cảm giác kỳ lạ" đó là gì...
Thì Hứa Triêu Lộ đã rung động với một chàng trai khác rồi.
...............
Ngày tuyết lớn, biệt thự trên đỉnh núi.
Hôm đó, khi trò chuyện buổi tối trong ký túc xá, Hứa Triêu Lộ nói rằng cô rung động trước một người, nhưng lại không muốn thích người đó. Y Nguyệt đoán ra người đó không phải là đàn anh Thời Việt, mà là một người khác.
Cô lo rằng nếu mình thích người kia sẽ phá vỡ mối quan hệ hiện tại giữa hai người. Câu nói đó càng khiến người ta cảm thấy kỳ lạ, chưa thử thì sao biết chắc được? Y Nguyệt mạnh dạn đoán rằng giữa họ từng có chuyện gì đó trong quá khứ, điều này khiến cô ấy càng tò mò hơn.
Tối nay chơi trò chơi, Y Nguyệt cố tình giành vị trí bên cạnh Hứa Triêu Lộ, đúng là có hơi cố ý để dò xét.
Cô ấy thực sự xác định được điều đó khi Hứa Triêu Lộ lần đầu bị phạt và phải gọi điện cho "mối tình đầu".
Y Nguyệt ngồi bên cạnh, thấy rất rõ, khi mọi người ồn ào cổ vũ, Hứa Triêu Lộ chỉ mở giao diện WeChat của Trình Thư Trạch một lần, sau đó tiếp tục chơi. Bàn tay cô giấu dưới bàn, cầm điện thoại và vô thức lướt, người cô thực sự liên tục bấm vào là cái avatar đen của một người khác.
Lần thứ hai trò chơi chọn trúng cô, nếu có mặt người khác thì Y Nguyệt sẽ không hỏi thẳng như vậy, cùng lắm là trêu đùa vài câu.
Không ngờ Hứa Triêu Lộ lại rời khỏi chỗ rồi chạy lên lầu. Ở đây ngoài họ ra không còn ai khác, nên Y Nguyệt cũng không ngần ngại nữa mà hỏi thẳng.
Hứa Triêu Lộ cũng biết, Y Nguyệt sẽ không hỏi câu đó trước mặt người khác.
Nhưng bí mật giấu kín trong lòng bị nhìn thấu, cô hơi lúng túng, lườm Y Nguyệt mà không có tí khí thế nào, mắng: "Cậu là loại phụ nữ có sở thích xấu xa, tính kế tớ cả tối đúng không?"
Y Nguyệt gật đầu thẳng thắn: "Không phải trò Sự thật hay Thử thách phải là như vậy sao?"
"Vậy mà cậu chơi giỏi thật đấy." Hứa Triêu Lộ cười khổ. "Nhớ giữ bí mật nhé, ngay cả Thư Hạ còn chưa biết chuyện này."
Miệng Thư Hạ không kín, lỡ nói ra cho người khác thì không sao, nhưng nếu để Trì Liệt Tự biết, Hứa Triêu Lộ thà nhảy sông tự tử còn hơn.
Trong túi, điện thoại rung lên, ai đó gửi ba tin nhắn liên tiếp cho cô.
Trứng onsen: [?]
Trứng onsen: [Đang gõ chữ nãy giờ rồi]
Trứng onsen: [Vẫn chưa xong à?]
Hứa Triêu Lộ liếc nhìn Y Nguyệt một cái, xoay người lại, ôm điện thoại nhắn tin.
Hỉ Chi Lang: [Dù sao thì, cô ấy bắt nạt tớ]
Hỉ Chi Lang: [[Sticker gấu nhỏ mắt ướt]]
Dưới lầu, Trì Liệt Tự ngồi bệt xuống sàn tựa lưng vào sofa, một chân duỗi một chân co, khuỷu tay gác lên ghế, tay cầm điện thoại. Khi nhìn thấy tin nhắn nhảy ra trong khung chat, lưng cậu bỗng khom xuống, hai tay cầm chặt điện thoại, cúi đầu bật cười.
Sao lại làm nũng thế này?
Trứng onsen: [Quay lại đi]
Trứng onsen: [Cho cậu bắt nạt lại]
Hứa Triêu Lộ cầm chặt điện thoại, lòng bàn tay nóng ran, bước khập khiễng trở lại phòng khách, giả vờ bình tĩnh ngồi xuống chỗ cũ.
"Nhanh nhanh nhanh." Hạ Tinh Quyết gõ cốc xúc xắc lên bàn: "Lộ Lộ Vương vẫn chưa chịu phạt kìa."
Hai cô gái liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều hiểu, Y Nguyệt thản nhiên nói: "Nói một câu nói lắp đi."
"..." Hạ Tinh Quyết cạn lời: "Dễ vậy sao? Chị Nguyệt, cậu đừng có xuống tinh thần thế chứ."
Diêu Diệp nhìn họ nghi ngờ: "Lúc nãy hai người vào nhà vệ sinh có giao dịch gì thế?"
"Bốn là bốn, mười là mười, mười bốn là mười bốn, bốn mươi là bốn mươi. Nói xong rồi." Hứa Triêu Lộ lắc cốc xúc xắc: "Đừng lề mề, vòng tiếp theo!"
Vì bầu không khí bị gián đoạn một lúc, vòng tiếp theo chơi không sôi nổi lắm. Đến lượt Y Nguyệt báo số, cô ấy nghĩ con số mình đưa ra không có gì bất thường, nhưng chưa nói xong đã bị người sinh nhật vào hôm nay lật bài.
Khi mọi người cầm cốc xúc xắc lên, Y Nguyệt nhanh chóng quét một vòng.
Thôi xong, cô ấy vừa nói quá một con số.
Dựa theo quan sát trước đó, ba người chơi khá liều là Hứa Triêu Lộ, Hạ Tinh Quyết và Thư Hạ. Trong đó Hứa Triêu Lộ chắc là bị cô ấy ép chơi như vậy. Diêu Diệp là tay chơi lão luyện, vững mà có mánh. Trì Liệt Tự và Trần Dĩ Thước, hai người thuộc khoa Khoa học máy tính này cực kỳ ổn định. Theo lý thì Trì Liệt Tự không nên lật cô ấy, nhưng nếu chuyện bất thường xảy ra, chứng tỏ...
Cô ấy lại bị nhắm vào rồi.
"Chị Nguyệt, sự thật của cậu nhạt nhẽo lắm, vòng này cấm cậu chơi sự thật nữa."
"Tớ tán thành."
"Tớ cũng tán thành."
"Được thôi." Y Nguyệt vô cảm: "Vậy thì chọn thử thách."
Người vừa chọn trúng cô ấy, nhẹ nhàng dùng ngón trỏ gõ lên mặt bàn một cái gì đó, rồi cực kỳ tự nhiên hỏi Hứa Triêu Lộ đang ngồi đối diện: "Cậu nói đi, bảo cô ấy làm thử thách gì đây?"
Hứa Triêu Lộ đã sớm lên kế hoạch, giả vờ đắn đo một lát, rồi nói: "Hay là... Nguyệt Nguyệt, cậu thử làm nũng trước mặt mọi người đi?"
Y Nguyệt: "......"
"Mẹ ơi, tụi mình có nên xem cái này không vậy."
"Oaaa ——"
Trong phòng vang lên một trận hú hét như sói tru, cùng tiếng gõ bàn loảng xoảng, không khí càng lúc càng sôi động, lửa cháy thêm dầu.
Y Nguyệt hiếm khi lộ vẻ bất đắc dĩ: "Tớ không biết làm nũng đâu. Hay là mọi người tra trên mạng một câu kiểu làm nũng, tớ nói theo."
Chưa đến vài giây, Thư Hạ đã tra xong, ghi một câu vào ghi chú rồi đưa cho Y Nguyệt xem.
Y Nguyệt cầm điện thoại, giọng cực kỳ lúng túng, cố gắng chỉnh lại giọng: "Khụ khụ... Đáng ghét, đừng có như vậy nữa......"
"Không được không được." Diêu Diệp ngắt lời: "Chị đại à, em thu lại cái khí chất vùng Đông Bắc đó đi, thế này mà là làm nũng à? Tôi nghe cứ tưởng bị mắng ấy. Có ai người miền Nam dạy cô ấy đổi giọng không?"
"Chẳng phải anh là người miền Nam à?"
"Nhưng giọng chỗ tôi không mềm mại." Diêu Diệp suy nghĩ một lát. "Ở đây hình như chỉ có tôi với Nhạc Nhạc là người miền Nam thôi nhỉ?"
"Nhạc Nhạc được đó!" Hạ Tinh Quyết nói: "Nhạc Nhạc nói chuyện giọng miền Nam rõ ràng, siêu mềm luôn."
Người ngoài cuộc Trần Dĩ Thước bị đẩy vào hố lửa, dưới sự bán ép buộc của đám bạn, dạy Y Nguyệt nói theo giọng vùng của cậu ấy từng câu từng chữ.
Trần Dĩ Thước: "Đáng ghét."
Y Nguyệt thử cảm nhận cách phát âm, bóp giọng mũi lại: "Đáng ghét."
"Bắt đầu có vị rồi đó!"
"Tiếp đi!"
Trần Dĩ Thước: "Đừng như vậy nữa mà~"
Y Nguyệt: "Đừng như vậy nữa mà~"
Trần Dĩ Thước không ngờ cô ấy chơi thử thách cũng nghiêm túc như vậy. Những nối âm mềm dẻo mà lúc cậu ấy nói không cảm thấy gì, qua miệng cô ấy lại trở nên rõ ràng đến đáng yêu.
Dễ thương thật.
Trong đầu cậu ấy bất chợt bật ra ba chữ này. Cả người như bị lưỡi lửa l**m qua, từ đầu nóng đến chân, bối rối vô cùng.
"Người ta... người ta không thèm để ý... đến cậu nữa đó."
Cậu ấy vừa căng thẳng là lại lắp bắp, mọi người đều tưởng cậu ấy cố tình tăng độ khó cho Y Nguyệt, hiệu quả trò chơi không thể tốt hơn.
Y Nguyệt lặp lại: "Người ta... người ta không thèm để ý... đến cậu nữa đó~"
Màn trừng phạt dài đằng đẵng kết thúc trong tiếng hoan hô vang trời, Trần Dĩ Thước lập tức cầm lấy ly rượu trên bàn, uống một hơi dài. Y Nguyệt biết vừa rồi cậu ấy chỉ quá căng thẳng, hoàn toàn không có ý chơi khăm cô ấy.
Cộc cộc cộc. Y Nguyệt gõ nhẹ xúc xắc lên mặt bàn, biểu cảm vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại mang chút ánh lửa ấm nóng, nhìn không còn lạnh lùng vô cảm như trước nữa.
"Bọn các cậu là phe bạn nối khố nên nhắm vào tớ." Ánh mắt cô đảo qua Trì Liệt Tự và Hứa Triêu Lộ, rồi dừng lại trên người Trần Dĩ Thước: "Còn kéo cả Nhạc Nhạc ra làm bia đỡ đạn nữa, sao có thể nhịn được đây?"
Dừng một lát, cô ấy nói tiếp: "Nhạc Nhạc, chúng ta nhất định phải phản công. Hãy lấy ra bản lĩnh giành huy chương vàng Toán toàn quốc của cậu cho bọn họ thấy!"
"Không hổ là chị đại của tôi." Diêu Diệp khoái chí xoa mặt: "Đến mức lập hẳn liên minh rồi cơ đấy!"
Mặt Trần Dĩ Thước vốn đã đỏ, giờ lại càng như sắp cháy.
Cậu ấy khẽ gật đầu, một ly rượu chìa ra trước mặt, cậu ấy nhanh chóng cầm lấy ly của mình, nhẹ nhàng cụng ly với Y Nguyệt, rồi ngửa đầu uống cạn.
Trò chơi bắt đầu bước vào giai đoạn đối đầu căng thẳng giữa hai phe.
Tuy Hứa Triêu Lộ, Trì Liệt Tự và Y Nguyệt đang nhắm vào nhau, nhưng vẫn giữ được tinh thần chơi game, chưa đến mức căng thẳng.
Trần Dĩ Thước thì không.
Từ sau câu nói "Lấy ra bản lĩnh giành huy chương vàng Toán toàn quốc của cậu cho bọn họ thấy" của Y Nguyệt, cậu ấy lập tức rơi vào trạng thái "phải thắng bằng được".
Trong đầu cậu ấy không ngừng tính toán xác suất tổng số xúc xắc của mọi người dựa trên con xúc xắc mình có, rồi dựa theo kết quả các vòng trước để tính xác suất từng người nói dối khi báo số, con số nào thì khả năng bốc trúng ai cao nhất...
Cuối cùng, sau hai vòng chơi, lần đầu tiên cậu ấy lên tiếng.
"Xin lỗi, bạn cùng phòng." Trước khi chỉ người, cậu ấy đã lên tiếng xin lỗi trước, ngoài cậu ra cũng chẳng còn ai khác. "Tớ chọn cậu."
Trì Liệt Tự cầm lấy ly xúc xắc, quét mắt nhìn qua số xúc xắc của mọi người: "Ồ hô."
Đây là lần đầu tiên trong tối nay cậu bị bắt trúng khi đang nói dối.
Trần Dĩ Thước thở phào một hơi thật mạnh. Cược đúng rồi.
Trì Liệt Tự úp ly xúc xắc lại, lơ đãng nói: "Thử thách."
Lúc này, Y Nguyệt đã uống chút rượu, buột miệng: "Trong lòng có chuyện mờ ám mới chọn thử thách đấy."
Trì Liệt Tự: "......"
Người đưa ra thử thách sẽ là người bắt trúng, Trần Dĩ Thước cảm thấy mình vừa mới "bắt oan" một người bạn thân nên phải chuộc lỗi, bèn đưa ra một yêu cầu đơn giản: "Hát một bài đi."
Nếu yêu cầu này rơi xuống người khác thì có thể là dễ, nhưng với Trì Liệt Tự thì không.
Từ nhỏ đến lớn, cậu gần như chưa bao giờ hát trước mặt người khác. Dù lúc trước có tham gia biểu diễn hỗ trợ cho Hứa Triêu Lộ, phần lớn cậu chỉ chơi guitar, hiếm khi mở miệng hát.
"Nhạc Nhạc, khá lắm đó." Hạ Tinh Quyết vui mừng quá mức: "Lâu lắm rồi không nghe Ăn Cỏ hát nữa, lần cuối là hồi cấp hai lớp nào cũng có tiết mục văn nghệ ấy."
Hứa Triêu Lộ và Thư Hạ nói: "Tuy cấp ba cũng có, nhưng chỗ ngồi của cậu ấy xa tụi mình quá, chẳng nghe thấy gì."
Hứa Triêu Lộ rất hào hứng, không cần đoán cũng biết chắc chắn Trì Liệt Tự hát rất hay. Giọng hay, hơi ổn định, lại có cảm âm tuyệt đối, gần như không thể dở được.
"Không biết hát bài gì." Trì Liệt Tự ngồi phệt ra ghế, bộ dạng chẳng thiết sống, cố tình kéo dài thời gian.
"Để tớ giúp." Hạ Tinh Quyết giật lấy điện thoại của cậu: "Chọn trong playlist cậu hay nghe nhất nhé... Ồ, bài này được nè, 'Tiểu Vũ' của Trương Chấn Nhạc."
"Tiểu Vũ mà hát 'Tiểu Vũ', đúng là hoàn hảo {1}." Thư Hạ nói: "Lộ Lộ, tớ nhớ cậu mang theo đàn guitar đúng không?"
{1} 池列嶼 (Trì Liệt Tự) có thể đọc giống 小雨 (Tiểu Vũ) do 池 đôi khi được dùng để thay thế cho âm "chí / chíe / chí", gần với âm xiǎo trong cách chơi chữ, còn 嶼 được đọc là yǔ, đồng âm với 雨 (yǔ). Còn 小雨 và 小宇 (lời bài hát) cũng đồng âm, đọc là yǔ.
"Ừ, để trong phòng ngủ." Hứa Triêu Lộ định đứng dậy, ai ngờ cổ chân đau quá lại ngồi bệt xuống: "Cậu lấy giúp tớ đi, để Ăn Cỏ vừa đàn vừa hát, haha."
Hôm nay cô mang theo một cây guitar gỗ màu xanh nhạt, đặt trước mặt Trì Liệt Tự. Lúc này cuối cùng cậu cũng chịu thẳng lưng lên, không từ chối nữa, đeo dây đàn qua vai, một tay ôm lấy đàn.
Mọi người ăn ý im lặng, trong phòng khách chỉ còn lại tiếng củi cháy lách tách trong lò sưởi.
Ngoài cửa sổ, tuyết bay lả tả, trời đã bước vào đêm khuya tĩnh mịch.
Khúc dạo guitar êm dịu và chậm rãi tuôn chảy dưới những ngón tay dài và thon của chàng trai.
Trì Liệt Tự cúi đầu nhìn chằm chằm vào ly rượu trên bàn, đá bên trong lắc lư trong chất lỏng màu vàng nhạt, phản chiếu mờ nhạt họa tiết len trắng trên áo của cô gái.
"Luôn có những bất ngờ kỳ diệu, chẳng hạn như khi anh gặp được em."
Giọng cậu trầm trầm, so với lúc nói chuyện bình thường thì trong hơn một chút, giống như làn gió đêm mang theo tuyết nhẹ nhàng lướt qua sườn núi, xào xạc thổi rung ngọn cây.
Vẻ ngông cuồng nơi lông mày mắt được thu lại, khí lạnh như tuyết sương cũng theo bóng tối tan dần, mơ hồ hóa thành một làn gió xuân dịu dàng.
"Tình yêu của anh như một áng mây,
Trên bầu trời em chẳng có nơi nào để dừng lại.
Chỉ mong hóa thành những cơn mưa nhỏ,
Tưới mát mảnh đất trong tim em."
Tiếng đàn dịu dàng khiến giọng hát của cậu như một đám mây thấp thoáng trôi, bay đến bên tai Hứa Triêu Lộ, hóa thành cơn mưa mờ ảo, lất phất rơi vào lòng cô.
Hứa Triêu Lộ không quen bài này, lúc này mới phát hiện thì ra đây là một bài tình ca nhẹ nhàng, chậm rãi.
Kể về một cậu con trai, ôm mối tình đơn phương mơ hồ chưa thành.
Ánh mắt cô dõi theo bàn tay rõ từng đốt xương đang đặt trên dây đàn của Trì Liệt Tự, từ từ ngước lên theo cánh tay cậu.
Qua ngực rộng thẳng, xương quai hàm sắc sảo, yết hầu hơi nhô lên như viên đá lạnh... cuối cùng dừng lại ở đôi môi mỏng, khẽ mở rồi lại khép.
Tiếp theo là câu hát:
"Anh sẽ không xem nó là trò chơi,
Bởi vì, anh thật lòng với em."
