Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống

Chương 98



Sau khi chia tay nhau, Hứa Triêu Lộ ôm một đống quà về nhà, mỗi bước đi đều như dẫm lên mây, cả người lâng lâng.

Mãi đến nửa đêm, giọng nói của Trì Liệt Tự vẫn không ngừng vang vọng trong đầu cô.

Càng nghĩ tim Hứa Triêu Lộ càng đập loạn, càng nghĩ lại càng thấy ấm ức.

Cái gì gọi là "đừng đi chơi với mấy cậu con trai khác?"

Nói như thể cô là kiểu con gái sáng nắng chiều mưa, thay lòng đổi dạ vậy.

Ngoài cậu ra, cô còn chơi với ai khác chứ?

Nghĩ tới nghĩ lui, Hứa Triêu Lộ cảm thấy người cậu ám chỉ chắc là Lý Cảnh Hiên.

Hôm đó sau buổi phát biểu dưới cờ, Hứa Triêu Lộ có nhìn Lý Cảnh Hiên vài lần ở cửa lớp 15, đúng lúc bị Trì Liệt Tự bắt gặp.

Thật ra, khi ấy cô cũng thấy Lý Cảnh Hiên khá đẹp trai, thêm cái "bộ lọc" vì cậu ta viết văn hay nữa nên hơi rung động. Nhưng cái rung động nhỏ bé đó, còn chẳng bằng cảm giác kỳ lạ khi nhìn thấy hai tấm ảnh Polaroid kia.

Hứa Triêu Lộ từng nghĩ rằng, sau chuyện hồi năm lớp bảy, cô đã hoàn toàn buông bỏ Trì Liệt Tự, sẽ không bao giờ có thứ tình cảm vượt quá bạn bè với cậu nữa.

Nhưng sự thật... lại không phải vậy.

Chỉ cần cậu vẫn ở bên cô, chỉ cần vẫn đối xử với cô tốt như thế thì sớm muộn gì quyết tâm kia cũng sẽ nứt ra, rồi như đê vỡ, cuốn trôi hết mọi phòng bị.

Mà lần này khác với trước đây, có lẽ sẽ không còn là tình đơn phương của cô nữa... phải không?

Hứa Triêu Lộ ngồi ở bàn học, mặt vẫn còn nóng bừng, định làm vài bài tập để bình tĩnh lại.

Cô mở vở bài tập, nhưng ánh mắt lại vô thức dừng ở chiếc hộp tai nghe đặt ở góc bàn.

Cuối cùng vẫn không kìm được, mở hộp, lấy ra đôi tai nghe nhỏ xinh, đeo vào tai, vừa nghe nhạc vừa làm bài.

Hai ngày gần đây, Thư Hạ phát hiện Hứa Triêu Lộ đi đâu cũng mang theo tai nghe Bluetooth, gần như là không rời tay.

"Cậu to gan thật đấy."

Sau tiết Hóa, Thư Hạ ghé sát tai Hứa Triêu Lộ thì thầm: "Dám đeo tai nghe ngay cả trong giờ của thầy Trương à?"

Hôm nay Hứa Triêu Lộ buộc tóc đuôi ngựa thấp, mấy lọn tóc rủ xuống che kín tai, không lại gần thì khó mà phát hiện ra cô đang đeo tai nghe.

Hứa Triêu Lộ nghiêng đầu, tháo tai nghe cất đi: "Cậu không nói thì ai biết được chứ?"

Thư Hạ cười: "Tai nghe mới à? Mua lúc nào thế, trước giờ đâu có thấy."

Hứa Triêu Lộ cũng cười, giọng nhẹ như gió: "Là Ăn Cỏ tặng sinh nhật đó."

"Không phải cậu ấy tặng đĩa nhạc sao?"

"Sau đó, trên đường về nhà, lại tặng thêm cái này nữa." Hứa Triêu Lộ không giỏi giấu giếm, khẽ móc tay Thư Hạ, thì thầm: "Cậu ấy còn nói, đừng đi chơi với mấy cậu con trai khác nữa. Cậu nói xem... có phải cậu ấy hơi thích tớ rồi không?"

Thư Hạ đập bàn hai cái, há miệng định hét lên, bị Hứa Triêu Lộ vội vàng bịt miệng lại.

Cả hai đồng loạt quay đầu nhìn hàng ghế cuối bên tổ bên cạnh, chỗ đó trống trơn, người ta đã đi tập huấn rồi, nhìn cũng như không.

Hứa Triêu Lộ nhỏ giọng: "Tớ hỏi câu này buồn cười lắm à, sao cậu giật mình thế?"

"Giật mình cái gì, là tớ phấn khích đó!" Thư Hạ lườm cô. "Giờ cậu mới nhận ra cậu ấy đối xử với cậu đặc biệt đến thế à?"

Hứa Triêu Lộ ngẩn ra: "Có à? Cậu ấy vẫn luôn như vậy mà..."

Thư Hạ thở dài đầy bất lực: "Là do cậu quá vô tâm đó."

Nói xong, cô ấy quyết định cho Hứa Triêu Lộ thấy "con mắt người ngoài" sắc bén thế nào. Cô ấy chọc nhẹ lưng cô bạn ngồi bàn trước, giả vờ buôn chuyện: "Này, cậu biết không, hình như Trì Liệt Tự thích một người đó."

Cô gái kia mở to mắt, theo phản xạ hỏi ngay: "Là Lộ Lộ à?"

Hứa Triêu Lộ ngạc nhiên: "Sao cậu lại nghĩ là tớ?"

Cô gái kia suy nghĩ một lát: "Buổi sáng lúc nộp bài, Trì Liệt Tự thường không đưa cho tổ trưởng mà mang đến nộp thẳng cho cậu. Có lần tớ ngẩng đầu thấy cậu ấy đi tới, trông cực kỳ ấn tượng nên nhớ mãi. Lộ Lộ, cậu không thấy hành động đó kỳ lạ sao?"

Hứa Triêu Lộ: "......"

Trước giờ, cô thật sự chưa từng thấy hành động đó có gì lạ. Giờ nghĩ lại, hình như đúng là hơi "đi đường vòng" thật.

"Chuẩn luôn, tiếp theo!" Thư Hạ kéo Hứa Triêu Lộ quay lại, gõ nhẹ vào hộp bút của cậu bạn ngồi sau: "Tớ nói cho cậu nghe một tin siêu hot nè, hình như Ăn Cỏ thích..."

Giọng cô ấy càng nói càng chậm, cậu bạn kia mất kiên nhẫn, ngắt lời: "Là uỷ viên học tập à?"

Thư Hạ búng tay một cái, liếc Hứa Triêu Lộ đầy ẩn ý rồi hỏi tiếp: "Làm sao mà cậu đoán được vậy?"

Cậu con trai gãi đầu, kể chuyện trong ký túc xá nam: "Học kỳ trước, trong tiết Mỹ thuật, tụi tớ đổi ngẫu nhiên áo thun vẽ graffiti đó nhớ không? Tự Thần chê cái áo mình bốc được xấu quá, nên đòi đổi với thằng Kim. Mà thằng Kim làm giá, bắt cậu ấy viết bài tập Toán cho mình cả tuần, cậu ấy cũng chịu luôn. Mà hình như cái áo của thằng Kim là của uỷ viên học tập đó, tớ thấy rõ ràng là Tự Thần muốn cái áo do cô ấy vẽ."

"Có chuyện đó à?" Thư Hạ ngạc nhiên. "Nhưng mấy cái áo đó đâu có ký tên, thầy còn dặn đừng tò mò ai vẽ nữa mà, sao cậu biết cái áo của cậu ta là của Lộ Lộ?"

"Tớ ngồi ngay sau cậu ta, lúc học thấy cô ấy vẽ mà. Ở giữa phải vẽ một con khủng long đúng không..."

Hứa Triêu Lộ: "Con khủng long gì chứ, đó là Stitch đó!"

"..."

Nếu là Trì Liệt Tự, dù không nhìn thấy tận mắt cô vẽ gì, chắc cậu cũng có thể nhận ra được cái nào là của cô.

Càng nghĩ, tim Hứa Triêu Lộ càng đập nhanh hơn.

Cái tên này...

Chẳng lẽ...

Đã thích mình từ học kỳ trước rồi sao?

"Thấy chưa? Con mắt quần chúng sáng như tuyết đó." Thư Hạ chen sát lại, nở nụ cười kiểu "dì gả cháu", hỏi nhỏ: "Thế còn cậu, cậu thấy cậu ấy thế nào?"

Đúng lúc đó, chuông báo vào học vang lên. Hứa Triêu Lộ quay lại sắp xếp bàn: "Tớ phải học cho đàng hoàng đã."

"Ơ, là không thích cậu ấy à?"

"Không phải..." Mặt Hứa Triêu Lộ lại đỏ bừng.

Cô có linh cảm rằng hơn bốn mươi ngày nữa, Trì Liệt Tự nhất định sẽ đạt được thành tích như mong muốn, sẽ là người đầu tiên chạm tới vạch đích, đứng trên đỉnh cao khiến mọi người ngước nhìn.

Còn cô, dù từ nhỏ đến giờ luôn đứng nhất vẫn còn một năm ba tháng phải tiếp tục cố gắng.

Đã quen làm người dẫn đầu, giờ phải học cách đuổi theo người khác, cảm giác đó vừa mới lạ, vừa áp lực đến nghẹt thở.

"Tớ không muốn bị cậu ấy bỏ lại phía sau." Giọng Hứa Triêu Lộ khẽ như gió. "Càng thích cậu ấy, tớ càng phải học thật tốt."

Sau giờ tự học buổi tối, về lại ký túc xá, Hứa Triêu Lộ lại là người lên giường muộn nhất.

Cô học đến tận rạng sáng, mắt bắt đầu hoa lên, bèn nhắm lại tựa lưng nghỉ một lát. Khi mò tay tìm điện thoại, mở mắt ra đã thấy một loạt tin nhắn chưa đọc.

Ăn Cỏ: [Về ký túc rồi à?]

...Câu này có khác gì nói thừa đâu, không về ký túc thì còn đi đâu được chứ?

Cô nhớ đến một câu nói từng đọc trên mạng: Khi hai người bắt đầu hỏi nhau những câu không quan trọng, nghĩa là mối quan hệ ấy đang thay đổi.

Thì ra, ngay cả ông vua lạnh lùng ít nói như Trì Liệt Tự... cũng sẽ có lúc như thế này.

Hứa Triêu Lộ chẳng hiểu mình bị gì, chỉ cần thấy cậu nhắn năm chữ thôi, trong đầu đã toàn bong bóng hồng bay tung.

Hỉ Chi Lang: [Nãy giờ không xem điện thoại, giờ mới chuẩn bị ngủ đây~]

Cậu kia trả lời ngay lập tức.

Ăn Cỏ: [Gọi điện nhé?]

Tim Hứa Triêu Lộ giật thót. Cô vội nắm điện thoại, đứng dậy, khoác thêm áo ngoài lên bộ đồ ngủ rồi đi ra ban công, sợ làm ồn bạn cùng phòng.

Sau khi nhắn lại "Có thể gọi rồi đó", cô cầm chặt điện thoại, nín thở. Mười bảy năm sống trên đời, vậy mà chỉ một cuộc gọi với cậu bạn thanh mai trúc mã thôi cũng khiến cô căng thẳng như đi phỏng vấn.

Nửa phút sau ——

Điện thoại rung lên, một cuộc gọi video bật sáng màn hình.

Hứa Triêu Lộ hoảng đến mức suýt làm rơi máy. Cô luống cuống đi vài bước trong ban công, nhìn bóng mình phản chiếu trên kính cửa sổ, thấy đầu tóc vẫn tạm ổn mới dám nhấn "nhận cuộc gọi".

Gương mặt tuấn tú của cậu hiện lên trên màn hình. Góc quay hơi thấp, ánh sáng quanh cậu mờ mờ, nhưng vẫn không thể che đi khí chất sắc nét ấy. Cằm cậu hơi hất lên, cười khẽ: "Sao nhìn đơ thế?"

Hứa Triêu Lộ trừng mắt: "Đơ cái gì chứ? Tối thế này cậu nhìn thấy gì đâu..."

"Cậu cũng biết tối hả?" Trì Liệt Tự nheo mắt. "Bật đèn lên đi."

"Hình như đèn ban công hỏng rồi." Hứa Triêu Lộ cố tình không bật, kéo chặt áo khoác, nửa khuôn mặt vùi trong cổ áo. Ánh sáng yếu ớt từ điện thoại phản chiếu lên khuôn mặt, khiến Trì Liệt Tự chỉ thấy đôi mắt cô long lanh, ánh lên trong đêm.

"Không phải nói gọi điện thôi sao, sao lại thành gọi video rồi?"

"Cho cậu xem ký túc xá của đợt tập huấn." Trì Liệt Tự vừa nói vừa đẩy cửa bước vào phòng, chuyển sang camera sau rồi lia một vòng khắp nơi.

"Điều kiện chẳng tốt mấy nhỉ, còn thua ký túc trường mình." Hứa Triêu Lộ quan sát kỹ, chợt thấy một khuôn mặt lướt qua màn hình. "Đó là bạn cùng phòng cậu à?"

"Ừ, họ chưa ngủ."

"Chăm ghê ha."

Trì Liệt Tự bật cười khẽ: "Ừ, nên tớ áp lực lắm. Hay là cậu an ủi tớ chút đi?"

Tim Hứa Triêu Lộ lại loạn nhịp. Cô thật sự không hiểu nổi, sao chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, con người này lại thay đổi đến thế. Mười mấy năm trời lạnh lùng, xa cách, mà giờ nói câu nào cũng như mang theo tia mập mờ khó hiểu.

Huống chi, rõ ràng cậu là người đứng nhất áp đảo cả vòng thi tỉnh, trong đội tuyển cũng chẳng ai đủ trình tạo áp lực cho cậu cả. Cậu không khiến người khác áp lực là may rồi!

Quả nhiên, trong điện thoại vang lên giọng cằn nhằn của bạn cùng phòng: "Tự Thần, đủ rồi đó! Ban ngày đã không cho ai sống yên rồi, đêm đến lại còn giả vờ than vãn à?"

Lại có người nói xen vào: "Đang video với bạn gái à? Bảo sao tắm xong còn chải tóc, suýt làm tớ giật mình đó."

"Chắc chắn là bạn gái rồi chứ gì?"

Hứa Triêu Lộ lập tức im bặt, suýt cắn trúng môi. Chỉ nghe Trì Liệt Tự trả lời với giọng lười nhác: "Vẫn chưa phải."

Tai Hứa Triêu Lộ nóng bừng, đỏ đến sắp chín luôn rồi. Và câu tiếp theo của bạn cùng phòng gần như nói trúng tim đen cô: "Chưa phải, nghĩa là sau này sẽ phải đúng không?"

"Biến đi." Cuối cùng giọng Trì Liệt Tự cũng mất đi vẻ bình thản, pha chút cáu kỉnh, nhưng nghe lại thấy... dễ chịu một cách kỳ lạ. Cậu cầm điện thoại bước ra ngoài, đóng cửa lại, để tiếng cười đùa bị chặn sau cánh cửa.

"Đừng để ý bọn họ nói nhảm." Cậu giơ điện thoại lên, gương mặt giãn ra, ánh mắt dịu hẳn. "Sao mặt cậu biến đâu mất rồi?"

Hứa Triêu Lộ kéo cổ áo xuống, lí nhí: "Hóa ra là nói nhảm thôi."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

"Tớ còn tưởng... cậu thích kiểu nói vòng vo uyển chuyển cơ."

"Trông tớ giống người uyển chuyển lắm hả?" Mặt Hứa Triêu Lộ đỏ bừng. "Chính tớ còn không biết nữa."

"Cũng đúng." Trì Liệt Tự khẽ cong môi. "Nếu cậu mà thật sự kín đáo, chắc cũng sẽ không lén photoshop ảnh khỏa thân của tớ đâu..."

"Cậu nói ai photoshop ảnh khỏa thân hả?!" Hứa Triêu Lộ bật dậy như con mèo bị dẫm đuôi, rồi nhanh chóng hiểu ra cậu đang nói đến chuyện kia. "Cậu nhìn thấy tấm thứ hai trong mấy tấm ảnh Polaroid hôm đó rồi đúng không?"

Trì Liệt Tự dựa người vào tường, giả vờ suy nghĩ: "Cậu đang nói đến... tấm ảnh tớ không mặc áo, đang ôm cậu đó hả?"

Tuy chỉ là lời miêu tả, nhưng khi phát ra từ miệng cậu, sức sát thương tăng gấp trăm lần.

"Cậu thật sự thấy rồi! Còn dám lừa tớ!" Hứa Triêu Lộ giận đến mức đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa tức, đi vòng vòng ngoài ban công. "Tớ rảnh đâu mà đi photoshop cái thứ đó!"

"Vậy cậu nói xem, tấm ảnh đó là sao?"

"Tớ... tớ có thể giải thích, nhưng sự thật nghe rất kỳ lạ. Dù tớ nói gì cậu cũng phải tin."

"Được."

Không còn đường lui, Hứa Triêu Lộ đành nói ra kết luận khó tin kia: "Chiếc máy chụp ảnh lấy liền đó, cùng những tấm ảnh kia, có lẽ... đến từ tương lai. Là do tớ và cậu trong tương lai chụp, không hiểu sao lại xuất hiện trong ngăn kéo ký túc của tớ."

"Từ tương lai à?"

"Đúng. Trong tương lai, tớ với cậu là người yêu, nên chụp mấy tấm thân mật như vậy cũng hợp lý thôi."

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Cho đến khi một tràng cười khẽ, nửa nghịch ngợm nửa dịu dàng vang lên.

"Hứa Triêu Lộ." Trì Liệt Tự nhìn cô qua màn hình, tai hơi đỏ, vai run lên vì cười: "Không cần nói vòng vo đâu. Dù là hiện tại hay tương lai, tớ đều sẽ yêu cậu."

Hứa Triêu Lộ: "???"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...