Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống

Chương 54



"Sao lại giận rồi?"

Trì Liệt Tự khẽ bật cười, tỉ mỉ suy ngẫm câu cô vừa gửi tới. Cậu không cảm thấy cô ngượng ngùng gì mấy, ngược lại lại giống như đang tận dụng vẻ đẹp của mình để "hành sự", cố ý bắt cậu phải thưởng thức cho kỹ vậy.

Vậy nên... không phải cô vô tình chọn nhầm nhóm.

Là cố ý sao?

Ngoài hành lang có người đi qua, là bạn học cùng lớp, chào cậu một tiếng. Trì Liệt Tự đáp lại một cách lơ đãng, cậu dựa lưng vào tường, mí mắt cụp xuống nhìn điện thoại như đang nghiên cứu một vấn đề học thuật cao siêu nào đó. Bạn học tò mò ghé lại xem thử, chưa kịp nhìn được chữ nào thì đã bị ánh mắt sắc lạnh, lạnh lùng như dao của cậu đâm trúng, khiến người kia sợ tới mức bỏ chạy luôn.

Trì Liệt Tự bóp bóp sống mũi, dây thần kinh trong đầu vẫn đang căng lên, không sao thả lỏng nổi.

Từ trước tới nay, Hứa Triêu Lộ hay đăng ảnh lên vòng bạn bè, nhưng thường là kiểu trong sáng, ăn mặc kín đáo, hoặc hài hước ngốc nghếch, làm mặt xấu, rất trẻ con. Vì cô được lòng người nên lượt like và bình luận luôn rất cao, chắc là chưa từng chia nhóm người xem, ngoại trừ bài đăng hôm nay.

Nói thật thì, vóc dáng cô đẹp vượt ngoài mong đợi của cậu, có thể "càn quét" cả vòng bạn bè trong phút chốc. Ấy vậy mà tới giờ cũng chỉ có bốn cô gái bấm like.

Đến cả Quýt còn không được xem. Chỉ mình cậu là con trai được thấy.

Cậu không nghĩ Hứa Triêu Lộ là vì không xem cậu như con trai nên mới cho xem bài đăng đó. Ngược lại, cô là kiểu con gái có ranh giới giới tính rất rõ ràng, coi cậu là bạn tốt, đồng thời cũng ý thức được cậu là người khác giới nên luôn giữ khoảng cách, có lúc còn cố ý tránh né. Nhất là học kỳ trước, như thể ăn phải thuốc nổ, chỉ cần hơi chạm vào là giật mình, né tránh lập tức.

Trì Liệt Tự cảm thấy mình cần tắm nước lạnh để bình tĩnh lại.

Cậu nghi ngờ Hứa Triêu Lộ đang "thả thính" mình.

Trì Liệt Tự lưu ảnh lại, rồi cũng bấm like.

Sau đó bắt đầu lướt vòng bạn bè của cô. Nội dung vừa nhiều vừa lộn xộn: ban nhạc, học hành, hội sinh viên... Lướt chưa bao lâu thì thấy ngay mặt Thời Việt, còn có chữ "trưởng ban" hiện ra, thi thoảng lại xuất hiện, như ruồi bay quanh vậy.

Là ý gì đây?

Muốn thả thính mà không xóa mấy tên con trai khác khỏi vòng bạn bè?

Trì Liệt Tự nhếch mép cười lạnh, tiện tay chọn một bài đăng có mặt Thời Việt, bấm like để nhắc nhở cô.

...............

"Ăn Cỏ hiện lên rồi kìa, like bài của tớ đó." Hứa Triêu Lộ nói với Thư Hạ: "Cậu ấy rất ít khi like cho ai, có phải thấy tấm ảnh này của tớ trông cũng khá xinh không?"

"Còn phải nói à, cậu tưởng cậu ấy là lợn rừng hả? Đàn ông ai mà chẳng phải động vật thị giác..."

"Lại like thêm một bài nữa của tớ rồi." Hứa Triêu Lộ ngạc nhiên: "Sao lại là ảnh hồi tháng trước?"

Đó là tấm ảnh chụp tập thể Hội sinh viên mừng năm mới, vì đẹp trai và có khí chất nên Thời Việt được xếp đứng ở vị trí trung tâm, tay cầm cặp câu đối, ảnh được thiết kế như một poster, phía trên còn có bốn chữ to: "Vui đón Tết xuân".

"Tớ hiểu rồi."Thư Hạ nói: "Chắc chắn là do hôm nay cậu đăng ảnh đẹp quá, khiến thằng nhóc Ăn Cỏ kia xúc động, nên mới like cả ảnh Tết, ý là hôm nay là Tết của cậu ấy, được ăn quốc yến rồi!"

Hứa Triêu Lộ nghĩ một lát, dù cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng vẫn vui vẻ bỏ qua: "Có lý ghê á!"

..............

Năm nay Tết muộn, tận cuối tháng hai mới khai giảng, vừa mới trở lại trường được vài ngày đã sang tháng ba.

Mùa xuân đến bất ngờ không kịp đề phòng, gió lướt qua mặt vẫn còn mang theo hơi lạnh, nhưng ánh nắng đã không còn lạnh lẽo như mùa đông, chiếu lên những cành cây chưa nảy lộc, lặng lẽ gieo mầm sự sống.

Tối ngày 3 tháng 3, ban Văn nghệ của Hội sinh viên khoa Kinh tế Quản lý tổ chức họp thường kỳ như thường lệ.

Đèn đường bật sáng đúng sáu giờ, hai dải đèn kéo dài dọc con đường trong trường tỏa sáng yên ả. Khoảng mười lăm phút sau, trời hoàn toàn tối hẳn, dưới tòa nhà giảng đường của khoa Kinh tế Quản lý, bên cạnh một cây bách cổ cao lớn, có một thiếu niên cao ráo đang đứng dựa vào xe mô tô, dáng vẻ nhàn nhã, thỉnh thoảng ngẩng đầu lơ đãng nhìn lên cửa sổ một văn phòng ở tầng bốn. Trên đường có người qua lại vội vã, nhưng khi đi ngang qua cậu thì ai cũng bước chậm lại, liếc nhìn, thì thầm bàn tán, đúng là khí chất của một nhân vật nổi bật trong trường được thể hiện rõ ràng nhất vào lúc này.

Cửa sổ kia ban đầu còn sáng đèn, bất chợt tối sầm lại, rồi trong bóng tối thoáng hiện lên vài đốm sáng như ánh nến phản chiếu lên kính. Ba đến năm phút sau, đèn lại bật sáng như cũ.

"Bánh kem này ngon thật đó, Lộ Lộ, em có muốn ăn thêm miếng nữa không?"

"Không đâu, mọi người ăn đi."

"Lát nữa em còn có hẹn à? Giữ bụng lại hả?"

"Vâng." Hứa Triêu Lộ thành thật: "Em có buổi tụ họp với bạn trong ban nhạc."

"Vậy thì mau đi đi, cũng không còn sớm nữa đâu á."

Hứa Triêu Lộ gật đầu, đeo balo đầy quà lên, chào tạm biệt bạn bè trong ban.

Thời Việt tiễn cô đến khúc cua hành lang.

Trời tối dần, gió lạnh luồn qua hành lang thổi tới, Hứa Triêu Lộ kéo chặt áo khoác, quay đầu nói với Thời Việt: "Trưởng ban không cần tiễn nữa đâu, bạn em đang đợi dưới lầu rồi."

"Vẫn chưa đưa quà cho em."Thời Việt đưa cho cô một túi giấy màu hồng. "Chúc mừng sinh nhật."

Hứa Triêu Lộ đón lấy bằng hai tay, mắt cười cong thành hình trăng lưỡi liềm: "Cảm ơn trưởng ban!"

Giọng cô vang vang đầy sức sống, như đang hô khẩu hiệu thể hiện lòng trung thành, khiến Thời Việt bật cười. Ánh mắt anh ta rơi xuống mái tóc mềm mượt của cô gái, muốn đưa tay xoa đầu cô theo bản năng.

Hứa Triêu Lộ cứng người lại một cách rõ ràng, ánh mắt dán chặt vào tay anh ta, như đang phân vân có nên né đi hay không, nếu né thì có thất lễ không.

Thời Việt thấy vậy thì khựng lại, ngón tay chỉ khẽ lướt qua ngọn tóc cô rồi dừng lại trên vai, nhẹ nhàng và đúng mực vỗ một cái: "Đi đi, cẩn thận trên đường."

Tiếng bước chân nhanh chóng xa dần.

Sau lưng, Phó trưởng ban Lưu Thư chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, dừng lại bên cạnh Thời Việt, mặt đầy vẻ hóng chuyện không giấu được: "Việt Việt à, cảm giác dạo này Tiểu Triêu Lộ có vẻ xa cách cậu đấy."

"Vậy à?" Thời Việt hỏi.

"Đúng rồi đó." Lưu Thư nói: "Vừa nãy cắt bánh sinh nhật, miếng đầu tiên cô bé lại đưa cho tớ chứ không phải cậu. Cậu mới là trưởng ban chính thức, còn là người cô bé thích nữa."

Ai ở trong ban cũng biết tình cảm của Hứa Triêu Lộ dành cho Thời Việt. Hai người vừa trai tài gái sắc, tính cách lại hợp nhau, tuy ngoài mặt mọi người không nói gì, nhưng trong lòng đã sớm coi họ là một đôi.

Lưu Thư: "Cậu cũng thích người ta phải không? Định cứ thế mà chờ à?"

"Hội sinh viên không cho phép yêu đương nội bộ." Thời Việt đáp.

"Thôi đi ông, thật sự yêu nhau thì chủ tịch cũng không đuổi được đâu." Lưu Thư nói: "Chỉ riêng tớ biết đã có hơn ba cặp rồi, chủ tịch chưa từng can thiệp."

Thời Việt không nói gì, như bị một điều gì đó dẫn dắt, ánh mắt bỗng nhìn về phía bên ngoài lan can, rơi đúng vào chỗ bên cạnh cây bách cao lớn dưới lầu.

Lưu Thư cũng nhìn theo: "Uầy, anh bạn thanh mai trúc mã điển trai lại đến đón cô bé rồi."

Chị ấy lập tức nhào lên lan can, nhìn xuống dưới, không kìm được cảm thán: "Không phải tớ nói chứ, cậu bạn này thật sự quá đẹp trai, sao trường mình lại tuyển được cực phẩm thế này cơ chứ..."

Thời Việt nhớ rõ Lưu Thư thích con gái, nhưng nghe giọng chị ấy bây giờ thì cứ như bị gương mặt của Trì Liệt Tự "đánh sập xu hướng", nếu cậu mà chịu theo đuổi thì e là chị ấy sẽ sụp hố ngay lập tức, còn tự nguyện dọn đến tận cửa.

Thời Việt lạnh nhạt nhìn xuống, thấy Hứa Triêu Lộ chạy ra từ cổng, bước chân rất nhẹ nhàng, lao thẳng về phía Trì Liệt Tự.

Trì Liệt Tự đứng thẳng người, quay mặt về phía cô, cái bóng bị đèn đường kéo dài đổ xuống mặt đất.

Khi Hứa Triêu Lộ chạy chậm lại và dừng trước mặt cậu, cậu bỗng giơ tay phải lên, tự nhiên đặt l*n đ*nh đầu cô, thoải mái vò nắn xoa xoa, đến mức làm mái tóc suôn mượt của cô rối tung cả lên.

Thời Việt khẽ nheo mắt, không rõ có phải ảo giác không, nhưng dường như Trì Liệt Tự vừa ngẩng đầu trong chốc lát, ánh mắt lướt ngang qua không trung và chạm vào anh ta.

Như một sự thách thức.

Thời Việt dời mắt đi, ánh mắt tối lại, nói với Lưu Thư một câu: "Về thôi." Rồi xoay người bước vào văn phòng.

"Cậu làm gì vậy!" Hứa Triêu Lộ tức giận đánh hai cái lên người Trì Liệt Tự: "Tóc tớ bị cậu làm rối hết rồi!"

"Trông vẫn đẹp mà." Trì Liệt Tự hờ hững nói, ánh mắt dừng lại ở túi giấy màu hồng đeo trên cổ tay trái của cô. "Cái gì đấy?"

"Quà sinh nhật anh Thời Việt tặng, chưa biết là gì nữa."

"Mở ra xem đi."

"Ở đây á?"

"Ừ."

Hứa Triêu Lộ nhìn cậu đầy nghi ngờ, đột nhiên thấy giọng điệu của cậu hơi lạnh và có phần ra lệnh.

Nhưng thật ra cô cũng khá tò mò muốn biết quà là gì, bèn thò tay vào túi giấy, lấy ra một hộp quà tinh xảo, nặng tay.

"Hình như là nến thơm của hãng L." Hứa Triêu Lộ đưa lên mũi ngửi. "Thơm quá."

Là hãng L nổi tiếng hàng đầu về đồ xa xỉ, Trì Liệt Tự cũng từng nghe qua.

"Ít nhất cũng phải bốn chữ số." Cậu lạnh nhạt nói. "Cậu không thấy ngại khi nhận đồ đắt như vậy à?"

Vừa nói, cậu vừa quay người bước về phía chiếc mô tô, một chân vắt lên, ngồi phắt lên xe dứt khoát, không buồn quay lại nhìn cô.

Hứa Triêu Lộ leo lên, tay vịn vai cậu để trèo lên yên sau xe, giọng điềm nhiên: "Lúc anh ấy sinh nhật, tớ cũng tặng quà đắt lắm mà. Có qua có lại thôi, sao tớ không thể nhận quà của anh ấy chứ?"

Trì Liệt Tự cúi người nắm tay lái, gió lạnh thổi tới từ phía trước, mang theo giọng nói lành lạnh của cậu đến tai Hứa Triêu Lộ: "Cậu tặng anh ta cái gì? Bao nhiêu tiền?"

Lúc này Hứa Triêu Lộ mới sực nhớ, sinh nhật của anh Thời Việt, cô còn là fan girl chính hiệu, quà sinh nhật chuẩn bị cực kỳ tỉ mỉ, là đôi giày thể thao phiên bản giới hạn của cầu thủ anh ta thích nhất, tốn gần một con số 4 chữ số.

Làm sao cô dám kể cho Trì Liệt Tự nghe chuyện này chứ.

"Không nói cho cậu biết đâu." Hứa Triêu Lộ ấm ức đáp.

Phía trước vang lên một tiếng cười lạnh, rồi tiếp theo là hai từ mang vẻ mệnh lệnh: "Ôm chặt."

Hứa Triêu Lộ "ừ" một tiếng, tay vừa mới vòng qua eo cậu thì động cơ đã gầm lên, chiếc xe lao vút đi như tên rời cung. Gió lạnh buốt tạt vào mặt, Hứa Triêu Lộ cúi đầu theo phản xạ, mặt vùi vào lưng Trì Liệt Tự. Hôm nay cậu mặc một chiếc áo khoác nhung đen mỏng, chất liệu khá mềm, cằm cô hơi chìm vào, chạm phải cơ thể gầy nhưng rắn rỏi của thiếu niên. Giống như tính cách cậu, cứng rắn, nhưng bất kể khi nào cũng khiến cô cảm thấy cực kỳ vững vàng.

Chiếc xe chạy vòng quanh đường bao quanh trường, hướng về cổng chính, đường xá thông thoáng, nhưng trong lòng Trì Liệt Tự thì bực bội vô cùng.

Hai cánh tay mảnh mai của cô gái ôm chặt eo cậu, tay vẫn còn giữ chặt món quà Thời Việt tặng. Trì Liệt Tự cúi đầu là có thể thấy, không cần cúi cũng bị cái túi quà đó đập vào bụng liên tục, khiến cậu vô cớ thấy tức trong người.

Ra khỏi cổng trường, xe bất ngờ dừng lại bên lề đường.

Hứa Triêu Lộ ngồi thẳng dậy, hoang mang hỏi: "Có chuyện gì à?"

Thiếu niên phía trước không nói gì, trực tiếp xuống xe, quay đầu nhìn cô, nét mặt sắc lạnh. Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, ánh mắt cậu như bị bóng tối nuốt chửng.

Cậu hất cằm về phía món đồ trong tay cô: "Cất đi."

"Ờ..." Hứa Triêu Lộ vẫn ngồi trên xe, từ tốn kéo balo ra phía trước, mở ra xem: "Không còn chỗ để nữa."

"Vậy đưa cho tớ."

Nghe vậy, Hứa Triêu Lộ khựng lại, trông có vẻ không cam lòng: "Cậu không định ném đi đó chứ?"

Tớ cũng muốn lắm.

Ánh mắt Trì Liệt Tự lạnh lẽo, trực tiếp cầm lấy túi quà trong tay cô, treo vào móc bên cạnh xe mô tô.

Hứa Triêu Lộ hơi nhích người về phía trước, bị sự lạnh lùng khó hiểu của cậu làm cho cạn lời. Gần đây cô đâu có làm gì chọc giận cậu, huống chi hôm nay còn là sinh nhật cô nữa. Người ta không nâng niu cũng thôi, sao lại khó ưa như thế. Rõ ràng buổi chiều còn rất bình thường, chủ động nói muốn đến đón cô...

Cô ngẫm nghĩ một lát, chợt nhớ ra, giữa buổi chiều và bây giờ chỉ cách nhau một cuộc họp Hội sinh viên.

Hơn nữa, hình như cậu đặc biệt khó chịu với quà mà Thời Việt tặng cô.

Tim Hứa Triêu Lộ đập nhanh hơn, lấy lại bình tĩnh, như vô tình thăm dò: "Cậu ghen à?"

Trì Liệt Tự không trả lời, như thể nghe thấy chuyện vớ vẩn, xoay người bỏ đi.

"Tớ chỉ nói linh tinh thôi, cậu đừng đi mà!"

Vừa dứt lời, cô mới phát hiện cậu chỉ đi vòng qua đầu xe, từ bên trái vòng sang bên phải.

Hứa Triêu Lộ cụp mắt xuống, thấy cậu lôi ra từ bên phải xe một hộp quà vuông vức, động tác dứt khoát, thậm chí có phần mạnh bạo khi tháo hộp, lấy ra một chiếc mũ bảo hiểm màu trắng ngà xinh xắn.

Ngay sau đó, trước mắt cô tối sầm lại, mũ bảo hiểm từ trên trời rơi xuống, đội thẳng lên đầu cô.

Đôi tay lành lạnh của thiếu niên luồn vào trong mũ một cách thuần thục, áp sát má cô để chỉnh kích cỡ bên trong.

Hứa Triêu Lộ để mặc cậu sắp xếp.

Sau khi cài chốt xong, cái vẻ xấu tính của Trì Liệt Tự lại nổi lên, cậu nắm đầu mũ cô lắc qua lắc lại, còn dùng đốt ngón tay gõ mạnh hai cái vào mũ.

Đầu Hứa Triêu Lộ được mũ bảo hiểm ôm trọn, không hề thấy khó chịu tí nào. Cô không phân biệt được cậu đang trêu chọc hay đang thử xem mũ có chắc chắn không.

"Phải đấy." Trì Liệt Tự đột nhiên thốt ra một câu chẳng đầu chẳng cuối, giọng vẫn lạnh nhạt như thường: "Nên là cậu có thể thành thật một chút được không?"

Hứa Triêu Lộ nghe mà mơ hồ không hiểu gì. Một lúc sau, cô bỗng nhận ra ———

Chẳng lẽ câu này đang trả lời cho câu hỏi bị cậu ngó lơ khi nãy sao...?

— Cậu đang ghen à?
— Phải đấy. Nên là cậu có thể thành thật chút được không?

Hoàn toàn không ngờ cậu lại thừa nhận thẳng thừng như vậy, toàn thân Hứa Triêu Lộ cứng đờ. Dù trong lòng đoán rằng cậu nói vậy có lẽ chỉ vì kiểu chiếm hữu giữa bạn bè, dù gì trước đây Thư Hạ cũng từng ghen với anh Thời Việt nhưng cô vẫn không kìm được mà mặt nóng bừng. Dù có mũ bảo hiểm che mặt, cô vẫn cúi gằm xuống: "Từ nhỏ tớ đã là đứa rất ngoan rồi."

Trì Liệt Tự khẽ cười lạnh một tiếng.

Không phải lần đầu tiên cô hỏi cậu có ghen hay không. Dù là câu hỏi đúng, câu trả lời chắc chắn, trong đầu cô lúc nào cũng sẽ suy diễn theo hướng vô hại, không liên quan.

Vì vậy, cậu dứt khoát thừa nhận cho xong. Tốt nhất là con nhóc này sớm ngộ ra, không ngộ ra thì thôi vậy.

"Đây là quà sinh nhật của tớ à?" Hứa Triêu Lộ lại hỏi. "Hình như cùng hãng với cái mũ bảo hiểm tớ tặng cậu hồi trước."

Vừa nói xong, cô thấy Trì Liệt Tự cúi người lấy ra chiếc mũ bảo hiểm màu đen mà cô từng tặng. Hai tay cậu dứt khoát đội lên đầu, nghiêng nhẹ đầu, cài khóa thật gọn gàng.

Qua lớp kính đen ánh kim, ánh mắt ngạo nghễ của cậu như mũi tên bắn thẳng về phía cô: "Ừ. Không được à?"

Tim Hứa Triêu Lộ khẽ nhói lên. Trong đầu cô nghĩ "vậy là bọn mình đang dùng mũ đôi còn gì", nhưng miệng lại buột miệng nói: "Cậu bắt chước tớ."

Trì Liệt Tự: ...

Suốt cả đoạn đường sau đó, cậu chẳng buồn nói với "đứa ngốc" này thêm một câu nào.

Khoảng năm phút sau, xe dừng lại dưới tòa nhà nơi phòng tập luyện.

Hứa Triêu Lộ nhảy xuống xe, tháo mũ bảo hiểm, cẩn thận lau nhẹ lớp kính, sau đó ôm chặt vào lòng.

Trì Liệt Tự cũng tháo mũ, tóc ngắn bị gió thổi dựng lên, cúi đầu nhìn cô: "Đưa mũ cho tớ."

Hứa Triêu Lộ cảnh giác: "Làm gì? Đã là quà rồi thì sao còn đòi lại?"

Trì Liệt Tự bị suy nghĩ của cô làm cho cạn lời: "Cậu có đi xe đâu, để mũ chỗ tớ là được rồi, mang đi làm gì?"

Hứa Triêu Lộ vẫn ôm mũ không buông: "Đâu phải tớ chỉ đi xe cậu, tớ vẫn sẽ mang theo."

Thực ra, điều quan trọng là cô muốn mang về ký túc xá để được nhìn thấy vào mỗi ngày.

Trì Liệt Tự nheo mắt: "Cậu còn ngồi xe ai nữa?"

"Hạ Tinh Quyết chứ ai." Hứa Triêu Lộ đáp như lẽ đương nhiên. "Cậu ấy và tớ đều ở khu Bắc, sau này sáng nào tớ có lớp lúc tám giờ mà trễ quá thì gọi cậu ấy cho tiện."

"Lịch học của cậu và cậu ấy không trùng nhau đâu." Giọng Trì Liệt Tự lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại chân thành, vẻ mặt như thật lòng quan tâm đến bạn bè, cảm động đất trời: "Để cậu ấy ngủ thêm chút đi."

Hứa Triêu Lộ chớp chớp mắt: "Sao cậu biết lịch học của bọn tớ không trùng?"

Thời khóa biểu của học kỳ này mới chỉ được công bố gần đây mà thôi.

Trì Liệt Tự không trả lời câu hỏi đó.

Cậu hơi nghiêng người, vẫn chưa buông mũ bảo hiểm, cánh tay và eo tùy ý giữ lấy. Những ngón tay thon dài thò ra khỏi tay áo, buông thõng rồi đột nhiên siết lại như thể hạ quyết tâm. Cậu nhìn cô, ánh mắt bình thản mà thẳng thắn:

"Sau này nếu buổi sáng lúc tám giờ cậu sắp trễ, tớ sẽ đến đón cậu, đừng gọi cậu ấy nữa."

Gió đêm thổi ào qua giữa hai người, lạnh lẽo, vội vã, chẳng chút dịu dàng. Nhưng Hứa Triêu Lộ lại cảm thấy đây nhất định là cơn gió đến từ mùa xuân.

Cô ngẩn người nhìn cậu, tim trong lồng ngực đập thình thịch, như có hàng vạn tiểu yêu tinh đang nhảy nhót trên trái tim cô, lên lên xuống xuống, điên cuồng nhảy múa: "Vậy thì..."

Thật ra cô vẫn chưa nghĩ ra định nói gì, chỉ lỡ buột ra một từ liên kết vô nghĩa.

Chưa kịp nói hết câu, Trì Liệt Tự lại lên tiếng: "Kể cả không trễ, tớ vẫn sẽ đến đón."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...