Buổi tối ngày hôm sau Đường Án Trác vốn còn định đi tìm Ngụy Tắc Văn, cũng không hẳn vì bản thân ngủ không yên, chủ yếu vẫn do cậu phát hiện cậu rất muốn ngủ cùng hắn.
Loại cảm giác này đến chính bản thân cậu cũng rất ngạc nhiên.
Cậu ngày càng ỷ lại Ngụy Tắc Văn, cậu chưa từng ỷ lại một người như vậy, từ khi Đường Chí Hoa bỏ đi, mẹ trở thành gái bán hoa, bất cứ chuyện gì cậu cũng tự dựa vào chính mình.
Cậu nhận hết bao nhiêu ánh mắt ghẻ lạnh cười nhạo, vượt qua biết bao gian khó trong cuộc đời, cho nên cậu càng hiểu rõ trên đời này bất luận là ai cũng sẽ không đứng về phía cậu, cậu chỉ có một mình, cậu cần phải dựa vào chính mình.
Nhưng bây giờ cậu bắt đầu muốn dựa vào Ngụy Tắc Văn, cậu sẽ biểu đạt cảm xúc của bản thân, loại tự ti, dè chừng khi vừa tới nhà họ Ngụy cũng dần dần biến mất.
Nhưng cứ mãi quấn lấy Ngụy Tắc Văn đòi ngủ cùng có vẻ cũng không tốt lắm, có điều khi cậu mới kéo cửa ra, đột nhiên nghe thấy Ngụy Tắc Văn đứng phía sau gọi cậu.
“Án Trác?”
“Sao vậy ạ.”
“Không tới ngủ cùng tôi sao?”
“Dạ?”
Ngụy Tắc Văn ngoắc ngoắc tay thúc giục, “Nhanh lên.”
“Tới liền, tới liền.”
Quá là hợp ý cậu, cậu cười hì hì chui vào phòng ngủ của Ngụy Tắc Văn, người sau vỗ nhẹ vào mông cậu, “Về sau cứ ngủ ở chỗ tôi đi.”
“Thế thì tốt quá! Nhưng nếu sau này ngài có bạn trai thì phải làm sao bây giờ?”
Đường Án Trác cực kỳ quen thuộc mà dùng chăn che kín cả người, chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ.
“Bạn trai? Em muốn tôi có bạn trai sao?”
Gần như Đường Án Trác muốn buột miệng thốt ra đáp án “Không muốn”, nhưng ngẫm lại thì vì sao cậu lại không muốn nhỉ? Loại chuyện này chỉ cần cậu muốn hay không muốn là có thể thay đổi sao? Tại sao ngài Ngụy lại hỏi cậu vấn đề này nhỉ?
Chẳng qua cậu mới chỉ tưởng tượng thử nếu Ngụy Tắc Văn có bạn trai thì cậu sẽ có cảm giác gì, nhìn bọn họ dính chặt bên nhau, ngài Ngụy đối xử tốt với bạn trai giống như với mình, không đúng, hẳn là còn tốt hơn bây giờ nữa.
Chỉ nghĩ vậy thôi mà cậu phải cau hết mặt mày.
Ngụy Tắc Văn không ngờ vấn đề này lại làm cậu suy nghĩ lâu như vậy, hắn khẽ gõ lên chóp mũi cậu, “Nghĩ gì đấy?”
“Không muốn.”
“Vì sao không muốn?”
Ngụy Tắc Văn nghiêng người dùng cánh tay chống đầu, cười nhìn cậu, một bàn tay không quá thành thật mà miêu tả dáng mặt cậu, từ mày, mắt, đến sống mũi.
“Không biết, chỉ là em không muốn… Ngài muốn tìm bạn trai sao? Hay là có người yêu thích rồi?”
Ngụy Tắc Văn xoay người nằm thẳng, vươn cánh tay ý bảo cậu gối lên.
“Có người yêu thích, muốn người ấy làm bạn trai tôi, nhưng hình như người ấy không biết tình cảm của tôi.”
Ngài ấy có người mình thích rồi…
Lòng Đường Án Trác buồn bực khó hiểu.
“Đó là người thế nào ạ?”
“Người thế nào sao?” Ngụy Tắc Văn tạm dừng một chút, quay đầu nhìn vào mắt cậu, “Người ấy rất đáng yêu, đơn thuần, cứng cỏi, là đứa trẻ tốt đẹp nhất mà tôi từng thấy.”
Đường Án Trác hình dung mấy từ này ở trong đầu một lần, tự hỏi đây là người như thế nào, nhưng có thể được người ưu tú như ngài Ngụy thích hẳn cũng sẽ hoàn mỹ giống ngài ấy thôi.
Cậu cúi đầu, suy nghĩ bay loạn.
Ngụy Tắc Văn nhìn khuôn mặt nhỏ nhăn dúm dó của cậu, “Không vui sao?”
Đường Án Trác ăn ngay nói thật, “Hơi hơi ạ…”
“Vì sao?”
“Bởi vì em không muốn ngài có bạn trai, em không biết sao em lại có loại suy nghĩ này, cũng biết em không thể làm ảnh hưởng ngài, nhưng em thật sự không muốn.”
“Nhóc ngốc.”
Ngụy Tắc Văn cười một tiếng, hỏi cậu, “Em nói xem chúng ta nằm như vậy có giống người yêu không?”
“Dạ?”
Một vấn đề khiến cho Đường Án Trác ngây ngốc.
Quan hệ của họ rất đặc biệt, không thể dùng một từ chuẩn xác nào để hình dung, nhưng nằm bên cạnh nhau như thế này quả thực quá mức thân mật.
Đường Án Trác còn đang suy ngẫm, Ngụy Tắc Văn đã vươn tay tắt đèn.
“Thôi không đùa em nữa, ngủ đi Án Trác.”
“Ngài ơi, yêu đương là như thế nào?”
Đường Án Trác còn chưa muốn ngủ, nắm nắm tay áo ngủ của hắn, tròn mắt nhìn hắn.
Ngụy Tắc Văn rất muốn nói hắn thật sự không thể nhịn được trước ánh mắt này của cậu, nhưng lại không muốn cậu chuyển dời ánh nhìn.
Hắn không phải kẻ thích thể hiện hơn người, nhưng trước kia khi còn ít tuổi cũng từng ăn chơi quên lối về.
Rất nhiều kẻ muốn tặng người lên giường hắn, còn có kẻ vội vàng tự muốn hiến thân, bao gồm cả Phùng Nhiên trong tin tức nói là người được cưng chiều nhất.
Nhưng đối với hắn ở thời điểm đó, trên thực tế chẳng qua là giải quyết nhu cầu của nhau mà thôi. Tình yêu ư? Đương nhiên không yêu. Thích sao? Chỉ giới hạn trong chuyện trên giường.
Mãi cho đến khi hắn ý thức được bản thân thích Đường Án Trác, hắn mới biết tình yêu là khắc chế, là không nỡ đụng vào, là bàn tay vươn tới lại vội lùi về, là ánh mắt si mê nghiền áp đầy d*c v*ng, hắn sợ bản thân sẽ làm tổn thương đứa trẻ này.
“Tình yêu? Thật ra tôi cũng chưa từng yêu đương đứng đắn, nhưng đó hẳn là một chuyện rất tốt đẹp.”
“Em cũng cảm thấy như thế.”
Đường Án Trác điều chỉnh tư thế thoải mái, nhỏ giọng đáp lại.
Ngụy Tắc Văn nhìn cậu nhắm mắt lại, rốt cuộc đã mệt nhọc.
Khi hắn tỉnh dậy, lại là bị ôm nên tỉnh.
Cậu nhóc này ngủ đến nửa đêm bèn dán chặt lấy hắn, Ngụy Tắc Văn không muốn đẩy cậu ra nhưng nơi nào đó lại rất khó nhịn, từ sau nửa đêm hắn thường xuyên là trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh.
Hắn định đi tự giải quyết một chút, nhưng Đường Án Trác mãi ôm không buông tay, hắn cẩn thận thả nhẹ động tác, kết quả vẫn đánh thức cậu.
Ngụy Tắc Văn vội càng lùi eo về phía sau.
Đường Án Trác lại nhào tới đòi ôm.
“Ngài đừng đi.”
Ngụy Tắc Văn trầm giọng gọi cậu, nắm lấy eo cậu muốn kéo ra chút khoảng cách, nhưng bởi vì quá mức khắc chế nên không khống chế được sức lực, tựa hồ là véo đau Đường Án Trác, làm cho cậu rầm rì một tiếng.
Thật sự là đòi mạng mà, nơi nào đó của Ngụy Tắc Văn lại nảy lên.
“Nghe lời nào Án Trác, tôi vào phòng tắm.”
“Đừng đi… Đừng đi.”
“Án Trác.”
Ngụy Tắc Văn nhìn sườn mặt sạch sẽ của cậu nhóc, đứa trẻ này thực sự làm người ta nhẫn nhịn khó chịu, cố tình chính cậu còn không biết.
Hắn hít sâu một hơi, “Án Trác, tôi cần đi giải quyết.”
“Giải quyết? Giải quyết cái gì…… A!!!”
Đường Án Trác lập tức tỉnh táo, bật dậy rồi dựa vào bên kia giường.
Ngụy Tắc Văn bất đắc dĩ nhìn cậu, kéo chăn qua quấn lấy người mình rồi mới xuống giường.
Đường Án Trác ôm đầu gối, cậu cũng có phản ứng nhưng không lớn như ngài Ngụy.
Thật sự là hơi lớn.
Không phải hơi, mà là cực kỳ lớn, lớn như vậy…
Đường Án Trác chớp chớp mắt, nghe phòng tắm truyền ra tiếng nước, lòng hốt hoảng không yên.
Thật là bấn loạn……
Khi Ngụy Tắc Văn đi ra nhìn thấy cậu vẫn đang ngây người, “Bị dọa rồi?”
Cậu gật gật đầu rồi lại lắc lắc đầu.
“Xuống lầu nhé?”
“Dạ.”
Ngụy Tắc Văn thấy cậu còn chưa kịp phản ứng lại, muốn cho cậu bình tĩnh hơn bèn tự mình xuống lầu trước.
Đường Án Trác nhìn bóng dáng hắn, lặng lẽ thở ra một hơi thật dài.
