Sau khi ra sân bóng hơn nửa tiếng, mặt trời hoàn toàn lặn xuống, Trì Liệt Tự cũng gần đến giờ phải quay lại trường để học lớp huấn luyện thi đấu buổi tối.
Trước khi chia tay, Hạ Tinh Quyết mời cậu uống nước lạnh. Hai người ngồi đợi trong tiệm đồ uống, Hạ Tinh Quyết hỏi chuyện thi đấu của Trì Liệt Tự: "Trước khi tham gia thi quốc gia, đội tuyển tỉnh các cậu có phải đi tập huấn không?"
Trì Liệt Tự gật đầu.
"Khi nào bắt đầu?"
"Mùng bốn tháng ba."
"Mùng bốn tháng ba à... chẳng phải là ngay sau sinh nhật của Lộ Lộ một ngày sao?" Hạ Tinh Quyết nói: "Vậy là cậu mừng sinh nhật cho cô ấy xong là phải đi rồi hả?"
"Ừ."
Đúng lúc nhân viên làm xong đồ uống, Trì Liệt Tự đưa tay lấy ly trà chanh đá trên quầy, cắm ống hút rồi uống một ngụm. Vừa hay hút trúng một miếng thịt quả, chua chua chát chát khiến cậu khẽ rùng mình.
...............
Tháng ba đến, thời tiết ở Vân Thành rõ ràng ấm lên. Hơi thở mùa xuân len lỏi qua những chồi non xanh mướt, lướt nhẹ trên gương mặt mọi người.
Liên tiếp mấy ngày trời trong, vậy mà đến sinh nhật Hứa Triêu Lộ, thời tiết lại không chiều lòng người, từ sáng sớm mây thấp u ám, không khí ngột ngạt, nặng nề như thể sắp mưa.
Hôm đó là thứ bảy, trường có học bù, buổi sáng bốn tiết, buổi chiều ba tiết.
Giờ ra chơi, Hứa Triêu Lộ trở lại từ phòng giáo viên, mang bài kiểm tra cuối tuần phát cho từng nhóm.
Đứng trước bàn của nhóm đầu tiên, cô vừa đếm số tờ vừa vô thức liếc về dãy bàn trống ở hàng cuối.
Vì đội tuyển tỉnh sắp tập huấn, mấy hôm nay Trì Liệt Tự hầu như không đến lớp, chỉ thỉnh thoảng xuất hiện trong giờ tự học buổi tối, còn lại đều huấn luyện tăng cường học tập ở lớp chuyên.
Dạo gần đây, cảm xúc của Hứa Triêu Lộ với cậu trở nên rất kỳ lạ. Cô từng nghĩ phải giữ khoảng cách với cậu, để lòng mình bình tĩnh lại, giờ thì chẳng cần cố nữa, vì cô gần như chẳng nhìn thấy cậu cả ngày.
Không hiểu sao, điều mình mong muốn đạt được rồi mà trong lòng cô lại chẳng thấy nhẹ nhõm, ngược lại cứ như thiếu mất một mảnh nào đó.
Ngày mai Trì Liệt Tự sẽ lên đường đi tập huấn với đội tuyển tỉnh, ít nhất nửa tháng nữa cô mới được gặp lại cậu.
Haizz...
"Lộ Lộ?" Cô bạn ngồi bàn đầu nhóm một ngẩng đầu nhìn cô. Nhóm này có mười bốn người, mà Hứa Triêu Lộ đếm giấy thì đã sắp đến ba bốn chục tờ rồi.
Thấy cô không phản ứng, bạn kia bèn nói to hơn: "Uỷ viên học tập! Có phát bài không đấy?"
Hứa Triêu Lộ giật mình hoàn hồn, gượng gạo kéo môi cười: "Phát chứ, vừa rồi tớ hơi lơ đãng thôi."
Phát bài xong, cô quay về chỗ ngồi, còn hai phút nữa là vào tiết. Cô lấy sách cho tiết học kế tiếp từ trong cặp ra, rồi lén kẹp điện thoại giữa các trang, dựng lên trên bàn.
Một tay đỡ sách che lại, tay kia mở WeChat. Rõ ràng chẳng có thông báo tin nhắn nào, nhưng cô vẫn cứ muốn mở khung chat của một người ra xem.
Cứ thế mở ra, đóng lại, rồi lại mở... đột nhiên, quả thật có một tin nhắn mới hiện lên.
Ăn Cỏ: [Lát nữa về cùng nhau nhé]
Tim Hứa Triêu Lộ khẽ run lên, khóe môi bất giác cong lên.
Hỉ Chi Lang: [Cậu tan học lúc mấy giờ?]
Ăn Cỏ: [?]
Ăn Cỏ: [Trả lời nhanh vậy?]
Khóe môi vừa cong của cô lập tức duỗi ra.
Sao người này phiền thế không biết.
Hỉ Chi Lang: [Tớ vừa nhìn điện thoại thôi]
Hỉ Chi Lang: [Nên! Làm ơn! Nói! Mấy giờ tan học! Đi!]
Lúc này Trì Liệt Tự đang ở phòng thực nghiệm tin học, mở WeChat trên máy tính, thản nhiên nhắn tin.
Cậu nhìn chằm chằm màn hình, cảm thấy dạo gần đây người kia cứ hay cáu kỉnh vô cớ, như một con mèo nhỏ chỉ cần chọc nhẹ là xù lông.
Ăn Cỏ: [Giống các cậu thôi]
Hỉ Chi Lang: [Cũng bốn giờ tan hả? Sớm vậy à]
Ăn Cỏ: [.]
Hỉ Chi Lang: [Tớ tưởng các cậu phải luyện tới tối cơ mà]
Ăn Cỏ: [Đúng mà]
Hỉ Chi Lang: [Thế sao cậu lại được về lúc bốn giờ?]
Ăn Cỏ: [Xin nghỉ]
Ăn Cỏ: [Nói là nhà có việc gấp]
Hứa Triêu Lộ biết rõ cậu nói vậy chỉ là viện cớ với thầy cô, thực ra là vì lý do khác. Nhưng cô vẫn không nhịn được mà lén hỏi thêm một câu ——
Hỉ Chi Lang: [Nhà cậu có việc gấp gì thế O.o?]
Trì Liệt Tự nhìn màn hình máy tính, khẽ lau khóe môi, vừa bất lực vừa buồn cười. Giáo viên phía trước chợt liếc về phía cậu, có vẻ thấy lạ, cậu học trò thường ngày lúc nào cũng lạnh nhạt, nghiêm túc, không bao giờ thể hiện cảm xúc, sao hôm nay vẻ mặt lại sinh động thế kia?
Trì Liệt Tự lập tức ngồi thẳng người, giả vờ như thường ngày, nhíu nhẹ mày, trông như đang giải một bài toán hóc búa không tìm được hướng đi.
Ăn Cỏ: [Mười bảy năm trước, vào ngày này, trong nhà tớ xuất hiện một con ngốc.]
Ăn Cỏ: [Giờ phải vội đi mừng sinh nhật cho con ngốc ấy.]
Ai là con ngốc?
Ai là người trong "nhà cậu"?
Má Hứa Triêu Lộ nóng bừng lên, ngón trỏ trái chọc chọc vào màn hình, gõ chữ định phản bác.
Chưa kịp gửi đi, Thư Hạ bên cạnh đã mạnh tay huých cô hai cái.
"Giáo viên vào rồi đấy." Thư Hạ nheo mắt nhìn cô đầy nghi ngơ. "Cậu nhắn tin với ai mà say mê thế, chuông vào học cũng không nghe thấy à?"
Hứa Triêu Lộ bình tĩnh đậy sách lại, che đi điện thoại: "Không với ai cả."
"Lý Cảnh Hiên à?"
Hứa Triêu Lộ ngạc nhiên: "Sao lại đoán là cậu ấy?"
"Nhìn gương đi, mặt cậu đỏ như cà chua rồi." Thư Hạ nheo mắt cười: "Chắc chắn là đang nói chuyện với người khiến tim cậu rung động rồi."
"Thật sự không phải." Hứa Triêu Lộ lén trượt điện thoại vào trong cặp, ngồi ngay ngắn nhìn lên giáo viên tiếng Anh đang giảng bài trên bục.
Một lát sau, cô mới nhớ ra cần phản bác thêm: "Với lại cũng không phải người khiến tim tớ rung động gì hết nhé!"
...............
Buổi chiều, sắp đến giờ tan học, đám mây mưa tích tụ suốt cả ngày cuối cùng cũng trút xuống. Mưa rơi rào rào, tiếng tí tách vang dội khắp khuôn viên trường.
Ngoài cửa sổ, bầu trời tối sầm, dãy núi xa xa bị mưa che khuất, tòa nhà thực hành chỉ cách vài chục mét mà cũng chẳng thấy rõ.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, Hứa Triêu Lộ thu dọn sách vở, ngẩn người nhìn mưa ngoài cửa sổ.
Trưa nay cô đã tổ chức sinh nhật nhỏ với mấy người bạn trong căntin trường. Tối nay, cả nhóm sẽ ra ngoài ăn chỉ có cô, Thư Hạ, Trì Liệt Tự và Hạ Tinh Quyết, bốn người thân thiết nhất, mưa gió thế nào cũng không làm giảm được niềm vui tụ họp.
Ban đầu, Trì Liệt Tự và cô hẹn nhau gặp ở cổng trường để cùng bắt taxi đến trung tâm thương mại. Nhưng cơn mưa bất chợt ập đến, dựa theo kinh nghiệm trước đây, Trì Liệt Tự đoán có đến bảy phần là Hứa Triêu Lộ không mang ô.
Vì vậy, sau khi rời phòng thực nghiệm, cậu lại quay trở lại khu giảng đường tìm cô.
Mưa xối xả, tầm nhìn mờ mịt. Từ xa, cậu thấy một bóng người đứng dưới tòa nhà dạy học, dáng vẻ quen thuộc, đi đến gần mới nhận ra là Thư Hạ.
"Sao chỉ có mình cậu vậy?"
"Còn cậu, sao lại ở đây?"
Cả hai cùng lúc thốt ra câu hỏi giống nhau.
Thư Hạ xoay xoay chiếc ô màu hồng trong tay, trừng mắt nhìn cậu: "Lộ Lộ đi sang khu thực nghiệm tìm cậu rồi, bảo tớ đứng đây đợi."
"Tìm tớ làm gì?"
"Cô ấy nói trưa nay thấy cậu đi mà không mang ô."
Trì Liệt Tự thở ra một hơi bất lực: "Ô với cặp của tớ đã để sẵn trong phòng thực nghiệm từ sáng sớm rồi."
Không hiểu sao, cậu bỗng thấy cảnh này thật kỳ diệu, có một ngày, Hứa Triêu Lộ lại đi mang ô đến cho cậu.
Vì Hứa Triêu Lộ đi theo lối cầu vượt nên hai người không gặp nhau. Lẽ ra khi không tìm thấy Trì Liệt Tự, cô sẽ sớm quay về chỗ Thư Hạ, chỉ cần đứng đây đợi là được.
Nhưng nhìn màn mưa dày đặc trước mắt, từng hạt mưa như rơi thẳng vào lòng, Trì Liệt Tự bỗng thấy nóng ruột, không chờ nổi nữa.
Cậu buông ra năm chữ: "Tớ đi tìm cô ấy." Rồi mở ô, lao thẳng vào cơn mưa dữ dội.
Đến dưới tòa nhà thực nghiệm, hành lang dài vắng lặng, chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp trên cành lá đung đưa, chẳng thấy một bóng người.
Trì Liệt Tự lấy điện thoại ra gọi cho Hứa Triêu Lộ, tiếng chuông chờ vang gần hai phút mà không ai nghe máy.
Cậu khẽ nhíu mày, lại bấm gọi lần nữa, lần này báo "đang trong cuộc gọi".
Cậu thu ô lại, cầm chặt điện thoại trong tay, sải bước đi lên cầu thang. Từ tầng một leo đến tầng bốn, nơi đặt phòng thực nghiệm tin học, vẫn chẳng thấy bóng dáng Hứa Triêu Lộ đâu cả.
Cô đi đâu rồi? Chẳng lẽ lại lỡ nhau?
Trì Liệt Tự đi từ cầu thang phía đông lên, vẫn không yên tâm nên vòng sang phía tây, vừa gọi điện vừa xuống tầng.
Khi sắp đến tầng một, cậu chợt nghe thấy tiếng rung của điện thoại vọng lại.
Lần theo âm thanh, cậu rẽ vào hành lang nhỏ sau tầng một, thấy Hứa Triêu Lộ đang ngồi một mình trên bậc thềm bên trong. Cây ô đặt bên chân, cặp sách cũng đã tháo xuống, cả người trông như bông cỏ bị sương đánh rũ xuống.
Cô ngẩng đôi mắt đen láy ươn ướt lên nhìn cậu, ánh mắt ngây dại.
"Cậu làm cái gì..."
Trì Liệt Tự nói được nửa câu thì nhìn thấy ống quần cô ướt sũng, nhỏ nước tí tách, những lời còn lại lập tức nuốt xuống.
Hứa Triêu Lộ cụp mi, miễn cưỡng nở một nụ cười: "Không có gì đâu."
"Ngã à?"
Thấy không giấu được, cô đành ủ rũ nói: "Sao chẳng ai sửa cái cầu thang ở tòa này chứ. Tớ đang đi bình thường, dưới chân tự nhiên hụt một bậc, mưa trơn thế này làm sao đứng vững được, bên cạnh lại là bồn cây... nên tớ trượt thẳng xuống đất, ướt nhẹp luôn."
Nếu chỉ là ngã thôi thì cũng chẳng sao, vấn đề là quần cô dính đầy bùn đất, phía sau mông còn in một mảng to. Thế này thì làm gì còn gặp ai được nữa?
Lúc nãy cô chỉ gọi cho Thư Hạ, nhưng đối phương không bắt máy, chắc để chế độ im lặng. Ngược lại, Trì Liệt Tự lại gọi tới mấy lần.
Hứa Triêu Lộ do dự không muốn nghe. Nếu chuyện này xảy ra trước tuần trước, khi cảm xúc của cô với Trì Liệt Tự vẫn còn đơn giản thì có lẽ cô sẽ cầu cứu cậu ngay. Nhưng bây giờ, cô lại chẳng muốn để cậu nhìn thấy mình trong bộ dạng lấm lem thế này.
Là do số phận sao?
Dù là khi nào, dù có chuyện gì xảy ra, người đầu tiên xuất hiện trước mặt cô, luôn luôn là Trì Liệt Tự.
"Cái bậc thang đó đúng là có vấn đề." Trì Liệt Tự nói: "Dạo này làm không ít người trượt ngã rồi."
Nghe cậu nói vậy, Hứa Triêu Lộ hơi mở to mắt.
Không chế giễu, không trách móc, ngược lại còn kiên nhẫn an ủi cô.
Hôm nay người này bị gì vậy trời?
Cô chống tường đứng dậy, hai má đỏ bừng vì ngượng, cố tỏ ra bình thản: "Ban đầu tớ định bảo Thư Hạ mang quần áo cho, thôi chắc về ký túc xá thay luôn cho rồi."
Dù sao cũng đã bị Trì Liệt Tự thấy rồi, trên đường có gặp thêm ai nữa thì cũng chẳng sao.
"Ừ, để tớ đưa cậu về."
Trì Liệt Tự bước lại gần. Trong ánh mưa mờ mịt, khuôn mặt tuấn tú của cậu vẫn sáng bừng như có ánh sáng riêng, khiến người khác không thể rời mắt.
Hứa Triêu Lộ chậm rãi gật đầu, định cúi xuống nhặt chiếc ô dưới chân. Nhưng ngay lúc đó, chàng trai trước mặt đột nhiên kéo khóa áo khoác đồng phục, cởi áo ra gọn gàng, phủ nhẹ mở ra, bước đến gần cô, hơi cúi người xuống, dùng áo khoác quấn lấy phần bị dính bẩn trên người cô, hai tay kéo ống tay áo vòng quanh eo cô, tỉ mỉ buộc chặt lại.
Hứa Triêu Lộ sững người, nín thở.
Ngẩng lên thì thấy khuôn mặt nghiêng của cậu gần đến mức gần như chạm vào, ánh mắt cụp xuống chăm chú nhìn động tác trên tay. Hàng mi dài dày, rõ từng sợi; hương thơm mát lạnh như lá lý chua trên người cậu hòa với mùi mưa ẩm ướt, dịu dàng đến lạ thường.
Người này... chẳng phải mắc chứng sạch sẽ sao?
Làm sao cậu lại chịu nổi việc dùng chiếc áo sạch của mình để quấn lấy bùn đất chứ.
Tim Hứa Triêu Lộ hoàn toàn loạn nhịp.
Cô không thể kiểm soát được bản thân, lại rơi vào vùng cảm xúc nguy hiểm một lần nữa, nơi cô từng chật vật mới thoát ra được: Cậu... cũng có chút tình cảm với mình phải không? Nếu không thì sao lại có thể đối xử tốt đến mức này.
Gian lận quá rồi.
Trì Liệt Tự đứng thẳng người, cố gắng phớt lờ hơi thở ấm nóng của cô gái trước mặt. "Cậu đi được không?"
"Tất nhiên là được rồi."
Hứa Triêu Lộ cất bước đi về phía trước. Trì Liệt Tự đi phía sau nhìn, đoán chừng mông cô vẫn còn đau, bước đi cứ xiêu vẹo, vậy mà vẫn cố tỏ ra nhẹ nhàng.
"Để tớ cõng cậu." Cậu bỗng buông một câu như thể chẳng hề để tâm.
"Không nghiêm trọng đến mức đó đâu."
"Tớ cõng cậu." Lần này không còn là đề nghị mà là mệnh lệnh. Cậu lấy cây ô của cô, rồi mở chiếc ô to hơn của mình đưa cho cô cầm. Trước mặt cô, cậu xoay người lại, quay lưng về phía cô. Mưa đầu tháng ba, nhiệt độ chưa đến mười độ. Sau khi cởi áo khoác, cậu chỉ mặc một chiếc áo nỉ đen, bờ vai rộng thẳng, từ từ cúi xuống, giọng nói mang theo chút thúc giục thiếu kiên nhẫn: "Mau lên, chẳng phải còn phải đi mừng sinh nhật sao?"
Tiếng mưa rào rào bên ngoài, ý chí của Hứa Triêu Lộ như tan vỡ thành từng mảnh dưới cơn mưa dày đặc ấy.
Cô khẽ l**m môi, chậm rãi trèo lên lưng cậu. Cảm giác như tim mình thình thịch thình thịch đập thẳng vào lưng Trì Liệt Tự. Không biết cậu có cảm giác như có ai đang đánh trống sau lưng mình không nữa.
Tay cô không được sạch lắm, ban đầu chỉ dám vòng lơi lỏng qua cổ cậu. Cho đến khi cậu lại ra lệnh, giọng trầm thấp: "Ôm chặt vào."
Hai người bước vào màn mưa.
Một lúc sau, Trì Liệt Tự lên tiếng, giọng mang theo ý cười: "Chặt quá rồi, nới ra chút đi."
Mặt Hứa Triêu Lộ đỏ bừng, vội biện minh: "Tớ phải giữ ô chứ, ô của cậu nặng lắm, không nắm chặt là tuột xuống mất."
Hai tay Trì Liệt Tự đỡ lấy phía sau đùi cô, khẽ nhấc cô lên cao hơn, rồi lại bình thản góp ý: "Nâng ô cao lên tí đi, tớ chẳng nhìn thấy đường."
Hai người gần như mặt kề mặt, chiếc ô che ngay trên đầu.
Hứa Triêu Lộ thở hổn hển nâng ô lên, hơi thở nóng hổi từ mũi phả vào vành tai Trì Liệt Tự. Cả người cậu cứng đờ, giọng khàn lạnh đi: "Đừng thổi hơi vào tai tớ."
"Cậu nhiều chuyện thật đấy." Hứa Triêu Lộ khó chịu lắc nhẹ ô. "Cái này cũng không được, cái kia cũng không, vậy sao còn đòi cõng tớ?"
Tiếng mưa nặng nề bao quanh. Một lúc lâu sau, gió mang đến giọng nói lười nhác, mơ hồ của chàng trai: "Vì tớ lạnh."
"Hả?"
"Áo đưa cho cậu rồi, tớ lạnh." Trì Liệt Tự nói bằng giọng nhàn nhã: "Nên phải tìm ai đó cõng, để sưởi ấm tớ."
Tai Hứa Triêu Lộ như muốn bốc cháy.
Cậu... đang nói cái gì vậy?!
Đây là đang... tán mình phải không? Chắc chắn là vậy rồi!
Cô cúi đầu xuống, tựa mặt lên vai cậu. Tim đập nhanh đến mức lồng ngực như tê dại, tiếng đập dồn dập át cả tiếng mưa.
Cô thật sự hết thuốc chữa rồi.
Lý trí sụp đổ hoàn toàn, chỉ còn lại những rung động không thể kìm nén.
Trong đầu cô đã nghĩ xong câu trả lời, chỉ cần mắng một câu "Đồ điên" là có thể phá tan bầu không khí mập mờ này, để mọi thứ trở lại bình thường.
Nhưng cô không nói.
Ngược lại, cô từ từ siết chặt cánh tay, chôn mặt vào hõm cổ cậu, hai chân cũng kẹp chặt hơn, dán sát người vào cậu.
Như vậy thì... chắc cậu sẽ không còn lạnh nữa, đúng không?
