Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 35: “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được”



Đường Án Trác vui vẻ chui vào ổ chăn của Ngụy Tắc Văn, hắn thấy vậy bèn đùa, “Thói quen này của em sau này một mình không ngủ được thì làm sao giờ?”

Nói ra thì cũng thật lạ, chỉ cần nằm ở bên cạnh Ngụy Tắc Văn nháy mắt cậu bèn bị cơn buồn ngủ đánh úp, mơ hồ nói, “Vậy thì em cứ ngủ với ngài là được rồi.”

Âm cuối cơ hồ không thành tiếng, Đường Án Trác hít thở đều đều, trán Ngụy Tắc Văn kề sát lên trán cậu.

Một đêm không mộng mị.

Trong khu ngõ hẻm nhỏ, ngoại trừ việc Đường Án Trác rời đi theo người giàu có và chuyện Lữ Quyên qua đời thì cũng chẳng còn gì để thảo luận, hai mẹ con một chết một đi, người ở tầng đáy xã hội muốn mắng cũng chẳng có ai để mắng, vì thế tạm thời gió êm sóng lặng.

Cho nên vào một đêm tối tăm rất đỗi bình thường, không có ai chú ý tới căn nhà cũ nát có một gã đàn ông gầy yếu bẩn thỉu lẻn vào.

Mặt hắn dữ tợn, má trái có một vết sẹo, trên người mặc quần áo quần dính đầy bùn đất, tay phải thiếu mất một ngón, cửa gỗ rách nát bị đá văng khiến cho lớp bụi bặm dày nặng bay tung tóe.

Đường Chí Hoa bóp mũi, dùng tay phẩy phẩy, sặc đến ho khan.

“Lữ Quyên?”

Đường Chí Hoa gọi một tiếng, không ai đáp lại, hắn híp mắt nhìn kỹ mới phát hiện trong phòng không có người, “Đ**, chết đi đâu rồi?”

Nơi này thậm chí không có ngăn phòng riêng biệt, nhìn qua bèn thấy không sót gì, cho nên Lữ Quyên không ở trên giường tức là không ở nhà, ngày mai sẽ trở về sao?

Đường Chí Hoa nằm trên giường một tối, bị sặc đến nỗi giọng nói khô cằn, góc tường còn có mạng nhện, chẳng biết vắng người đã bao lâu, hắn chửi thầm trong lòng, không phải Lữ Quyên chạy theo trai rồi đấy chứ?

Ngày hôm sau hắn chờ từ sáng sớm vẫn không thấy Lữ Quyên trở về.

Đường Chí Hoa đeo khẩu trang và mắt kính, soi qua tấm gương đã xỉn màu một lượt, xác nhận không ai nhận ra được mới ra cửa.

Lúc này còn sớm, bên ngoài không có ai chú ý tới hắn, hắn cúi đầu nhanh chóng xuống lầu, tìm được một quầy nhỏ bán đồ ăn sáng bèn dò hỏi ông chủ, “Còn bánh bao thịt không?”

“Có, lấy mấy cái?”

“Ba cái. À, này ông bạn, ông biết Lữ Quyên đi đâu không? Cả thằng con của cô ta nữa.” Hắn làm bộ như đang nói chuyện phiếm.

“Lữ Quyên?” Ánh mắt chủ tiệm lập tức trở nên khinh thường, cho rằng hắn là khách của Lữ Quyên, “Ông không biết à? Cô ta chết lâu rồi, con trai cô ta bị một kẻ có tiền mang đi, không biết là bị bao nuôi hay thế nào nữa.”

“Chết rồi?” Đường Chí Hoa kinh ngạc nhưng ngay lập tức hắn chỉ chú ý tới một vấn đề khác — Đường Án Trác bị một kẻ có tiền mang đi.

Xem ra không thể tìm vợ được nhưng vẫn có thể tìm con trai, chẳng qua biết đi đâu mà tìm đứa con này? Hắn còn chẳng có nổi số di động.

“Bị một kẻ có tiền mang đi?”

“Chuyện này thì tôi không rõ, dù sao cũng giàu lắm, đi loại xe mà tôi chưa từng thấy bao giờ.”

Đường Chí Hoa gật gật đầu, như suy tư gì đó, xách bánh bao rời đi.

“Rời giường thôi heo lười.”

Ngụy Tắc Văn nhéo cằm Đường Án Trác, cười cực kỳ bất đắc dĩ, nhưng lại cất giấu ý cưng chiều khó mà lột tả hết được.

“12 giờ rồi.”

“Ưm? 12 giờ?”

Đường Án Trác dụi dụi mắt, mắt híp lại, tầm nhìn mơ hồ sắp không nhận ra đối diện là ai.

“Đã trễ thế này á.”

“Đúng vậy.”

“Em dậy ngay.”

Đường Án Trác hừ hai tiếng, vội ngồi dậy.

Cánh tay Ngụy Tắc Văn đã bị cậu gối lên tê rần, lắc lắc cánh tay, ngồi dậy theo cậu.

Trong khi Đường Án Trác về phòng ngủ của mình rửa mặt thì Ngụy Tắc Văn xuống lầu trước cậu, thấy chú Ưng đang tưới hoa ở lầu một.

“Chú Ưng.”

“Tắc Văn, rốt cuộc cháu cũng xuống dưới, Lâm Thứ gọi điện thoại nói cháu không nhận, cậu ấy bảo chú báo cho cháu, để cháu gọi lại.”

“Được, cháu đã biết.”

Hắn sợ buổi sáng đánh thức Đường Án Trác, đêm qua bèn tắt âm điện thoại, từ lúc dậy đến bây giờ cũng chưa kịp xem.

Biết Lâm Thứ tìm hắn nhất định là bởi vì chuyện của Trần Cảnh Thành cho nên hắn tránh mặt chú Ưng.

“Lâm Thứ.”

“Quý ngài, tôi đã tra được tối ngày đó Trần Cảnh Thành tới Mộ Tinh, bạn học cấp ba của cậu ấy tên là Trịnh Hải, chỉ cùng nhau ăn cơm uống rượu, không có gì khác thường.”

“Bạn học cấp ba?”

Mộ Tinh là một club đêm có tiếng, có điều so với nhà họ Ngụy thì quy mô vẫn nhỏ hơn, vì sao A Thành uống rượu với bạn học lại không đến club nhà mình? Chẳng phải sẽ càng thuận tiện hơn sao? Nhưng nếu như bạn học không thích thì cũng có thể giải thích được.

Chỉ là……

Sắc mặt Ngụy Tắc Văn trở nên nghiêm túc, ăn cơm với bạn cũ hồi cấp ba thì có gì phải sợ hắn, khi bị hỏi cứ trực tiếp nói với hắn không phải được rồi sao, hà tất phải ấp úng?

Hơn nữa hắn biết hết bạn bè có quan hệ tốt với A Thành ngày trước, chưa từng nghe tới người nào tên là Trịnh Hải.

“Lâm Thứ, cậu điều tra cho tôi lai lịch của Trịnh Hải.”

“Vâng thưa ngài.”

Lâm Thứ rất muốn hỏi vì sao phải điều tra A Thành nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy không cần nhiều chuyện.

Tắt máy, Ngụy Tắc Văn chìm vào suy tư, sự tình tuyệt đối không hề đơn giản như bề ngoài, trực giác của hắn cũng chưa từng sai.

Nhất định A Thành có vấn đề, hơn nữa là chuyện rất nghiêm trọng không thể cho hắn biết.

Không đúng, không phải không thể, mà là không dám.

“Chú Ưng ơi, ngài Ngụy đâu ạ?”

Đường Án Trác xuống lầu không thấy Ngụy Tắc Văn, chỉ nhìn thấy trên bàn bày hai đôi đũa, bữa sáng chưa ai đụng vào mà chiếc đũa lại đã từng đụng tới.

“Ngài ấy nói chuyện điện thoại với trợ lý, chắc sắp xong rồi.”

“Dạ, chú ăn chưa ạ?”

“Chú ăn rồi.”

“Đúng rồi, anh A Thành đâu chú?”

“Nó ăn xong lên lầu rồi.”

“Dạ.”

Chờ Ngụy Tắc Văn đi ra, Đường Án Trác mới bắt đầu ăn, lúc này hắn đã thu vẻ nghiêm túc trên mặt, cậu nhóc kia luôn có năng lực giúp hắn thả lỏng.

“A Thành có ở nhà không chú Ưng?”

Chú Ưng đã tưới hoa xong, hơi tò mò vì sao hôm nay hai người đều hỏi tới A Thành.

“Có đấy, nó ở trên phòng ngủ.”

Căn biệt thự này quá lớn, tuy đều chung một nơi nhưng ngoại trừ phòng của Ngụy Tắc Văn và Đường Án Trác thì các phòng ngủ còn lại đều cách khá xa.

Trừ thời gian ăn cơm, những lúc khác thậm chí còn không thấy được nhau.

Hôm nay hai người họ xuống lầu muộn, vì thế cơ hội có thể chạm mặt vốn không nhiều lắm cũng bỏ lỡ.

Có điều Ngụy Tắc Văn ăn sáng xong vẫn đi gõ cửa phòng A Thành.

“Mời vào.”

Ngụy Tắc Văn kéo cửa ra, A Thành đang ngồi ở trên giường, thấy hắn bèn vội vàng đứng dậy.

“Anh hai.”

Ngụy Tắc Văn hơi hất hất cằm, “Ngồi đi, em lớn lên bên cạnh anh từ nhỏ, sao giờ hơn hai mươi tuổi lại căng thẳng như vậy.”

“Anh, em… không căng thẳng.”

A Thành cúi đầu, hiển nhiên là biết lời này của mình chẳng có chút thuyết phục nào.

Ngụy Tắc Văn khẽ “hừ” một tiếng: “Trong lòng có chuyện à?”

A Thành kinh hoảng ngẩng đầu, mới vừa ngồi xuống lại muốn đứng lên.

Ngụy Tắc Văn đè vai của anh.

“Trả lời anh đi.”

A Thành điên cuồng lắc đầu, “Không có, anh hai, không có gì cả.”

“A Thành, tốt nhất em nên nói thật với anh, đây là lần cuối cùng anh hỏi em việc này, anh không hy vọng nghe được từ miệng người khác chuyện gì về em, nhất là những chuyện không tốt.”

“Anh……”

A Thành nuốt nước miếng, hai tay túm nhăn ga giường, Ngụy Tắc Văn cho rằng anh sẽ nói gì đó nhưng cuối cùng A Thành vẫn chỉ lắc đầu.

“Thôi được rồi.”

Ngụy Tắc Văn không hỏi nữa, đẩy cửa rời đi.

Nghe thấy thanh âm hắn xuống lầu, A Thành mở cửa ra nhìn thử, xác nhận hắn đã đi xa rồi mới lặng lẽ gọi điện thoại.

“Alo.”

“Anh tôi… hình như Ngụy Tắc Văn đã nhận ra rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...