Cuối cùng Hứa Triêu Lộ vẫn để chiếc mũ bảo hiểm lại chỗ Trì Liệt Tự.
Hai người cùng bước vào thang máy, Hứa Triêu Lộ đứng thẳng tắp ở chính giữa, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa thang máy phản chiếu mờ mờ bóng dáng họ. Trì Liệt Tự thì tựa nghiêng ra phía sau, trông cao hơn cô hẳn một đoạn, khoanh tay không biết đang thả hồn đi đâu. Hứa Triêu Lộ khẽ nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng vẫn nóng ran không thôi.
Đến trước cửa phòng, bên tường đặt bừa một cây guitar gỗ màu xanh đen.
"Sao guitar của cậu lại để ngoài này?" Hứa Triêu Lộ thắc mắc.
Trì Liệt Tự từ tốn cúi người cầm cây guitar lên, đeo lên vai, thản nhiên nói: "Lỡ quên."
Hứa Triêu Lộ liếc cậu một cái, vẻ mặt khó hiểu. Rồi thấy người này lười biếng đi vòng ra sau lưng cô, đúng chuẩn kiểu cậu ấm, còn sai khiến cô: "Cậu, đi mở cửa."
Hứa Triêu Lộ thầm nghĩ, hôm nay chẳng phải sinh nhật mình à, còn bị sai vặt thế này.
Cô đờ đẫn bước tới, dùng ngón cái đặt lên khóa vân tay, tít một tiếng, cửa mở ra. Ngay sau đó là hai tiếng "bùm! bùm!" như tiếng súng nổ khiến cô giật mình lùi lại một bước. Bỗng có một bàn tay đặt nhẹ lên vai, đẩy cô vào bên trong.
Trong phòng không bật đèn, nhưng ánh nến lập lòe đủ để thấy những dải ruy băng bay tán loạn khắp nơi.
Thư Hạ và Y Nguyệt cầm party popper đứng ở lối vào, cười tươi lộ cả hàm răng trắng, phía trong phòng khách mờ tối, ba tiếng chập cheng vang lên "tách, tách, tách", ruy băng rơi xuống vai Hứa Triều Lộ, ngay sau đó là tiếng nhạc và bài hát vui nhộn vang lên.
"Happy birthday to you, Happy birthday to you..."
Hứa Triêu Lộ thậm chí quên cả tháo giày, ngơ ngác bước vào.
Hạ Tinh Quyết ôm cây bass, rất cố gắng chơi những nốt cơ bản nhất, Diêu Diệp thì thảnh thơi đánh trên phím trắng đen, ngay cả bộ drum set cũng được chuyển ra phòng khách, Trần Dĩ Thước ngồi phía sau, cẩn thận điều chỉnh lực tay để không làm ồn quá, vì phòng khách không có tường cách âm, sơ suất chút là làm phiền hàng xóm.
Phía sau cô, tiếng guitar vang lên trong trẻo, ấm áp, hòa vào nhạc.
Giọng Trì Liệt Tự trầm thấp, nhưng so với lúc nói chuyện lại có phần trong trẻo hơn, như đang mỉm cười mà hát.
Hứa Triêu Lộ quay lại nhìn cậu một cái, khóe mắt ửng đỏ, đôi mắt hạnh ánh lên long lanh vì ánh nến phản chiếu.
Đáng ghét thật, làm người ta cảm động đến thế.
Cô đứng trước chiếc bánh kem ở giữa phòng khách, giai điệu bỗng thay đổi, Diêu Diệp đánh một chuỗi arpeggio mượt mà, mấy người còn lại bắt nhịp với đoạn bridge, tăng tốc độ, giai điệu trở nên mạnh mẽ và sôi nổi, phiên bản pop punk của bài "Happy Birthday". Ngay cả lời bài hát mà Thư Hạ và Y Nguyệt hát cũng được đổi theo, rõ ràng là đã luyện tập từ trước: "Happy birthday to Happy Jelly, Happy birthday to Happy Jelly..."
Hứa Triêu Lộ dụi mắt, hoàn toàn bị hạnh phúc nhấn chìm, cảm động đến không nói nên lời.
Nến sắp cháy hết, bài hát cũng kết thúc, Hứa Triêu Lộ bị giục mau mau ước điều ước.
Cô nhắm mắt lại, hai tay chắp vào nhau. Điều ước đầu tiên như mọi năm, mong ba mạnh khỏe. Điều ước thứ hai, mong ban nhạc ngày càng phát triển, bền lâu dài lâu. Điều ước cuối cùng...
Hứa Triêu Lộ nhớ Trì Liệt Tự đang đứng ngay bên cạnh mình, cô vô thức đứng thẳng lưng, khuỷu tay khẽ chạm vào cây guitar cậu đang ôm trong lòng.
Mong rằng...
Lần này đừng lại là ảo giác của mình nữa.
Mở mắt ra, gò má cô hồng hồng, cúi người thổi tắt nến.
Tiếng vỗ tay và ánh đèn cùng lúc bừng sáng cả căn phòng.
Hứa Triêu Lộ cắt chiếc bánh sinh nhật thứ hai trong ngày, lại nhận thêm một đợt quà.
Ngoài mũ bảo hiểm, Trì Liệt Tự còn tặng cô một đĩa vinyl. Từ hồi cấp hai, năm nào sinh nhật cậu cũng tặng cô một đĩa vinyl của ca sĩ hoặc ban nhạc cô thích, Hứa Triêu Lộ đã quen với chuyện này, tự nhiên nhận lấy.
Ăn xong bánh kem, mấy bạn nam tụ tập lại gọi đồ nướng takeaway, Hứa Triêu Lộ tranh thủ kéo Thư Hạ lén trốn vào phòng ngủ phụ.
"... Chính là như vậy đó, cậu ấy nói sau này ngày nào cũng có thể đưa tớ đi học buổi sáng." Hứa Triêu Lộ nắm chặt tay áo Thư Hạ: "Cậu thấy sao, có phải là cậu ấy thích tớ một chút rồi không?"
"Chẳng phải lúc nào cậu ấy cũng như thế sao?" Thư Hạ bất lực: "Đã nói là chỉ thả câu thôi mà, bây giờ cái mặt cậu cứ như sắp theo đuổi người ta đến nơi rồi đấy."
Hứa Triều Lộ: "Vậy á?"
Thư Hạ thở dài, cảm thấy lần này Hứa Triêu Lộ thực sự hết thuốc chữa rồi. Trước kia mỗi lần cô thích ai, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện muốn tiến xa hơn với người ta, vì vậy cũng chẳng quan tâm đối phương có thích mình hay không. Nhưng lần này hoàn toàn khác, suy nghĩ muốn Ăn Cỏ gần như đã viết hết lên mặt rồi.
Thư Hạ nói: "Không vậy á? Nhìn cậu sốt sắng kìa, trước kia đâu có vội vàng như thế?"
Hứa Triều Lộ: "Trước đây suy nghĩ khác mà."
Thư Hạ hiểu ra. Từ trước đến nay Hứa Triêu Lộ luôn là người rất kiên định với suy nghĩ của mình. Trước đây dù có động lòng, cô cũng chỉ muốn làm bạn với Trì Liệt Tự, nên luôn giữ khoảng cách, không biểu lộ cảm xúc, cố giấu kỹ tình cảm trong lòng. Nhưng giờ cô đã thay đổi suy nghĩ, thái độ cũng lập tức quay ngoắt 180 độ. Với tính cách thẳng thắn, chân thật của cô, một khi có cảm tình thì rất khó giấu, cho chút nắng là rạng rỡ, cho chút mưa là tràn lan.
Haiz... thật sự chẳng khác xưa là bao.
Thư Hạ bật cười: "Tớ cũng muốn khuyên cậu bớt lại chút, nhưng chắc khuyên cũng vô ích."
"Ừ, tớ biết mà." Đương nhiên Hứa Triêu Lộ không quên chuyện thất tình hồi cấp hai, tiến triển lần này y hệt khi đó, cô lại rơi vào trạng thái say mê không lối thoát, càng nghĩ càng thấy chắc chắn Ăn Cỏ cũng có chút tình cảm với mình: "Tớ sẽ kìm chế... sẽ không tỏ tình đâu, tuyệt đối không."
"Nếu cậu muốn hỏi tớ ý kiến, vẫn là câu đó, bao nhiêu năm nay, tớ luôn cảm thấy cậu rất đặc biệt với cậu ấy." Thư Hạ đột nhiên nhớ ra: "À đúng rồi, lần trước tớ nói với cậu về tấm ảnh Trì Liệt Tự hồi thi bơi cấp ba ấy, hôm qua tớ tìm được trong điện thoại cũ rồi, còn có video nữa, siêu đỉnh luôn, giờ gửi cậu nhé."
"Được được!"
Hứa Triêu Lộ lấy điện thoại ra chuẩn bị nhận ảnh, thì bất ngờ nhận được cuộc gọi video từ ba mẹ.
"Để tớ ra ngoài một lát đã."
Cô cầm điện thoại ra ngoài, dẫn ba mẹ đi tham quan phòng tập. Đám con trai đang khiêng bộ trống, lần lượt chào hỏi ba mẹ Hứa Triều Lộ.
Sau đó cô ra ban công cho yên tĩnh. Năm nay không về nhà mừng sinh nhật, nên ba mẹ trông có vẻ hơi tủi thân qua màn hình video. Hứa Triêu Lộ dựa vào lan can, đón gió mát, trò chuyện dông dài với họ rất lâu.
Kết thúc cuộc gọi, Hứa Triêu Lộ vẫn đứng một mình ngoài ban công, tiện tay mở tấm ảnh Thư Hạ vừa gửi.
Hồ bơi quen thuộc, bên bờ người đông như kiến, ống kính tập trung vào cậu thiếu niên bên kia hồ đang khoác khăn tắm, giơ tay chỉnh kính bơi.
Chắc mới dội nước xong, tóc cậu hơi ướt, rối nhẹ, làn da trắng lạnh ánh lên vẻ long lanh khiến người ta thót tim. Vai rộng, lưng thẳng, vóc dáng tam giác ngược đẹp đẽ đầy hoang dại nhưng không hề phô trương, đường nét cơ thể mượt mà, thu gọn dần xuống phần eo thon gọn săn chắc. Hứa Triêu Lộ nhìn chằm chằm vào phần đó, cảm thấy IQ mình tụt dốc không phanh, như học sinh tiểu học từ từ đếm xem có bao nhiêu múi bụng...
Trời ơi, đỉnh thật sự, cô khẽ bóp tai mình đang nóng ran, lướt sang xem video.
Đó là đoạn thi đấu tiếp sức nam, rất ồn ào. Mở đầu là tiếng súng hiệu "Đoàng!", tiếng cổ vũ từ các lớp vang lên đầy phấn khích và hỗn loạn. Hứa Triêu Lộ như được kéo về lại khung cảnh sôi động hôm ấy, không kiềm được cảm giác máu sôi trong người.
Trì Liệt Tự là người bơi cuối của lớp 2. Giữa khung cảnh náo nhiệt, chỉ có cậu vẫn bình thản, dửng dưng đứng bên bờ làm động tác giãn cơ. Cậu cao nổi bật giữa đám đông. Hứa Triêu Lộ vô thức so sánh độ dài chân của cậu với bạn nam ở làn bơi bên cạnh. Đúng lúc đó cậu hơi nghiêng người, cơ thể trong bộ đồ bơi hiện rõ sự săn chắc và dẻo dai. Ánh mắt cô lướt lên trên thì phát hiện một điểm nhấn ———
Mông cũng cong hơn những bạn nam khác.
Khi người bơi trước chạm vạch, cậu thiếu niên lập tức thay đổi trạng thái, trở nên cực kỳ bùng nổ, như một lưỡi dao phóng xuống làn nước, lao vút đi đầy quyết liệt. Hứa Triêu Lộ nghe thấy tiếng mình và Thư Hạ gào lên đầy hồi hộp, phấn khích: "Ăn Cỏ xông lên! Ăn Cỏ!!"
Trước khi Trì Liệt Tự nhảy xuống nước, lớp 2 xếp thứ ba. Hứa Triêu Lộ nhớ như in năm đó họ đã giành chức vô địch. Cô dán mắt vào màn hình điện thoại, nhìn thấy cậu vượt qua một người, rồi hai người. Kịch bản nghịch chuyển đầy kịch tính khiến người ta nổi da gà. Cô hoàn toàn không để ý cửa ban công đã mở, cho đến khi Trì Liệt Tự mười bảy tuổi chống tay lên thành bể, ướt nhẹp bò lên, ngực phập phồng thở gấp, giơ tay đòi khăn từ cô gái mười bảy tuổi. Hình ảnh bên ngoài khiến cô bình tĩnh lại phần nào, lúc này mới nghe thấy ai đó bên cạnh nói: "Đứng đây xem gì thế? Vào trong ăn đồ nướng đi."
Hứa Triêu Lộ giật mình, ngón tay vô thức lướt sang một bên.
Không ngờ lại lướt mất video, lướt tới tấm ảnh chụp lén áo bơi cực nét của cựu trai đẹp bên trường Phụ Trung.
Hứa Triêu Lộ: "... Chết mất thôi."
Cô lập tức tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi, bình thản giả vờ ngây ngô: "Cậu nói gì cơ?"
Trì Liệt Tự đứng cách cô hai bước, một tay trong túi quần, nghe vậy nhướng mày lạnh nhạt, cằm hất về phía điện thoại cô: "Vừa xem gì thế?"
"Ảnh người mẫu nam." Hứa Triêu Lộ bình tâm nói: "Do phần gợi ý của Weibo hiện lên, body cũng ổn nên tớ xem thử thôi."
Trì Liệt Tự liếc cô, không đáp. Hứa Triêu Lộ tiếp tục bịa: "Cậu cũng muốn xem à? Tiếc là tớ vừa lướt mất rồi, chắc không tìm lại được."
Nói xong, cô thản nhiên bước qua cậu, đi vào trong nhà.
Trì Liệt Tự lê đôi dép lỏng khỏng theo sau, khóe miệng nhếch lên không buồn không vui, thầm nghĩ: "Tớ muốn xem còn dễ hơn ăn kẹo, cởi áo ra cúi đầu xuống, đảm bảo cậu xem còn phê hơn."
Hôm nay Y Nguyệt không đi xe, sau khi ăn đồ nướng, Hứa Triêu Lộ bắt taxi về cùng cô ấy. Thư Hạ cũng đón taxi về trường, bốn nam sinh còn lại lề mề dọn dẹp xong phòng, xách rác đi thang máy xuống lầu.
Trong thang máy, Trì Liệt Tự dựa vào tường, đá cái túi rác đang lắc lư về phía mình của Hạ Tinh Quyết: "Cậu bị tăng động à?"
"Tớ mà bị tăng động thì cậu là xác chết." Hạ Tinh Quyết nói: "Nghĩ gì mà đứng như trời trồng vậy?"
Trì Liệt Tự thực sự có tâm sự, suýt nữa buột miệng: "Nếu có một cô gái..."
"..."
Vừa mở lời, ánh mắt ba người còn lại trong thang máy đã sáng rực lên: Hứa Triêu Lộ làm sao hả?
Chết tiệt.
Bọn họ quá thân với Hứa Triêu Lộ, cậu không hỏi được.
Tối về ký túc xá, Khương Nguyên sang phòng bên chơi game, Trần Dĩ Thước đi tắm trước, trong phòng chỉ còn Trì Liệt Tự và Phương Du. Người sau ôm laptop nhờ người trước chỉ bài, sau vài câu gợi ý, Phương Du như được khai sáng: "Ý hay, Tự thần quả nhiên là thần."
"Khoan đã." Ghế Trì Liệt Tự kêu cót két, cậu do dự gọi Phương Du lại, giả đò ho khan: "Ừm, tớ cũng có vấn đề."
Phương Du nhiệt tình quay lại: "Em đây có thể giúp gì cho đại ca?"
Do Phương Du không thân với Hứa Triêu Lộ và cũng rõ chuyện lòng của cậu, Trì Liệt Tự thẳng thắn: "Bạn thân tớ, hôm nay trốn ra ngoài ban công xem ảnh tớ."
"Ảnh gì?" Phương Du nghi ngờ: "Ngày nào cũng gặp, ngẩng đầu là thấy, cần gì phải xem?"
"..." Trì Liệt Tự im lặng: "Loại không mặc đồ."
"À, ảnh khỏa thân." Phương Du không ngạc nhiên lắm.
Với ngoại hình như Trì Liệt Tự, Phương Du chưa từng thấy ai đỉnh hơn. Là con trai đôi khi còn không kìm được việc liếc nhìn, rồi cảm thấy tự ti. Con gái thì khỏi phải nói, ai chả thích body cực phẩm với từng múi cơ hoàn hảo, khỏe khoắn, hoang dã mà sạch sẽ. Dù Trì Liệt Tự có nói bạn thân cậu l**m màn hình điện thoại, Phương Du cũng hoàn toàn hiểu được.
Trì Liệt Tự: "Ý cô ấy là..."
Phương Du: "Cô ấy muốn ngủ với cậu."
"..."
"Rõ như ban ngày rồi còn gì?" Phương Du cảm thấy câu hỏi này xúc phạm trí thông minh của mình: "Cô ấy không muốn ngủ với cậu thì tớ chặt đầu tớ đưa cho cậu."
