Trì Liệt Tự vốn không phải kiểu người giỏi tạo không khí. Ai quen biết cậu đều biết rõ cái miệng của cậu chỉ có tài phá vỡ không khí, chứ chẳng bao giờ khiến người khác thấy lãng mạn.
Vì vậy, đây là lần đầu tiên trong đời cậu nói ra một câu mập mờ như thế với con gái.
Vừa dứt lời, cậu lập tức hơi hối hận, có lẽ mình hơi đường đột rồi.
Dù sao, quen biết bao năm nay, hai người vẫn luôn là bạn thân nhất của nhau, thân thiết, ăn ý, nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn.
Một khi vượt qua ranh giới ấy, cậu biết sẽ không thể quay lại được nữa.
Không chỉ là cô có thể sẽ không muốn giữ một người bạn "có tâm tư khác" như cậu, mà bản thân cậu cũng không thể giả vờ bình thường mà chỉ xem cô như bạn bè được nữa.
Tim đập loạn nhịp trong tiếng mưa nặng nề, dồn dập và rối bời.
Trì Liệt Tự đã đoán trước, cô có thể sẽ mắng mình "đồ điên", "đồ thần kinh" hoặc thậm chí chẳng nhận ra ẩn ý trong lời nói đó.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cô gái trên lưng cậu đột nhiên siết chặt vòng tay, gương mặt ấm nóng chôn sâu vào hõm cổ cậu, thậm chí còn áp sát lên da cậu.
Cô không nói gì cả.
Chỉ càng dựa vào gần hơn.
Trì Liệt Tự cảm thấy hơi nóng bốc lên khắp người, đường viền hàm cứng lại, yết hầu khẽ chuyển động, cả cơ thể căng cứng. Rõ ràng là tự mình đào hố chôn mình, vậy mà lại không còn lòng dạ nào bảo cô "nới ra chút đi" như lúc nãy.
Nếu cậu không hiểu lầm thì phải chăng cô đang "sưởi ấm cho cậu"?
Nửa đoạn đường còn lại, chẳng ai nói thêm lời nào. Chỉ có hai trái tim cùng hỗn loạn, lặng lẽ dò dẫm, rồi dần dần xích lại gần nhau.
Người Trì Liệt Tự nóng đến toát cả mồ hôi. Cậu cõng Hứa Triêu Lộ đến tận ký túc xá nữ, nhìn cô khập khiễng chạy vào trong rồi lên tầng, tốc độ nhanh hơn tưởng tượng.
Trước cổng ký túc có hành lang dài, mái hiên treo một chuỗi nước mưa trong suốt lấp lánh, rơi xuống thành màn rèm nước.
Trì Liệt Tự không tiện đứng chờ ở cửa, bèn đi đến hành lang, kéo cổ áo nỉ cho thoáng khí. Cơn gió mát lẫn hơi ẩm phả lên mặt, mát lạnh, nhưng vẫn chẳng xua nổi hơi nóng trong lòng.
Hứa Triêu Lộ xuống khá nhanh, chưa đầy mười phút đã thay xong quần áo, trên tay còn khoác theo một chiếc áo khoác khác.
Hai người chạm mắt nhau, không hiểu sao, đều thấy hơi ngượng ngập, như đang ngầm hiểu mà chẳng nói ra.
"Cầm cái đó làm gì?" Trì Liệt Tự nhét một tay vào túi áo, dùng cằm ra hiệu về chiếc áo cô đang cầm.
Hứa Triêu Lộ mở áo ra, nhón chân so thử lên vai cậu, rồi thở dài: "Không phải cậu bảo lạnh à? Nhưng áo đồng phục của cậu bẩn rồi, nên tớ lấy cái áo khoác to nhất trong tủ, định mang xuống cho cậu khoác tạm."
Trì Liệt Tự bị cô chọc cười, giọng run nhẹ vì nhịn cười: "Nếu tớ lạnh thật thì chẳng lẽ không tự về phòng lấy áo được, mà phải mặc áo của cậu chắc?"
Hứa Triêu Lộ gấp áo lại, nhìn cậu chằm chằm một lúc, ánh mắt như muốn thẩm vấn: "Thế rốt cuộc là cậu có lạnh không?"
Trì Liệt Tự nghẹn lời, đưa tay xoa cổ, rõ ràng là nóng bức muốn chết, vậy mà vẫn cố ra vẻ, nhún vai giả bộ rùng mình hai cái, rồi chìa tay ra, nghiêm túc nói: "Đưa đây."
Đó là một chiếc áo khoác gió màu xanh nhạt, kiểu dáng unisex, chỉ là trước ngực có in một biểu tượng gấu nhỏ xinh, nhìn chung hơi nghiêng về nữ tính.
Hứa Triêu Lộ mặc áo này thì rộng vai, dài tay, gió vẫn lọt vào. Cô nghĩ Trì Liệt Tự cao lớn vậy mà cố chút chắc cũng mặc được, ai ngờ cậu khoác lên vai thôi mà áo đã chẳng đủ che, nói chi đến xỏ tay vào ống.
"Sao cậu to thế." Hứa Triêu Lộ kéo nhẹ vạt áo phía sau cậu, lẩm bẩm: "Nhìn qua thì rõ gầy cơ mà."
Trì Liệt Tự bất lực: "Tớ cao gần mét chín rồi, cậu nói xem sao vừa được."
Chiếc áo nỉ của cậu có mũ, Hứa Triêu Lộ nhón chân kéo mũ ra ngoài giúp cậu, trùm lên trên áo khoác. "Thôi, thế này được rồi."
Cô đi vòng ra trước mặt cậu, nhìn kỹ một lượt từ trên xuống dưới, cố gắng lắm mới kìm được khóe môi đang muốn cong lên: "Không tệ đâu."
Trì Liệt Tự lười để ý đến cô, cũng lười tưởng tượng cái cảnh mình khoác áo khoác của con gái trên người thì trông quái dị thế nào.
Nhưng mà... áo này thật sự rất thơm. Một mùi hoa nhài ngọt ngào phảng phất, len thẳng vào mũi cậu y hệt mùi của cô.
Cậu mở ô bước ra mưa, cố tình hạ thấp vành ô xuống để tránh cho chiếc áo bị dính nước.
Đi chưa được mấy bước thì gặp Thư Hạ đang hớt hải chạy đến chỗ Hứa Triêu Lộ: "Vừa rồi tớ quên nhìn điện thoại..."
Nói được nửa câu, cô ấy lại chú ý đến Trì Liệt Tự bên cạnh, người đang mặc một bộ đồ có phần kỳ quặc: "Ủa, sao cậu lại mặc áo của Lộ Lộ? Hai người vừa làm gì đấy?"
Câu hỏi này thật đúng là...
Trì Liệt Tự hơi mất tự nhiên quay mặt đi, còn Hứa Triêu Lộ cũng đỏ mặt lảng sang chuyện khác: "Đi nhanh lên đi, nhà hàng Lanya tớ đặt sắp hết giờ rồi."
Ba người cùng ra cổng trường bắt taxi. Hai cô gái ngồi hàng ghế sau, Trì Liệt Tự ngồi ghế phụ.
Vừa ngồi xuống, cậu lập tức cởi áo khoác của Hứa Triêu Lộ ra, gấp gọn lại đặt lên đùi, rồi nhét vào cặp.
Thư Hạ thì vẫn tò mò, ghé sát tai Hứa Triêu Lộ hỏi nhỏ: "Có chuyện gì xảy ra thế?"
"Không có gì đâu, tớ bị ngã, cậu ấy đưa tớ về ký túc thôi..."
"Không đúng nha. Hai người có gì đó kỳ lắm." Thư Hạ liếc cô, ánh mắt như soi thấu lòng người. "Nhất là cậu."
Ngày nào Thư Hạ và Hứa Triêu Lộ cũng dính nhau như hình với bóng, đối phương chỉ cần hơi có gì khác lạ là cô ấy có thể cảm nhận ngay. Dù lúc đầu chưa nhận ra, nhưng chỉ cần nghĩ lại là hiểu liền.
Thư Hạ ghé sát, nói khẽ: "Mấy hôm nay Ăn Cỏ không đến lớp, cậu thì cứ ngẩn ngơ nhìn chỗ ngồi của cậu ấy, đi học hay tan học thì đều cố tình kéo tớ vòng qua khu thực nghiệm..."
Hứa Triêu Lộ kéo tay áo cô ấy, liếc mắt ra phía ghế trước: "Nói nhỏ thôi, cậu ấy nghe thấy bây giờ."
"Cậu căng thẳng cái gì? Trước đây tớ nói linh tinh cậu có sợ bị cậu ấy nghe thấy đâu." Thư Hạ cười nham hiểm: "Cậu có vấn đề rồi, Hứa Triêu Lộ."
Hứa Triêu Lộ im lặng.
Cô thật sự có vấn đề rồi.
Cái thứ tình cảm không nên nảy sinh kia đã cuộn lại thành quả cầu tuyết khổng lồ, nghiền nát hết mấy năm lý trí mà cô từng gắng giữ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Bây giờ mỗi khi nhìn thấy Trì Liệt Tự, tim cô lại đập loạn lên, miệng khô khát, cô còn biết làm sao đây?
Hơn nửa tiếng sau, xe dừng trước cửa trung tâm thương mại.
Bên ngoài, mưa đã nhỏ dần. Cả thành phố như vừa được rửa sạch, ánh sáng phản chiếu trong vắt.
Hứa Triêu Lộ và Thư Hạ thấy Hạ Tinh Quyết đứng trước cửa trung tâm từ xa, dáng người cao hơn, thẳng tắp như cây tre vừa được mưa nuôi lớn, trông thật mới mẻ.
"Gầy đi rồi." Thư Hạ khẳng định chắc nịch: "Phải mười cân là ít."
Hạ Tinh Quyết cười: "Từ lần trước gặp các cậu đến giờ, chắc chỉ giảm tầm bảy cân thôi."
Hứa Triêu Lộ ngẩng đầu nhìn: "Cậu cao hơn rồi đúng không?"
"Đúng rồi, giờ tớ 1m83."
"Ghê nha, giỏi quá!" Thư Hạ suýt muốn vỗ tay: "Quýt à, tớ nói thật, cậu là kiểu người càng gầy càng đẹp trai đó."
"Thật hả?"
Hạ Tinh Quyết gãi đầu, không mấy để tâm lời khen. Dù bây giờ cậu ấy không còn tự ti như hồi tiểu học, nhưng vẫn rõ ràng hiểu mình là ai, chỉ là một anh chàng hơi mập, học hành cũng ổn, tính cách vui vẻ, biết nói đùa nên mới được lòng bạn bè.
Không giống như Trì Liệt Tự và Hứa Triêu Lộ, chỉ cần họ đứng yên đó, chẳng cần nói hay làm gì cũng đủ khiến cả đám người tự động vây quanh, muốn làm bạn với họ.
Sinh ra với khuôn mặt đẹp là món quà của Thượng Đế, nhưng Hạ Tinh Quyết chưa bao giờ bận tâm đến điều đó. Bởi vì cậu ấy đã nhận được một món quà quý giá hơn gấp trăm lần "vẻ ngoài đẹp đẽ" ấy từ lâu.
Bốn người họ cùng đến nhà hàng Lanya mà Hứa Triêu Lộ đã đặt trước. Đó là một quán lẩu KTV, mỗi phòng đều có thiết bị hát karaoke, có thể vừa ăn vừa hát.
Thư Hạ chuẩn bị bánh sinh nhật, còn tặng Hứa Triêu Lộ một bộ đồ ngủ mới; Hạ Tinh Quyết tặng cô một chiếc micro chuyên nghiệp, có thể dùng ngay trong buổi tiệc hôm nay; còn Trì Liệt Tự tặng cô một đĩa than.
Ờm...
Hứa Triêu Lộ nhận lấy bằng cả hai tay, ngẩng lên nhìn cậu, lặng lẽ đợi một lúc.
Đợi khá lâu... nhưng chẳng thấy món quà thứ hai đâu cả.
Từ năm lớp 8, Trì Liệt Tự luôn tặng hai món quà vào sinh nhật của cô suốt ba năm liền, một món cố định là đĩa than của ca sĩ mà cô thích và một món "tự do sáng tạo".
Năm nay... chỉ có một món thôi sao?
Hứa Triêu Lộ nghĩ đến chuyện gần đây cậu đang bận rộn chuẩn bị cho đợt quốc gia, gần như chẳng có thời gian để thở. Ngày mai lại phải lên tỉnh tham gia tập huấn đội tuyển tỉnh, làm sao có thời gian chọn thêm quà cho cô được.
Cô cố tình bỏ qua cảm giác trống rỗng len lỏi trong lòng, khẽ thở ra, rồi tiếp tục gắp đồ ăn.
Sau khi ăn no uống đủ, là giờ hát karaoke.
Hứa Triêu Lộ chọn bài [after17], cầm chiếc micro mà Hạ Tinh Quyết tặng, giọng cô trong trẻo vang lên:
"Từng bước, từng bước đi qua tuổi thơ dại,
Tuổi thơ ấy cho tôi thêm dũng khí."
Trì Liệt Tự ngả người tựa vào ghế sofa, nhìn lên ánh đèn màu trên trần nhà phản chiếu trên mái tóc cô, ánh sáng mơ hồ, vừa dịu dàng vừa huyễn hoặc.
Cô mười bảy tuổi rồi.
Cũng đúng mười bảy năm kể từ ngày họ quen nhau.
Thời gian dường như chẳng dài, trong chớp mắt, cô bé gầy gò, tinh nghịch ngày nào đã trở thành thiếu nữ trước mắt cậu. Dù đôi khi vẫn quay lưng lại với cậu... nhưng chỉ cần thế thôi, cũng đủ khiến tim cậu rung động không ngừng.
Hạ Tinh Quyết ngồi cạnh cậu, vừa nghe hát vừa không nhịn được mà "đánh" cây bass tưởng tượng.
Trì Liệt Tự liếc nhìn, mỉm cười: "Viết luôn dòng bass hả? Thử cho tớ nghe đi."
Thật ra Hạ Tinh Quyết chẳng nghĩ ra gì cả, chỉ giả vờ bấm loạn: "Khụ khụ, lâu quá không tập bass, cạn cảm hứng rồi."
Ngừng một chút, cậu ấy hỏi: "Chắc cũng lâu rồi cậu không tập guitar đúng không? Gần đây bận lắm mà."
Trì Liệt Tự: "Cố nốt một tháng rưỡi nữa, xong thì sẽ tập lại."
Hạ Tinh Quyết ngẩn người.
Một tháng rưỡi nữa tức là giữa tháng tư, cuộc thi quốc gia môn Tin học sẽ kết thúc.
Mà cậu còn nói "xong thì sẽ tập lại", nghĩa là chắc chắn đã tính sẵn chuyện đoạt huy chương vàng quốc gia, được tuyển thẳng vào đại học.
Cậu ngầu thật đấy, tự tin đến mức ngạo nghễ.
Hạ Tinh Quyết không nhịn được, cầm ly nước trái cây cụng nhẹ vào ly cậu: "Chờ tin tốt của cậu nhé."
Ống kính điện thoại của Thư Hạ lia qua: "Sao không chơi tiếp đi?"
Hạ Tinh Quyết gãi đầu: "Đâu có bass thật đâu."
"Thì đánh bass không khí cũng được, tớ muốn quay clip." Thư Hạ cười: "Trì Liệt Tự, cậu cũng chơi đi."
Trì Liệt Tự tựa ra sau, lười biếng, bật cười: "Tớ điên à, chơi guitar không khí làm gì."
"Sao lại không? Cậu từng chơi rồi còn gì." Hứa Triêu Lộ vừa cầm micro quay lại, vừa nói: "Bài kế tiếp tớ chọn là của Guns N' Roses đó, cậu là người rành nhất mà, phải không?"
Trì Liệt Tự: "Không chơi."
"Làm ơn đi mà!" Hứa Triêu Lộ ngồi xuống cạnh cậu, lòng hơi mơ hồ muốn thử, muốn xem rốt cuộc cậu có thích cô không. Nếu có, chắc cậu sẽ không nỡ từ chối yêu cầu nhỏ này của cô, đúng không?
"Hôm nay là sinh nhật tớ mà~"
Trì Liệt Tự: "..."
Mỗi giây cậu im lặng, tim cô lại đập nhanh thêm một nhịp.
Chẳng lẽ... cậu sẽ thật sự... chơi guitar không khí... vì cô sao?
Ngay lúc ấy, bản nhạc tiếp theo vang lên Guns N' Roses – [Sweet Child O' Mine].
"Ở đây có phải người ngoài đâu." Thư Hạ mím môi cười, giơ điện thoại lên tiến ra phía trước. "Yên tâm, tớ đảm bảo không phát tán video này đâu."
Tiếng intro mạnh mẽ của bài hát vang lên, Hạ Tinh Quyết, người chẳng biết ngại là gì lập tức nhảy dựng lên, hai tay nắm lấy "cây bass vô hình", vừa lắc đầu vừa "trình diễn" đầy hứng khởi.
Bên cạnh cậu ấy, Trì Liệt Tự miễn cưỡng đứng dậy, tay nắm lấy "cần đàn" tưởng tượng. Ánh mắt sắc bén của cậu liếc về phía Hứa Triêu Lộ như muốn "trừng phạt" cô, rồi lại bật cười bất lực. Đành cố tưởng tượng bản thân đang đứng trên sân khấu, trong tay là cây Gibson Slash, theo nhịp trống mà quét dây guitar thật nhanh.
Âm lượng KTV mở to hết cỡ, chấn động cả phòng. Trong khoảnh khắc ấy, ba người họ như thật sự bước lên sân khấu, tai vang rền bởi sóng âm bùng nổ từ những "ngón tay ảo".
Hứa Triêu Lộ cầm micro vừa hát vừa nhảy, tất nhiên không thể để hai cậu bạn kia "diễn" một mình. Khi đến đoạn guitar solo, cô buông micro xuống, ôm "cây đàn vô hình" rồi chạy đến trước mặt Trì Liệt Tự, bắt chước tư thế của cậu, điên cuồng "gảy dây".
Trì Liệt Tự thật sự biết đánh đoạn này, còn Hứa Triêu Lộ thì hoàn toàn múa may loạn xạ.
Đoạn solo nhanh, đầy kỹ thuật, quét dây liên tục xen kẽ arpeggio là phần khó nhất của bài. Trì Liệt Tự nhìn cô tay trái tay phải lộn xộn chẳng theo quy luật nào, lại còn cực kỳ nhập tâm, vai đong đưa, còn bắt chước động tác "guitar impact" như thật.
Cậu không nhịn nổi, bật cười thành tiếng. Trong đầu còn nghĩ phải xin Thư Hạ gửi cho mình video này, tối về xem lại cho kỹ mới được.
Đến khi solo kết thúc, Hứa Triêu Lộ lại nhặt micro lên, vừa hát lớn đoạn "Where do we go?", vừa chạy sang tương tác với Hạ Tinh Quyết.
Hạ Tinh Quyết lúc này cũng "phát điên", cầm "bass" mà quét như guitar. Đôi mắt đen sáng của cậu ấy chạm vào mắt Hứa Triêu Lộ, hai ánh nhìn đều rực lửa, hừng hực sức sống.
Cậu ấy bỗng hét lên: "Sau này tụi mình nhất định phải lập ban nhạc nhé! Rồi cùng nhau biểu diễn bài này!"
Nói xong, trong lòng cậu ấy lại thầm bổ sung:
Nhất định mình phải thi vào cùng trường đại học với họ. Mình sẽ dốc toàn lực.
Hứa Triêu Lộ cũng hét đáp lại: "Chắc chắn rồi!"
Cô quay đầu nhìn sang Trì Liệt Tự, thấy "ông vua lạnh lùng" kia chẳng thèm la hét cùng họ, chỉ khẽ nhướng cằm tỏ ý đồng ý.
Đôi mắt đen sâu thẳm ấy, vốn lúc nào cũng lạnh nhạt lúc này lại nóng bỏng đến lạ thường.
Hứa Triêu Lộ nghe rõ tim mình đập thình thịch, như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
"Sweet child, sweet child of mine."
Câu hát cuối vang lên, ánh mắt cô chẳng kìm được mà hướng về phía Trì Liệt Tự.
Cậu chính là "sweet child" của cô. Là người cô đã giấu trong tim từ thuở ấu thơ.
Dù có cố gắng dứt bỏ, ngọn lửa ấy vẫn cháy bùng trở lại. Ngay khoảnh khắc đó, Hứa Triêu Lộ nhận ra rất rõ, cô không thể dễ dàng thu hồi trái tim mình nữa rồi.
Bốn người bọn họ vẫn là học sinh cấp ba. Dù vui như say rượu mạnh, ai nấy vẫn giữ chừng mực, chưa đến chín giờ đã tan cuộc, mỗi người về nhà.
Trì Liệt Tự và Hứa Triêu Lộ cùng xuống taxi, sánh vai bước vào khu dân cư.
Mưa đã tạnh, gió đêm se lạnh. Giữa bồn hoa vang lên tiếng côn trùng xào xạc như bản nhạc mừng cơn mưa vừa qua.
Hứa Triêu Lộ ôm mấy túi quà trong tay, đi được mấy bước thì thấy cậu con trai bên cạnh bỗng xoay balo ra trước, kéo khóa mở.
Cô khẽ cong môi, chẳng lẽ... đây là món quà thứ hai sao?
Nhưng rồi, Trì Liệt Tự rút ra chiếc áo khoác cô cho cậu mượn trước đó.
Cậu khẽ giũ áo, phủi qua một cái, rồi phủ lên vai cô một cách gọn gàng.
Kèm theo một câu nói lạnh nhạt, không hề có tí dịu dàng nào: "Đừng có chết cóng ngoài đường."
Hứa Triêu Lộ: "..."
Cô hừ nhẹ một tiếng xem như lời cảm ơn, cúi đầu nhìn hai cái bóng trên mặt đường. Mặt đất còn ướt, phản chiếu ánh đèn vàng vỡ vụn trong vũng nước như những mảnh trăng tan.
Cô siết chặt mấy món quà trong lòng. Rồi nghe giọng nói lười nhác của cậu vang lên bên tai: "Đưa đây, để tớ cầm cho."
"Không cần đâu."
Cô khẽ dừng một chút, rồi cố ý nói thêm với giọng mơ hồ mà ai cũng nghe ra ẩn ý: "Năm nay nhận được có từng này quà thôi, tớ vẫn xách nổi."
Trì Liệt Tự: "..."
Người khác có lẽ không hiểu. Nhưng nếu cậu mà còn không hiểu thì đúng là phí mất bao năm thanh mai trúc mã rồi.
Rõ ràng là cô đang bóng gió trách cậu.
Chiếc balo của Trì Liệt Tự vẫn đeo chéo qua vai một cách lười biếng, khóa kéo còn chưa kéo lên, cứ mở hé một nửa. Cậu nhàn nhã đỡ đỡ phần đáy balo hai cái, rồi quay đầu lại, bất ngờ hỏi thẳng cô, giọng điệu cực kỳ trực tiếp: "Sao không hỏi luôn là vì sao tớ còn chưa tặng quà cho cậu?"
Hứa Triêu Lộ ngẩn người, hai vành tai đỏ bừng, lưỡi cứng lại: "Ai, ai thèm hỏi mấy chuyện đó chứ..."
"Được thôi." Trì Liệt Tự thản nhiên kéo khóa balo lên, giọng hờ hững: "Vậy thì tớ không tặng nữa."
"Không được!" Hứa Triêu Lộ lập tức quay phắt sang, khuôn mặt được ánh đèn đường hắt lên, ấm áp hồng hào như quả đào chín: "Mau đưa đây."
Trì Liệt Tự bật cười khẽ trước dáng vẻ của cô, nhưng trong lòng lại có một con dã thú đang điên cuồng gào thét, đập loạn trong lồng ngực.
Món quà này, thật ra cậu vẫn do dự không biết có nên tặng hay không. Vì thế nên lúc ở KTV, cậu đã giữ lại.
Không phải món gì đặc biệt, nhưng nó sẽ làm lộ ra bí mật sâu nhất trong lòng cậu.
Không ngờ cô lại để ý đến việc năm nay cậu chỉ tặng một món quà như thế. Dù cô có hiểu lầm ý cậu... thì giờ cũng chẳng sao nữa.
Giờ đây, Trì Liệt Tự thật sự cảm thấy một hy vọng chưa từng có đang đến gần.
"Có thể tặng cậu," Cậu chậm rãi nói: "Nhưng phải đồng ý với tớ một chuyện."
"Được thôi." Hứa Triêu Lộ đáp nhanh như phản xạ: "Miễn là không phải chuyện giết người phóng hỏa... và cũng không được vi phạm quyền của phụ nữ."
"Vi phạm quyền phụ nữ"... sao nghe kỳ kỳ vậy nhỉ?
Trì Liệt Tự nhướng mày: "Ngày mai tớ phải đi tập huấn rồi, cậu biết chứ?"
"Biết."
"Tập huấn mười tám ngày, sau đó còn phải tập trung ôn thi quốc gia. Đến khi thi xong, tổng cộng khoảng bốn mươi chín ngày."
"Ờ... bốn mươi chín ngày." Hứa Triêu Lộ lặp lại, tim đập loạn: "Rồi sao? Cậu muốn tớ làm gì?"
"Cậu chẳng cần làm gì hết, chỉ cần ngoan ngoãn đợi tớ về."
Hai chữ "ngoan ngoãn" được nhấn mạnh rõ ràng. Hứa Triêu Lộ lập tức thấy cần phải biện minh: "Tớ vốn dĩ đã rất ngoan rồi mà."
Trì Liệt Tự khẽ cười, giọng khàn đi một chút: "Có ngoan hay không thì không phải nói bằng miệng. Trong thời gian tớ đi, đừng đi chơi với mấy cậu con trai khác, được không?"
Câu nói ấy rơi xuống như khiến trái tim Hứa Triêu Lộ như ngừng đập. Cả khuôn mặt cô đỏ bừng, nóng đến mức có thể nấu chín trứng.
Câu này... chẳng phải là tỏ tình gián tiếp sao? Nếu chỉ là bạn bè thì đâu cần ghen kiểu đó.
Cả hai đã đi đến dưới tòa nhà nhà Trì Liệt Tự. Gió khẽ lay bóng cây, ánh đèn đường rải qua kẽ lá tạo nên những đốm sáng lung linh trên người họ. Ánh sáng dịu vàng ấy khiến da người như ấm hơn, ánh mắt nóng hơn và tim cũng nóng hơn.
Hứa Triêu Lộ không biết phải đáp thế nào. Làm bạn mười bảy năm, đây là lần đầu tiên cậu nói ra một lời mang đầy chiếm hữu như vậy.
"Ừm... à không, tớ... cho dù cậu không nói," Cô ấp úng: "Tớ vẫn rất ngoan mà."
Ngay sau đó, trước mắt cô bỗng xuất hiện một chiếc hộp vuông nhỏ.
Là tai nghe Bluetooth của một thương hiệu cao cấp.
Cậu thiếu niên cầm hộp quà bằng một tay, giọng thấp trầm, mang theo chút ngượng ngùng hiếm thấy: "Hôm nay hình như vẫn chưa nói nghiêm túc câu này..."
"Chúc cậu sinh nhật vui vẻ, Hứa Triêu Lộ."
