Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 57: “Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi”



Khu dân cư cao cấp được kiểm soát an ninh nghiêm ngặt, nếu không xuất trình thẻ cảnh sát thì e là chẳng có cơ hội bước vào.

“Cũng còn có lương tâm đấy, biết sắp xếp cho người ta một chỗ ở tử tế.” Tần Kiệt sải bước cực nhanh, mái tóc ngắn gọn gàng, ngay cả Trương Toàn – một gã cơ bắp cao hơn mét tám – cũng phải tăng tốc mới đuổi kịp.

Trong lòng anh thầm phục: quả không hổ danh là một trong số ít cảnh sát nữa từng giành hạng nhất chuyên ngành  ở trường cảnh sát.

Tần Kiệt ba bước thành hai leo lên lầu, đứng trước cửa chỉnh lại trang phục rồi mới gõ. Bên trong vang lên giọng nói nghi hoặc, dè dặt:

“Ai đấy?”

“Cảnh sát.”

“Cảnh sát ư?”

Giọng nói bên trong bỗng trở nên run rẩy, vài giây sau cánh cửa hé mở một khe nhỏ đầy thận trọng.

Tần Kiệt đưa giấy tờ chứng minh thân phận, người phụ nữ trong nhà vẫn giữ vẻ cảnh giác: “Các người có chuyện gì không?”

“Chúng tôi muốn hỏi chút chuyện về chồng cô – Vương Giang.”

“Chồng tôi?” Nghe thấy cái tên này, người phụ nữ lập tức siết chặt tay vịn cửa, sắc mặt trắng bệch, nhưng cuối cùng vẫn mở cửa cho họ vào.

Cô mời hai người vào phòng khách, Tần Kiệt đảo mắt đánh giá căn hộ – giống như nhà mẫu, rõ ràng là mua gấp gáp.

Người phụ nữ rót nước nóng mời khách, sau khi họ cảm ơn, cuộc hỏi đáp bắt đầu.

“Cô có biết khi còn sống chồng mình thường xuyên tiếp xúc với ai không?”

“Khi còn….” Đồng tử người phụ nữ bỗng mở to, nhìn Tần Kiệt đầy sửng sốt, thân thể hơi chúi về trước: “Khi còn sống? Ý cô là… anh ấy chết rồi sao?!”

Tần Kiệt và Trương Toàn liếc nhìn nhau, họ không ngờ việc Vương Giang chết khi làm nhiệm vụ lại chưa từng được gia đình biết đến.

Người phụ nữ bắt đầu run rẩy, hơi thở gấp gáp khó nhọc, cổ vươn dài cố hít thở bình thường. Tần Kiệt vội đẩy ly nước về phía cô.

“Cô không biết chuyện này sao?”

Ánh mắt người phụ nữ thoáng chốc tối sầm, vẻ đề phòng ban đầu tan biến, thay vào đó là nỗi tuyệt vọng của kẻ mất hết chỗ dựa.

Cùng là phụ nữ, Tần Kiệt thấy xót xa, lặng lẽ quay mặt đi.

“Tôi không biết… Tôi chỉ biết anh ấy đi làm việc giúp người khác. Người đó nói chỉ cần làm xong sẽ cho chúng tôi một căn nhà đẹp thế này, còn giúp trả viện phí và phẫu thuật cho con trai tôi…”

Cô nhìn về phía phòng ngủ, ánh mắt lấp lánh đầy đau đớn. Tần Kiệt cũng nhìn sang, có lẽ đứa trẻ đang ở trong đó.

“Chúng tôi từng nghĩ được thế này là may mắn lắm, nhưng tôi không ngờ anh ấy sẽ chết… Cảnh sát ơi, rốt cuộc anh ấy chết như thế nào?”

Tần Kiệt không biết nên trả lời sao. Nếu nói thẳng Vương Giang phạm tội, giết người chưa thành rồi tự sát, e rằng tinh thần người phụ nữ này sẽ sụp đổ hoàn toàn.

“Cô có biết là ai nhờ chồng cô làm việc không?”

Người phụ nữ lắc đầu: “Tôi không biết. Anh ấy tự liên hệ hết.”

“Vậy cụ thể anh ấy làm gì cô cũng không rõ?”

“Không… anh ấy không nói gì với tôi. Anh ấy bảo tôi cứ dọn đến đây, đợi xong việc sẽ tới gặp tôi và con. Tôi còn đang chờ… Gọi điện anh ấy không nghe, tôi cứ nghĩ anh ấy bận chuyện… Không ngờ… không ngờ…”

“Người lái xe đưa cô đến đây thì sao?”

“Tôi không thấy mặt. Giữa ghế lái và ghế sau có tấm ngăn, hơn nữa người đó đeo khẩu trang, đội mũ, đeo kính, che rất kỹ. Tôi không nhìn thấy ai cả. Lúc đó tôi đáng lẽ nên nghi ngờ mới phải.”

Cô không nói nổi nữa, gục đầu lên gối, vai run bần bật.

Tần Kiệt thấy khó chịu, ngồi sang cạnh nhẹ vỗ về cô.

“Chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng. Nhưng hiện tại, chúng tôi cần cô hợp tác.”

Người phụ nữ vội vàng gật đầu, ánh mắt hối hận đong đầy nước. Nếu biết căn nhà đẹp và thuốc thang cho con là đánh đổi bằng cái chết của chồng, cô thà ba người chen chúc trong căn phòng trọ nhỏ, làm vài việc cùng lúc để dành tiền, cũng không để anh làm chuyện đó.

Dù cực khổ nhưng ba người còn ở bên nhau, vẫn là một loại hạnh phúc. Không đến nỗi mất mạng.

“Cô thật sự chưa từng thấy người liên lạc với Vương Giang, hay nghe cuộc trò chuyện nào sao?”

“Chưa… mỗi lần anh ấy đều tự ra ngoài. Không nói gì với tôi cả.”

“Về nhà rồi cũng không nhắc tới?”

“Không. Tôi hỏi thì anh ấy bảo tôi đừng xen vào.”

“Con cô điều trị ở bệnh viện nào?”

“Bệnh viện số Một.”

“Được, tôi biết rồi. Cảm ơn cô.”

Tần Kiệt đứng dậy, liếc qua sổ tay của Trương Toàn, lời người phụ nữ nói đều đã được ghi chép lại.

“Vậy chúng tôi xin phép, cô giữ gìn sức khỏe.”

Vương Giang phu nhân định tiễn khách, nhưng Tần Kiệt ngăn lại: “Không cần, cô nghỉ ngơi đi.”

Hai người họ vội vã trở về để báo cáo với Lương Tăng, bước xuống cầu thang nhanh như gió. Nhưng khi vừa ra đến cửa tòa nhà, họ nghe thấy người phụ nữ gọi lớn phía sau.

Cả hai quay lại chạy lên, thấy cô đứng ở cửa, nắm chặt tay áo Tần Kiệt, ánh mắt hoảng hốt:

“Cảnh sát… tôi nhớ ra rồi! Mỗi lần gặp họ về, người anh ấy đều có mùi tanh mặn như cá đông lạnh… giống như vừa từ vùng biển trở về vậy!”

“Biển ư?” Tần Kiệt chợt căng thẳng trong lòng. Với cả đội cảnh sát, đây có thể là một đầu mối quan trọng. Cô vỗ nhẹ lên mu bàn tay vợ Vương Giang, trấn an: “Được rồi, tôi biết rồi. Chúng tôi sẽ lập tức cử người đi điều tra.”

Vừa đi xuống cầu thang, cô vừa gọi điện báo cáo lại cho Lương Tăng.

Lương Tăng nhận được tin, lập tức suy luận cấp tốc.

Khu vực quanh thành phố Lâm Hoài chỉ có một dải ven biển, ba bến cảng, phạm vi nghi vấn lập tức thu hẹp lại đáng kể. Đôi mắt anh sáng bừng, dù toàn bộ tổ chức buôn m* t** chưa chắc ẩn náu ở bến cảng, nhưng chắc chắn có thể lần ra manh mối mới.

Phá án mà, chẳng phải chính là từng bước phá vỡ thế trận, gom góp từng chi tiết nhỏ, rồi dần dần ghép thành bức tranh hoàn chỉnh sao?

Lúc này, Đường Án Trác đã nhiều ngày mất ngủ. Đêm qua, cậu có được một giấc ngủ không mộng mị, đến mức khi tỉnh dậy đến chính cậu cũng chẳng dám tin.

Những ngày qua, Ngụy Tắc Văn bị cậu hành hạ cũng không khá hơn là bao. Dù hắn chưa từng than vãn nửa lời, nhưng Đường Án Trác chỉ cần nhìn thấy hàng chân mày nhíu lại và đôi môi mím chặt cũng đủ biết thần kinh hắn luôn căng như dây đàn, chắc chắn là rất mệt.

Nếu không, hắn đã chẳng còn đang ngủ say như bây giờ.

Không nỡ đánh thức hắn, Đường Án Trác nhẹ nhàng tựa đầu lên người hắn, lại thiếp đi một giấc nữa.

Khi tỉnh dậy lần nữa thì mặt trời đã lên cao quá ngọn cây, ánh sáng ấm áp tràn vào căn phòng. Hai người rất ăn ý, gần như cùng lúc mở mắt.

Ngụy Tắc Văn nghiêng đầu, đặt một nụ hôn lên trán cậu: “Cục cưng, hôm nay ngủ ngon rồi chứ?”

“Ngon rồi.” Đường Án Trác cười dịu dàng, đưa tay ôm lấy mặt hắn, trong ánh mắt là cả một trời đau lòng. “Dạo này anh vất vả quá… Có phải mấy hôm nay ngủ không yên không?”

“Không đâu.” Ngụy Tắc Văn ôm cậu vào lòng, ghì chặt, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc trên người cậu, cứ như muốn xoa dịu cả những mệt mỏi đè nặng trong tim.

Hơi thở hắn phả lên cổ cậu, khiến Đường Án Trác rụt người lại vì nhột, bật cười khe khẽ. Cậu đặt tay lên ngực hắn, nhưng lại bị hắn thuận thế giữ lấy, ép chặt xuống nệm, cúi người hôn tới tấp.

Đã lâu rồi hai người chưa có một nụ hôn sâu như vậy. Đường Án Trác gần như không kịp thở, khẽ r*n r* như một chú mèo nhỏ khiến Ngụy Tắc Văn lòng ngứa ngáy, luồn tay cởi cúc quần cậu.

Mấy hôm trước còn đau lòng bạn trai, không nỡ lớn tiếng nói chuyện. Bây giờ thấy Đường Án Trác đã hồi phục, cái bản tính lưu manh của hắn lại nổi lên.

Đường Án Trác không hề chống cự, thậm chí còn phối hợp rất ăn ý, nhấc hông lên, để hắn dễ dàng hành động.

Ngụy Tắc Văn bật cười trong cổ họng, móc ngón tay vào viền q**n l*t của cậu, búng nhẹ một cái.

“Ái da…” Cậu kêu khẽ.

Ngụy Tắc Văn vỗ nhẹ lên mông cậu một cái rồi bất ngờ bật dậy khỏi giường: “Xuống ăn cơm thôi ào cục cưng, tới giờ ăn rồi.”

Đường Án Trác nhìn hắn đầy ngơ ngác, ánh mắt hoang mang.

 Ngụy Tắc Văn cố tình giả vờ không biết, nén cười hỏi lại:“Sao thế?”

Biểu cảm trên mặt Đường Án Trác thoáng chốc trở nên vụn vỡ. Cậu mím chặt môi, không chịu nói.

Ngụy Tắc Văn cúi người xuống, chống tay hai bên đầu cậu, giọng khẽ cợt nhả: “Nói đi cục cưng, em muốn cái gì?”

“Không muốn nữa!” Đường Án Trác cáu kỉnh quay đầu đi, mặt đỏ rực như trái cà chua.

Ngụy Tắc Văn thở dài một hơi đầy vẻ ‘tiếc nuối’: “Vậy thì thôi, để anh xuống dưới mang đồ ăn lên cho em.”

Hắn đứng dậy mặc quần áo, quay lưng rời đi. Cơ bắp săn chắc chuyển động theo từng cử động khiến Đường Án Trác không khỏi dõi mắt nhìn theo. Cuối cùng, cậu không nhịn được mà với tay kéo tay hắn lại.

“…Chồng ơi…”

Chỉ một tiếng gọi dịu dàng thôi cũng đủ khiến trái tim Ngụy Tắc Văn mềm nhũn. Hắn quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy hứng thú nhìn cậu trai nhỏ đang xấu hổ đến mức đỏ ửng cả mặt.

“Thật sự không làm sao?… Em muốn rồi.”

Ánh mắt Ngụy Tắc Văn lập tức sắc lại đầy nguy hiểm. Ngay giây tiếp theo, Đường Án Trác bị hắn bế ngang lên, sải bước vào phòng tắm.

Chân hắn gập lại, đá nhẹ đóng cửa, thân thể Đường Án Trác run lên từng nhịp.

“Đồ mèo con tham ăn, vừa mới ngủ một giấc ngon lành đã không chịu nổi rồi à?”

Đường Án Trác nằm rạp trên người hắn, tay mò xuống dưới, bật cười thì thầm: “Anh cũng chẳng hơn em là bao.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...