Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 58: “Con trai —— Phó Thừa Việt”



Quả thật, Ngụy Tắc Văn cũng không hơn gì Đường Án Trác.

Lửa tình bốc cháy dữ dội trong căn nhà cũ, cộng thêm nhiều năm kiềm chế, mấy ngày rồi chưa “ăn mặn”, hắn thậm chí còn khát khao hơn cả cậu.

Sau một trận mây mưa cuồng nhiệt, Đường Án Trác mệt đến đói meo, bụng réo ầm ầm.

Giờ thì cậu đã không còn yếu ớt như trước nữa, xong việc rồi vẫn còn sức ăn cơm, chứ không phải ngủ khì như trước.

“Ăn ở trong phòng hay xuống nhà ăn?” Ngụy Tắc Văn vừa giúp cậu lau rửa sạch sẽ, vừa bế cậu về lại giường, ôm vào lòng hôn liên tục.

Đường Án Trác vòng tay qua cổ hắn, ngửa mặt lên: “Xuống nhà ăn đi.”

“Được.”

Ngụy Tắc Văn bế cậu xuống lầu, chợt thấy chú Ưng đang ngồi xem TV.

Chuyện Ngụy Tắc Văn bế Đường Án Trác xuống nhà đã chẳng còn gì bất ngờ đối với chú Ưng — chuyện này cũng không phải lần đầu tiên, nên chú chỉ yên lặng đứng dậy đi hâm nóng cơm canh cho hai người.

Ban đầu Đường Án Trác còn cảm thấy xấu hổ không chịu nổi, sợ người ta biết vừa làm gì xong, nhưng làm nhiều rồi thì cũng quen.

“Tắc Văn, lúc nãy Lương Tăng gọi điện tới, nói vụ án có tiến triển rồi.” Chú Ưng dọn cơm ra trước mặt hai người, ba món mặn, một món xào, thêm một bát canh.

Ngụy Tắc Văn múc một bát canh đưa cho Đường Án Trác.

“Vậy à? Thế thì tốt.” Hắn chỉ hờ hững đáp lại.

Bây giờ hắn thật sự không còn quan tâm đến vụ án nữa. Hắn chỉ hy vọng sau này sẽ không có chuyện gì tương tự xảy ra, hắn không muốn Đường Án Trác phải chịu bất kỳ tổn thương nào cả về thể xác lẫn tinh thần.

Những chuyện vừa qua thật sự đã khiến hắn phải lo nghĩ quá nhiều.

Nhà họ Ngụy gây dựng đến ngày hôm nay, chuỗi sản nghiệp hoàn chỉnh, đội ngũ làm việc chuyên nghiệp. Hắn đã sớm lui về làm ông chủ rảnh rỗi.

Ngoài việc giữa năm và cuối năm kiểm tra sổ sách, phát lương phát thưởng, tổ chức họp định kỳ, lên kế hoạch team building và các buổi tiệc, bình thường hắn chỉ tham gia vài buổi xã giao, xử lý vài tình huống phát sinh ở mấy tụ điểm ăn chơi, hoặc phụ trách giao tiếp với khách hàng lâu năm, toàn là việc nhẹ nhàng không mấy tốn sức.

Vậy mà vụ án lần này lại khiến hắn phải bận tâm đủ đường.

Ngụy Tắc Văn thầm nghĩ: một khi vụ này kết thúc, hắn nhất định phải chặn số của Lương Tăng.

Cùng lúc đó, Lương Tăng bên phía cảnh sát đã bắt đầu chia nhóm triển khai hành động.

Cả đội cảnh sát được chia làm ba tổ, phân nhau đi điều tra ba bến tàu.

Ban ngày, họ đi dò đường, xác định được mấy xưởng bỏ hoang. Những nơi này bình thường không ai lui tới, chỉ có mùa đánh bắt thì ngư dân mới tạm thời mang cá về cất ở đó. Vì lâu năm không ai quản lý nên trong xưởng vẫn còn mùi tanh nồng của cá biển — trùng khớp hoàn toàn với lời vợ của Vương Giang nói.

Để tiện cho việc điều tra, sau khi báo cáo lên cấp trên, toàn bộ đội điều tra đều thay sang thường phục, không sử dụng xe cảnh sát.

Mọi người lần lượt ẩn mình trong bóng tối, âm thầm theo dõi động tĩnh của từng nhà xưởng. Không ai biết lúc liên lạc với Vương Giang, đối phương tạm thời tìm nơi này hay vốn dĩ đây đã là một trong những căn cứ của chúng.

Dù sao thì cũng nên thử, chỉ cần từng tới, ắt hẳn sẽ để lại dấu vết.

Sau sự kiện Ngụy Tắc Văn bị truy sát, cấp trên liên tục gây áp lực, trong cuộc họp còn trút giận thẳng thừng lên đầu đội trưởng đội hình sự Lương Tăng. Anh ta tự biết mình không thể chối cãi, chỉ đành cúi đầu nhận lỗi, tan họp xong chỉ cảm thấy áp lực nặng như núi đè.

Bàn tay đang siết chặt của anh đầy mồ hôi lạnh.

Anh đếm từng phút, theo kế hoạch ban đầu, nếu tới nửa đêm mà vẫn không có động tĩnh gì, các nhóm sẽ lập tức tiến hành lục soát.

Lệnh được đưa ra: phải tiến hành lục soát toàn diện, không bỏ sót bất kỳ dấu vết khả nghi nào.

Kim đồng hồ điểm đúng mười hai giờ, thái dương của Lương Tăng giật giật, anh lập tức ra lệnh hành động qua bộ đàm.

Nói dễ thì cũng dễ, mấy nơi có thể ẩn náu trong một nhà xưởng bỏ hoang cũng không nhiều; nhưng nói khó thì cực khó, đám buôn m* t** này phản trinh sát rất mạnh, hành động cực kỳ kín kẽ, những kẻ mà họ từng tiếp cận đều là quân tốt thí. Ngay cả khi Long Xuân và Trần Cảnh Thành bị bắt cũng không truy ra được bất kỳ manh mối nào về cấp trên đứng sau, điều này khiến việc điều tra càng thêm khó khăn.

Lương Tăng khom người, tay siết chặt khẩu súng, bước chân cẩn trọng đến mức không phát ra tiếng động, trong lòng chỉ thầm cầu nguyện có thể tìm thấy điều gì đó.

Cả đội ngừng thở, nhẹ nhàng đẩy cửa xưởng cũ, một mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi, suýt chút nữa khiến Lương Tăng ho sặc.

Anh đeo khẩu trang, men theo vách tường tiếp tục tìm kiếm. Nhà xưởng tối om như mực, nếu không phải cảnh sát có thị lực tốt, chỉ sợ đi cũng không nổi.

Lương Tăng đi cùng Lâm Vũ Trạch, người kia ghé sát hỏi khẽ:

“Đội trưởng, có khi nào bọn họ không ở nơi lộ liễu thế này không?”

Lương Tăng gật đầu, thật ra anh cũng nghi ngờ vậy, bởi khi điều tra Long Xuân, họ từng phát hiện có phòng bí mật. Có thể khi chúng gặp Vương Giang cũng tại nơi tương tự.

Nhưng nếu thế thì lại càng khó tìm bởi vì hoàn toàn không biết chốt mở cửa giấu ở đâu.

Lương Tăng thở dài: “Rất có khả năng. Tìm kỹ vào.”

Ngoài tiếng bước chân nhẹ của cảnh sát, trong xưởng không có bất kỳ âm thanh nào. Có vẻ đúng là không có người, nên đội ngũ cũng mạnh dạn hơn. Nhưng lục tung suốt hơn một tiếng vẫn không có gì, nhà xưởng trống không, cũng chẳng có phòng riêng hay lối đi bí mật.

Anh liên hệ các tổ khác, tất cả đều trả lời giống nhau, họ không phát hiện gì.

Lương Tăng mở lại đoạn giám sát đã lấy từ trước. Khi cả đội cùng xem, không ai phát hiện điều gì khả nghi. Nhưng anh không tin, bỏi vì cho dù có điểm mù, chẳng lẽ đối phương không để lộ chút sơ hở nào?

Anh tua nhanh toàn bộ đoạn ghi hình một lần nữa, vẫn không thấy gì.

Lương Tăng xoa trán, bị mùi tanh ám lâu đến mức nhức mũi.

Anh vô thức tựa tay vào góc tường bên cạnh, đột nhiên đồng tử co lại, cảm giác dưới tay có gì đó lạ lạ.

Anh giật mình, rọi đèn pin xuống vị trí vừa chạm.

Quả nhiên, viên gạch kia màu sắc khác biệt so với các viên còn lại.

Anh buột miệng chửi thề một câu, tra bao lâu chẳng tìm ra, vậy mà vừa chạm bừa lại trúng chỗ then chốt. Thật là vừa xui xẻo vừa may mắn.

Anh thử gõ nhẹ, âm thanh rỗng vang lên rõ rệt.

Lương Tăng vừa ấn vừa xoay, vừa đẩy, không biết đúng thao tác nào, viên gạch bỗng chuyển động. Giây tiếp theo, toàn bộ nhà xưởng sáng bừng.

Anh ngoái đầu nhìn, chỉ thấy sàn nhà phía sau đang từ từ tách ra hai bên, để lộ một khoảng trống rộng chừng một mét vuông.

“Má nó!”

Anh lao đến, nhanh chóng ra lệnh cho các đội, rồi dẫn đầu chui vào hầm bí mật, chỉ để lại hai người canh gác bên trên.

Không gian dưới lòng đất không hề ẩm mốc, trái lại, điều kiện bảo quản cực kỳ thích hợp cho m* t**. Nhìn đống bột trắng như núi nhỏ trước mắt, Lương Tăng nhất thời quên cả hô hấp. Mắt anh mở to, lại một câu chửi bật ra: “Đ* M*… chỗ này bao nhiêu ký vậy trời!”

Đám cảnh sát trẻ đứng bên cạnh còn sốc hơn anh, ngẩn ra tại chỗ không dám bước tới.

Phải đến khi anh quát lớn: “Lục soát!”

Các nhóm còn lại cũng nhanh chóng tập hợp. Lương Tăng biết hang ổ của bọn buôn m* t** sẽ không chỉ có một nơi, để tránh bị bắt trọn ổ. Nhưng chắc chắn, những địa điểm còn lại sẽ không giống thế này, một khi đã bị phát hiện, các điểm khác dễ bị liên lụy.

Muốn mang đống hàng này về đồn cũng không dễ, bỏi vì quá nhiều, thật sự quá nhiều.

Anh cho người chốt chặn lối vào tầng hầm và xung quanh xưởng, bởi không thể loại trừ khả năng đối phương đã phát hiện hầm bí mật bị mở, cần chuẩn bị ứng phó.

Nhưng cuối cùng, không ai xuất hiện.

Có lẽ, nơi này đã bị bỏ, chúng cố tình không phản ứng để tránh bại lộ thêm.

Dù vậy, Lương Tăng vẫn có phát hiện mới.

Anh tìm thấy một bản danh sách, tương tự như danh sách trong vụ của Long Xuân, nhưng mối quan hệ giữa các nhân vật trong danh sách này phức tạp hơn nhiều. Ngoài hai dòng đầu chỉ là dấu chấm hỏi, còn lại đều ghi rõ họ tên.

Và danh sách này chắc chắn có dấu vân tay.

Lương Tăng chụp hình danh sách, rồi cho sổ vào túi tài liệu đưa cho Lâm Vũ Trạch đứng phía sau.

“Tun Khin, Qin Lyre, Lao Ya, Shan Tuo, Phó Bách Cường…”

Ngón tay anh dừng lại ở cái tên cuối cùng — Phó Bách Cường.

Chủ tịch tập đoàn khách sạn Hưng Thuận. Người Trung Quốc duy nhất trong năm người.

Tim anh khẽ run lên.

Nếu vậy, nhiều chuyện có vẻ đã được giải thích rõ ràng.

Ở buổi tiệc hôm Ngụy Tắc Văn bị theo dõi, Phó Bách Cường cũng là một trong những khách mời. Vậy thì ông ta hoàn toàn có thể nắm được lịch trình của Ngụy Tắc Văn, rồi sai người bám theo.

Lúc Lương Tăng dẫn người trở về đồn, trời đã gần bốn giờ sáng, nhưng anh vẫn không quên gửi một tin nhắn cho Ngụy Tắc Văn.

Sáng hôm sau, hắn mới nhìn thấy tin nhắn ấy.

Hắn liếc nhìn Đường Án Trác vẫn còn đang ngủ say bên cạnh, rồi mới nheo mắt mở điện thoại xem tin nhắn Lương Tăng gửi cho mình.

“Ngài Ngụy, chúng tôi đã tra được một trong những nhân vật cấp ba trong tổ chức buôn m* t**. Ban đầu không định để anh tham gia, nhưng nếu không nhắc trước, anh có thể sẽ lại vô tình tiếp xúc với một trong số họ. Vì vậy xin cảnh báo, cẩn thận với Phó Bách Cường.”

Phó Bách Cường.

Ngụy Tắc Văn lật lại trí nhớ, cái tên này hắn đã từng nghe qua. Nhưng sản nghiệp nhà họ Phó và nhà họ Ngụy không cùng một đẳng cấp, hắn cùng lắm chỉ là biết đến, chứ hoàn toàn không có hiểu biết sâu gì về đối phương.

Hắn nghĩ hai bên cơ bản cũng chẳng có cơ hội qua lại.

Hắn đặt điện thoại xuống, xoay người định ôm lấy Đường Án Trác ngủ tiếp một giấc.

Nhưng vừa nhắm mắt, trước mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng trắng. Hắn bật dậy, mắt lập tức trở nên sắc lạnh. Ngụy Tắc Văn cầm điện thoại tra cứu cái tên Phó Bách Cường, quả nhiên, trong những kết quả tìm kiếm hiện ra một cái tên quen thuộc:

Con trai — Phó Thừa Việt.

Cậu bạn từng có tình cảm với Đường Án Trác. Hai người thậm chí còn học chung trường.

Trực giác nhạy bén mách bảo anh việc Đường Án Trác và Phó Thừa Việt cùng ở một khuôn viên trường có thể rất nguy hiểm.

Cơn buồn ngủ lập tức tan biến.

Ngụy Tắc Văn nhẹ nhàng rút cánh tay đang bị Đường Án Trác gối lên, xác nhận cậu không bị đánh thức mới rời khỏi giường, đi xuống lầu.

Lúc đó, chú Ưng đang tưới cây dưới sân, thấy Ngụy Tắc Văn thì hơi ngạc nhiên:

“Tiểu Ngụy? Sao hôm nay xuống sớm thế?”

“Chú Ưng, làm phiền chú điều tra giúp cháu một người tên là Phó Bách Cường, chủ tịch của khách sạn Hưng Thuận.”

Chú Ưng không hỏi nhiều, đặt vòi tưới xuống rồi vào nhà ngay.

Nói đến tra người, Chú Ưng còn lợi hại hơn cả Lâm Thứ. Trong lúc Ngụy Tắc Văn chỉ vừa ăn qua loa vài miếng cơm, rồi hấp thêm mấy chiếc há cảo tôm cho Đường Án Trác, chú Ưng đã đặt điện thoại xuống trước mặt hắn.

Thông tin về Phó Bách Cường phần lớn đã được công khai, nhưng Ngụy Tắc Văn chỉ chú ý tới một chi tiết, điều mà hiện nay rất nhiều người trong giới cũng không biết.

Trước khi khởi nghiệp ở Trung Quốc, Phó Bách Cường từng mở một trung tâm thương mại không nhỏ ở Myanmar, lúc đó ông ta dùng cái tên Mara Nian.

Ông nội là người Myanmar, bà nội là người Trung Quốc.

Năm 26 tuổi, ông ta về nước, kết hôn sinh con, đổi lại tên Trung Quốc là Phó Bách Cường. Quãng đời ở Myanmar gần như bị xóa sạch không dấu vết.

Vì bề ngoài mang danh thế hệ giàu có khởi nghiệp nên chẳng ai quan tâm cha mẹ ông là ai, cũng chẳng ai điều tra quá khứ của ông ta. Ai nấy đều tưởng ông là con nhà nghèo vươn lên, nhưng sự thật không phải vậy.

Ông ta quay về nước, có lẽ chính là để phục vụ cho chuỗi ngành nghề mờ ám này.

“Tra người này hơi mất công đấy, thông tin này là nhờ người từng làm việc ở Đại sứ quán năm đó giúp chú moi ra được.” Chú Ưng nói.

Ngụy Tắc Văn còn chưa kịp cảm thán vì hiệu suất làm việc đáng kinh ngạc của chú Ưng, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ, rốt cuộc Phó Thừa Việt có biết gì về những chuyện cha mình làm hay không?

Phó Bách Cường muốn giết mình.

Phó Thừa Việt thích Đường Án Trác.

Mà Đường Án Trác là người yêu của hắn.

Vòng tròn này khép kín đến đáng sợ, hắn không thể không cảnh giác.

Thậm chí hắn còn lo lắng rằng, việc Phó Thừa Việt tiếp cận Đường Án Trác cũng là có chủ đích.

Cùng lúc đó, bên phía Lương Tăng đã cho đối chiếu dấu vân tay trên danh sách, xác định được một người đàn ông, sau vài lần đối chiếu thì phát hiện đó chính là người từng đến mua xe lần trước.

Manh mối dần kết nối với nhau, nhưng Lương Tăng vẫn không thể chắc chắn người này có phải là nhân vật cốt lõi hay không, vì theo lý mà nói, các nhân vật ở tầng lõi sẽ không dễ gì lộ diện. Nhưng dẫu sao có đầu mối thì vẫn hơn là không.

Hơn nữa, giờ đây, họ đã phát hiện ra một “con cá lớn” thật sự.

Lương Tăng cuối cùng cũng được rảnh tay ngồi xuống ghế nghỉ, nói với Lâm Vũ Trạch:

“Vũ Trạch, đi xin cấp trên phát lệnh bắt Phó Bách Cường về điều tra.”

“Rõ.”

Lâm Vũ Trạch rót cho anh một ly nước nóng, rồi đứng dậy đi gặp lãnh đạo. Lương Tăng uống được hai ngụm, mệt nhọc quá độ nên dựa vào ghế ngủ quên luôn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...